Nếu anh đã lựa chọn từ bỏ em rồi thì níu giữ làm gì nữa chứ? Rời xa..chỉ là khoảng cách và thời gian mà thôi . ___________________________ Trong đêm mưa xối xả, lúc mọi người đang cố tìm chỗ để tránh mưa thì có hai bóng người đang đứng đối diện nhau, cả hai đều ướt, họ không có ý định che chắn thì phải? Ánh mắt hiếu kì của một vào người trên đường dán vào họ. "Anh xin lỗi" Tiếng thì thào của người con trai vang lên thật nhỏ, đầu cậu ta cuối xuống dường như không dám nhìn thẳng vào người con gái kia. "Tại...sao?" Tiếng nói ngắt quảng của cô gái, nó đang cố kìm nén những giọt nước mắt của mình, ánh mắt hoài nghi nhìn người trước mặt. "Anh..anh chỉ muố..em chấp nhận..một điều rằng..chúng ta không..không thể ở bên nhau" "Không thể ở bên nhau" Nó lặp lại từng chữ một cách chậm rãi, tựa như đang hỏi chính mình vậy "Đúng vậy" Chàng trai kia cuối cùng cũng ngẩng đầu lên, giọng nói như khẳng định "Có thể..cho em ..một lí do được không?" "Không thích hợp" "Không thích hợp" ba chữ này của…
Chương 70
Nhóc À! Tôi Thích EmTác giả: Dương VyTruyện Ngôn Tình Nếu anh đã lựa chọn từ bỏ em rồi thì níu giữ làm gì nữa chứ? Rời xa..chỉ là khoảng cách và thời gian mà thôi . ___________________________ Trong đêm mưa xối xả, lúc mọi người đang cố tìm chỗ để tránh mưa thì có hai bóng người đang đứng đối diện nhau, cả hai đều ướt, họ không có ý định che chắn thì phải? Ánh mắt hiếu kì của một vào người trên đường dán vào họ. "Anh xin lỗi" Tiếng thì thào của người con trai vang lên thật nhỏ, đầu cậu ta cuối xuống dường như không dám nhìn thẳng vào người con gái kia. "Tại...sao?" Tiếng nói ngắt quảng của cô gái, nó đang cố kìm nén những giọt nước mắt của mình, ánh mắt hoài nghi nhìn người trước mặt. "Anh..anh chỉ muố..em chấp nhận..một điều rằng..chúng ta không..không thể ở bên nhau" "Không thể ở bên nhau" Nó lặp lại từng chữ một cách chậm rãi, tựa như đang hỏi chính mình vậy "Đúng vậy" Chàng trai kia cuối cùng cũng ngẩng đầu lên, giọng nói như khẳng định "Có thể..cho em ..một lí do được không?" "Không thích hợp" "Không thích hợp" ba chữ này của… "Fraian, đoạn clip kia của cậu, cũng phát lên đây đi. Sau đó thì cho người 'tích cực' lan truyền trên mạng" Hắn dững dưng nói, mà Fraian đối với mệnh lệnh kia cũng không bài xích. Dù sao anh cùng người này chơi với nhau đã lâu, đều hiểu rõ tính khí của cậu ấy, mấy chuyện này cũng không để trong lòng. Nhanh chóng phát đoạn Video kia lên.Nhìn đoạn phim được chiếu trên bảng lớn, Linh như chết sững."Không, không phải tôi. Người trong clip không phải tôi. Đây là ghép, là giả. Không phải tôi đâu mà. Thiên Vũ tin em. Dương Vy, con khốn sao mày dám!!"Nói rồi cô ta như một kẻ điên, lao vào người nó. Nhưng rất nhanh bị đẩy ngã nhào xuống đất. Lâm Minh Vũ khoanh hai tay trước ngực, nhìn xuống người đàn bà thấp kém trước mặt"Tôi đã cảnh cáo hai người tránh xa bạn gái tôi ra. Đây là các người tự chuốc lấy, đừng trách tôi vô tình!" Nói rồi hắn ôm lấy thân thể của Dương Vy, bước ra khỏi lớp học không hề quay đầu.Mà bọn Lâm Hữu Khang cũng chả thèm nhìn cô ta lấy một cái, cô gái này chỉ sợ nhìn rồi sẽ bẩn mắt họ. Sau cùng cùng bọn Dân Nhi rời đi!!Bóng dáng mấy người họ vừa khuất thì sau lưng đã vang lên tiếng xì xầm, bàn tán không ngớt"Trời ạ, các cậu coi. Thấy vậy mà lại lẳng lơ như thế! Thiên kim cái gì chứ, tôi khinh""Cái thân thể nhơ nhớp đoa không biết đã bị bao nhiêu người chơi qua, Hàn thiếu, anh không sợ bẩn sao?""Các cậu, mau đi thôi, cô ta không chừng còn mắc cái loại bệnh kia!!"