Nếu anh đã lựa chọn từ bỏ em rồi thì níu giữ làm gì nữa chứ? Rời xa..chỉ là khoảng cách và thời gian mà thôi . ___________________________ Trong đêm mưa xối xả, lúc mọi người đang cố tìm chỗ để tránh mưa thì có hai bóng người đang đứng đối diện nhau, cả hai đều ướt, họ không có ý định che chắn thì phải? Ánh mắt hiếu kì của một vào người trên đường dán vào họ. "Anh xin lỗi" Tiếng thì thào của người con trai vang lên thật nhỏ, đầu cậu ta cuối xuống dường như không dám nhìn thẳng vào người con gái kia. "Tại...sao?" Tiếng nói ngắt quảng của cô gái, nó đang cố kìm nén những giọt nước mắt của mình, ánh mắt hoài nghi nhìn người trước mặt. "Anh..anh chỉ muố..em chấp nhận..một điều rằng..chúng ta không..không thể ở bên nhau" "Không thể ở bên nhau" Nó lặp lại từng chữ một cách chậm rãi, tựa như đang hỏi chính mình vậy "Đúng vậy" Chàng trai kia cuối cùng cũng ngẩng đầu lên, giọng nói như khẳng định "Có thể..cho em ..một lí do được không?" "Không thích hợp" "Không thích hợp" ba chữ này của…
Chương 67
Nhóc À! Tôi Thích EmTác giả: Dương VyTruyện Ngôn Tình Nếu anh đã lựa chọn từ bỏ em rồi thì níu giữ làm gì nữa chứ? Rời xa..chỉ là khoảng cách và thời gian mà thôi . ___________________________ Trong đêm mưa xối xả, lúc mọi người đang cố tìm chỗ để tránh mưa thì có hai bóng người đang đứng đối diện nhau, cả hai đều ướt, họ không có ý định che chắn thì phải? Ánh mắt hiếu kì của một vào người trên đường dán vào họ. "Anh xin lỗi" Tiếng thì thào của người con trai vang lên thật nhỏ, đầu cậu ta cuối xuống dường như không dám nhìn thẳng vào người con gái kia. "Tại...sao?" Tiếng nói ngắt quảng của cô gái, nó đang cố kìm nén những giọt nước mắt của mình, ánh mắt hoài nghi nhìn người trước mặt. "Anh..anh chỉ muố..em chấp nhận..một điều rằng..chúng ta không..không thể ở bên nhau" "Không thể ở bên nhau" Nó lặp lại từng chữ một cách chậm rãi, tựa như đang hỏi chính mình vậy "Đúng vậy" Chàng trai kia cuối cùng cũng ngẩng đầu lên, giọng nói như khẳng định "Có thể..cho em ..một lí do được không?" "Không thích hợp" "Không thích hợp" ba chữ này của… Hàn Thiên Vũ từ ngoài đi vào, sắc mặt vô cùng khó coi"Các người đang làm gì thế?"Linh vừa thấy hắn ta thì *bùm một cái, biến thành một bộ mặt khác, vô cùng đáng thương, giống như đang chịu uỷ khuất gì lớn lắm."Vũ, Vy, cô ta cho người đánh em, bọn họ nói phải dạy dỗ em, em sợ lắm!"Hàn Thiên Vũ nghe thế thì chau mày, quay sang nhìn nó và bọn Dân Nhi bằng ánh mắt nghi ngờNó nhún vai, không muốn giải thích"Vy, chuyện này là thế nào hả? Em cho người đánh cô ấy?"Hàn Thiên Vũ hoi"Hàn Thiếu, tôi nhớ nhà anh đâu có gần biển*. Sao lại quản nhiều chuyện thế nhỉ? Dương Vy tôi làm gì cũng không cần anh quan tâm đâu!" (* ý nói anh này nhà không gần biển sao lại lòng lại bao la quá! Thích lo chuyện bao đồng!)Nó nóiHàn Thiên Vũ nghe thế thì mày càng nhíu chặt. Từ bao giờ người con gái này và anh lại xa lạ đến mức này. Lo chuyện bao đồng? Anh ta cười tự giễuLại nhìn sang Linh, cô ta đang nhìn chầm chầm vào anh với ánh mắt mong chờ, Hàn Thiên Vũ thừa biết cô ra chỉ đang