Trần Khiết Băng là con gái duy nhất của Trần Khiết Trang. Trần Khiết Trang qua đời vì bệnh nặng nhà cô lại nghèo không có đủ tiền chữa bệnh cho mẹ nên luôn hận chính bản thân mình hèn nhát, vô dụng. Trần Khiết Băng là sinh viên đại học y dược Bắc Kinh. Nhưng cô đã nghỉ học vì phải lo cho mẹ bệnh ở nhà và đặc biệt nhà cô cũng chả có điều kiện để cô tiếp tục học ở đó. Cô tiếp tục cuộc sống của mình bằng việc nhận sách và dịch sách ở nhà. Đang dịch sách thì đột nhiên nghe tiếng gõ cửa, Khiết Băng nhanh chóng mở cửa hỏi: - Xin hỏi ông tìm ai ạ?? Trước mặt cô là một người đàn ông trung niên và một người trông khá trẻ đứng ở phía sau. Vóc dáng khá cao còn ăn mặc rất bảnh bao. Và cả chiếc xe đậu ở trước nhà rất đắt tiền. Nhìn là biết cũng thuộc dạng tầng lớp thượng lưu. Người đàn ông trung niên lên tiếng hỏi: - Đây có phải là nhà Trần Khiết Trang?? Tôi gật đầu hỏi lại: - Ông vào nhà trước đã. Khiết Băng mời người đàn ông vào nhà. Rót trà mời nước hỏi: - Ông tìm mẹ tôi có việc gì?? Ông ấy chỉ…
Chương 7: Ăn chung
Quan Hệ Bất Chính - Muội MuộiTác giả: Muội MuộiTruyện Ngôn Tình, Truyện Ngược, Truyện SủngTrần Khiết Băng là con gái duy nhất của Trần Khiết Trang. Trần Khiết Trang qua đời vì bệnh nặng nhà cô lại nghèo không có đủ tiền chữa bệnh cho mẹ nên luôn hận chính bản thân mình hèn nhát, vô dụng. Trần Khiết Băng là sinh viên đại học y dược Bắc Kinh. Nhưng cô đã nghỉ học vì phải lo cho mẹ bệnh ở nhà và đặc biệt nhà cô cũng chả có điều kiện để cô tiếp tục học ở đó. Cô tiếp tục cuộc sống của mình bằng việc nhận sách và dịch sách ở nhà. Đang dịch sách thì đột nhiên nghe tiếng gõ cửa, Khiết Băng nhanh chóng mở cửa hỏi: - Xin hỏi ông tìm ai ạ?? Trước mặt cô là một người đàn ông trung niên và một người trông khá trẻ đứng ở phía sau. Vóc dáng khá cao còn ăn mặc rất bảnh bao. Và cả chiếc xe đậu ở trước nhà rất đắt tiền. Nhìn là biết cũng thuộc dạng tầng lớp thượng lưu. Người đàn ông trung niên lên tiếng hỏi: - Đây có phải là nhà Trần Khiết Trang?? Tôi gật đầu hỏi lại: - Ông vào nhà trước đã. Khiết Băng mời người đàn ông vào nhà. Rót trà mời nước hỏi: - Ông tìm mẹ tôi có việc gì?? Ông ấy chỉ… Cô nghe bà quản gia nói vậy nên cũng yên tâm phần nào, xin phép chạy lên lầu nghỉ ngơi. Bình thường chỉ cần đi một mạch là tới phòng cô liền nhưng sao đột nhiên thấy phòng cô hôm nay đột nhiên xa vời vợi. Đi ngang qua căn phòng, hơi lạnh tỏa ra xung quanh dọa cô phát run chạy về phòng. Đóng cửa rồi chôn chặt mình trong phòng.Vũ Băng Hàn đang nhìn ra ban công hút thuốc. Đang mãi suy nghĩ thì tiếng gõ cửa vang lên. Anh chỉ mở miệng nói:- Vào đi.Bà quản gia nhanh chóng cung kính đặt ly trà đào ở trên bàn làm việc nói:- Tôi đặt ở đây lát nữa cậu chủ nhớ uống, tôi lui đây.