Trần Khiết Băng là con gái duy nhất của Trần Khiết Trang. Trần Khiết Trang qua đời vì bệnh nặng nhà cô lại nghèo không có đủ tiền chữa bệnh cho mẹ nên luôn hận chính bản thân mình hèn nhát, vô dụng. Trần Khiết Băng là sinh viên đại học y dược Bắc Kinh. Nhưng cô đã nghỉ học vì phải lo cho mẹ bệnh ở nhà và đặc biệt nhà cô cũng chả có điều kiện để cô tiếp tục học ở đó. Cô tiếp tục cuộc sống của mình bằng việc nhận sách và dịch sách ở nhà. Đang dịch sách thì đột nhiên nghe tiếng gõ cửa, Khiết Băng nhanh chóng mở cửa hỏi: - Xin hỏi ông tìm ai ạ?? Trước mặt cô là một người đàn ông trung niên và một người trông khá trẻ đứng ở phía sau. Vóc dáng khá cao còn ăn mặc rất bảnh bao. Và cả chiếc xe đậu ở trước nhà rất đắt tiền. Nhìn là biết cũng thuộc dạng tầng lớp thượng lưu. Người đàn ông trung niên lên tiếng hỏi: - Đây có phải là nhà Trần Khiết Trang?? Tôi gật đầu hỏi lại: - Ông vào nhà trước đã. Khiết Băng mời người đàn ông vào nhà. Rót trà mời nước hỏi: - Ông tìm mẹ tôi có việc gì?? Ông ấy chỉ…
Chương 6: Chung nhà
Quan Hệ Bất Chính - Muội MuộiTác giả: Muội MuộiTruyện Ngôn Tình, Truyện Ngược, Truyện SủngTrần Khiết Băng là con gái duy nhất của Trần Khiết Trang. Trần Khiết Trang qua đời vì bệnh nặng nhà cô lại nghèo không có đủ tiền chữa bệnh cho mẹ nên luôn hận chính bản thân mình hèn nhát, vô dụng. Trần Khiết Băng là sinh viên đại học y dược Bắc Kinh. Nhưng cô đã nghỉ học vì phải lo cho mẹ bệnh ở nhà và đặc biệt nhà cô cũng chả có điều kiện để cô tiếp tục học ở đó. Cô tiếp tục cuộc sống của mình bằng việc nhận sách và dịch sách ở nhà. Đang dịch sách thì đột nhiên nghe tiếng gõ cửa, Khiết Băng nhanh chóng mở cửa hỏi: - Xin hỏi ông tìm ai ạ?? Trước mặt cô là một người đàn ông trung niên và một người trông khá trẻ đứng ở phía sau. Vóc dáng khá cao còn ăn mặc rất bảnh bao. Và cả chiếc xe đậu ở trước nhà rất đắt tiền. Nhìn là biết cũng thuộc dạng tầng lớp thượng lưu. Người đàn ông trung niên lên tiếng hỏi: - Đây có phải là nhà Trần Khiết Trang?? Tôi gật đầu hỏi lại: - Ông vào nhà trước đã. Khiết Băng mời người đàn ông vào nhà. Rót trà mời nước hỏi: - Ông tìm mẹ tôi có việc gì?? Ông ấy chỉ… Đang nói chuyện với Nhất Ngũ, thì tiếng chuông điện thoại rung lên, cô nhận ra là số của quản gia liền nhấn nghe:- Cháu nghe đây ạ??Đầu dây bên kia nói:- Ta vừa nhận lệnh ông chủ sắp về, cháu mau về nhà đi.Cô gấp gáp nói:- Vâng ạ, cháu về ngay.Nhất Ngũ thấy cô lo lắng liền hỏi:- Cậu chuẩn bị đi đâu sao??Cô đứng lên nhưng cũng không quên chào tạm biệt:- Không có gì đâu chỉ là tớ có chút việc bận, hẹn cậu lần chầu khác nha, lần sau tớ bao.Nói rồi cô liền lên xe rồi rời đi. Còn Nhất Ngũ thì chỉ biết tự cưởi khổ bản thân lại không quan trọng với cô ấy như vậy.Tài xế nhanh chóng đưa cô về đến biệt thự. Vừa nhìn thấy một chiếc xe màu đen phía trước cô liền gấp gáp chạy vào nhà. Khi vừa thấy Vũ Băng Lãnh cô liền cúi đầu chào:- Chào ông.Vũ Băng Lãnh chỉ cười nhưng không nói gì. Một giọng nói lạnh băng từ phía sau truyền đến:- Lại là một tiểu hồ ly của ba nữa à??