Bạch Lộ Nhi, nữ, 23 tuổi. Còn chưa tới nửa năm đã tốt nghiệp đại học. Hiện tại đầu năm nay, tốt nghiệp liền tượng trưng cho thất nghiệp —— Công việc tốt thật khó tìm, công việc không tốt nàng lại không muốn làm! Ô ô, mẹ bảo thủ giống như người thập niên bốn mươi năm mươi vậy, đến bây giờ vẫn còn tâm tâm niệm niệm** để cho nàng vào cơ quan chính phủ bưng chén vàng***! **luôn luôn tập trung nghĩ về một việc định làm. *** ý nói là công việc lý tưởng. Nhưng nàng cũng chỉ là một người bình thường, là sinh viên bình thường, chén vàng cơ quan chính phủ cứ như vậy hảo bưng sao? “Mẹ, hiện tại đã là năm bao nhiêu rồi? Là năm 2009, không phải là năm 1009, làm sao mẹ còn tin cái này, con không đi, con không muốn đi đâu!” Nàng đã là sinh viên đại học, thế nhưng mẹ lại lôi kéo nàng đến cái gì mà Thần Toán Tử xem bói. Có lầm hay không, những người đó đều là lừa gạt tiền, một quẻ hơn một trăm, còn không bằng mua một bộ quần áo, chi tiêu như vậy còn có chút thực tế đó! “Lộ Nhi, không cho nói bậy! Mẹ…
Quyển 7 - Chương 888: Kiên Quyết Không Cần Hắn
Phụ Nữ Có Thai Cũng Xuyên QuaTác giả: Hỏa HồngTruyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngBạch Lộ Nhi, nữ, 23 tuổi. Còn chưa tới nửa năm đã tốt nghiệp đại học. Hiện tại đầu năm nay, tốt nghiệp liền tượng trưng cho thất nghiệp —— Công việc tốt thật khó tìm, công việc không tốt nàng lại không muốn làm! Ô ô, mẹ bảo thủ giống như người thập niên bốn mươi năm mươi vậy, đến bây giờ vẫn còn tâm tâm niệm niệm** để cho nàng vào cơ quan chính phủ bưng chén vàng***! **luôn luôn tập trung nghĩ về một việc định làm. *** ý nói là công việc lý tưởng. Nhưng nàng cũng chỉ là một người bình thường, là sinh viên bình thường, chén vàng cơ quan chính phủ cứ như vậy hảo bưng sao? “Mẹ, hiện tại đã là năm bao nhiêu rồi? Là năm 2009, không phải là năm 1009, làm sao mẹ còn tin cái này, con không đi, con không muốn đi đâu!” Nàng đã là sinh viên đại học, thế nhưng mẹ lại lôi kéo nàng đến cái gì mà Thần Toán Tử xem bói. Có lầm hay không, những người đó đều là lừa gạt tiền, một quẻ hơn một trăm, còn không bằng mua một bộ quần áo, chi tiêu như vậy còn có chút thực tế đó! “Lộ Nhi, không cho nói bậy! Mẹ… Hoàng thượng ngồi trên ngự ghế, cái ghế màu vàng rõ ràng, long bào màu vàng sáng lại làm cho gương mặt hắn càng thêm tái nhợt.“Bên kia cũng không tiện đối phó, đệ muốn tự mình qua đó thăm dò. . . . . .”“Hiên, có lẽ dẫn binh đánh giặc không ai so được với đệ nhưng nói đến võ công, mặc dù võ công của đệ cũng rất lợi hại nhưng xông vào hoàng cung, chỉ sợ. . . . . .”Hoàng thượng cau mày, điều hắn nói cũng là sự thật. Hiên Vương thở dài nói:“Nhưng cũng không còn cách nào khác, nếu không thể làm công khai. . . . . .”Đúng vậy, đó là vật hộ thân gì đó của Thái hậu, mặc dù Thái hậu không có nó sẽ không chết nhưng cũng có thể sẽ yếu ớt bệnh tật như lúc trước.