Nếu anh đã lựa chọn từ bỏ em rồi thì níu giữ làm gì nữa chứ? Rời xa..chỉ là khoảng cách và thời gian mà thôi . ___________________________ Trong đêm mưa xối xả, lúc mọi người đang cố tìm chỗ để tránh mưa thì có hai bóng người đang đứng đối diện nhau, cả hai đều ướt, họ không có ý định che chắn thì phải? Ánh mắt hiếu kì của một vào người trên đường dán vào họ. "Anh xin lỗi" Tiếng thì thào của người con trai vang lên thật nhỏ, đầu cậu ta cuối xuống dường như không dám nhìn thẳng vào người con gái kia. "Tại...sao?" Tiếng nói ngắt quảng của cô gái, nó đang cố kìm nén những giọt nước mắt của mình, ánh mắt hoài nghi nhìn người trước mặt. "Anh..anh chỉ muố..em chấp nhận..một điều rằng..chúng ta không..không thể ở bên nhau" "Không thể ở bên nhau" Nó lặp lại từng chữ một cách chậm rãi, tựa như đang hỏi chính mình vậy "Đúng vậy" Chàng trai kia cuối cùng cũng ngẩng đầu lên, giọng nói như khẳng định "Có thể..cho em ..một lí do được không?" "Không thích hợp" "Không thích hợp" ba chữ này của…
Chương 66
Nhóc À! Tôi Thích EmTác giả: Dương VyTruyện Ngôn Tình Nếu anh đã lựa chọn từ bỏ em rồi thì níu giữ làm gì nữa chứ? Rời xa..chỉ là khoảng cách và thời gian mà thôi . ___________________________ Trong đêm mưa xối xả, lúc mọi người đang cố tìm chỗ để tránh mưa thì có hai bóng người đang đứng đối diện nhau, cả hai đều ướt, họ không có ý định che chắn thì phải? Ánh mắt hiếu kì của một vào người trên đường dán vào họ. "Anh xin lỗi" Tiếng thì thào của người con trai vang lên thật nhỏ, đầu cậu ta cuối xuống dường như không dám nhìn thẳng vào người con gái kia. "Tại...sao?" Tiếng nói ngắt quảng của cô gái, nó đang cố kìm nén những giọt nước mắt của mình, ánh mắt hoài nghi nhìn người trước mặt. "Anh..anh chỉ muố..em chấp nhận..một điều rằng..chúng ta không..không thể ở bên nhau" "Không thể ở bên nhau" Nó lặp lại từng chữ một cách chậm rãi, tựa như đang hỏi chính mình vậy "Đúng vậy" Chàng trai kia cuối cùng cũng ngẩng đầu lên, giọng nói như khẳng định "Có thể..cho em ..một lí do được không?" "Không thích hợp" "Không thích hợp" ba chữ này của… Bọn Dương Vy nhìn thấy cảnh này thì khẽ nhếch môi, cười khinh khi."A, thì ra người ta có chuẩn bị à?"Dân Nhi giả bộ kinh ngạc nói"Ồ, đông như thế! Muốn đánh người sao?"Thanh Trúc sợ hãi nói, ánh mắt lại hiện lên mấy nét chế giễu"Dẹp cái bộ dáng giả tạo của hai đứa tụi bây đi! Thấy không tụi nó đều nhìn tao kìa, sợ chết mất!!!"Bích Duyên lớn giọng, châm bímMà Dương Vy đến giờ vẫn vô cùng yên lặng, không nói gì, chỉ lẳng lặng nhìn bọn họ"Tụi bây khỏi làm trò, hôm nay tao cho tụi bây biết thể nào là lễ độ! Đánh cho tao!"Linh hét, bọn người phía sau đều rất nghe lời, một người rồi lại người đều xông lên, nhầm bọn Dương Vy mà tiến đến*tinhNó khẽ nhấn vào một cái nút nhỏ trên đồng hồ đeo tay, sau đó quay trở lại chỗ ngồi.Dân Nhi, Thanh