Đột nhiên anh ngừng hút thuốc hỏi:- Cô gái đó theo bà là như thế nào??Bà quản gia hơi bất ngờ trước câu hỏi của cậu chủ nhưng nhanh chóng giấu nhanh trả lời:- Là một cô gái khá hiền lành, tôi thấy cô ấy không hám danh lợi phu nhân này cho lắm.Anh vừa nghe xong liền vứt điếu thuốc, cười nhếch mép, nói nhỏ:- Hay lắm.Bà quản gia cúi đầu lui ra trong đầu cũng chả dám nghĩ gì sâu xa.Cô ngủ dậy phát hiện ra bây giờ đã 10 giờ. Liền chạy xuống phòng bếp, thấy mọi người đang lật đật chuẩn bị đồ ăn trưa cô liền vào mặt cười tươi nói:- Tôi giúp mọi người được chứ??Vừa nghe cô nói xong, mọi người chỉ biết nhìn nhau mà cười, bà quản gia nhanh chóng nói:- Chuyện này cứ để cho bọn ta làm, cháu không cần vào đâu.Nhưng cô vẫn một mực muốn vào phụ mọi người:- Để cháu giúp mọi người đi nha, cháu nhặt ra nhé.Mọi người thấy cô bưng rổ rau rồi chả nói gì thấy quản gia cũng im lặng nên mọi người tiếp tục làm việc. Cô thì vẫn hớn hở nhặt rau, cô nào biết rằng có một ánh mắt sắc bén đang nhìn cô chằm chằm từ xa. Đúng lúc đó, Vũ Băng Lãnh cũng vừa ra khỏi phòng, thấy cô đang nhặt rau ông liền nói:- Sao cháu lại nhặt rau thế kia??Cô nhanh chóng đứng dậy đến đỡ Vũ Băng Lãnh, mặt cười hớn hở nói:- Chỉ là cháu muốn phụ mọi người thôi.Vừa dứt câu thì một giọng nói chen vào:- Hay là định đầu độc ông ấy rồi chiếm lấy gia sản??Cô quay đầu là Vũ Băng Hàn. Lời nói này không thể không khiến cô tổn thương. Cô cúi đầu không dám nói gì. Vũ Băng Lãnh nhìn thấy cô khó xử liền nói:- Con ngừng ngay việc ăn nói như vậy với mẹ con đi.Ngay lập tức anh tặng cô một cái nhìn đầy dao nói:- Mẹ là một người bằng tuổi con?? Trâu già gặm cỏ non thì chỉ có thể vì tiền.Cô kinh ngạc trước câu nói đó. Một người đàn ông với vẻ ngoài ưu tú như vậy lại phát ngôn những việc tưởng chừng cô sẽ chẳng bao giờ được nghe. Vũ Băng Lãnh cũng ngoại lệ, ông tức đến ho khan vài tiếng. Cô nhanh chóng vỗ lưng trấn an ông ấy:- Không sao đâu, ông vào bàn đi ạ.Cô liền dìu ông ấy vào bàn.
Cô nghe bà quản gia nói vậy nên cũng yên tâm phần nào, xin phép chạy lên lầu nghỉ ngơi. Bình thường chỉ cần đi một mạch là tới phòng cô liền nhưng sao đột nhiên thấy phòng cô hôm nay đột nhiên xa vời vợi. Đi ngang qua căn phòng, hơi lạnh tỏa ra xung quanh dọa cô phát run chạy về phòng. Đóng cửa rồi chôn chặt mình trong phòng.
Vũ Băng Hàn đang nhìn ra ban công hút thuốc. Đang mãi suy nghĩ thì tiếng gõ cửa vang lên. Anh chỉ mở miệng nói:
- Vào đi.
Bà quản gia nhanh chóng cung kính đặt ly trà đào ở trên bàn làm việc nói:
- Tôi đặt ở đây lát nữa cậu chủ nhớ uống, tôi lui đây.
Đột nhiên anh ngừng hút thuốc hỏi:
- Cô gái đó theo bà là như thế nào??
Bà quản gia hơi bất ngờ trước câu hỏi của cậu chủ nhưng nhanh chóng giấu nhanh trả lời:
- Là một cô gái khá hiền lành, tôi thấy cô ấy không hám danh lợi phu nhân này cho lắm.
