Phương Đông. Một máy bay tư nhân cực lớn hạ cánh xuống sân bay tư nhân trống trải. Đuôi máy bay in một chữ “Hạng” đặc biệt rất to, thể hiện chủ nhân của nó có thân phận cao quý không gì sánh kịp. “Ầm!” Giang Ninh Phiến mặc đồng phục y tá bị đẩy lên máy bay, trong đầu toàn dấu hỏi chấm. Bên trong máy bay giống như phòng Tổng thống, xa hoa tới mức khiến người khác nhìn thấy phải sợ hãi thầm than. Hai bên cửa có khắc hình quỷ đầu lâu được mở ra. Cô vừa liếc mắt đã nhìn thấy một hình ảnh không thể chịu nổi, trong căn phòng lớn hình vòng cung có người đang “mây mưa”, Giang Ninh Phiến lập tức xoay người đi. “Cậu Hạng, bắt được một y tá. ” Người đứng bên cạnh trói Giang Ninh Phiến cung kính mở miệng. Một giây tiếp theo, báu vật gợi cảm trong phòng bị đạp xuống khỏi giường không nể tình, báu vật kia túm đống quần áo lên, chân trần chạy đi. “Dẫn cô ta tới. ” Một giọng nam lười biếng truyền ra từ trong phòng. Giang Ninh Phiến bị người phía sau đẩy một cái, cô lập tức nói: “Các người muốn làm gì…
Chương 147: 147: Điều Này Làm Cho Cô Ngạc Nhiên
Cô Vợ Cưng Sủng Của Hắc ĐếTác giả: An Mộc HạTruyện Ngôn TìnhPhương Đông. Một máy bay tư nhân cực lớn hạ cánh xuống sân bay tư nhân trống trải. Đuôi máy bay in một chữ “Hạng” đặc biệt rất to, thể hiện chủ nhân của nó có thân phận cao quý không gì sánh kịp. “Ầm!” Giang Ninh Phiến mặc đồng phục y tá bị đẩy lên máy bay, trong đầu toàn dấu hỏi chấm. Bên trong máy bay giống như phòng Tổng thống, xa hoa tới mức khiến người khác nhìn thấy phải sợ hãi thầm than. Hai bên cửa có khắc hình quỷ đầu lâu được mở ra. Cô vừa liếc mắt đã nhìn thấy một hình ảnh không thể chịu nổi, trong căn phòng lớn hình vòng cung có người đang “mây mưa”, Giang Ninh Phiến lập tức xoay người đi. “Cậu Hạng, bắt được một y tá. ” Người đứng bên cạnh trói Giang Ninh Phiến cung kính mở miệng. Một giây tiếp theo, báu vật gợi cảm trong phòng bị đạp xuống khỏi giường không nể tình, báu vật kia túm đống quần áo lên, chân trần chạy đi. “Dẫn cô ta tới. ” Một giọng nam lười biếng truyền ra từ trong phòng. Giang Ninh Phiến bị người phía sau đẩy một cái, cô lập tức nói: “Các người muốn làm gì… Hạt giống báo thù đã nảy mầm trong đáy lòng cô, không thể đưa Hạng Chí Viễn lên tòa án thẩm vấn, đưa vào ngục giam thì làm thế nào đi nữa cô cũng sẽ không cam tâm.Nhưng điều này vẫn như đang được ươm mầm, không ai biết cô muốn đợi bao lâu.Không ai biết cô còn muốn giả vờ ngoan ngoãn ở trước mặt Hạng Chí Viễn tới khi nào.Cho nên cô muốn trừng phạt Hạng Chí Viễn một lần nho nhỏ, trước hết cứ trút giận một chút đã, nếu không cô sẽ bị nhịn quá mà chết...!Tận đến lúc toàn bộ thuốc đều tan trong nước, không nhìn được ra điều gì khác thường, Giang Ninh Phiến mới kéo cửa ra, giống như tùy ý hỏi: “Anh muốn uống nước không?”Hạng Chí Viễn đang nghe điện thoại, vừa quay đầu thì thấy cô tựa ở một bên, tóc dài mềm mại rải rác ở trên vai, dáng vẻ dịu dàng, xinh đẹp.Yết hầu Hạng Chí Viễn khẽ chuyển động, anh trực tiếp cúp điện thoại ném lên giường, bước một bước lớn vọt tới trước mặt cô, ép cô lên trên cửa, cúi đầu hôn xuống.