diễn, nhưng lòng tự trọng của một người đàng ông ép hắn ta không được vạch trần. Hắn ta cắn răng"Người em muốn đánh hôm nay là bạn gái anh!""Tôi chính là muốn dạy dỗ cô ta anh có ý kiến à?"Dương Vy nhảy xuống bàn, tỏ ra bất cần nói."Em...""Hàn Thiếu tôi nghĩ anh nên quản bạn gái mình cho kỉ. Vì nếu cô ta còn động tới bạn gái tôi lần nữa, tôi cũng không khách khí đâu!"Lâm Minh Vũ ung dung bước vào, vệ sĩ hai bên tự động xếp lui bước nhường đường cho hắnDương Vy nhìn hắn "...." tôi đâu có cần anh giúpBọn Dân Nhi "..." *trợn tròn mắt, trời ak, bạn gái, bạn gái kìa!!!!"Các người ỷ thế h**p người!!"Linh nép người vào lòng Thiên Vũ, tức giận nói"Đúng, chúng tôi chính là ỷ thế h**p người, các người có ý kiến gì à?"Ngoài cửa tiếp tục xuất hiện bóng dáng ba chàng trai, một thân đồng phục gọn gàng. Người nói là Lâm Hữu Khang"Các người..." Linh nghiến chặt răng, trong lòng thầm mắng, Dương Vy, đồ khốn nạn chỉ biết đi dụ dỗ đàn ông!!! Hay lắm sao? Bọn đàn ông ngu ngốc, tại sao lại cứ quay quanh con đ* đó chứ!!!
Hàn Thiên Vũ từ ngoài đi vào, sắc mặt vô cùng khó coi
"Các người đang làm gì thế?"
Linh vừa thấy hắn ta thì *bùm một cái, biến thành một bộ mặt khác, vô cùng đáng thương, giống như đang chịu uỷ khuất gì lớn lắm.
"Vũ, Vy, cô ta cho người đánh em, bọn họ nói phải dạy dỗ em, em sợ lắm!"
Hàn Thiên Vũ nghe thế thì chau mày, quay sang nhìn nó và bọn Dân Nhi bằng ánh mắt nghi ngờ
Nó nhún vai, không muốn giải thích
"Vy, chuyện này là thế nào hả? Em cho người đánh cô ấy?"
Hàn Thiên Vũ hoi
"Hàn Thiếu, tôi nhớ nhà anh đâu có gần biển*. Sao lại quản nhiều chuyện thế nhỉ? Dương Vy tôi làm gì cũng không cần anh quan tâm đâu!" (* ý nói anh này nhà không gần biển sao lại lòng lại bao la quá! Thích lo chuyện bao đồng!)
Nó nói
Hàn Thiên Vũ nghe thế thì mày càng nhíu chặt. Từ bao giờ người con gái này và anh lại xa lạ đến mức này. Lo chuyện bao đồng? Anh ta cười tự giễu
Lại nhìn sang Linh, cô ta đang nhìn chầm chầm vào anh với ánh mắt mong chờ, Hàn Thiên Vũ thừa biết cô ra chỉ đang diễn, nhưng lòng tự trọng của một người đàng ông ép hắn ta không được vạch trần. Hắn ta cắn răng
"Người em muốn đánh hôm nay là bạn gái anh!"
"Tôi chính là muốn dạy dỗ cô ta anh có ý kiến à?"
Dương Vy nhảy xuống bàn, tỏ ra bất cần nói.
"Em..."
"Hàn Thiếu tôi nghĩ anh nên quản bạn gái mình cho kỉ. Vì nếu cô ta còn động tới bạn gái tôi lần nữa, tôi cũng không khách khí đâu!"
Lâm Minh Vũ ung dung bước vào, vệ sĩ hai bên tự động xếp lui bước nhường đường cho hắn
Dương Vy nhìn hắn "...." tôi đâu có cần anh giúp
Bọn Dân Nhi "..." *trợn tròn mắt, trời ak, bạn gái, bạn gái kìa!!!!
"Các người ỷ thế h**p người!!"
Linh nép người vào lòng Thiên Vũ, tức giận nói
"Đúng, chúng tôi chính là ỷ thế h**p người, các người có ý kiến gì à?"
Ngoài cửa tiếp tục xuất hiện bóng dáng ba chàng trai, một thân đồng phục gọn gàng. Người nói là Lâm Hữu Khang
"Các người..." Linh nghiến chặt răng, trong lòng thầm mắng, Dương Vy, đồ khốn nạn chỉ biết đi dụ dỗ đàn ông!!! Hay lắm sao? Bọn đàn ông ngu ngốc, tại sao lại cứ quay quanh con đ* đó chứ!!!