Ánh mắt của Vũ Băng Lãnh ngay tức khắc thay đổi. Nghe những lời nói gai góc như vậy cũng khiến cô khẽ rùng mình. Vừa quay lại, cô liền nhận ra đây là người đàn ông mà cô đã gặp ở chợ hôm trước. Thật là oan gia mà. Vũ Băng Lãnh ho khan vài tiếng liền nói:- Đây là vợ của bố cũng là mẹ của con, mau chào hỏi một tiếng đi.Vậy hóa ra đây là con trai mà Vũ Băng Lãnh hay nhắc đến đó sao?? Vậy ra cô phải sống chung với con người tỏa ra đầy sát khí này sao?? Cô khẽ lắc đầu phủ nhận. Trước hành động ngu ngốc của cô, người đàn ông nói:- Nhìn cũng chả ra làm sao, không ngờ lại hợp gu của bố.Cô sợ kinh hãi. Dám nói chuyện với ông ấy kiểu đó thì chắc chỉ có duy nhất mình anh ta thôi. Cô nhanh chóng cúi người giới thiệu:- Tôi là Trần Khiết Băng, cậu cứ gọi tôi là Khiết Băng là được rồi.Vũ Băng Lãnh cũng nhanh chóng giới thiệu:- Là con trai của ta, Vũ Băng Hàn là tên của nó.Nghe tên thôi cũng đủ làm cô cảm thấy kinh hãi. Vũ Băng Hàn chỉ ném cho cô một ánh nhìn chán ghét rồi đi thẳng lên lầu. Còn Vũ Băng Lãnh chỉ lắc đầu đi về phòng. Nhìn thôi cũng biết, quan hệ bố con bọn họ thật không bình thường chút nào. Điều này không khỏi khiến cô cảm thấy hối hận. Bà quản gia liền vỗ vai tôi an ủi:- Cha con bọn họ là vậy, rồi từ từ cháu sẽ quen thôi.
Đang nói chuyện với Nhất Ngũ, thì tiếng chuông điện thoại rung lên, cô nhận ra là số của quản gia liền nhấn nghe:
- Cháu nghe đây ạ??
Đầu dây bên kia nói:
- Ta vừa nhận lệnh ông chủ sắp về, cháu mau về nhà đi.
Cô gấp gáp nói:
- Vâng ạ, cháu về ngay.
Nhất Ngũ thấy cô lo lắng liền hỏi:
- Cậu chuẩn bị đi đâu sao??
Cô đứng lên nhưng cũng không quên chào tạm biệt:
- Không có gì đâu chỉ là tớ có chút việc bận, hẹn cậu lần chầu khác nha, lần sau tớ bao.
Nói rồi cô liền lên xe rồi rời đi. Còn Nhất Ngũ thì chỉ biết tự cưởi khổ bản thân lại không quan trọng với cô ấy như vậy.
Tài xế nhanh chóng đưa cô về đến biệt thự. Vừa nhìn thấy một chiếc xe màu đen phía trước cô liền gấp gáp chạy vào nhà. Khi vừa thấy Vũ Băng Lãnh cô liền cúi đầu chào:
- Chào ông.
Vũ Băng Lãnh chỉ cười nhưng không nói gì. Một giọng nói lạnh băng từ phía sau truyền đến:
- Lại là một tiểu hồ ly của ba nữa à??
Ánh mắt của Vũ Băng Lãnh ngay tức khắc thay đổi. Nghe những lời nói gai góc như vậy cũng khiến cô khẽ rùng mình. Vừa quay lại, cô liền nhận ra đây là người đàn ông mà cô đã gặp ở chợ hôm trước. Thật là oan gia mà. Vũ Băng Lãnh ho khan vài tiếng liền nói:
- Đây là vợ của bố cũng là mẹ của con, mau chào hỏi một tiếng đi.
Vậy hóa ra đây là con trai mà Vũ Băng Lãnh hay nhắc đến đó sao?? Vậy ra cô phải sống chung với con người tỏa ra đầy sát khí này sao?? Cô khẽ lắc đầu phủ nhận. Trước hành động ngu ngốc của cô, người đàn ông nói:
- Nhìn cũng chả ra làm sao, không ngờ lại hợp gu của bố.
Cô sợ kinh hãi. Dám nói chuyện với ông ấy kiểu đó thì chắc chỉ có duy nhất mình anh ta thôi. Cô nhanh chóng cúi người giới thiệu:
- Tôi là Trần Khiết Băng, cậu cứ gọi tôi là Khiết Băng là được rồi.
Vũ Băng Lãnh cũng nhanh chóng giới thiệu:
- Là con trai của ta, Vũ Băng Hàn là tên của nó.
Nghe tên thôi cũng đủ làm cô cảm thấy kinh hãi. Vũ Băng Hàn chỉ ném cho cô một ánh nhìn chán ghét rồi đi thẳng lên lầu. Còn Vũ Băng Lãnh chỉ lắc đầu đi về phòng. Nhìn thôi cũng biết, quan hệ bố con bọn họ thật không bình thường chút nào. Điều này không khỏi khiến cô cảm thấy hối hận. Bà quản gia liền vỗ vai tôi an ủi:
- Cha con bọn họ là vậy, rồi từ từ cháu sẽ quen thôi.
