Phương Đông. Một máy bay tư nhân cực lớn hạ cánh xuống sân bay tư nhân trống trải. Đuôi máy bay in một chữ “Hạng” đặc biệt rất to, thể hiện chủ nhân của nó có thân phận cao quý không gì sánh kịp. “Ầm!” Giang Ninh Phiến mặc đồng phục y tá bị đẩy lên máy bay, trong đầu toàn dấu hỏi chấm. Bên trong máy bay giống như phòng Tổng thống, xa hoa tới mức khiến người khác nhìn thấy phải sợ hãi thầm than. Hai bên cửa có khắc hình quỷ đầu lâu được mở ra. Cô vừa liếc mắt đã nhìn thấy một hình ảnh không thể chịu nổi, trong căn phòng lớn hình vòng cung có người đang “mây mưa”, Giang Ninh Phiến lập tức xoay người đi. “Cậu Hạng, bắt được một y tá. ” Người đứng bên cạnh trói Giang Ninh Phiến cung kính mở miệng. Một giây tiếp theo, báu vật gợi cảm trong phòng bị đạp xuống khỏi giường không nể tình, báu vật kia túm đống quần áo lên, chân trần chạy đi. “Dẫn cô ta tới. ” Một giọng nam lười biếng truyền ra từ trong phòng. Giang Ninh Phiến bị người phía sau đẩy một cái, cô lập tức nói: “Các người muốn làm gì…
Chương 390
Cô Vợ Cưng Sủng Của Hắc ĐếTác giả: An Mộc HạTruyện Ngôn TìnhPhương Đông. Một máy bay tư nhân cực lớn hạ cánh xuống sân bay tư nhân trống trải. Đuôi máy bay in một chữ “Hạng” đặc biệt rất to, thể hiện chủ nhân của nó có thân phận cao quý không gì sánh kịp. “Ầm!” Giang Ninh Phiến mặc đồng phục y tá bị đẩy lên máy bay, trong đầu toàn dấu hỏi chấm. Bên trong máy bay giống như phòng Tổng thống, xa hoa tới mức khiến người khác nhìn thấy phải sợ hãi thầm than. Hai bên cửa có khắc hình quỷ đầu lâu được mở ra. Cô vừa liếc mắt đã nhìn thấy một hình ảnh không thể chịu nổi, trong căn phòng lớn hình vòng cung có người đang “mây mưa”, Giang Ninh Phiến lập tức xoay người đi. “Cậu Hạng, bắt được một y tá. ” Người đứng bên cạnh trói Giang Ninh Phiến cung kính mở miệng. Một giây tiếp theo, báu vật gợi cảm trong phòng bị đạp xuống khỏi giường không nể tình, báu vật kia túm đống quần áo lên, chân trần chạy đi. “Dẫn cô ta tới. ” Một giọng nam lười biếng truyền ra từ trong phòng. Giang Ninh Phiến bị người phía sau đẩy một cái, cô lập tức nói: “Các người muốn làm gì… Chương 390Nghe vậy, Hạng Văn Thanh không những không tức giận mà lại còn mỉm cười: “Người lạ? Cô suýt trở thành vợ của con trai tôi đó.”Cuối cùng thì Giang Ninh Phiến cũng hiểu tính cách khó lường không thể đoán trước được của Hạng Chí Viễn đến từ đâu rồi, chính là từ ba nuôi của anh.Hiện tại, cô không thể đoán được ý định của Hạng Văn Thanh.Đột nhiên một người đàn ông có thể hô mưa gọi gió trên thế giới lại chạy đến nhà cô, đòi vào nhà ngồi…Thật buồn cười, đúng không?“Vậy thì ông cứ coi như đơn giản là tôi không muốn mời ông, đi thong thả không tiễn.”Giang Ninh Phiến nói một cách lạnh lùng.