Anh vừa nghe xong liền vứt điếu thuốc, cười nhếch mép, nói nhỏ:
- Hay lắm.
Bà quản gia cúi đầu lui ra trong đầu cũng chả dám nghĩ gì sâu xa.
Cô ngủ dậy phát hiện ra bây giờ đã 10 giờ. Liền chạy xuống phòng bếp, thấy mọi người đang lật đật chuẩn bị đồ ăn trưa cô liền vào mặt cười tươi nói:
- Tôi giúp mọi người được chứ??
Vừa nghe cô nói xong, mọi người chỉ biết nhìn nhau mà cười, bà quản gia nhanh chóng nói:
- Chuyện này cứ để cho bọn ta làm, cháu không cần vào đâu.
Nhưng cô vẫn một mực muốn vào phụ mọi người:
- Để cháu giúp mọi người đi nha, cháu nhặt ra nhé.
Mọi người thấy cô bưng rổ rau rồi chả nói gì thấy quản gia cũng im lặng nên mọi người tiếp tục làm việc. Cô thì vẫn hớn hở nhặt rau, cô nào biết rằng có một ánh mắt sắc bén đang nhìn cô chằm chằm từ xa. Đúng lúc đó, Vũ Băng Lãnh cũng vừa ra khỏi phòng, thấy cô đang nhặt rau ông liền nói:
- Sao cháu lại nhặt rau thế kia??
Cô nhanh chóng đứng dậy đến đỡ Vũ Băng Lãnh, mặt cười hớn hở nói:
- Chỉ là cháu muốn phụ mọi người thôi.
Vừa dứt câu thì một giọng nói chen vào:
- Hay là định đầu độc ông ấy rồi chiếm lấy gia sản??
Cô quay đầu là Vũ Băng Hàn. Lời nói này không thể không khiến cô tổn thương. Cô cúi đầu không dám nói gì. Vũ Băng Lãnh nhìn thấy cô khó xử liền nói:
- Con ngừng ngay việc ăn nói như vậy với mẹ con đi.
Ngay lập tức anh tặng cô một cái nhìn đầy dao nói:
- Mẹ là một người bằng tuổi con?? Trâu già gặm cỏ non thì chỉ có thể vì tiền.
Cô kinh ngạc trước câu nói đó. Một người đàn ông với vẻ ngoài ưu tú như vậy lại phát ngôn những việc tưởng chừng cô sẽ chẳng bao giờ được nghe. Vũ Băng Lãnh cũng ngoại lệ, ông tức đến ho khan vài tiếng. Cô nhanh chóng vỗ lưng trấn an ông ấy:
- Không sao đâu, ông vào bàn đi ạ.
Cô liền dìu ông ấy vào bàn.
Quan Hệ Bất Chính - Muội MuộiTác giả: Muội MuộiTruyện Ngôn Tình, Truyện Ngược, Truyện SủngTrần Khiết Băng là con gái duy nhất của Trần Khiết Trang. Trần Khiết Trang qua đời vì bệnh nặng nhà cô lại nghèo không có đủ tiền chữa bệnh cho mẹ nên luôn hận chính bản thân mình hèn nhát, vô dụng. Trần Khiết Băng là sinh viên đại học y dược Bắc Kinh. Nhưng cô đã nghỉ học vì phải lo cho mẹ bệnh ở nhà và đặc biệt nhà cô cũng chả có điều kiện để cô tiếp tục học ở đó. Cô tiếp tục cuộc sống của mình bằng việc nhận sách và dịch sách ở nhà. Đang dịch sách thì đột nhiên nghe tiếng gõ cửa, Khiết Băng nhanh chóng mở cửa hỏi: - Xin hỏi ông tìm ai ạ?? Trước mặt cô là một người đàn ông trung niên và một người trông khá trẻ đứng ở phía sau. Vóc dáng khá cao còn ăn mặc rất bảnh bao. Và cả chiếc xe đậu ở trước nhà rất đắt tiền. Nhìn là biết cũng thuộc dạng tầng lớp thượng lưu. Người đàn ông trung niên lên tiếng hỏi: - Đây có phải là nhà Trần Khiết Trang?? Tôi