Trần Khiết Băng là con gái duy nhất của Trần Khiết Trang. Trần Khiết Trang qua đời vì bệnh nặng nhà cô lại nghèo không có đủ tiền chữa bệnh cho mẹ nên luôn hận chính bản thân mình hèn nhát, vô dụng. Trần Khiết Băng là sinh viên đại học y dược Bắc Kinh. Nhưng cô đã nghỉ học vì phải lo cho mẹ bệnh ở nhà và đặc biệt nhà cô cũng chả có điều kiện để cô tiếp tục học ở đó. Cô tiếp tục cuộc sống của mình bằng việc nhận sách và dịch sách ở nhà. Đang dịch sách thì đột nhiên nghe tiếng gõ cửa, Khiết Băng nhanh chóng mở cửa hỏi: - Xin hỏi ông tìm ai ạ?? Trước mặt cô là một người đàn ông trung niên và một người trông khá trẻ đứng ở phía sau. Vóc dáng khá cao còn ăn mặc rất bảnh bao. Và cả chiếc xe đậu ở trước nhà rất đắt tiền. Nhìn là biết cũng thuộc dạng tầng lớp thượng lưu. Người đàn ông trung niên lên tiếng hỏi: - Đây có phải là nhà Trần Khiết Trang?? Tôi gật đầu hỏi lại: - Ông vào nhà trước đã. Khiết Băng mời người đàn ông vào nhà. Rót trà mời nước hỏi: - Ông tìm mẹ tôi có việc gì?? Ông ấy chỉ…
Chương 31: Chị là người của tôi
Quan Hệ Bất Chính - Muội MuộiTác giả: Muội MuộiTruyện Ngôn Tình, Truyện Ngược, Truyện SủngTrần Khiết Băng là con gái duy nhất của Trần Khiết Trang. Trần Khiết Trang qua đời vì bệnh nặng nhà cô lại nghèo không có đủ tiền chữa bệnh cho mẹ nên luôn hận chính bản thân mình hèn nhát, vô dụng. Trần Khiết Băng là sinh viên đại học y dược Bắc Kinh. Nhưng cô đã nghỉ học vì phải lo cho mẹ bệnh ở nhà và đặc biệt nhà cô cũng chả có điều kiện để cô tiếp tục học ở đó. Cô tiếp tục cuộc sống của mình bằng việc nhận sách và dịch sách ở nhà. Đang dịch sách thì đột nhiên nghe tiếng gõ cửa, Khiết Băng nhanh chóng mở cửa hỏi: - Xin hỏi ông tìm ai ạ?? Trước mặt cô là một người đàn ông trung niên và một người trông khá trẻ đứng ở phía sau. Vóc dáng khá cao còn ăn mặc rất bảnh bao. Và cả chiếc xe đậu ở trước nhà rất đắt tiền. Nhìn là biết cũng thuộc dạng tầng lớp thượng lưu. Người đàn ông trung niên lên tiếng hỏi: - Đây có phải là nhà Trần Khiết Trang?? Tôi gật đầu hỏi lại: - Ông vào nhà trước đã. Khiết Băng mời người đàn ông vào nhà. Rót trà mời nước hỏi: - Ông tìm mẹ tôi có việc gì?? Ông ấy chỉ… Cô vẫn thản nhiên ra khỏi lớp. Vừa đi được hai bước đã bị Lý Nhất kéo tay với sát khí đùng đùng nói:- Chị đi với tôi!!Cô chưa kịp định hình được chuyện gì liền bị Lý Nhất kéo đi mất. Lý Nhất đưa cô đến sau trường. Cả trường này ai lại chả biết ai mà bị cậu ta đưa đến sau trường một là bị đánh hai là bị hành hạ không toàn mạng. Vậy nên chả học sinh nào dám bén mảng đến. Cô thấy uất ức liền hất tay hét lớn:- Cậu đang làm gì vậy?? Mau buông tôi ra.Lý Nhất đáp trả cô một ánh nhìn sắt bén, gằn từng chữ:- Chị đây là đang coi thường lời nói của tôi??Cô ngơ ngác nhìn Lý Nhất nói:- Cậu là gì tôi phải làm theo chứ??Lý Nhất sau khi nghe câu trả lời của cô càng tức giận hơn. Mắt cậu ta hiện lên tia đỏ rực, cô bây giờ cảm thấy hơi sợ hãi. Lý Nhất bước một bước cô lùi một