“Cảm ơn.”Hạng Văn Thanh nói rồi tự mình bước thẳng vào trong.“…”Giang Ninh Phiến không nói nên lời, ông già này nghe không hiểu tiếng người à? Cảm ơn cái gì?Hạng Văn Thanh bước vào và nhìn quanh căn hộ của cô. Ông ta nhìn từ trần nhà đến sàn nhà, không sót một chỗ nào. Ánh mắt của ông ta vẫn rất kiêu ngạo, giống như đang đi xem một cái chuồng ngựa vậy…“Cô lại ở một căn như như thế này? Quá nhỏ rồi. Cùng lắm thì ở đây sửa thành một cái nhà hàng ở tầng thượng để ngắm cảnh đêm.”Sau khi xem xong, Hạng Văn Thanh ngồi xuống ghế sofa hình vòng cung, hai tay tùy ý đặt ở hai bên, giọng nói trầm thấp lại rất trưởng thành: “Cô Minh Thành, mua lại khu này rồi sửa sang lại cho Tiêm Tiêm.”“Vâng, ông Hạng.”Cô Minh Thành gật đầu sau đó quay đầu hung dữ liếc nhìn Giang Ninh Phiến một cái.Giang Ninh Phiến đứng dựa vào tủ ngăn kéo, lạnh lùng nhìn Hạng Văn Thanh đang tự nhiên như ở nhà: “Tôi không quen sống trong một căn nhà mua bằng tiền bẩn.”Cô cũng không phải một người thích của hiếm lạ.Nghe lời cô nói xong, tất cả đàn em đều nhìn cô với ánh mắt “không biết tốt xấu”.“Tiêm Tiêm, hình như cô có thái độ thù địch đối với tôi.” Hạng Văn Thanh nói trúng tim đen, ánh mắt hỗn tạp dần từ kiêu ngạo chuyển sang lạnh lùng: “Tôi không thích những cô gái thích uống rượu phạt.”“Vậy ông muốn gì?”Mái tóc đen dài của Giang Ninh Phiến xõa trên vai, khuôn mặt lạnh như băng.Ngay khi câu nói của cô vừa dứt, một nhóm đàn em bắt đầu đập phá căn hộ như những tên cướp.“Loảng xoảng leng keng.”Chiếc bàn bằng kính bị đập ra.TV bị đập vỡ.Điều khiển từ xa của ghế massage cũng bị đập nát.Toàn bộ cửa sổ kính đều bị đập vỡ, gió đêm ào ào tràn vào, những cơn gió lạnh xuyên qua…“…”Căn hộ mà An Vũ Dương tạo ra đã bị hủy hoại một lần nữa.Tấm kính của khung ảnh bị đập vỡ trước mặt cô, Cô Minh Thành chạy tới nhặt nó lên và xé tấm ảnh cô đang đội mũ lưỡi trai ra thành từng mảnh.
Chương 390
Nghe vậy, Hạng Văn Thanh không những không tức giận mà lại còn mỉm cười: “Người lạ? Cô suýt trở thành vợ của con trai tôi đó.”
Cuối cùng thì Giang Ninh Phiến cũng hiểu tính cách khó lường không thể đoán trước được của Hạng Chí Viễn đến từ đâu rồi, chính là từ ba nuôi của anh.
Hiện tại, cô không thể đoán được ý định của Hạng Văn Thanh.
Đột nhiên một người đàn ông có thể hô mưa gọi gió trên thế giới lại chạy đến nhà cô, đòi vào nhà ngồi…
Thật buồn cười, đúng không?
“Vậy thì ông cứ coi như đơn giản là tôi không muốn mời ông, đi thong thả không tiễn.”
Giang Ninh Phiến nói một cách lạnh lùng.
“Cảm ơn.”
Hạng Văn Thanh nói rồi tự mình bước thẳng vào trong.
“…”
Giang Ninh Phiến không nói nên lời, ông già này nghe không hiểu tiếng người à? Cảm ơn cái gì?
