Tác giả:

Cô - Linh Vũ - 17 tuổi Ở thế giới hiện tại - Không bạn bè, không tình thân, không ước mơ, không cảm xúc,... Cô nhếch miệng cười nhạt giơ ngón giữa với cả thế giới " Thật tẻ nhạt " Không học được liền bỏ học, lúc rảnh thì ở nhà cày game, đọc truyện,... Cuộc sống của cô chính là như vậy May mắn có một chủ tiệm nhận cô làm thêm mới có tiền mà kiếm ăn Một đứa mồ côi như cô thì ai quan tâm?! Cô luôn cảm thấy trống rỗng Nếu có thể ước cô ước mình trở thành một nhân vật phụ trong tiểu thuyết thôi cũng được, nhưng phải nhà giàu, quyền lực và xinh đẹp nữa Sau đó cô sẽ lật tung cái tiểu thuyết đó lên xứng với boss phản diện! " he.. he.. " Linh Vũ cười khúc khích Không nhận ra cô đang đi giữa đường * píp píp* " Đồ điên tự nhiên cười giữa đường! Mau tránh ra! " Một vị trung niên say rượu liên tiếp bóp còi Ông ta ấn nhầm phanh thành tăng tốc. Linh Vũ cả người cứng đờ chỉ thấy đèn ôtô chiếu sáng chính mình Cô nheo mắt ' Cuối cùng tử thần cũng đã đến đón mình rồi sao? ' Chó má! Đếch báo trước để…

Chương 25

Nữ Phụ! Nổi Loạn Đi!Tác giả: SuzueTruyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Phụ, Truyện Xuyên KhôngCô - Linh Vũ - 17 tuổi Ở thế giới hiện tại - Không bạn bè, không tình thân, không ước mơ, không cảm xúc,... Cô nhếch miệng cười nhạt giơ ngón giữa với cả thế giới " Thật tẻ nhạt " Không học được liền bỏ học, lúc rảnh thì ở nhà cày game, đọc truyện,... Cuộc sống của cô chính là như vậy May mắn có một chủ tiệm nhận cô làm thêm mới có tiền mà kiếm ăn Một đứa mồ côi như cô thì ai quan tâm?! Cô luôn cảm thấy trống rỗng Nếu có thể ước cô ước mình trở thành một nhân vật phụ trong tiểu thuyết thôi cũng được, nhưng phải nhà giàu, quyền lực và xinh đẹp nữa Sau đó cô sẽ lật tung cái tiểu thuyết đó lên xứng với boss phản diện! " he.. he.. " Linh Vũ cười khúc khích Không nhận ra cô đang đi giữa đường * píp píp* " Đồ điên tự nhiên cười giữa đường! Mau tránh ra! " Một vị trung niên say rượu liên tiếp bóp còi Ông ta ấn nhầm phanh thành tăng tốc. Linh Vũ cả người cứng đờ chỉ thấy đèn ôtô chiếu sáng chính mình Cô nheo mắt ' Cuối cùng tử thần cũng đã đến đón mình rồi sao? ' Chó má! Đếch báo trước để… 'Đêm hay ngày đều là giá lạnh bao vây''Đau thương đến em chưa từng chối từ''Cũng chỉ là trống rỗng'Mọi người và Minh Triệt kinh ngạc quay ra phía sauNữ sinh xinh đẹp rất có khí thế, guitar đeo ở trên ngực một tay tinh xảo gảy, tay cầm micro hát" Đàm...Linh Vũ? Tại sao lại là cô ta? "" Cái này là hát song ca sao? Cuộc thi hát đơn cơ mà?! "" Đùuu cũng hay đấy chứ "Linh Vũ lấy ghế ngồi bên cạnh Minh Triệt tiếp tục gảy đàn" nhóc... " Minh Triệt vẫn chưa hết sững sờ" Anh tiếp tục hát tôi sẽ gảy đàn " Linh Vũ nhỏ giọngTrong lòng Minh Triệt có một cỗ xao động" Cảm ơn... "'Ngày hay đêm anh cũng không biết được''Anh vẫn luôn đón nhận những nỗi đau thương''Dù sao trong em cũng chỉ là những mảng vô hồn'Tất cả đều bị chìm đắm bởi hai người trên sân khấu, giọng hát cảm xúc đến nghẹt thởLà Từ Minh Triệt hay gây gổ đây sao?Không thể nào!Là Đàm Linh Vũ kẻ bám đuôi đây sao?Không thể nào!Trên sân khấu hoàn toàn là một người khác! Bọn họ là bị lừa rồi!'Chẳng hề gì, nếu đau càng thêm đau_'Màn biểu diễn kết thúc mọi người hô gào nhiệt tình" Aaa...! Tiếp! Tôi muốn tiếp! "" Mặc dù không muốn công nhận nhưng họ phải nói là rất tuyệt! "" Nữa đeeeee "Tuấn Lãng đứng ở phía dưới đen mặt lại, siết chặt tay" Tại sao lại là cô ta nữa! "" Lãng ca~ " Ngọc Khiết mặt buồn thiu ôm cây đàn guitar đi đến" Không sao, em đã làm rất tốt " Tuấn Lãng an ủi Ngọc Khiết" Bọn họ phạm luật hát hai người chắc chắn sẽ không được giải đâu "...Linh Vũ và Minh Triệt xuống sân khấu thì gặp phải Ngọc Khiết và ba nam chủ" Linh Vũ không ngờ cô lại có thể hát được đến thế " Tuấn Lãng bắt đầu chiêu lấy lòng quên mất Ngọc Khiết đang khó chịu ở phía sau" À...cũng đâu giống ai kia đánh guitar mà cũng sai nốt " Linh Vũ liếc về phía Ngọc Khiết bị bỏ quên ở phía sau" phụt..ha..ha... " Minh Triệt bịp miệng nhịn cườiNgọc Khiết mặt đen như đít nồi" Thì sao chứ! Cô ấy chỉ mới tập thôi mà! " Đức Thành lên tiếng bênh vực" Tôi cũng mới tập đấy! Mà có sai nốt nào đâu " Linh Vũ nhếch môi khiêu khích" Thôi bỏ đi " Tuấn Lãng phất tay" Để xem ai mới là người đứng đầu "" Được thôi. Tôi cũng rất mong chờ " Linh Vũ mạnh miệng cùng Minh Triệt lướt điTới phòng chờ" Nhóc đúng là vị cứu tinh của ta đấy " Minh Triệt tán thưởng xoa đầu Linh Vũ khiến tóc cô rối bời" Lão đại...có phải anh quên cái gì rồi không? " Linh Vũ vuốt lại mái tóc" hửm? Quên gì? "" Trả tôi tiền hát thuê đi, cả tiền bảo kê nữa " Linh Vũ mặt lạnh chìa tayMinh Triệt: "..."Ta muốn rút lại những gì mình vừa nói

