Trần Khiết Băng là con gái duy nhất của Trần Khiết Trang. Trần Khiết Trang qua đời vì bệnh nặng nhà cô lại nghèo không có đủ tiền chữa bệnh cho mẹ nên luôn hận chính bản thân mình hèn nhát, vô dụng. Trần Khiết Băng là sinh viên đại học y dược Bắc Kinh. Nhưng cô đã nghỉ học vì phải lo cho mẹ bệnh ở nhà và đặc biệt nhà cô cũng chả có điều kiện để cô tiếp tục học ở đó. Cô tiếp tục cuộc sống của mình bằng việc nhận sách và dịch sách ở nhà. Đang dịch sách thì đột nhiên nghe tiếng gõ cửa, Khiết Băng nhanh chóng mở cửa hỏi: - Xin hỏi ông tìm ai ạ?? Trước mặt cô là một người đàn ông trung niên và một người trông khá trẻ đứng ở phía sau. Vóc dáng khá cao còn ăn mặc rất bảnh bao. Và cả chiếc xe đậu ở trước nhà rất đắt tiền. Nhìn là biết cũng thuộc dạng tầng lớp thượng lưu. Người đàn ông trung niên lên tiếng hỏi: - Đây có phải là nhà Trần Khiết Trang?? Tôi gật đầu hỏi lại: - Ông vào nhà trước đã. Khiết Băng mời người đàn ông vào nhà. Rót trà mời nước hỏi: - Ông tìm mẹ tôi có việc gì?? Ông ấy chỉ…
Chương 32: Tiểu bạch thỏ
Quan Hệ Bất Chính - Muội MuộiTác giả: Muội MuộiTruyện Ngôn Tình, Truyện Ngược, Truyện SủngTrần Khiết Băng là con gái duy nhất của Trần Khiết Trang. Trần Khiết Trang qua đời vì bệnh nặng nhà cô lại nghèo không có đủ tiền chữa bệnh cho mẹ nên luôn hận chính bản thân mình hèn nhát, vô dụng. Trần Khiết Băng là sinh viên đại học y dược Bắc Kinh. Nhưng cô đã nghỉ học vì phải lo cho mẹ bệnh ở nhà và đặc biệt nhà cô cũng chả có điều kiện để cô tiếp tục học ở đó. Cô tiếp tục cuộc sống của mình bằng việc nhận sách và dịch sách ở nhà. Đang dịch sách thì đột nhiên nghe tiếng gõ cửa, Khiết Băng nhanh chóng mở cửa hỏi: - Xin hỏi ông tìm ai ạ?? Trước mặt cô là một người đàn ông trung niên và một người trông khá trẻ đứng ở phía sau. Vóc dáng khá cao còn ăn mặc rất bảnh bao. Và cả chiếc xe đậu ở trước nhà rất đắt tiền. Nhìn là biết cũng thuộc dạng tầng lớp thượng lưu. Người đàn ông trung niên lên tiếng hỏi: - Đây có phải là nhà Trần Khiết Trang?? Tôi gật đầu hỏi lại: - Ông vào nhà trước đã. Khiết Băng mời người đàn ông vào nhà. Rót trà mời nước hỏi: - Ông tìm mẹ tôi có việc gì?? Ông ấy chỉ… Anh vẫn đứng đợi cô trước cổng trường. Cũng ngay lúc Lý Nhất vừa đi ra. Nhìn từ trên xuống dưới có một chút xộc xệch, anh lại hơi nghi ngờ. Cả trường đã ra rồi thì cậu ta làm gì ở đây? Nhưng ánh mắt anh lập tức lại đổ dồn vào cô gái đang thơ thẫn đi ra. Sắc mặt cô trắng bệch, quần áo có chút nhắn nhúm, tay giữ chặt chiếc áo khoác. Anh tựa lưng vào xe, nhìn cô. Cô thấy anh hỏi bằng giọng yếu ớt:- Bây giờ anh muốn đi đâu??Nhìn sắc mặt cô có vẻ mệt nên anh nói:- Lên xe trước!!Cô không ý kiến im lặng lên xe. Anh