Hạng Văn Thanh bước vào và nhìn quanh căn hộ của cô. Ông ta nhìn từ trần nhà đến sàn nhà, không sót một chỗ nào. Ánh mắt của ông ta vẫn rất kiêu ngạo, giống như đang đi xem một cái chuồng ngựa vậy…
“Cô lại ở một căn như như thế này? Quá nhỏ rồi. Cùng lắm thì ở đây sửa thành một cái nhà hàng ở tầng thượng để ngắm cảnh đêm.”
Sau khi xem xong, Hạng Văn Thanh ngồi xuống ghế sofa hình vòng cung, hai tay tùy ý đặt ở hai bên, giọng nói trầm thấp lại rất trưởng thành: “Cô Minh Thành, mua lại khu này rồi sửa sang lại cho Tiêm Tiêm.”
“Vâng, ông Hạng.”
Cô Minh Thành gật đầu sau đó quay đầu hung dữ liếc nhìn Giang Ninh Phiến một cái.
Giang Ninh Phiến đứng dựa vào tủ ngăn kéo, lạnh lùng nhìn Hạng Văn Thanh đang tự nhiên như ở nhà: “Tôi không quen sống trong một căn nhà mua bằng tiền bẩn.”
Cô cũng không phải một người thích của hiếm lạ.
Nghe lời cô nói xong, tất cả đàn em đều nhìn cô với ánh mắt “không biết tốt xấu”.
“Tiêm Tiêm, hình như cô có thái độ thù địch đối với tôi.” Hạng Văn Thanh nói trúng tim đen, ánh mắt hỗn tạp dần từ kiêu ngạo chuyển sang lạnh lùng: “Tôi không thích những cô gái thích uống rượu phạt.”
“Vậy ông muốn gì?”
Mái tóc đen dài của Giang Ninh Phiến xõa trên vai, khuôn mặt lạnh như băng.
Ngay khi câu nói của cô vừa dứt, một nhóm đàn em bắt đầu đập phá căn hộ như những tên cướp.
“Loảng xoảng leng keng.”
Chiếc bàn bằng kính bị đập ra.
TV bị đập vỡ.
Điều khiển từ xa của ghế massage cũng bị đập nát.
Toàn bộ cửa sổ kính đều bị đập vỡ, gió đêm ào ào tràn vào, những cơn gió lạnh xuyên qua…
“…”
Căn hộ mà An Vũ Dương tạo ra đã bị hủy hoại một lần nữa.
Tấm kính của khung ảnh bị đập vỡ trước mặt cô, Cô Minh Thành chạy tới nhặt nó lên và xé tấm ảnh cô đang đội mũ lưỡi trai ra thành từng mảnh.
Cô Vợ Cưng Sủng Của Hắc ĐếTác giả: An Mộc HạTruyện Ngôn TìnhPhương Đông. Một máy bay tư nhân cực lớn hạ cánh xuống sân bay tư nhân trống trải. Đuôi máy bay in một chữ “Hạng” đặc biệt rất to, thể hiện chủ nhân của nó có thân phận cao quý không gì sánh kịp. “Ầm!” Giang Ninh Phiến mặc đồng phục y tá bị đẩy lên máy bay, trong đầu toàn dấu hỏi chấm. Bên trong máy bay giống như phòng Tổng thống, xa hoa tới mức khiến người khác nhìn thấy phải sợ hãi thầm than. Hai bên cửa có khắc hình quỷ đầu lâu được mở ra. Cô vừa liếc mắt đã nhìn thấy một hình ảnh không thể chịu nổi, trong căn phòng lớn hình vòng cung có người đang “mây mưa”, Giang Ninh Phiến lập tức xoay người đi. “Cậu Hạng, bắt được một y tá. ” Người đứng bên cạnh trói Giang Ninh Phiến cung kính mở miệng. Một giây tiếp theo, báu vật gợi cảm trong phòng bị đạp xuống khỏi giường không nể tình, báu vật kia túm đống quần áo lên, chân trần chạy