“Đệ cũng cảm thấy cần phải làm như vậy. Đúng rồi, Hiên, không phải huynh và Cô Ưng có quen biết sao? Nghe nói võ công của hắn không ai bằng, có lẽ hắn có thể trộm được. . . . . .”Khánh Vương thở dài một tiếng, mặc dù Hiên Vương vẫn không chịu nhắc tới người này nhưng bàn về võ công, không có ai hơn được Cô Ưng.“Hắn? Rất lâu rồi chưa liên lạc, hay là thôi đi?”Hiên Vương vội vàng cự tuyệt, đừng nói đã lâu chưa liên lạc, cho dù Cô Ưng có tới, hắn cũng không muốn cầu xin hắn ta ——Bọn họ đã nợ Cô Ưng nhiều rồi, hắn không muốn thiếu Cô Ưng một phần nhân tình.“Nhưng Hiên, đệ đã nghĩ được cách gì tốt hơn?”Hoàng thượng lo lắng nhìn Hiên Vương, giải dược này liên quan đến hai người bọn họ, hắn lo lắng ình nhưng càng không hy vọng Hiên Vương xảy ra chuyện gì.“Chuyện này chỉ có thể dùng trí, đệ sẽ sai người vào cung thăm dò chút rồi nói sau . . .”Dùng trí, đúng, bên kia cũng không đơn giản, tuyệt đối không thể cứng rắn.“Ừ, vậy Lộ Nhi muốn đi cùng đệ ? Nhưng Bảo Bảo cùng Bối Bối ở lại trong phủ ta cũng không yên lòng, vậy vào trong cung đi!”Nếu Lộ Nhi cũng đi vậy thì Bảo Bảo Bối Bối ở Hiên Vương phủ khiến hắn và Hoàng thái hậu đều không yên tâm.
Hoàng thượng ngồi trên ngự ghế, cái ghế màu vàng rõ ràng, long bào màu vàng sáng lại làm cho gương mặt hắn càng thêm tái nhợt.
“Bên kia cũng không tiện đối phó, đệ muốn tự mình qua đó thăm dò. . . . . .”
“Hiên, có lẽ dẫn binh đánh giặc không ai so được với đệ nhưng nói đến võ công, mặc dù võ công của đệ cũng rất lợi hại nhưng xông vào hoàng cung, chỉ sợ. . . . . .”
Hoàng thượng cau mày, điều hắn nói cũng là sự thật. Hiên Vương thở dài nói:
“Nhưng cũng không còn cách nào khác, nếu không thể làm công khai. . . . . .”
Đúng vậy, đó là vật hộ thân gì đó của Thái hậu, mặc dù Thái hậu không có nó sẽ không chết nhưng cũng có thể sẽ yếu ớt bệnh tật như lúc trước.
“Đệ cũng cảm thấy cần phải làm như vậy. Đúng rồi, Hiên, không phải huynh và Cô Ưng có quen biết sao? Nghe nói võ công của hắn không ai bằng, có lẽ hắn có thể trộm được. . . . . .”
Khánh Vương thở dài một tiếng, mặc dù Hiên Vương vẫn không chịu nhắc tới người này nhưng bàn về võ công, không có ai hơn được Cô Ưng.
“Hắn? Rất lâu rồi chưa liên lạc, hay là thôi đi?”
Hiên Vương vội vàng cự tuyệt, đừng nói đã lâu chưa liên lạc, cho dù Cô Ưng có tới, hắn cũng không muốn cầu xin hắn ta ——
Bọn họ đã nợ Cô Ưng nhiều rồi, hắn không muốn thiếu Cô Ưng một phần nhân tình.
“Nhưng Hiên, đệ đã nghĩ được cách gì tốt hơn?”
Hoàng thượng lo lắng nhìn Hiên Vương, giải dược này liên quan đến hai người bọn họ, hắn lo lắng ình nhưng càng không hy vọng Hiên Vương xảy ra chuyện gì.
“Chuyện này chỉ có thể dùng trí, đệ sẽ sai người vào cung thăm dò chút rồi nói sau . . .”
Dùng trí, đúng, bên kia cũng không đơn giản, tuyệt đối không thể cứng rắn.
“Ừ, vậy Lộ Nhi muốn đi cùng đệ ? Nhưng Bảo Bảo cùng Bối Bối ở lại trong phủ ta cũng không yên lòng, vậy vào trong cung đi!”
Nếu Lộ Nhi cũng đi vậy thì Bảo Bảo Bối Bối ở Hiên Vương phủ khiến hắn và Hoàng thái hậu đều không yên tâm.