[.....]Đám đông dần giải tán, chỉ còn lại hai bóng người.Hàn Thiên Vũ nhìn Linh, trong lòng cảm thấy thật dơ bẩn. Hắn ta đúng là bị mù mới rời bỏ Dương Vy đi theo cô gái này!!! Cô ta có gia thế thì sao chứ? Loại con gái này hắn ta có thể chấp nhận sao?Quay lưng rời đi, hắn ta không muốn ở lại đây thêm một giây phút nào nữa.Lúc này, chân đột nhiên bị nắm chặt, Linh ngước nhìn hắn, ánh mắt đầy bi thương, cùng phẫn hận"Vũ, anh bỏ em vậy sao? Đoạn video kia không phải là thật đâu. Tin em!"Hàn Thiên Vũ cười tự giễu"Cô còn muốn đóng kịch tới khi nào? Buông tôi ra, chạm vào cô làm tôi cảm thấy thật ghê tởm"Nói rồi hắn gỡ tay Linh khỏi người mình, rời đi.
"Fraian, đoạn clip kia của cậu, cũng phát lên đây đi. Sau đó thì cho người 'tích cực' lan truyền trên mạng" Hắn dững dưng nói, mà Fraian đối với mệnh lệnh kia cũng không bài xích. Dù sao anh cùng người này chơi với nhau đã lâu, đều hiểu rõ tính khí của cậu ấy, mấy chuyện này cũng không để trong lòng. Nhanh chóng phát đoạn Video kia lên.
Nhìn đoạn phim được chiếu trên bảng lớn, Linh như chết sững.
"Không, không phải tôi. Người trong clip không phải tôi. Đây là ghép, là giả. Không phải tôi đâu mà. Thiên Vũ tin em. Dương Vy, con khốn sao mày dám!!"
Nói rồi cô ta như một kẻ điên, lao vào người nó. Nhưng rất nhanh bị đẩy ngã nhào xuống đất. Lâm Minh Vũ khoanh hai tay trước ngực, nhìn xuống người đàn bà thấp kém trước mặt
"Tôi đã cảnh cáo hai người tránh xa bạn gái tôi ra. Đây là các người tự chuốc lấy, đừng trách tôi vô tình!" Nói rồi hắn ôm lấy thân thể của Dương Vy, bước ra khỏi lớp học không hề quay đầu.
Mà bọn Lâm Hữu Khang cũng chả thèm nhìn cô ta lấy một cái, cô gái này chỉ sợ nhìn rồi sẽ bẩn mắt họ. Sau cùng cùng bọn Dân Nhi rời đi!!
Bóng dáng mấy người họ vừa khuất thì sau lưng đã vang lên tiếng xì xầm, bàn tán không ngớt
"Trời ạ, các cậu coi. Thấy vậy mà lại lẳng lơ như thế! Thiên kim cái gì chứ, tôi khinh"
"Cái thân thể nhơ nhớp đoa không biết đã bị bao nhiêu người chơi qua, Hàn thiếu, anh không sợ bẩn sao?"
"Các cậu, mau đi thôi, cô ta không chừng còn mắc cái loại bệnh kia!!"
[.....]
Đám đông dần giải tán, chỉ còn lại hai bóng người.
Hàn Thiên Vũ nhìn Linh, trong lòng cảm thấy thật dơ bẩn. Hắn ta đúng là bị mù mới rời bỏ Dương Vy đi theo cô gái này!!! Cô ta có gia thế thì sao chứ? Loại con gái này hắn ta có thể chấp nhận sao?
Quay lưng rời đi, hắn ta không muốn ở lại đây thêm một giây phút nào nữa.
Lúc này, chân đột nhiên bị nắm chặt, Linh ngước nhìn hắn, ánh mắt đầy bi thương, cùng phẫn hận
"Vũ, anh bỏ em vậy sao? Đoạn video kia không phải là thật đâu. Tin em!"
Hàn Thiên Vũ cười tự giễu
"Cô còn muốn đóng kịch tới khi nào? Buông tôi ra, chạm vào cô làm tôi cảm thấy thật ghê tởm"
Nói rồi hắn gỡ tay Linh khỏi người mình, rời đi.