Quan Hệ Bất Chính - Muội MuộiTác giả: Muội MuộiTruyện Ngôn Tình, Truyện Ngược, Truyện SủngTrần Khiết Băng là con gái duy nhất của Trần Khiết Trang. Trần Khiết Trang qua đời vì bệnh nặng nhà cô lại nghèo không có đủ tiền chữa bệnh cho mẹ nên luôn hận chính bản thân mình hèn nhát, vô dụng. Trần Khiết Băng là sinh viên đại học y dược Bắc Kinh. Nhưng cô đã nghỉ học vì phải lo cho mẹ bệnh ở nhà và đặc biệt nhà cô cũng chả có điều kiện để cô tiếp tục học ở đó. Cô tiếp tục cuộc sống của mình bằng việc nhận sách và dịch sách ở nhà. Đang dịch sách thì đột nhiên nghe tiếng gõ cửa, Khiết Băng nhanh chóng mở cửa hỏi: - Xin hỏi ông tìm ai ạ?? Trước mặt cô là một người đàn ông trung niên và một người trông khá trẻ đứng ở phía sau. Vóc dáng khá cao còn ăn mặc rất bảnh bao. Và cả chiếc xe đậu ở trước nhà rất đắt tiền. Nhìn là biết cũng thuộc dạng tầng lớp thượng lưu. Người đàn ông trung niên lên tiếng hỏi: - Đây có phải là nhà Trần Khiết Trang?? Tôi gật đầu hỏi lại: - Ông vào nhà trước đã. Khiết Băng mời người đàn ông vào nhà. Rót trà mời nước hỏi: - Ông tìm mẹ tôi có việc gì?? Ông ấy chỉ… Đang nói chuyện với Nhất Ngũ, thì tiếng chuông điện thoại rung lên, cô nhận ra là số của quản gia liền nhấn nghe:- Cháu nghe đây ạ??Đầu dây bên kia nói:- Ta vừa nhận lệnh ông chủ sắp về, cháu mau về nhà đi.Cô gấp gáp nói:- Vâng ạ, cháu về ngay.Nhất Ngũ thấy cô lo lắng liền hỏi:- Cậu chuẩn bị đi đâu sao??Cô đứng lên nhưng cũng không quên chào tạm biệt:- Không có gì đâu chỉ là tớ có chút việc bận, hẹn cậu lần chầu khác nha, lần sau tớ bao.Nói rồi cô liền lên xe rồi rời đi. Còn Nhất Ngũ thì chỉ biết tự cưởi khổ bản thân lại không quan trọng với cô ấy như vậy.Tài xế nhanh chóng đưa cô về đến biệt thự. Vừa nhìn thấy một chiếc xe màu đen phía trước cô liền gấp gáp chạy vào nhà. Khi vừa thấy Vũ Băng Lãnh cô liền cúi đầu chào:- Chào ông.Vũ Băng Lãnh chỉ cười nhưng không nói gì. Một giọng nói lạnh băng từ phía sau truyền đến:- Lại là một tiểu hồ ly của ba nữa à??Ánh mắt của Vũ Băng Lãnh ngay tức khắc thay đổi. Nghe những lời nói gai góc như vậy cũng khiến cô khẽ rùng mình. Vừa quay lại, cô liền nhận ra đây là người đàn ông mà cô đã gặp ở chợ hôm trước. Thật là oan gia mà. Vũ Băng Lãnh ho khan vài tiếng liền nói:- Đây là vợ của bố cũng là mẹ của con, mau chào hỏi một tiếng đi.Vậy hóa ra đây là con trai mà Vũ Băng Lãnh hay nhắc đến đó sao?? Vậy ra cô phải sống chung với con người tỏa ra đầy sát khí này sao?? Cô khẽ lắc đầu phủ nhận. Trước hành động ngu ngốc của cô, người đàn ông nói:- Nhìn cũng chả ra làm sao, không ngờ lại hợp gu của bố.Cô sợ kinh hãi. Dám nói chuyện với ông ấy kiểu đó thì chắc chỉ có duy nhất mình anh ta thôi. Cô nhanh chóng cúi người giới thiệu:- Tôi là Trần Khiết Băng, cậu cứ gọi tôi là Khiết Băng là được rồi.Vũ Băng Lãnh cũng nhanh chóng giới thiệu:- Là con trai của ta, Vũ Băng Hàn là tên của nó.Nghe tên thôi cũng đủ làm cô cảm thấy kinh hãi. Vũ Băng Hàn chỉ ném cho cô một ánh nhìn chán ghét rồi đi thẳng lên lầu. Còn Vũ Băng Lãnh chỉ lắc đầu đi về phòng. Nhìn thôi cũng biết, quan hệ bố con bọn họ thật không bình thường chút nào. Điều này không khỏi khiến cô cảm thấy hối hận. Bà quản gia liền vỗ vai tôi an ủi:- Cha con bọn họ là vậy, rồi từ từ cháu sẽ quen thôi.