đi. “Dẫn cô ta tới. ” Một giọng nam lười biếng truyền ra từ trong phòng. Giang Ninh Phiến bị người phía sau đẩy một cái, cô lập tức nói: “Các người muốn làm gì… Chương 390Nghe vậy, Hạng Văn Thanh không những không tức giận mà lại còn mỉm cười: “Người lạ? Cô suýt trở thành vợ của con trai tôi đó.”Cuối cùng thì Giang Ninh Phiến cũng hiểu tính cách khó lường không thể đoán trước được của Hạng Chí Viễn đến từ đâu rồi, chính là từ ba nuôi của anh.Hiện tại, cô không thể đoán được ý định của Hạng Văn Thanh.Đột nhiên một người đàn ông có thể hô mưa gọi gió trên thế giới lại chạy đến nhà cô, đòi vào nhà ngồi…Thật buồn cười, đúng không?“Vậy thì ông cứ coi như đơn giản là tôi không muốn mời ông, đi thong thả không tiễn.”Giang Ninh Phiến nói một cách lạnh lùng.“Cảm ơn.”Hạng Văn Thanh nói rồi tự mình bước thẳng vào trong.“…”Giang Ninh Phiến không nói nên lời, ông già này nghe không hiểu tiếng người à? Cảm ơn cái gì?Hạng Văn Thanh bước vào và nhìn quanh căn hộ của cô. Ông ta nhìn từ trần nhà đến sàn nhà, không sót một chỗ nào. Ánh mắt của ông ta vẫn rất kiêu ngạo, giống như đang đi xem một cái chuồng ngựa vậy…“Cô lại ở một căn như như thế này? Quá nhỏ rồi. Cùng lắm thì ở đây sửa thành một cái nhà hàng ở tầng thượng để ngắm cảnh đêm.”Sau khi xem xong, Hạng Văn Thanh ngồi xuống ghế sofa hình vòng cung, hai tay tùy ý đặt ở hai bên, giọng nói trầm thấp lại rất trưởng thành: “Cô Minh Thành, mua lại khu này rồi sửa sang lại cho Tiêm Tiêm.”“Vâng, ông Hạng.”Cô Minh Thành gật đầu sau đó quay đầu hung dữ liếc nhìn Giang Ninh Phiến một cái.Giang Ninh Phiến đứng dựa vào tủ ngăn kéo, lạnh lùng nhìn Hạng Văn Thanh đang tự nhiên như ở nhà: “Tôi không quen sống trong một căn nhà mua bằng tiền bẩn.”Cô cũng không phải một người thích của hiếm lạ.Nghe lời cô nói xong, tất cả đàn em đều nhìn cô với ánh mắt “không biết tốt xấu”.“Tiêm Tiêm, hình như cô có thái độ thù địch đối với tôi.” Hạng Văn Thanh nói trúng tim đen, ánh mắt hỗn tạp dần từ kiêu ngạo chuyển sang lạnh lùng: “Tôi không thích những cô gái thích uống rượu phạt.”“Vậy ông muốn gì?”Mái tóc đen dài của Giang Ninh Phiến xõa trên vai, khuôn mặt lạnh như băng.Ngay khi câu nói của cô vừa dứt, một nhóm đàn em bắt đầu đập phá căn hộ như những tên cướp.“Loảng xoảng leng keng.”Chiếc bàn bằng kính bị đập ra.TV bị đập vỡ.Điều khiển từ xa của ghế massage cũng bị đập nát.Toàn bộ cửa sổ kính đều bị đập vỡ, gió đêm ào ào tràn vào, những cơn gió lạnh xuyên qua…“…”Căn hộ mà An Vũ Dương tạo ra đã bị hủy hoại một lần nữa.Tấm kính của khung ảnh bị đập vỡ trước mặt cô, Cô Minh Thành chạy tới nhặt nó lên và xé tấm ảnh cô đang đội mũ lưỡi trai ra thành từng mảnh.