Phương Đông. Một máy bay tư nhân cực lớn hạ cánh xuống sân bay tư nhân trống trải. Đuôi máy bay in một chữ “Hạng” đặc biệt rất to, thể hiện chủ nhân của nó có thân phận cao quý không gì sánh kịp. “Ầm!” Giang Ninh Phiến mặc đồng phục y tá bị đẩy lên máy bay, trong đầu toàn dấu hỏi chấm. Bên trong máy bay giống như phòng Tổng thống, xa hoa tới mức khiến người khác nhìn thấy phải sợ hãi thầm than. Hai bên cửa có khắc hình quỷ đầu lâu được mở ra. Cô vừa liếc mắt đã nhìn thấy một hình ảnh không thể chịu nổi, trong căn phòng lớn hình vòng cung có người đang “mây mưa”, Giang Ninh Phiến lập tức xoay người đi. “Cậu Hạng, bắt được một y tá. ” Người đứng bên cạnh trói Giang Ninh Phiến cung kính mở miệng. Một giây tiếp theo, báu vật gợi cảm trong phòng bị đạp xuống khỏi giường không nể tình, báu vật kia túm đống quần áo lên, chân trần chạy đi. “Dẫn cô ta tới. ” Một giọng nam lười biếng truyền ra từ trong phòng. Giang Ninh Phiến bị người phía sau đẩy một cái, cô lập tức nói: “Các người muốn làm gì…
Chương 391
Cô Vợ Cưng Sủng Của Hắc ĐếTác giả: An Mộc HạTruyện Ngôn TìnhPhương Đông. Một máy bay tư nhân cực lớn hạ cánh xuống sân bay tư nhân trống trải. Đuôi máy bay in một chữ “Hạng” đặc biệt rất to, thể hiện chủ nhân của nó có thân phận cao quý không gì sánh kịp. “Ầm!” Giang Ninh Phiến mặc đồng phục y tá bị đẩy lên máy bay, trong đầu toàn dấu hỏi chấm. Bên trong máy bay giống như phòng Tổng thống, xa hoa tới mức khiến người khác nhìn thấy phải sợ hãi thầm than. Hai bên cửa có khắc hình quỷ đầu lâu được mở ra. Cô vừa liếc mắt đã nhìn thấy một hình ảnh không thể chịu nổi, trong căn phòng lớn hình vòng cung có người đang “mây mưa”, Giang Ninh Phiến lập tức xoay người đi. “Cậu Hạng, bắt được một y tá. ” Người đứng bên cạnh trói Giang Ninh Phiến cung kính mở miệng. Một giây tiếp theo, báu vật gợi cảm trong phòng bị đạp xuống khỏi giường không nể tình, báu vật kia túm đống quần áo lên, chân trần chạy đi. “Dẫn cô ta tới. ” Một giọng nam lười biếng truyền ra từ trong phòng. Giang Ninh Phiến bị người phía sau đẩy một cái, cô lập tức nói: “Các người muốn làm gì… Chương 391Những mảnh vụn của tấm ảnh bay lên như những bông tuyết…Rơi đầy trên mặt đất.Cô bất lực nhìn khuôn mặt mình trong bức ảnh bị xé thành nhiều mảnh…“Thế nào, bây giờ thái độ của cô có thể trở nên tôn trọng hơn chưa?”Hạng Văn Thanh nhìn cô và hỏi, mặt mày uể oải.Giang Ninh Phiến nhìn người đàn ông đang ngồi trên sô pha.Đây là một người đàn ông có quyền lực ở nhiều quốc gia, cho dù cô có gọi cảnh sát vì tội xâm phạm trái phép, trộm cắp,… thì ông ta cũng sẽ không bị tổn hại dù chỉ một chút.Nghĩ rồi Giang Ninh Phiến quyết định mặc kệ ông ta, một mình bước vào phòng.Cô nhét đồ đạc vào vali, đẩy vali hành lý ra ngoài rồi để lại câu nói hờ hững: “Đập xong thì cứ tự nhiên.”Dù sao thì bây giờ cô sẽ sống ở tòa nhà An“…”Hạng Văn Thanh đã bị một cô gái trẻ như cô khinh thường một cách thản nhiên, các đường nét trên khuôn mặt ông ta đều nhuốm màu tức giận.Những tên đàn em đang đập căn hộ một cách sảng khoái thì đứng ngây ở đó như những tên ngốc.Cô Minh Thành đã quen với vẻ ngoài lạnh lùng của Giang Ninh Phiến nên anh ta thích ứng nhanh nhất nên đập xé nát bét.Giang Ninh Phiến cứ coi như không có ai mà sải bước một cách thản nhiên.Hạng Văn Thanh nháy mắt, ngay lập tức có một tên đàn em tiến đến bắt lấy Giang Ninh Phiến.Hạng Văn Thanh liếc mắt ra hiệu một cái, lập tức có đàn em tiến lên bắt lấy Giang Ninh Phiến.“Bịch…”Giang Ninh Phiến đã lường trước được, một chân đá văng túi du lịch, một tay chém về phía người tới, tóc dài hất thành đường cong duyên dáng trên không trung…Túi du lịch xô ngã hai người.Chém ngã một người.“Ngoại hình cũng coi như có mấy phần sắc đẹp, chân dài, có chút bản lĩnh, phản ứng nhanh nhẹn, một cô gái làm được như cô quả thật có chút vốn liếng để kiêu ngạo.” Hạng Văn Thanh đứng lên đi về phía cô, thái độ kiêu căng: “Có điều chỉ với những điều này, cô vẫn không xứng với con trai tôi.”Ánh mắt của ông ta như đang nhìn một con chó xem có thích hợp làm thú cưng cho nhà mình hay không.Hiển nhiên trong mắt ông ta, cô vẫn chỉ là một con chó lông tạp.Không phải giống loài quý giá gì.“Ông đặc biệt trở về để phản đối? Có phải hơi muộn rồi không?”Lễ đính hôn bị phá hỏng.Hạng Chí Viễn đã vào AN rồi.Bây giờ người làm ba nuôi như ông ta mới xuất hiện, còn chạy đến nhà trọ của cô là có ý gì đây?“Con trai tôi vất vả tìm mười năm mới tìm được một người phụ nữ như vậy, sao tôi lại phản đối chứ.” Hạ Văn Thanh cọ xát qua vai cô.“Vậy ông muốn làm gì?”