khởi động xe, vô tình bảng tên Lý Nhất đập vào mắt anh. Anh lại tự đặt ra câu hỏi rốt cuộc hai người có quan hệ gì??Còn cô thì mệt mỏi nhìn qua cửa kính xe nhìn những toàn tháp cao tầng kia. Anh thấy cô mệt không muốn ép buộc nên lái đưa cô về thẳng nhà. Đến khi anh phanh gấp thì cô mới nhận ra, quay sang hỏi anh:- Chúng ta không đi chơi sao??Anh hờ hững nhìn bộ dạng cô lạnh nhạt nói:- Với tình trạng của cô bây giờ?? Tôi không có hứng.Cô nghe xong hiểu ý liền xuống xe không quên nói:- Cảm ơn.Cô cầm chắc chiếc áo khoác trên vai mình rồi đi thẳng vào nhà. Cô vừa vào nhà, bà giúp việc chạy ra nghênh đón thấy bộ dạng của cô bà lo lắng hỏi:- Cháu làm sao vậy??Cô cười gượng để trấn an bà giúp việc không nói gì liền lên phòng nằm nghỉ. Cô mệt mỏi nằm trên chiếc giường lớn. Nhìn lên trần nhà cô lại nhớ đến hình tượng lãnh khốc của Lý Nhất và những lời nói của cậu ta cứ văng vẳng trong tai cô:"Tôi nhắc lại cho chị nhớ chị là người của tôi vậy nên tránh ra người con trai khác đi là vừa. Sáng nay trông chị khá vui vẻ nhỉ??""Hay đợi lúc chị cùng anh ta lên giường thì lúc đó mới là vấn đề quan trọng??""Tôi sẽ đánh dấu chủ quyền để không tên đàn ông nào có thể chạm vào chị."Nhớ đến đây cô lại bất giác đưa tay sờ dấu răng trên vai. Sao cô lại gặp phải những chuyện như vậy chứ?? Cô ngồi dậy cầm tấm hình cô và mẹ chụp chung ngắm nhìn một hồi lâu thì ngủ thiếp mất.Anh từ công ty trở về thấy bàn ăn vẫn còn đồ ăn nguyên, anh gặn hỏi:- Cô ấy không ăn??Bà giúp việc trả lời:- Tôi thấy cô ấy mệt nên tôi sợ làm phiền cô ấy.Anh không hỏi gì thêm sải bước về phòng làm việc. Anh bắt đầu giải quyết đống tài liệu và hàng trăm bài báo cáo của nhân viên. Cô ngủ đến tận 12h mới tỉnh dậy. Định kiếm cái gì đó để lót dạ thì nhìn trên hành lang có ánh sáng. Cô tò mò hé cửa xem thử. Trước mặt cô là một người đàn ông điển trai, khoan thai cầm sấp tài liệu dày cộc trên tay. Cô nhìn anh đến mê mẩn mà vẫn không biết được người đàn ông đã biết cô đứng nhìn trộm. Khóe môi anh cong lên nói:- Tiểu bạch thỏ...
Anh vẫn đứng đợi cô trước cổng trường. Cũng ngay lúc Lý Nhất vừa đi ra. Nhìn từ trên xuống dưới có một chút xộc xệch, anh lại hơi nghi ngờ. Cả trường đã ra rồi thì cậu ta làm gì ở đây? Nhưng ánh mắt anh lập tức lại đổ dồn vào cô gái đang thơ thẫn đi ra. Sắc mặt cô trắng bệch, quần áo có chút nhắn nhúm, tay giữ chặt chiếc áo khoác. Anh tựa lưng vào xe, nhìn cô. Cô thấy anh hỏi bằng giọng yếu ớt:
- Bây giờ anh muốn đi đâu??
Nhìn sắc mặt cô có vẻ mệt nên anh nói:
- Lên xe trước!!
Cô không ý kiến im lặng lên xe. Anh khởi động xe, vô tình bảng tên Lý Nhất đập vào mắt anh. Anh lại tự đặt ra câu hỏi rốt cuộc hai người có quan hệ gì??