bước. Chẳng mấy chốc Lý Nhất ép cô đến sát tường. Cô bắt đầu cảm thấy nguy hiểm liền lên tiếng:- Có chuyện gì tôi sẽ từ từ nói với cậu. Cậu bình tĩnh đi.Câu nói này làm cho Lý Nhất càng thêm tức giận. Cậu ta đấm thật mạnh vào tường tạo ra một vết lõm lớn. Máu từ tay cậu ta chảy ra ngày một nhiều nhưng cậu ta vẫn không để ý mà dùng đôi mắt sắt bén đó nhìn chằm chằm vào cô. Cô trợn tròn mắt nhìn vết thương của cậu ta. Lần này cô chết thật rồi. Lý Nhất dùng tay bị thương nâng cằm khuôn mặt đang sợ hãi lãnh khốc nói:- Tôi nhắc lại cho chị nhớ chị là người của tôi vậy nên tránh ra người con trai khác đi là vừa. Sáng nay trông chị khá vui vẻ nhỉ??Cô phản kháng:- Chuyện này không phải như cậu nghĩ đâu.Lý Nhất hừ một tiếng tức giận nói:- Hay đợi lúc chị cùng anh ta lên giường thì lúc đó mới là vấn đề quan trọng??Cô nghe xong tức giận tát cậu ta. Mạnh đến nỗi mặt cậu ta bị nghiêng sang một bên. Vì tức giận mà cô càng không ý thức được việc mình làm. Cô cảm thấy lo lắng liền xin lỗi:- Xin...lỗi...tôi không có ý đó đâu.Lý Nhất tức giận hơn bao giờ hết cậu ta dùng lực làm bung hai cúc áo để lộ bờ vai trắng nõn. Cô nhận ra được vấn đề liền phán kháng nhưng sức lực của con trai và con gái quá khác nhau. Cậu ta dùng giọng khinh bỉ nói nhỏ vào tai cô:- Tôi sẽ đánh dấu chủ quyền để không tên đàn ông nào có thể chạm vào chị.Nói xong, Lý Nhất liền cắn thật mạnh vào vai cô khiến cô thét lên. Khi nhả ra là một vết tím lớn nếu người ngoài nhìn vào khác nào cô và cậu ta đã phát sinh quan hệ. Hai hàng nước mắt đột nhiên tuôn rơi. Lý Nhất dùng miệng hút hết những giọt nước mắt đó. Lý Nhất buông cô ra cô liền ngã xuống đất chỉ biết tiếp tục khóc và che mình. Lý Nhất rất muốn xin lỗi về những chuyện đã làm nhưng lý trí không cho phép chỉ có như vậy cô mới sợ mà nguyện ý ở bên cạnh mình. Cho dù có làm bất kì thủ đoạn nào. Anh cởi áo khoác đồng phục đưa cho cô rồi lạnh lùng đứng dậy ra về. Cô thì vẫn cứ ngồi đó khóc mãi đến khi bình tĩnh lại mới chịu về.
Cô vẫn thản nhiên ra khỏi lớp. Vừa đi được hai bước đã bị Lý Nhất kéo tay với sát khí đùng đùng nói:
- Chị đi với tôi!!
Cô chưa kịp định hình được chuyện gì liền bị Lý Nhất kéo đi mất. Lý Nhất đưa cô đến sau trường. Cả trường này ai lại chả biết ai mà bị cậu ta đưa đến sau trường một là bị đánh hai là bị hành hạ không toàn mạng. Vậy nên chả học sinh nào dám bén mảng đến. Cô thấy uất ức liền hất tay hét lớn:
- Cậu đang làm gì vậy?? Mau buông tôi ra.
Lý Nhất đáp trả cô một ánh nhìn sắt bén, gằn từng chữ:
- Chị đây là đang coi thường lời nói của tôi??
Cô ngơ ngác nhìn Lý Nhất nói:
- Cậu là gì tôi phải làm theo chứ??
Lý Nhất sau khi nghe câu trả lời của cô càng tức giận hơn. Mắt cậu ta hiện lên tia đỏ rực, cô bây giờ cảm thấy hơi sợ hãi. Lý Nhất bước một bước cô lùi một bước. Chẳng mấy chốc Lý Nhất ép cô đến sát tường. Cô bắt đầu cảm thấy nguy hiểm liền lên tiếng:
- Có chuyện gì tôi sẽ từ từ nói với cậu. Cậu bình tĩnh đi.