'Đêm hay ngày đều là giá lạnh bao vây'

'Đau thương đến em chưa từng chối từ'

'Cũng chỉ là trống rỗng'

Mọi người và Minh Triệt kinh ngạc quay ra phía sau

Nữ sinh xinh đẹp rất có khí thế, guitar đeo ở trên ngực một tay tinh xảo gảy, tay cầm micro hát

" Đàm...Linh Vũ? Tại sao lại là cô ta? "

" Cái này là hát song ca sao? Cuộc thi hát đơn cơ mà?! "

" Đùuu cũng hay đấy chứ "

Linh Vũ lấy ghế ngồi bên cạnh Minh Triệt tiếp tục gảy đàn

" nhóc... " Minh Triệt vẫn chưa hết sững sờ

" Anh tiếp tục hát tôi sẽ gảy đàn " Linh Vũ nhỏ giọng

Trong lòng Minh Triệt có một cỗ xao động

" Cảm ơn... "

'Ngày hay đêm anh cũng không biết được'

'Anh vẫn luôn đón nhận những nỗi đau thương'

'Dù sao trong em cũng chỉ là những mảng vô hồn'

Tất cả đều bị chìm đắm bởi hai người trên sân khấu, giọng hát cảm xúc đến nghẹt thở

Là Từ Minh Triệt hay gây gổ đây sao?

Không thể nào!

Là Đàm Linh Vũ kẻ bám đuôi đây sao?

Không thể nào!

Trên sân khấu hoàn toàn là một người khác! Bọn họ là bị lừa rồi!

