Cô - Linh Vũ - 17 tuổi Ở thế giới hiện tại - Không bạn bè, không tình thân, không ước mơ, không cảm xúc,... Cô nhếch miệng cười nhạt giơ ngón giữa với cả thế giới " Thật tẻ nhạt " Không học được liền bỏ học, lúc rảnh thì ở nhà cày game, đọc truyện,... Cuộc sống của cô chính là như vậy May mắn có một chủ tiệm nhận cô làm thêm mới có tiền mà kiếm ăn Một đứa mồ côi như cô thì ai quan tâm?! Cô luôn cảm thấy trống rỗng Nếu có thể ước cô ước mình trở thành một nhân vật phụ trong tiểu thuyết thôi cũng được, nhưng phải nhà giàu, quyền lực và xinh đẹp nữa Sau đó cô sẽ lật tung cái tiểu thuyết đó lên xứng với boss phản diện! " he.. he.. " Linh Vũ cười khúc khích Không nhận ra cô đang đi giữa đường * píp píp* " Đồ điên tự nhiên cười giữa đường! Mau tránh ra! " Một vị trung niên say rượu liên tiếp bóp còi Ông ta ấn nhầm phanh thành tăng tốc. Linh Vũ cả người cứng đờ chỉ thấy đèn ôtô chiếu sáng chính mình Cô nheo mắt ' Cuối cùng tử thần cũng đã đến đón mình rồi sao? ' Chó má! Đếch báo trước để…
Chương 24
Nữ Phụ! Nổi Loạn Đi!Tác giả: SuzueTruyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Phụ, Truyện Xuyên KhôngCô - Linh Vũ - 17 tuổi Ở thế giới hiện tại - Không bạn bè, không tình thân, không ước mơ, không cảm xúc,... Cô nhếch miệng cười nhạt giơ ngón giữa với cả thế giới " Thật tẻ nhạt " Không học được liền bỏ học, lúc rảnh thì ở nhà cày game, đọc truyện,... Cuộc sống của cô chính là như vậy May mắn có một chủ tiệm nhận cô làm thêm mới có tiền mà kiếm ăn Một đứa mồ côi như cô thì ai quan tâm?! Cô luôn cảm thấy trống rỗng Nếu có thể ước cô ước mình trở thành một nhân vật phụ trong tiểu thuyết thôi cũng được, nhưng phải nhà giàu, quyền lực và xinh đẹp nữa Sau đó cô sẽ lật tung cái tiểu thuyết đó lên xứng với boss phản diện! " he.. he.. " Linh Vũ cười khúc khích Không nhận ra cô đang đi giữa đường * píp píp* " Đồ điên tự nhiên cười giữa đường! Mau tránh ra! " Một vị trung niên say rượu liên tiếp bóp còi Ông ta ấn nhầm phanh thành tăng tốc. Linh Vũ cả người cứng đờ chỉ thấy đèn ôtô chiếu sáng chính mình Cô nheo mắt ' Cuối cùng tử thần cũng đã đến đón mình rồi sao? ' Chó má! Đếch báo trước để… Sự kiện của năm đã chính thức bắt đầu để chọn ra một người hát hay nhấtMọi người có trong danh sách chuẩn bị rất kỹ cho sự kiện này, ngoài cover hát ra họ còn phải vừa chơi một loại nhạc cụ nào đó mới được ghi điểmLinh Vũ ngước nhìn sân khấu đang náo nhiệt, trên bục là một nữ sinh dáng người thanh thuần trên tay cô ta là một cái guitar fender faNgọc Khiết bắt đầu gảy đàn, bài cô ta chuẩn bị là bài 'Ngược Lại' của Mã Ngâm Ngâm'Luôn muốn có thể thông qua đôi mắt anh''Đi tìm kiếm sự ngang ngược trước kia của bản thân''Không hề nghĩ đến thế nhưng lại lạc vào''...'Giọng hát ôn dịu cùng với tiếng guitar phát ra mặc dù cách gảy guitar vẫn còn lỗi nhưng ai quan tâm chứ hát hay là được rồiRất nhanh mọi người đều chìm đắm trong ca khúc kể cả Linh VũCô phải công nhận mỗi lần nữ chính lên sân khấu là phải có hào quang ánh sángLộng lẫy đến chói mắt!" Bạn học Đám có thấy Từ Minh Triệt anh ta đâu không? Sắp tới phiên biểu diễn rồi mà vẫn không thấy " Một nam sinh đeo kính hốt hoảng nói" Làm sao tôi biết được " Linh Vũ vẫn nhìn