Còn cô thì mệt mỏi nhìn qua cửa kính xe nhìn những toàn tháp cao tầng kia. Anh thấy cô mệt không muốn ép buộc nên lái đưa cô về thẳng nhà. Đến khi anh phanh gấp thì cô mới nhận ra, quay sang hỏi anh:
- Chúng ta không đi chơi sao??
Anh hờ hững nhìn bộ dạng cô lạnh nhạt nói:
- Với tình trạng của cô bây giờ?? Tôi không có hứng.
Cô nghe xong hiểu ý liền xuống xe không quên nói:
- Cảm ơn.
Cô cầm chắc chiếc áo khoác trên vai mình rồi đi thẳng vào nhà. Cô vừa vào nhà, bà giúp việc chạy ra nghênh đón thấy bộ dạng của cô bà lo lắng hỏi:
- Cháu làm sao vậy??
Cô cười gượng để trấn an bà giúp việc không nói gì liền lên phòng nằm nghỉ. Cô mệt mỏi nằm trên chiếc giường lớn. Nhìn lên trần nhà cô lại nhớ đến hình tượng lãnh khốc của Lý Nhất và những lời nói của cậu ta cứ văng vẳng trong tai cô:
"Tôi nhắc lại cho chị nhớ chị là người của tôi vậy nên tránh ra người con trai khác đi là vừa. Sáng nay trông chị khá vui vẻ nhỉ??"
"Hay đợi lúc chị cùng anh ta lên giường thì lúc đó mới là vấn đề quan trọng??"
"Tôi sẽ đánh dấu chủ quyền để không tên đàn ông nào có thể chạm vào chị."
Nhớ đến đây cô lại bất giác đưa tay sờ dấu răng trên vai. Sao cô lại gặp phải những chuyện như vậy chứ?? Cô ngồi dậy cầm tấm hình cô và mẹ chụp chung ngắm nhìn một hồi lâu thì ngủ thiếp mất.
Anh từ công ty trở về thấy bàn ăn vẫn còn đồ ăn nguyên, anh gặn hỏi:
- Cô ấy không ăn??
Bà giúp việc trả lời:
- Tôi thấy cô ấy mệt nên tôi sợ làm phiền cô ấy.
Anh không hỏi gì thêm sải bước về phòng làm việc. Anh bắt đầu giải quyết đống tài liệu và hàng trăm bài báo cáo của nhân viên. Cô ngủ đến tận 12h mới tỉnh dậy. Định kiếm cái gì đó để lót dạ thì nhìn trên hành lang có ánh sáng. Cô tò mò hé cửa xem thử. Trước mặt cô là một người đàn ông điển trai, khoan thai cầm sấp tài liệu dày cộc trên tay. Cô nhìn anh đến mê mẩn mà vẫn không biết được người đàn ông đã biết cô đứng nhìn trộm. Khóe môi anh cong lên nói:
- Tiểu bạch thỏ...
Quan Hệ Bất Chính - Muội MuộiTác giả: Muội MuộiTruyện Ngôn Tình, Truyện Ngược, Truyện SủngTrần Khiết Băng là con gái duy nhất của Trần Khiết Trang. Trần Khiết Trang qua đời vì bệnh nặng nhà cô lại nghèo không có đủ tiền chữa bệnh cho mẹ nên luôn hận chính bản thân mình hèn nhát, vô dụng. Trần Khiết Băng là sinh viên đại học y dược Bắc Kinh. Nhưng cô đã nghỉ học vì phải lo cho mẹ bệnh ở nhà và đặc biệt nhà cô cũng chả có điều kiện để cô tiếp tục học ở đó. Cô tiếp tục cuộc sống của mình bằng việc nhận sách và dịch sách ở nhà. Đang dịch sách thì đột nhiên nghe tiếng gõ cửa, Khiết Băng nhanh chóng mở cửa hỏi: - Xin hỏi ông tìm ai ạ?? Trước mặt cô là một người đàn ông trung niên và một người trông khá trẻ đứng ở phía sau. Vóc dáng khá cao còn ăn mặc rất bảnh bao. Và cả chiếc xe đậu ở trước nhà rất đắt tiền. Nhìn là biết cũng thuộc dạng tầng lớp