gật đầu hỏi lại: - Ông vào nhà trước đã. Khiết Băng mời người đàn ông vào nhà. Rót trà mời nước hỏi: - Ông tìm mẹ tôi có việc gì?? Ông ấy chỉ… Cô nghe bà quản gia nói vậy nên cũng yên tâm phần nào, xin phép chạy lên lầu nghỉ ngơi. Bình thường chỉ cần đi một mạch là tới phòng cô liền nhưng sao đột nhiên thấy phòng cô hôm nay đột nhiên xa vời vợi. Đi ngang qua căn phòng, hơi lạnh tỏa ra xung quanh dọa cô phát run chạy về phòng. Đóng cửa rồi chôn chặt mình trong phòng.Vũ Băng Hàn đang nhìn ra ban công hút thuốc. Đang mãi suy nghĩ thì tiếng gõ cửa vang lên. Anh chỉ mở miệng nói:- Vào đi.Bà quản gia nhanh chóng cung kính đặt ly trà đào ở trên bàn làm việc nói:- Tôi đặt ở đây lát nữa cậu chủ nhớ uống, tôi lui đây.Đột nhiên anh ngừng hút thuốc hỏi:- Cô gái đó theo bà là như thế nào??Bà quản gia hơi bất ngờ trước câu hỏi của cậu chủ nhưng nhanh chóng giấu nhanh trả lời:- Là một cô gái khá hiền lành, tôi thấy cô ấy không hám danh lợi phu nhân này cho lắm.Anh vừa nghe xong liền vứt điếu thuốc, cười nhếch mép, nói nhỏ:- Hay lắm.Bà quản gia cúi đầu lui ra trong đầu cũng chả dám nghĩ gì sâu xa.Cô ngủ dậy phát hiện ra bây giờ đã 10 giờ. Liền chạy xuống phòng bếp, thấy mọi người đang lật đật chuẩn bị đồ ăn trưa cô liền vào mặt cười tươi nói:- Tôi giúp mọi người được chứ??Vừa nghe cô nói xong, mọi người chỉ biết nhìn nhau mà cười, bà quản gia nhanh chóng nói:- Chuyện này cứ để cho bọn ta làm, cháu không cần vào đâu.Nhưng cô vẫn một mực muốn vào phụ mọi người:- Để cháu giúp mọi người đi nha, cháu nhặt ra nhé.Mọi người thấy cô bưng rổ rau rồi chả nói gì thấy quản gia cũng im lặng nên mọi người tiếp tục làm việc. Cô thì vẫn hớn hở nhặt rau, cô nào biết rằng có một ánh mắt sắc bén đang nhìn cô chằm chằm từ xa. Đúng lúc đó, Vũ Băng Lãnh cũng vừa ra khỏi phòng, thấy cô đang nhặt rau ông liền nói:- Sao cháu lại nhặt rau thế kia??Cô nhanh chóng đứng dậy đến đỡ Vũ Băng Lãnh, mặt cười hớn hở nói:- Chỉ là cháu muốn phụ mọi người thôi.Vừa dứt câu thì một giọng nói chen vào:- Hay là định đầu độc ông ấy rồi chiếm lấy gia sản??Cô quay đầu là Vũ Băng Hàn. Lời nói này không thể không khiến cô tổn thương. Cô cúi đầu không dám nói gì. Vũ Băng Lãnh nhìn thấy cô khó xử liền nói:- Con ngừng ngay việc ăn nói như vậy với mẹ con đi.Ngay lập tức anh tặng cô một cái nhìn đầy dao nói:- Mẹ là một người bằng tuổi con?? Trâu già gặm cỏ non thì chỉ có thể vì tiền.Cô kinh ngạc trước câu nói đó. Một người đàn ông với vẻ ngoài ưu tú như vậy lại phát ngôn những việc tưởng chừng cô sẽ chẳng bao giờ được nghe. Vũ Băng Lãnh cũng ngoại lệ, ông tức đến ho khan vài tiếng. Cô nhanh chóng vỗ lưng trấn an ông ấy:- Không sao đâu, ông vào bàn đi ạ.Cô liền dìu ông ấy vào bàn.