lên sân khấu không để tâm tới nam sinhNếu như anh ta đã không muốn thì thôi ép làm gì nữa." Tiếc thật! Tôi nghe nói nếu được giải nhất thì sẽ có một chuyến đi chơi " Một nữ sinh bên cạnh nuối tiếcLinh Vũ: "..." Thì ra mấy người chỉ lo không được đi chơiMàn biểu diễn của Ngọc Khiết kết thúc, ai nấy cũng vỗ tay nhiệt tình mặc dù guitar vẫn còn lỗi" Và tiếp theo là người đại diện lớp E lên biểu diễn " MC ra thông báoMột lúc sauMinh Triệt chậm rãi cầm chiếc đàn guitar đi lên sân khấu, sắc mặt không được tốt cho lắm" Anh ta...chẳng phải là thành viên cũ của 4S sao? "" Là cái người hay gây gổ, phá hoại đó sao? "" Không biết lại phải nghe tiếng hét chói tai đó hay không haha.... "Nhiều lời bàn tán vang lên tất cả đều là không tốt, Minh Triệt biết nhưng nhịn xuốngTiến tới micro, ngồi xuống đặt guitar lên rồi rũ mắt gảy một âm làm mọi người chú ý vàoThấy không còn ồn ào nữa Minh Triệt bắt đầu gảy tiếp, giọng hát đã khá lâu không được cất vang lên'Cảm giác quen thuộc lẫn lạ lẫm''Những câu chuyện cũ kỹ lặp lại''Tất cả chỉ là hoài niệm''... '" Đây chẳng phải là bài Trống Rỗng sao? "" Anh ta hát cũng hay đấy chứ! "Mặc dù ghét cũng phải công nhận!Linh Vũ ngạc nhiên ngước mắt nhìnAnh ta...thật sự hát bài đó'Một năm anh sống mơ mơ màng màng''Một năm qua anh chẳng có gì đổi khác''Sau khi em đi thế giới của anhTrống rỗng biết bao''... 'Mọi người câm nín không thể nói gì thêm nữa, Không biết từ anti có thể trở thành fan được không'Chẳng sao đâu dù lòng càng đau thêm'Bỗng một dây đàn bị đứt, thân thể Minh Triệt cứng đờ" Làm sao anh ta dừng lại vậy? "" Hay là quên lời? "Ở bên khác" Tuấn Lãng à cậu chơi ác quá đấy " Hạo Hiên cười đùa nói" Ai quan tâm chứ! " Tuấn Lãng nhếch môi dựa lưng vào tườngĐể xem ngươi sẽ làm gì tiếp!Tiếng guitar khác tiếp tục vang lên ở đằng sau sân khấu đang bước tới gần'Mơ mơ màng màng trải qua một năm như thế''Dường như cũng chẳng gì thay đổi''Thế giới của em sau khi anh điChỉ còn lại trống rỗng'Một giọng nữ nhẹ nhàng vang có chút thần bí, có chút non nớt, có chút trầm...
Sự kiện của năm đã chính thức bắt đầu để chọn ra một người hát hay nhất
Mọi người có trong danh sách chuẩn bị rất kỹ cho sự kiện này, ngoài cover hát ra họ còn phải vừa chơi một loại nhạc cụ nào đó mới được ghi điểm
Linh Vũ ngước nhìn sân khấu đang náo nhiệt, trên bục là một nữ sinh dáng người thanh thuần trên tay cô ta là một cái guitar fender fa
Ngọc Khiết bắt đầu gảy đàn, bài cô ta chuẩn bị là bài 'Ngược Lại' của Mã Ngâm Ngâm
'Luôn muốn có thể thông qua đôi mắt anh'
'Đi tìm kiếm sự ngang ngược trước kia của bản thân'
'Không hề nghĩ đến thế nhưng lại lạc vào'
'...'
Giọng hát ôn dịu cùng với tiếng guitar phát ra mặc dù cách gảy guitar vẫn còn lỗi nhưng ai quan tâm chứ hát hay là được rồi
Rất nhanh mọi người đều chìm đắm trong ca khúc kể cả Linh Vũ
Cô phải công nhận mỗi lần nữ chính lên sân khấu là phải có hào quang ánh sáng
Lộng lẫy đến chói mắt!
" Bạn học Đám có thấy Từ Minh Triệt anh ta đâu không? Sắp tới phiên biểu diễn rồi mà vẫn không thấy " Một nam sinh đeo kính hốt hoảng nói
" Làm sao tôi biết được " Linh Vũ vẫn nhìn lên sân khấu không để tâm tới nam sinh
Nếu như anh ta đã không muốn thì thôi ép làm gì nữa.