Nhóc À! Tôi Thích EmTác giả: Dương VyTruyện Ngôn Tình Nếu anh đã lựa chọn từ bỏ em rồi thì níu giữ làm gì nữa chứ? Rời xa..chỉ là khoảng cách và thời gian mà thôi . ___________________________ Trong đêm mưa xối xả, lúc mọi người đang cố tìm chỗ để tránh mưa thì có hai bóng người đang đứng đối diện nhau, cả hai đều ướt, họ không có ý định che chắn thì phải? Ánh mắt hiếu kì của một vào người trên đường dán vào họ. "Anh xin lỗi" Tiếng thì thào của người con trai vang lên thật nhỏ, đầu cậu ta cuối xuống dường như không dám nhìn thẳng vào người con gái kia. "Tại...sao?" Tiếng nói ngắt quảng của cô gái, nó đang cố kìm nén những giọt nước mắt của mình, ánh mắt hoài nghi nhìn người trước mặt. "Anh..anh chỉ muố..em chấp nhận..một điều rằng..chúng ta không..không thể ở bên nhau" "Không thể ở bên nhau" Nó lặp lại từng chữ một cách chậm rãi, tựa như đang hỏi chính mình vậy "Đúng vậy" Chàng trai kia cuối cùng cũng ngẩng đầu lên, giọng nói như khẳng định "Có thể..cho em ..một lí do được không?" "Không thích hợp" "Không thích hợp" ba chữ này của… Hàn Thiên Vũ từ ngoài đi vào, sắc mặt vô cùng khó coi"Các người đang làm gì thế?"Linh vừa thấy hắn ta thì *bùm một cái, biến thành một bộ mặt khác, vô cùng đáng thương, giống như đang chịu uỷ khuất gì lớn lắm."Vũ, Vy, cô ta cho người đánh em, bọn họ nói phải dạy dỗ em, em sợ lắm!"Hàn Thiên Vũ nghe thế thì chau mày, quay sang nhìn nó và bọn Dân Nhi bằng ánh mắt nghi ngờNó nhún vai, không muốn giải thích"Vy, chuyện này là thế nào hả? Em cho người đánh cô ấy?"Hàn Thiên Vũ hoi"Hàn Thiếu, tôi nhớ nhà anh đâu có gần biển*. Sao lại quản nhiều chuyện thế nhỉ? Dương Vy tôi làm gì cũng không cần anh quan tâm đâu!" (* ý nói anh này nhà không gần biển sao lại lòng lại bao la quá! Thích lo chuyện bao đồng!)Nó nóiHàn Thiên Vũ nghe thế thì mày càng nhíu chặt. Từ bao giờ người con gái này và anh lại xa lạ đến mức này. Lo chuyện bao đồng? Anh ta cười tự giễuLại nhìn sang Linh, cô ta đang nhìn chầm chầm vào anh với ánh mắt mong chờ, Hàn Thiên Vũ thừa biết cô ra chỉ đang diễn, nhưng lòng tự trọng của một người đàng ông ép hắn ta không được vạch trần. Hắn ta cắn răng"Người em muốn đánh hôm nay là bạn gái anh!""Tôi chính là muốn dạy dỗ cô ta anh có ý kiến à?"Dương Vy nhảy xuống bàn, tỏ ra bất cần nói."Em...""Hàn Thiếu tôi nghĩ anh nên quản bạn gái mình cho kỉ. Vì nếu cô ta còn động tới bạn gái tôi lần nữa, tôi cũng không khách khí đâu!"Lâm Minh Vũ ung dung bước vào, vệ sĩ hai bên tự động xếp lui bước nhường đường cho hắnDương Vy nhìn hắn "...." tôi đâu có cần anh giúpBọn Dân Nhi "..." *trợn tròn mắt, trời ak, bạn gái, bạn gái kìa!!!!"Các người ỷ thế h**p người!!"Linh nép người vào lòng Thiên Vũ, tức giận nói"Đúng, chúng tôi chính là ỷ thế h**p người, các người có ý kiến gì à?"Ngoài cửa tiếp tục xuất hiện bóng dáng ba chàng trai, một thân đồng phục gọn gàng. Người nói là Lâm Hữu Khang"Các người..." Linh nghiến chặt răng, trong lòng thầm mắng, Dương Vy, đồ khốn nạn chỉ biết đi dụ dỗ đàn ông!!! Hay lắm sao? Bọn đàn ông ngu ngốc, tại sao lại cứ quay quanh con đ* đó chứ!!!