thượng lưu. Người đàn ông trung niên lên tiếng hỏi: - Đây có phải là nhà Trần Khiết Trang?? Tôi gật đầu hỏi lại: - Ông vào nhà trước đã. Khiết Băng mời người đàn ông vào nhà. Rót trà mời nước hỏi: - Ông tìm mẹ tôi có việc gì?? Ông ấy chỉ… Anh vẫn đứng đợi cô trước cổng trường. Cũng ngay lúc Lý Nhất vừa đi ra. Nhìn từ trên xuống dưới có một chút xộc xệch, anh lại hơi nghi ngờ. Cả trường đã ra rồi thì cậu ta làm gì ở đây? Nhưng ánh mắt anh lập tức lại đổ dồn vào cô gái đang thơ thẫn đi ra. Sắc mặt cô trắng bệch, quần áo có chút nhắn nhúm, tay giữ chặt chiếc áo khoác. Anh tựa lưng vào xe, nhìn cô. Cô thấy anh hỏi bằng giọng yếu ớt:- Bây giờ anh muốn đi đâu??Nhìn sắc mặt cô có vẻ mệt nên anh nói:- Lên xe trước!!Cô không ý kiến im lặng lên xe. Anh khởi động xe, vô tình bảng tên Lý Nhất đập vào mắt anh. Anh lại tự đặt ra câu hỏi rốt cuộc hai người có quan hệ gì??Còn cô thì mệt mỏi nhìn qua cửa kính xe nhìn những toàn tháp cao tầng kia. Anh thấy cô mệt không muốn ép buộc nên lái đưa cô về thẳng nhà. Đến khi anh phanh gấp thì cô mới nhận ra, quay sang hỏi anh:- Chúng ta không đi chơi sao??Anh hờ hững nhìn bộ dạng cô lạnh nhạt nói:- Với tình trạng của cô bây giờ?? Tôi không có hứng.Cô nghe xong hiểu ý liền xuống xe không quên nói:- Cảm ơn.Cô cầm chắc chiếc áo khoác trên vai mình rồi đi thẳng vào nhà. Cô vừa vào nhà, bà giúp việc chạy ra nghênh đón thấy bộ dạng của cô bà lo lắng hỏi:- Cháu làm sao vậy??Cô cười gượng để trấn an bà giúp việc không nói gì liền lên phòng nằm nghỉ. Cô mệt mỏi nằm trên chiếc giường lớn. Nhìn lên trần nhà cô lại nhớ đến hình tượng lãnh khốc của Lý Nhất và những lời nói của cậu ta cứ văng vẳng trong tai cô:"Tôi nhắc lại cho chị nhớ chị là người của tôi vậy nên tránh ra người con trai khác đi là vừa. Sáng nay trông chị khá vui vẻ nhỉ??""Hay đợi lúc chị cùng anh ta lên giường thì lúc đó mới là vấn đề quan trọng??""Tôi sẽ đánh dấu chủ quyền để không tên đàn ông nào có thể chạm vào chị."Nhớ đến đây cô lại bất giác đưa tay sờ dấu răng trên vai. Sao cô lại gặp phải những chuyện như vậy chứ?? Cô ngồi dậy cầm tấm hình cô và mẹ chụp chung ngắm nhìn một hồi lâu thì ngủ thiếp mất.Anh từ công ty trở về thấy bàn ăn vẫn còn đồ ăn nguyên, anh gặn hỏi:- Cô ấy không ăn??Bà giúp việc trả lời:- Tôi thấy cô ấy mệt nên tôi sợ làm phiền cô ấy.Anh không hỏi gì thêm sải bước về phòng làm việc. Anh bắt đầu giải quyết đống tài liệu và hàng trăm bài báo cáo của nhân viên. Cô ngủ đến tận 12h mới tỉnh dậy. Định kiếm cái gì đó để lót dạ thì nhìn trên hành lang có ánh sáng. Cô tò mò hé cửa xem thử. Trước mặt cô là một người đàn ông điển trai, khoan thai cầm sấp tài liệu dày cộc trên tay. Cô nhìn anh đến mê mẩn mà vẫn không biết được người đàn ông đã biết cô đứng nhìn trộm. Khóe môi anh cong lên nói:- Tiểu bạch thỏ...