" Tiếc thật! Tôi nghe nói nếu được giải nhất thì sẽ có một chuyến đi chơi " Một nữ sinh bên cạnh nuối tiếc
Linh Vũ: "..." Thì ra mấy người chỉ lo không được đi chơi
Màn biểu diễn của Ngọc Khiết kết thúc, ai nấy cũng vỗ tay nhiệt tình mặc dù guitar vẫn còn lỗi
" Và tiếp theo là người đại diện lớp E lên biểu diễn " MC ra thông báo
Một lúc sau
Minh Triệt chậm rãi cầm chiếc đàn guitar đi lên sân khấu, sắc mặt không được tốt cho lắm
" Anh ta...chẳng phải là thành viên cũ của 4S sao? "
" Là cái người hay gây gổ, phá hoại đó sao? "
" Không biết lại phải nghe tiếng hét chói tai đó hay không haha.... "
Nhiều lời bàn tán vang lên tất cả đều là không tốt, Minh Triệt biết nhưng nhịn xuống
Tiến tới micro, ngồi xuống đặt guitar lên rồi rũ mắt gảy một âm làm mọi người chú ý vào
Thấy không còn ồn ào nữa Minh Triệt bắt đầu gảy tiếp, giọng hát đã khá lâu không được cất vang lên
'Cảm giác quen thuộc lẫn lạ lẫm'
'Những câu chuyện cũ kỹ lặp lại'
'Tất cả chỉ là hoài niệm'
'... '
" Đây chẳng phải là bài Trống Rỗng sao? "
" Anh ta hát cũng hay đấy chứ! "
Mặc dù ghét cũng phải công nhận!
Linh Vũ ngạc nhiên ngước mắt nhìn
Anh ta...thật sự hát bài đó
'Một năm anh sống mơ mơ màng màng'
'Một năm qua anh chẳng có gì đổi khác'
'Sau khi em đi thế giới của anh
Trống rỗng biết bao'
'... '
Mọi người câm nín không thể nói gì thêm nữa, Không biết từ anti có thể trở thành fan được không
'Chẳng sao đâu dù lòng càng đau thêm'
Bỗng một dây đàn bị đứt, thân thể Minh Triệt cứng đờ
" Làm sao anh ta dừng lại vậy? "
" Hay là quên lời? "
Ở bên khác
" Tuấn Lãng à cậu chơi ác quá đấy " Hạo Hiên cười đùa nói
" Ai quan tâm chứ! " Tuấn Lãng nhếch môi dựa lưng vào tường
Để xem ngươi sẽ làm gì tiếp!
Tiếng guitar khác tiếp tục vang lên ở đằng sau sân khấu đang bước tới gần
'Mơ mơ màng màng trải qua một năm như thế'
'Dường như cũng chẳng gì thay đổi'
'Thế giới của em sau khi anh đi
Chỉ còn lại trống rỗng'
Một giọng nữ nhẹ nhàng vang có chút thần bí, có chút non nớt, có chút trầm...
Nữ Phụ! Nổi Loạn Đi!Tác giả: SuzueTruyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Phụ, Truyện Xuyên KhôngCô - Linh Vũ - 17 tuổi Ở thế giới hiện tại - Không bạn bè, không tình thân, không ước mơ, không cảm xúc,... Cô nhếch miệng cười nhạt giơ ngón giữa với cả thế giới " Thật tẻ nhạt " Không học được liền bỏ học, lúc rảnh thì ở nhà cày game, đọc truyện,... Cuộc sống của cô chính là như vậy May mắn có một chủ tiệm nhận cô làm thêm mới có tiền mà kiếm ăn Một đứa mồ côi như cô thì ai quan tâm?! Cô luôn cảm thấy trống rỗng Nếu có thể ước cô ước mình trở thành một nhân vật phụ trong tiểu thuyết thôi cũng được, nhưng phải nhà giàu, quyền lực và xinh đẹp nữa Sau đó cô sẽ lật tung cái tiểu thuyết đó lên xứng với boss phản diện! " he.. he.. " Linh Vũ cười khúc khích Không nhận ra cô đang đi giữa đường * píp píp* " Đồ điên tự nhiên cười giữa đường! Mau tránh ra! " Một vị trung niên say rượu liên tiếp bóp còi Ông ta ấn nhầm phanh thành tăng tốc. Linh Vũ cả người cứng đờ chỉ thấy đèn ôtô chiếu sáng chính mình Cô nheo mắt ' Cuối cùng tử thần cũng đã đến đón mình rồi sao? ' Chó má! Đếch