Câu nói này làm cho Lý Nhất càng thêm tức giận. Cậu ta đấm thật mạnh vào tường tạo ra một vết lõm lớn. Máu từ tay cậu ta chảy ra ngày một nhiều nhưng cậu ta vẫn không để ý mà dùng đôi mắt sắt bén đó nhìn chằm chằm vào cô. Cô trợn tròn mắt nhìn vết thương của cậu ta. Lần này cô chết thật rồi. Lý Nhất dùng tay bị thương nâng cằm khuôn mặt đang sợ hãi lãnh khốc nói:
- Tôi nhắc lại cho chị nhớ chị là người của tôi vậy nên tránh ra người con trai khác đi là vừa. Sáng nay trông chị khá vui vẻ nhỉ??
Cô phản kháng:
- Chuyện này không phải như cậu nghĩ đâu.
Lý Nhất hừ một tiếng tức giận nói:
- Hay đợi lúc chị cùng anh ta lên giường thì lúc đó mới là vấn đề quan trọng??
Cô nghe xong tức giận tát cậu ta. Mạnh đến nỗi mặt cậu ta bị nghiêng sang một bên. Vì tức giận mà cô càng không ý thức được việc mình làm. Cô cảm thấy lo lắng liền xin lỗi:
- Xin...lỗi...tôi không có ý đó đâu.
Lý Nhất tức giận hơn bao giờ hết cậu ta dùng lực làm bung hai cúc áo để lộ bờ vai trắng nõn. Cô nhận ra được vấn đề liền phán kháng nhưng sức lực của con trai và con gái quá khác nhau. Cậu ta dùng giọng khinh bỉ nói nhỏ vào tai cô:
- Tôi sẽ đánh dấu chủ quyền để không tên đàn ông nào có thể chạm vào chị.
Nói xong, Lý Nhất liền cắn thật mạnh vào vai cô khiến cô thét lên. Khi nhả ra là một vết tím lớn nếu người ngoài nhìn vào khác nào cô và cậu ta đã phát sinh quan hệ. Hai hàng nước mắt đột nhiên tuôn rơi. Lý Nhất dùng miệng hút hết những giọt nước mắt đó. Lý Nhất buông cô ra cô liền ngã xuống đất chỉ biết tiếp tục khóc và che mình. Lý Nhất rất muốn xin lỗi về những chuyện đã làm nhưng lý trí không cho phép chỉ có như vậy cô mới sợ mà nguyện ý ở bên cạnh mình. Cho dù có làm bất kì thủ đoạn nào. Anh cởi áo khoác đồng phục đưa cho cô rồi lạnh lùng đứng dậy ra về. Cô thì vẫn cứ ngồi đó khóc mãi đến khi bình tĩnh lại mới chịu về.
Quan Hệ Bất Chính - Muội MuộiTác giả: Muội MuộiTruyện Ngôn Tình, Truyện Ngược, Truyện SủngTrần Khiết Băng là con gái duy nhất của Trần Khiết Trang. Trần Khiết Trang qua đời vì bệnh nặng nhà cô lại nghèo không có đủ tiền chữa bệnh cho mẹ nên luôn hận chính bản thân mình hèn nhát, vô dụng. Trần Khiết Băng là sinh viên đại học y dược Bắc Kinh. Nhưng cô đã nghỉ học vì phải lo cho mẹ bệnh ở nhà và đặc biệt nhà cô cũng chả có điều kiện để cô tiếp tục học ở đó. Cô tiếp tục cuộc sống của mình bằng việc nhận sách và dịch sách ở nhà. Đang dịch sách thì đột nhiên nghe tiếng gõ cửa, Khiết Băng nhanh chóng mở cửa hỏi: - Xin hỏi ông tìm ai ạ?? Trước mặt cô là một người đàn ông trung niên và một người trông khá trẻ đứng ở phía sau. Vóc dáng khá cao còn ăn mặc rất bảnh bao. Và cả chiếc xe đậu ở trước nhà rất đắt tiền. Nhìn là biết cũng thuộc dạng tầng lớp thượng lưu. Người đàn ông trung niên lên tiếng hỏi: - Đây có phải là nhà Trần Khiết Trang?? Tôi gật đầu hỏi lại: - Ông vào nhà trước đã. Khiết Băng