Nhóc À! Tôi Thích EmTác giả: Dương VyTruyện Ngôn Tình Nếu anh đã lựa chọn từ bỏ em rồi thì níu giữ làm gì nữa chứ? Rời xa..chỉ là khoảng cách và thời gian mà thôi . ___________________________ Trong đêm mưa xối xả, lúc mọi người đang cố tìm chỗ để tránh mưa thì có hai bóng người đang đứng đối diện nhau, cả hai đều ướt, họ không có ý định che chắn thì phải? Ánh mắt hiếu kì của một vào người trên đường dán vào họ. "Anh xin lỗi" Tiếng thì thào của người con trai vang lên thật nhỏ, đầu cậu ta cuối xuống dường như không dám nhìn thẳng vào người con gái kia. "Tại...sao?" Tiếng nói ngắt quảng của cô gái, nó đang cố kìm nén những giọt nước mắt của mình, ánh mắt hoài nghi nhìn người trước mặt. "Anh..anh chỉ muố..em chấp nhận..một điều rằng..chúng ta không..không thể ở bên nhau" "Không thể ở bên nhau" Nó lặp lại từng chữ một cách chậm rãi, tựa như đang hỏi chính mình vậy "Đúng vậy" Chàng trai kia cuối cùng cũng ngẩng đầu lên, giọng nói như khẳng định "Có thể..cho em ..một lí do được không?" "Không thích hợp" "Không thích hợp" ba chữ này của… "Fraian, đoạn clip kia của cậu, cũng phát lên đây đi. Sau đó thì cho người 'tích cực' lan truyền trên mạng" Hắn dững dưng nói, mà Fraian đối với mệnh lệnh kia cũng không bài xích. Dù sao anh cùng người này chơi với nhau đã lâu, đều hiểu rõ tính khí của cậu ấy, mấy chuyện này cũng không để trong lòng. Nhanh chóng phát đoạn Video kia lên.Nhìn đoạn phim được chiếu trên bảng lớn, Linh như chết sững."Không, không phải tôi. Người trong clip không phải tôi. Đây là ghép, là giả. Không phải tôi đâu mà. Thiên Vũ tin em. Dương Vy, con khốn sao mày dám!!"Nói rồi cô ta như một kẻ điên, lao vào người nó. Nhưng rất nhanh bị đẩy ngã nhào xuống đất. Lâm Minh Vũ khoanh hai tay trước ngực, nhìn xuống người đàn bà thấp kém trước mặt"Tôi đã cảnh cáo hai người tránh xa bạn gái tôi ra. Đây là các người tự chuốc lấy, đừng trách tôi vô tình!" Nói rồi hắn ôm lấy thân thể của Dương Vy, bước ra khỏi lớp học không hề quay đầu.Mà bọn Lâm Hữu Khang cũng chả thèm nhìn cô ta lấy một cái, cô gái này chỉ sợ nhìn rồi sẽ bẩn mắt họ. Sau cùng cùng bọn Dân Nhi rời đi!!Bóng dáng mấy người họ vừa khuất thì sau lưng đã vang lên tiếng xì xầm, bàn tán không ngớt"Trời ạ, các cậu coi. Thấy vậy mà lại lẳng lơ như thế! Thiên kim cái gì chứ, tôi khinh""Cái thân thể nhơ nhớp đoa không biết đã bị bao nhiêu người chơi qua, Hàn thiếu, anh không sợ bẩn sao?""Các cậu, mau đi thôi, cô ta không chừng còn mắc cái loại bệnh kia!!"[.....]Đám đông dần giải tán, chỉ còn lại hai bóng người.Hàn Thiên Vũ nhìn Linh, trong lòng cảm thấy thật dơ bẩn. Hắn ta đúng là bị mù mới rời bỏ Dương Vy đi theo cô gái này!!! Cô ta có gia thế thì sao chứ? Loại con gái này hắn ta có thể chấp nhận sao?Quay lưng rời đi, hắn ta không muốn ở lại đây thêm một giây phút nào nữa.Lúc này, chân đột nhiên bị nắm chặt, Linh ngước nhìn hắn, ánh mắt đầy bi thương, cùng phẫn hận"Vũ, anh bỏ em vậy sao? Đoạn video kia không phải là thật đâu. Tin em!"Hàn Thiên Vũ cười tự giễu"Cô còn muốn đóng kịch tới khi nào? Buông tôi ra, chạm vào cô làm tôi cảm thấy thật ghê tởm"Nói rồi hắn gỡ tay Linh khỏi người mình, rời đi.