báo trước để… Sự kiện của năm đã chính thức bắt đầu để chọn ra một người hát hay nhấtMọi người có trong danh sách chuẩn bị rất kỹ cho sự kiện này, ngoài cover hát ra họ còn phải vừa chơi một loại nhạc cụ nào đó mới được ghi điểmLinh Vũ ngước nhìn sân khấu đang náo nhiệt, trên bục là một nữ sinh dáng người thanh thuần trên tay cô ta là một cái guitar fender faNgọc Khiết bắt đầu gảy đàn, bài cô ta chuẩn bị là bài 'Ngược Lại' của Mã Ngâm Ngâm'Luôn muốn có thể thông qua đôi mắt anh''Đi tìm kiếm sự ngang ngược trước kia của bản thân''Không hề nghĩ đến thế nhưng lại lạc vào''...'Giọng hát ôn dịu cùng với tiếng guitar phát ra mặc dù cách gảy guitar vẫn còn lỗi nhưng ai quan tâm chứ hát hay là được rồiRất nhanh mọi người đều chìm đắm trong ca khúc kể cả Linh VũCô phải công nhận mỗi lần nữ chính lên sân khấu là phải có hào quang ánh sángLộng lẫy đến chói mắt!" Bạn học Đám có thấy Từ Minh Triệt anh ta đâu không? Sắp tới phiên biểu diễn rồi mà vẫn không thấy " Một nam sinh đeo kính hốt hoảng nói" Làm sao tôi biết được " Linh Vũ vẫn nhìn lên sân khấu không để tâm tới nam sinhNếu như anh ta đã không muốn thì thôi ép làm gì nữa." Tiếc thật! Tôi nghe nói nếu được giải nhất thì sẽ có một chuyến đi chơi " Một nữ sinh bên cạnh nuối tiếcLinh Vũ: "..." Thì ra mấy người chỉ lo không được đi chơiMàn biểu diễn của Ngọc Khiết kết thúc, ai nấy cũng vỗ tay nhiệt tình mặc dù guitar vẫn còn lỗi" Và tiếp theo là người đại diện lớp E lên biểu diễn " MC ra thông báoMột lúc sauMinh Triệt chậm rãi cầm chiếc đàn guitar đi lên sân khấu, sắc mặt không được tốt cho lắm" Anh ta...chẳng phải là thành viên cũ của 4S sao? "" Là cái người hay gây gổ, phá hoại đó sao? "" Không biết lại phải nghe tiếng hét chói tai đó hay không haha.... "Nhiều lời bàn tán vang lên tất cả đều là không tốt, Minh Triệt biết nhưng nhịn xuốngTiến tới micro, ngồi xuống đặt guitar lên rồi rũ mắt gảy một âm làm mọi người chú ý vàoThấy không còn ồn ào nữa Minh Triệt bắt đầu gảy tiếp, giọng hát đã khá lâu không được cất vang lên'Cảm giác quen thuộc lẫn lạ lẫm''Những câu chuyện cũ kỹ lặp lại''Tất cả chỉ là hoài niệm''... '" Đây chẳng phải là bài Trống Rỗng sao? "" Anh ta hát cũng hay đấy chứ! "Mặc dù ghét cũng phải công nhận!Linh Vũ ngạc nhiên ngước mắt nhìnAnh ta...thật sự hát bài đó'Một năm anh sống mơ mơ màng màng''Một năm qua anh chẳng có gì đổi khác''Sau khi em đi thế giới của anhTrống rỗng biết bao''... 'Mọi người câm nín không thể nói gì thêm nữa, Không biết từ anti có thể trở thành fan được không'Chẳng sao đâu dù lòng càng đau thêm'Bỗng một dây đàn bị đứt, thân thể Minh Triệt cứng đờ" Làm sao anh ta dừng lại vậy? "" Hay là quên lời? "Ở bên khác" Tuấn Lãng à cậu chơi ác quá đấy " Hạo Hiên cười đùa nói" Ai quan tâm chứ! " Tuấn Lãng nhếch môi dựa lưng vào tườngĐể xem ngươi sẽ làm gì tiếp!Tiếng guitar khác tiếp tục vang lên ở đằng sau sân khấu đang bước tới gần'Mơ mơ màng màng trải qua một năm như thế''Dường như cũng chẳng gì thay đổi''Thế giới của em sau khi anh điChỉ còn lại trống rỗng'Một giọng nữ nhẹ nhàng vang có chút thần bí, có chút non nớt, có chút trầm...