“...” Giang Ninh Phiển đi sang bên cạnh, cốc nước trong tay suýt đổ.Điều này làm cho cô ngạc nhiên.Hạng Chí Viễn một phát bắt được cô, lại đẩy cô lên trên cửa, rất nhiều nụ hôn rơi trên mặt cô.Anh dùng đôi môi nóng bỏng đè ép cô, dùng răng cạy đôi môi lạnh lẽo đang đóng chặt của cô, ngông cuồng mà dây dưa cuốn lấy lưỡi cô, điên cuồng triền miên...!“A..."Giang Ninh Phiến muốn cắn anh, Hạng Chí Viễn nhanh hơn một bước, rút lưỡi của mình lại, đắc ý nhìn cô chăm chú: “Muốn cắn tôi sao? Vậy tôi để em cắn.”Nói xong, khuôn mặt yêu nghiệt của Hạng Chí Viễn lại áp sát vào cô.Giang Ninh Phiến nắm chặt cốc, nhanh chóng nghiêng đầu, lạnh nhạt hỏi:“Có phải anh luôn biết rõ tôi sẽ cắn anh lúc nào không?”Anh phải hôn qua bao nhiêu lần mới có thể biết rõ được chuyện này, thực sựlà không hơn không kém gì loại ngựa đực.“Đối với em, tôi nhất định biết rõ.” Hạng Chí Viễn xoa môi cô, lòng bàn tay ma sát đôi môi bị hôn đến hồng hào của cô, ánh mắt cưng chiều..
Hạt giống báo thù đã nảy mầm trong đáy lòng cô, không thể đưa Hạng Chí Viễn lên tòa án thẩm vấn, đưa vào ngục giam thì làm thế nào đi nữa cô cũng sẽ không cam tâm.
Nhưng điều này vẫn như đang được ươm mầm, không ai biết cô muốn đợi bao lâu.
Không ai biết cô còn muốn giả vờ ngoan ngoãn ở trước mặt Hạng Chí Viễn tới khi nào.
Cho nên cô muốn trừng phạt Hạng Chí Viễn một lần nho nhỏ, trước hết cứ trút giận một chút đã, nếu không cô sẽ bị nhịn quá mà chết...!
Tận đến lúc toàn bộ thuốc đều tan trong nước, không nhìn được ra điều gì khác thường, Giang Ninh Phiến mới kéo cửa ra, giống như tùy ý hỏi: “Anh muốn uống nước không?”
Hạng Chí Viễn đang nghe điện thoại, vừa quay đầu thì thấy cô tựa ở một bên, tóc dài mềm mại rải rác ở trên vai, dáng vẻ dịu dàng, xinh đẹp.
Yết hầu Hạng Chí Viễn khẽ chuyển động, anh trực tiếp cúp điện thoại ném lên giường, bước một bước lớn vọt tới trước mặt cô, ép cô lên trên cửa, cúi đầu hôn xuống.
“...” Giang Ninh Phiển đi sang bên cạnh, cốc nước trong tay suýt đổ.
Điều này làm cho cô ngạc nhiên.
Hạng Chí Viễn một phát bắt được cô, lại đẩy cô lên trên cửa, rất nhiều nụ hôn rơi trên mặt cô.
Anh dùng đôi môi nóng bỏng đè ép cô, dùng răng cạy đôi môi lạnh lẽo đang đóng chặt của cô, ngông cuồng mà dây dưa cuốn lấy lưỡi cô, điên cuồng triền miên...!
“A..."
Giang Ninh Phiến muốn cắn anh, Hạng Chí Viễn nhanh hơn một bước, rút lưỡi của mình lại, đắc ý nhìn cô chăm chú: “Muốn cắn tôi sao? Vậy tôi để em cắn.”
Nói xong, khuôn mặt yêu nghiệt của Hạng Chí Viễn lại áp sát vào cô.
Giang Ninh Phiến nắm chặt cốc, nhanh chóng nghiêng đầu, lạnh nhạt hỏi:
“Có phải anh luôn biết rõ tôi sẽ cắn anh lúc nào không?”
Anh phải hôn qua bao nhiêu lần mới có thể biết rõ được chuyện này, thực sự
là không hơn không kém gì loại ngựa đực.
“Đối với em, tôi nhất định biết rõ.” Hạng Chí Viễn xoa môi cô, lòng bàn tay ma sát đôi môi bị hôn đến hồng hào của cô, ánh mắt cưng chiều..