Trúc và Bích Duyên cũng làm động tác tương tự.Rất nhanh trước cửa lớp học một lớp vệ sĩ áo đen nhanh chóng xông vào. Nhìn thấy cảnh này, họ liền hiểu mình phải làm gì, ngay lập tức giữ mấy cô gái kia lại, quay thành một vòng xung quanh bốn vị tiểu thơ."Các vị đã xảy ra chuyện gì?"Một người trong số các vệ sĩ vừa xông vào hỏi"Không có gì, chỉ là có mấy kẻ không biết sống chết muốn dạy dỗ chúng tôi"Dân Nhi "thục nữ" ngồi hằn lên bàn, hai chân bắt chéo, mắt hướng về phía Linh, lời nói đủ sắc bénVệ sĩ nghe thế liền đen mặt, bốn vị này đều là thiên kim bậc nhất của cái thành phố này nha! Dạy dỗ, e rằng đến cả hiệu trưởng của trường chưa chắc dám động đến họ. Mấy cô gái này quả đúng là gan to."Các anh còn đứng đó làm gì? Xem người khác dạy dỗ chúng tôi à?"Thanh Trúc chua ngoa nói.Vệ sĩ "..." bọn họ nào dám chứRất nhanh, Linh bị áp chế đưa đến trước mặt bốn cô gái"Xin lỗi"Người vệ sĩ ra lệnh"Tôi..không...""Có chuyện gì thế?"Linh đang định nói gì đó thì bị chất giọng trầm thấp từ ngoài vọng vào ngăn lại.
Bọn Dương Vy nhìn thấy cảnh này thì khẽ nhếch môi, cười khinh khi.
"A, thì ra người ta có chuẩn bị à?"
Dân Nhi giả bộ kinh ngạc nói
"Ồ, đông như thế! Muốn đánh người sao?"
Thanh Trúc sợ hãi nói, ánh mắt lại hiện lên mấy nét chế giễu
"Dẹp cái bộ dáng giả tạo của hai đứa tụi bây đi! Thấy không tụi nó đều nhìn tao kìa, sợ chết mất!!!"
Bích Duyên lớn giọng, châm bím
Mà Dương Vy đến giờ vẫn vô cùng yên lặng, không nói gì, chỉ lẳng lặng nhìn bọn họ
"Tụi bây khỏi làm trò, hôm nay tao cho tụi bây biết thể nào là lễ độ! Đánh cho tao!"
Linh hét, bọn người phía sau đều rất nghe lời, một người rồi lại người đều xông lên, nhầm bọn Dương Vy mà tiến đến
*tinh
Nó khẽ nhấn vào một cái nút nhỏ trên đồng hồ đeo tay, sau đó quay trở lại chỗ ngồi.
Dân Nhi, Thanh Trúc và Bích Duyên cũng làm động tác tương tự.
Rất nhanh trước cửa lớp học một lớp vệ sĩ áo đen nhanh chóng xông vào. Nhìn thấy cảnh này, họ liền hiểu mình phải làm gì, ngay lập tức giữ mấy cô gái kia lại, quay thành một vòng xung quanh bốn vị tiểu thơ.
"Các vị đã xảy ra chuyện gì?"
Một người trong số các vệ sĩ vừa xông vào hỏi
"Không có gì, chỉ là có mấy kẻ không biết sống chết muốn dạy dỗ chúng tôi"
Dân Nhi "thục nữ" ngồi hằn lên bàn, hai chân bắt chéo, mắt hướng về phía Linh, lời nói đủ sắc bén
Vệ sĩ nghe thế liền đen mặt, bốn vị này đều là thiên kim bậc nhất của cái thành phố này nha! Dạy dỗ, e rằng đến cả hiệu trưởng của trường chưa chắc dám động đến họ. Mấy cô gái này quả đúng là gan to.
"Các anh còn đứng đó làm gì? Xem người khác dạy dỗ chúng tôi à?"
Thanh Trúc chua ngoa nói.
Vệ sĩ "..." bọn họ nào dám chứ
Rất nhanh, Linh bị áp chế đưa đến trước mặt bốn cô gái
"Xin lỗi"
Người vệ sĩ ra lệnh
"Tôi..không..."
"Có chuyện gì thế?"
Linh đang định nói gì đó thì bị chất giọng trầm thấp từ ngoài vọng vào ngăn lại.