Chương 391
Những mảnh vụn của tấm ảnh bay lên như những bông tuyết…
Rơi đầy trên mặt đất.
Cô bất lực nhìn khuôn mặt mình trong bức ảnh bị xé thành nhiều mảnh…
“Thế nào, bây giờ thái độ của cô có thể trở nên tôn trọng hơn chưa?”
Hạng Văn Thanh nhìn cô và hỏi, mặt mày uể oải.
Giang Ninh Phiến nhìn người đàn ông đang ngồi trên sô pha.
Đây là một người đàn ông có quyền lực ở nhiều quốc gia, cho dù cô có gọi cảnh sát vì tội xâm phạm trái phép, trộm cắp,… thì ông ta cũng sẽ không bị tổn hại dù chỉ một chút.
Nghĩ rồi Giang Ninh Phiến quyết định mặc kệ ông ta, một mình bước vào phòng.
Cô nhét đồ đạc vào vali, đẩy vali hành lý ra ngoài rồi để lại câu nói hờ hững: “Đập xong thì cứ tự nhiên.”
Dù sao thì bây giờ cô sẽ sống ở tòa nhà An
“…”
Hạng Văn Thanh đã bị một cô gái trẻ như cô khinh thường một cách thản nhiên, các đường nét trên khuôn mặt ông ta đều nhuốm màu tức giận.
Những tên đàn em đang đập căn hộ một cách sảng khoái thì đứng ngây ở đó như những tên ngốc.
Cô Minh Thành đã quen với vẻ ngoài lạnh lùng của Giang Ninh Phiến nên anh ta thích ứng nhanh nhất nên đập xé nát bét.
Giang Ninh Phiến cứ coi như không có ai mà sải bước một cách thản nhiên.
Hạng Văn Thanh nháy mắt, ngay lập tức có một tên đàn em tiến đến bắt lấy Giang Ninh Phiến.
Hạng Văn Thanh liếc mắt ra hiệu một cái, lập tức có đàn em tiến lên bắt lấy Giang Ninh Phiến.
“Bịch…”
Giang Ninh Phiến đã lường trước được, một chân đá văng túi du lịch, một tay chém về phía người tới, tóc dài hất thành đường cong duyên dáng trên không trung…
Túi du lịch xô ngã hai người.
Chém ngã một người.
“Ngoại hình cũng coi như có mấy phần sắc đẹp, chân dài, có chút bản lĩnh, phản ứng nhanh nhẹn, một cô gái làm được như cô quả thật có chút vốn liếng để kiêu ngạo.” Hạng Văn Thanh đứng lên đi về phía cô, thái độ kiêu căng: “Có điều chỉ với những điều này, cô vẫn không xứng với con trai tôi.”
Ánh mắt của ông ta như đang nhìn một con chó xem có thích hợp làm thú cưng cho nhà mình hay không.
Hiển nhiên trong mắt ông ta, cô vẫn chỉ là một con chó lông tạp.
Không phải giống loài quý giá gì.
“Ông đặc biệt trở về để phản đối? Có phải hơi muộn rồi không?”
Lễ đính hôn bị phá hỏng.
Hạng Chí Viễn đã vào AN rồi.
Bây giờ người làm ba nuôi như ông ta mới xuất hiện, còn chạy đến nhà trọ của cô là có ý gì đây?
“Con trai tôi vất vả tìm mười năm mới tìm được một người phụ nữ như vậy, sao tôi lại phản đối chứ.” Hạ Văn Thanh cọ xát qua vai cô.
“Vậy ông muốn làm gì?”