Cô Vợ Cưng Sủng Của Hắc ĐếTác giả: An Mộc HạTruyện Ngôn TìnhPhương Đông. Một máy bay tư nhân cực lớn hạ cánh xuống sân bay tư nhân trống trải. Đuôi máy bay in một chữ “Hạng” đặc biệt rất to, thể hiện chủ nhân của nó có thân phận cao quý không gì sánh kịp. “Ầm!” Giang Ninh Phiến mặc đồng phục y tá bị đẩy lên máy bay, trong đầu toàn dấu hỏi chấm. Bên trong máy bay giống như phòng Tổng thống, xa hoa tới mức khiến người khác nhìn thấy phải sợ hãi thầm than. Hai bên cửa có khắc hình quỷ đầu lâu được mở ra. Cô vừa liếc mắt đã nhìn thấy một hình ảnh không thể chịu nổi, trong căn phòng lớn hình vòng cung có người đang “mây mưa”, Giang Ninh Phiến lập tức xoay người đi. “Cậu Hạng, bắt được một y tá. ” Người đứng bên cạnh trói Giang Ninh Phiến cung kính mở miệng. Một giây tiếp theo, báu vật gợi cảm trong phòng bị đạp xuống khỏi giường không nể tình, báu vật kia túm đống quần áo lên, chân trần chạy đi. “Dẫn cô ta tới. ” Một giọng nam lười biếng truyền ra từ trong phòng. Giang Ninh Phiến bị người phía sau đẩy một cái, cô lập tức nói: “Các người muốn làm gì… Hạt giống báo thù đã nảy mầm trong đáy lòng cô, không thể đưa Hạng Chí Viễn lên tòa án thẩm vấn, đưa vào ngục giam thì làm thế nào đi nữa cô cũng sẽ không cam tâm.Nhưng điều này vẫn như đang được ươm mầm, không ai biết cô muốn đợi bao lâu.Không ai biết cô còn muốn giả vờ ngoan ngoãn ở trước mặt Hạng Chí Viễn tới khi nào.Cho nên cô muốn trừng phạt Hạng Chí Viễn một lần nho nhỏ, trước hết cứ trút giận một chút đã, nếu không cô sẽ bị nhịn quá mà chết...!Tận đến lúc toàn bộ thuốc đều tan trong nước, không nhìn được ra điều gì khác thường, Giang Ninh Phiến mới kéo cửa ra, giống như tùy ý hỏi: “Anh muốn uống nước không?”Hạng Chí Viễn đang nghe điện thoại, vừa quay đầu thì thấy cô tựa ở một bên, tóc dài mềm mại rải rác ở trên vai, dáng vẻ dịu dàng, xinh đẹp.Yết hầu Hạng Chí Viễn khẽ chuyển động, anh trực tiếp cúp điện thoại ném lên giường, bước một bước lớn vọt tới trước mặt cô, ép cô lên trên cửa, cúi đầu hôn xuống.“...” Giang Ninh Phiển đi sang bên cạnh, cốc nước trong tay suýt đổ.Điều này làm cho cô ngạc nhiên.Hạng Chí Viễn một phát bắt được cô, lại đẩy cô lên trên cửa, rất nhiều nụ hôn rơi trên mặt cô.Anh dùng đôi môi nóng bỏng đè ép cô, dùng răng cạy đôi môi lạnh lẽo đang đóng chặt của cô, ngông cuồng mà dây dưa cuốn lấy lưỡi cô, điên cuồng triền miên...!“A..."Giang Ninh Phiến muốn cắn anh, Hạng Chí Viễn nhanh hơn một bước, rút lưỡi của mình lại, đắc ý nhìn cô chăm chú: “Muốn cắn tôi sao? Vậy tôi để em cắn.”Nói xong, khuôn mặt yêu nghiệt của Hạng Chí Viễn lại áp sát vào cô.Giang Ninh Phiến nắm chặt cốc, nhanh chóng nghiêng đầu, lạnh nhạt hỏi:“Có phải anh luôn biết rõ tôi sẽ cắn anh lúc nào không?”Anh phải hôn qua bao nhiêu lần mới có thể biết rõ được chuyện này, thực sựlà không hơn không kém gì loại ngựa đực.“Đối với em, tôi nhất định biết rõ.” Hạng Chí Viễn xoa môi cô, lòng bàn tay ma sát đôi môi bị hôn đến hồng hào của cô, ánh mắt cưng chiều..