Phụ Nữ Có Thai Cũng Xuyên QuaTác giả: Hỏa HồngTruyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngBạch Lộ Nhi, nữ, 23 tuổi. Còn chưa tới nửa năm đã tốt nghiệp đại học. Hiện tại đầu năm nay, tốt nghiệp liền tượng trưng cho thất nghiệp —— Công việc tốt thật khó tìm, công việc không tốt nàng lại không muốn làm! Ô ô, mẹ bảo thủ giống như người thập niên bốn mươi năm mươi vậy, đến bây giờ vẫn còn tâm tâm niệm niệm** để cho nàng vào cơ quan chính phủ bưng chén vàng***! **luôn luôn tập trung nghĩ về một việc định làm. *** ý nói là công việc lý tưởng. Nhưng nàng cũng chỉ là một người bình thường, là sinh viên bình thường, chén vàng cơ quan chính phủ cứ như vậy hảo bưng sao? “Mẹ, hiện tại đã là năm bao nhiêu rồi? Là năm 2009, không phải là năm 1009, làm sao mẹ còn tin cái này, con không đi, con không muốn đi đâu!” Nàng đã là sinh viên đại học, thế nhưng mẹ lại lôi kéo nàng đến cái gì mà Thần Toán Tử xem bói. Có lầm hay không, những người đó đều là lừa gạt tiền, một quẻ hơn một trăm, còn không bằng mua một bộ quần áo, chi tiêu như vậy còn có chút thực tế đó! “Lộ Nhi, không cho nói bậy! Mẹ… Hoàng thượng ngồi trên ngự ghế, cái ghế màu vàng rõ ràng, long bào màu vàng sáng lại làm cho gương mặt hắn càng thêm tái nhợt.“Bên kia cũng không tiện đối phó, đệ muốn tự mình qua đó thăm dò. . . . . .”“Hiên, có lẽ dẫn binh đánh giặc không ai so được với đệ nhưng nói đến võ công, mặc dù võ công của đệ cũng rất lợi hại nhưng xông vào hoàng cung, chỉ sợ. . . . . .”Hoàng thượng cau mày, điều hắn nói cũng là sự thật. Hiên Vương thở dài nói:“Nhưng cũng không còn cách nào khác, nếu không thể làm công khai. . . . . .”Đúng vậy, đó là vật hộ thân gì đó của Thái hậu, mặc dù Thái hậu không có nó sẽ không chết nhưng cũng có thể sẽ yếu ớt bệnh tật như lúc trước.“Đệ cũng cảm thấy cần phải làm như vậy. Đúng rồi, Hiên, không phải huynh và Cô Ưng có quen biết sao? Nghe nói võ công của hắn không ai bằng, có lẽ hắn có thể trộm được. . . . . .”Khánh Vương thở dài một tiếng, mặc dù Hiên Vương vẫn không chịu nhắc tới người này nhưng bàn về võ công, không có ai hơn được Cô Ưng.“Hắn? Rất lâu rồi chưa liên lạc, hay là thôi đi?”Hiên Vương vội vàng cự tuyệt, đừng nói đã lâu chưa liên lạc, cho dù Cô Ưng có tới, hắn cũng không muốn cầu xin hắn ta ——Bọn họ đã nợ Cô Ưng nhiều rồi, hắn không muốn thiếu Cô Ưng một phần nhân tình.“Nhưng Hiên, đệ đã nghĩ được cách gì tốt hơn?”Hoàng thượng lo lắng nhìn Hiên Vương, giải dược này liên quan đến hai người bọn họ, hắn lo lắng ình nhưng càng không hy vọng Hiên Vương xảy ra chuyện gì.“Chuyện này chỉ có thể dùng trí, đệ sẽ sai người vào cung thăm dò chút rồi nói sau . . .”Dùng trí, đúng, bên kia cũng không đơn giản, tuyệt đối không thể cứng rắn.“Ừ, vậy Lộ Nhi muốn đi cùng đệ ? Nhưng Bảo Bảo cùng Bối Bối ở lại trong phủ ta cũng không yên lòng, vậy vào trong cung đi!”Nếu Lộ Nhi cũng đi vậy thì Bảo Bảo Bối Bối ở Hiên Vương phủ khiến hắn và Hoàng thái hậu đều không yên tâm.