mời người đàn ông vào nhà. Rót trà mời nước hỏi: - Ông tìm mẹ tôi có việc gì?? Ông ấy chỉ… Cô vẫn thản nhiên ra khỏi lớp. Vừa đi được hai bước đã bị Lý Nhất kéo tay với sát khí đùng đùng nói:- Chị đi với tôi!!Cô chưa kịp định hình được chuyện gì liền bị Lý Nhất kéo đi mất. Lý Nhất đưa cô đến sau trường. Cả trường này ai lại chả biết ai mà bị cậu ta đưa đến sau trường một là bị đánh hai là bị hành hạ không toàn mạng. Vậy nên chả học sinh nào dám bén mảng đến. Cô thấy uất ức liền hất tay hét lớn:- Cậu đang làm gì vậy?? Mau buông tôi ra.Lý Nhất đáp trả cô một ánh nhìn sắt bén, gằn từng chữ:- Chị đây là đang coi thường lời nói của tôi??Cô ngơ ngác nhìn Lý Nhất nói:- Cậu là gì tôi phải làm theo chứ??Lý Nhất sau khi nghe câu trả lời của cô càng tức giận hơn. Mắt cậu ta hiện lên tia đỏ rực, cô bây giờ cảm thấy hơi sợ hãi. Lý Nhất bước một bước cô lùi một bước. Chẳng mấy chốc Lý Nhất ép cô đến sát tường. Cô bắt đầu cảm thấy nguy hiểm liền lên tiếng:- Có chuyện gì tôi sẽ từ từ nói với cậu. Cậu bình tĩnh đi.Câu nói này làm cho Lý Nhất càng thêm tức giận. Cậu ta đấm thật mạnh vào tường tạo ra một vết lõm lớn. Máu từ tay cậu ta chảy ra ngày một nhiều nhưng cậu ta vẫn không để ý mà dùng đôi mắt sắt bén đó nhìn chằm chằm vào cô. Cô trợn tròn mắt nhìn vết thương của cậu ta. Lần này cô chết thật rồi. Lý Nhất dùng tay bị thương nâng cằm khuôn mặt đang sợ hãi lãnh khốc nói:- Tôi nhắc lại cho chị nhớ chị là người của tôi vậy nên tránh ra người con trai khác đi là vừa. Sáng nay trông chị khá vui vẻ nhỉ??Cô phản kháng:- Chuyện này không phải như cậu nghĩ đâu.Lý Nhất hừ một tiếng tức giận nói:- Hay đợi lúc chị cùng anh ta lên giường thì lúc đó mới là vấn đề quan trọng??Cô nghe xong tức giận tát cậu ta. Mạnh đến nỗi mặt cậu ta bị nghiêng sang một bên. Vì tức giận mà cô càng không ý thức được việc mình làm. Cô cảm thấy lo lắng liền xin lỗi:- Xin...lỗi...tôi không có ý đó đâu.Lý Nhất tức giận hơn bao giờ hết cậu ta dùng lực làm bung hai cúc áo để lộ bờ vai trắng nõn. Cô nhận ra được vấn đề liền phán kháng nhưng sức lực của con trai và con gái quá khác nhau. Cậu ta dùng giọng khinh bỉ nói nhỏ vào tai cô:- Tôi sẽ đánh dấu chủ quyền để không tên đàn ông nào có thể chạm vào chị.Nói xong, Lý Nhất liền cắn thật mạnh vào vai cô khiến cô thét lên. Khi nhả ra là một vết tím lớn nếu người ngoài nhìn vào khác nào cô và cậu ta đã phát sinh quan hệ. Hai hàng nước mắt đột nhiên tuôn rơi. Lý Nhất dùng miệng hút hết những giọt nước mắt đó. Lý Nhất buông cô ra cô liền ngã xuống đất chỉ biết tiếp tục khóc và che mình. Lý Nhất rất muốn xin lỗi về những chuyện đã làm nhưng lý trí không cho phép chỉ có như vậy cô mới sợ mà nguyện ý ở bên cạnh mình. Cho dù có làm bất kì thủ đoạn nào. Anh cởi áo khoác đồng phục đưa cho cô rồi lạnh lùng đứng dậy ra về. Cô thì vẫn cứ ngồi đó khóc mãi đến khi bình tĩnh lại mới chịu về.