Nhóc À! Tôi Thích EmTác giả: Dương VyTruyện Ngôn Tình Nếu anh đã lựa chọn từ bỏ em rồi thì níu giữ làm gì nữa chứ? Rời xa..chỉ là khoảng cách và thời gian mà thôi . ___________________________ Trong đêm mưa xối xả, lúc mọi người đang cố tìm chỗ để tránh mưa thì có hai bóng người đang đứng đối diện nhau, cả hai đều ướt, họ không có ý định che chắn thì phải? Ánh mắt hiếu kì của một vào người trên đường dán vào họ. "Anh xin lỗi" Tiếng thì thào của người con trai vang lên thật nhỏ, đầu cậu ta cuối xuống dường như không dám nhìn thẳng vào người con gái kia. "Tại...sao?" Tiếng nói ngắt quảng của cô gái, nó đang cố kìm nén những giọt nước mắt của mình, ánh mắt hoài nghi nhìn người trước mặt. "Anh..anh chỉ muố..em chấp nhận..một điều rằng..chúng ta không..không thể ở bên nhau" "Không thể ở bên nhau" Nó lặp lại từng chữ một cách chậm rãi, tựa như đang hỏi chính mình vậy "Đúng vậy" Chàng trai kia cuối cùng cũng ngẩng đầu lên, giọng nói như khẳng định "Có thể..cho em ..một lí do được không?" "Không thích hợp" "Không thích hợp" ba chữ này của… Bọn Dương Vy nhìn thấy cảnh này thì khẽ nhếch môi, cười khinh khi."A, thì ra người ta có chuẩn bị à?"Dân Nhi giả bộ kinh ngạc nói"Ồ, đông như thế! Muốn đánh người sao?"Thanh Trúc sợ hãi nói, ánh mắt lại hiện lên mấy nét chế giễu"Dẹp cái bộ dáng giả tạo của hai đứa tụi bây đi! Thấy không tụi nó đều nhìn tao kìa, sợ chết mất!!!"Bích Duyên lớn giọng, châm bímMà Dương Vy đến giờ vẫn vô cùng yên lặng, không nói gì, chỉ lẳng lặng nhìn bọn họ"Tụi bây khỏi làm trò, hôm nay tao cho tụi bây biết thể nào là lễ độ! Đánh cho tao!"Linh hét, bọn người phía sau đều rất nghe lời, một người rồi lại người đều xông lên, nhầm bọn Dương Vy mà tiến đến*tinhNó khẽ nhấn vào một cái nút nhỏ trên đồng hồ đeo tay, sau đó quay trở lại chỗ ngồi.Dân Nhi, Thanh Trúc và Bích Duyên cũng làm động tác tương tự.Rất nhanh trước cửa lớp học một lớp vệ sĩ áo đen nhanh chóng xông vào. Nhìn thấy cảnh này, họ liền hiểu mình phải làm gì, ngay lập tức giữ mấy cô gái kia lại, quay thành một vòng xung quanh bốn vị tiểu thơ."Các vị đã xảy ra chuyện gì?"Một người trong số các vệ sĩ vừa xông vào hỏi"Không có gì, chỉ là có mấy kẻ không biết sống chết muốn dạy dỗ chúng tôi"Dân Nhi "thục nữ" ngồi hằn lên bàn, hai chân bắt chéo, mắt hướng về phía Linh, lời nói đủ sắc bénVệ sĩ nghe thế liền đen mặt, bốn vị này đều là thiên kim bậc nhất của cái thành phố này nha! Dạy dỗ, e rằng đến cả hiệu trưởng của trường chưa chắc dám động đến họ. Mấy cô gái này quả đúng là gan to."Các anh còn đứng đó làm gì? Xem người khác dạy dỗ chúng tôi à?"Thanh Trúc chua ngoa nói.Vệ sĩ "..." bọn họ nào dám chứRất nhanh, Linh bị áp chế đưa đến trước mặt bốn cô gái"Xin lỗi"Người vệ sĩ ra lệnh"Tôi..không...""Có chuyện gì thế?"Linh đang định nói gì đó thì bị chất giọng trầm thấp từ ngoài vọng vào ngăn lại.