Cô Vợ Cưng Sủng Của Hắc ĐếTác giả: An Mộc HạTruyện Ngôn TìnhPhương Đông. Một máy bay tư nhân cực lớn hạ cánh xuống sân bay tư nhân trống trải. Đuôi máy bay in một chữ “Hạng” đặc biệt rất to, thể hiện chủ nhân của nó có thân phận cao quý không gì sánh kịp. “Ầm!” Giang Ninh Phiến mặc đồng phục y tá bị đẩy lên máy bay, trong đầu toàn dấu hỏi chấm. Bên trong máy bay giống như phòng Tổng thống, xa hoa tới mức khiến người khác nhìn thấy phải sợ hãi thầm than. Hai bên cửa có khắc hình quỷ đầu lâu được mở ra. Cô vừa liếc mắt đã nhìn thấy một hình ảnh không thể chịu nổi, trong căn phòng lớn hình vòng cung có người đang “mây mưa”, Giang Ninh Phiến lập tức xoay người đi. “Cậu Hạng, bắt được một y tá. ” Người đứng bên cạnh trói Giang Ninh Phiến cung kính mở miệng. Một giây tiếp theo, báu vật gợi cảm trong phòng bị đạp xuống khỏi giường không nể tình, báu vật kia túm đống quần áo lên, chân trần chạy đi. “Dẫn cô ta tới. ” Một giọng nam lười biếng truyền ra từ trong phòng. Giang Ninh Phiến bị người phía sau đẩy một cái, cô lập tức nói: “Các người muốn làm gì… Chương 391Những mảnh vụn của tấm ảnh bay lên như những bông tuyết…Rơi đầy trên mặt đất.Cô bất lực nhìn khuôn mặt mình trong bức ảnh bị xé thành nhiều mảnh…“Thế nào, bây giờ thái độ của cô có thể trở nên tôn trọng hơn chưa?”Hạng Văn Thanh nhìn cô và hỏi, mặt mày uể oải.Giang Ninh Phiến nhìn người đàn ông đang ngồi trên sô pha.Đây là một người đàn ông có quyền lực ở nhiều quốc gia, cho dù cô có gọi cảnh sát vì tội xâm phạm trái phép, trộm cắp,… thì ông ta cũng sẽ không bị tổn hại dù chỉ một chút.Nghĩ rồi Giang Ninh Phiến quyết định mặc kệ ông ta, một mình bước vào phòng.Cô nhét đồ đạc vào vali, đẩy vali hành lý ra ngoài rồi để lại câu nói hờ hững: “Đập xong thì cứ tự nhiên.”Dù sao thì bây giờ cô sẽ sống ở tòa nhà An“…”Hạng Văn Thanh đã bị một cô gái trẻ như cô khinh thường một cách thản nhiên, các đường nét trên khuôn mặt ông ta đều nhuốm màu tức giận.Những tên đàn em đang đập căn hộ một cách sảng khoái thì đứng ngây ở đó như những tên ngốc.Cô Minh Thành đã quen với vẻ ngoài lạnh lùng của Giang Ninh Phiến nên anh ta thích ứng nhanh nhất nên đập xé nát bét.Giang Ninh Phiến cứ coi như không có ai mà sải bước một cách thản nhiên.Hạng Văn Thanh nháy mắt, ngay lập tức có một tên đàn em tiến đến bắt lấy Giang Ninh Phiến.Hạng Văn Thanh liếc mắt ra hiệu một cái, lập tức có đàn em tiến lên bắt lấy Giang Ninh Phiến.“Bịch…”Giang Ninh Phiến đã lường trước được, một chân đá văng túi du lịch, một tay chém về phía người tới, tóc dài hất thành đường cong duyên dáng trên không trung…Túi du lịch xô ngã hai người.Chém ngã một người.“Ngoại hình cũng coi như có mấy phần sắc đẹp, chân dài, có chút bản lĩnh, phản ứng nhanh nhẹn, một cô gái làm được như cô quả thật có chút vốn liếng để kiêu ngạo.” Hạng Văn Thanh đứng lên đi về phía cô, thái độ kiêu căng: “Có điều chỉ với những điều này, cô vẫn không xứng với con trai tôi.”Ánh mắt của ông ta như đang nhìn một con chó xem có thích hợp làm thú cưng cho nhà mình hay không.Hiển nhiên trong mắt ông ta, cô vẫn chỉ là một con chó lông tạp.Không phải giống loài quý giá gì.“Ông đặc biệt trở về để phản đối? Có phải hơi muộn rồi không?”Lễ đính hôn bị phá hỏng.Hạng Chí Viễn đã vào AN rồi.Bây giờ người làm ba nuôi như ông ta mới xuất hiện, còn chạy đến nhà trọ của cô là có ý gì đây?“Con trai tôi vất vả tìm mười năm mới tìm được một người phụ nữ như vậy, sao tôi lại phản đối chứ.” Hạ Văn Thanh cọ xát qua vai cô.“Vậy ông muốn làm gì?”