'Chẳng hề gì, nếu đau càng thêm đau_'

Màn biểu diễn kết thúc mọi người hô gào nhiệt tình

" Aaa...! Tiếp! Tôi muốn tiếp! "

" Mặc dù không muốn công nhận nhưng họ phải nói là rất tuyệt! "

" Nữa đeeeee "

Tuấn Lãng đứng ở phía dưới đen mặt lại, siết chặt tay

" Tại sao lại là cô ta nữa! "

" Lãng ca~ " Ngọc Khiết mặt buồn thiu ôm cây đàn guitar đi đến

" Không sao, em đã làm rất tốt " Tuấn Lãng an ủi Ngọc Khiết

" Bọn họ phạm luật hát hai người chắc chắn sẽ không được giải đâu "

...

Linh Vũ và Minh Triệt xuống sân khấu thì gặp phải Ngọc Khiết và ba nam chủ

" Linh Vũ không ngờ cô lại có thể hát được đến thế " Tuấn Lãng bắt đầu chiêu lấy lòng quên mất Ngọc Khiết đang khó chịu ở phía sau

" À...cũng đâu giống ai kia đánh guitar mà cũng sai nốt " Linh Vũ liếc về phía Ngọc Khiết bị bỏ quên ở phía sau

" phụt..ha..ha... " Minh Triệt bịp miệng nhịn cười

Ngọc Khiết mặt đen như đít nồi

" Thì sao chứ! Cô ấy chỉ mới tập thôi mà! " Đức Thành lên tiếng bênh vực

" Tôi cũng mới tập đấy! Mà có sai nốt nào đâu " Linh Vũ nhếch môi khiêu khích

" Thôi bỏ đi " Tuấn Lãng phất tay

" Để xem ai mới là người đứng đầu "

" Được thôi. Tôi cũng rất mong chờ " Linh Vũ mạnh miệng cùng Minh Triệt lướt đi

Tới phòng chờ

" Nhóc đúng là vị cứu tinh của ta đấy " Minh Triệt tán thưởng xoa đầu Linh Vũ khiến tóc cô rối bời

" Lão đại...có phải anh quên cái gì rồi không? " Linh Vũ vuốt lại mái tóc

" hửm? Quên gì? "

" Trả tôi tiền hát thuê đi, cả tiền bảo kê nữa " Linh Vũ mặt lạnh chìa tay

Minh Triệt: "..."

Ta muốn rút lại những gì mình vừa nói

Nữ Phụ! Nổi Loạn Đi!Tác giả: SuzueTruyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Phụ, Truyện Xuyên KhôngCô - Linh Vũ - 17 tuổi Ở thế giới hiện tại - Không bạn bè, không tình thân, không ước mơ, không cảm xúc,... Cô nhếch miệng cười nhạt giơ ngón giữa với cả thế giới " Thật tẻ nhạt " Không học được liền bỏ học, lúc rảnh thì ở nhà cày game, đọc truyện,... Cuộc sống của cô chính là như vậy May mắn có một chủ tiệm nhận cô làm thêm mới có tiền mà kiếm ăn Một đứa mồ côi như cô thì ai quan tâm?! Cô luôn cảm thấy trống rỗng Nếu có thể ước cô ước mình trở thành một nhân vật phụ trong tiểu thuyết thôi cũng được, nhưng phải nhà giàu, quyền lực và xinh đẹp nữa Sau đó cô sẽ lật tung cái tiểu thuyết đó lên xứng với boss phản diện! " he.. he.. " Linh Vũ cười khúc khích Không nhận ra cô đang đi giữa đường * píp píp* " Đồ điên tự nhiên cười giữa đường! Mau tránh ra! " Một vị trung niên say rượu liên tiếp bóp còi Ông ta ấn nhầm phanh thành tăng tốc. Linh Vũ cả người cứng đờ chỉ thấy đèn ôtô chiếu sáng chính mình Cô nheo mắt ' Cuối cùng tử thần cũng đã đến đón mình rồi sao? ' Chó má! Đếch báo trước để… 'Đêm hay ngày đều là giá lạnh bao vây''Đau thương đến em chưa từng chối từ''Cũng chỉ là trống rỗng'Mọi người và Minh Triệt kinh ngạc quay ra phía sauNữ sinh xinh đẹp rất có khí thế, guitar đeo ở trên ngực một tay tinh xảo gảy, tay cầm micro hát" Đàm...Linh Vũ? Tại sao lại là cô ta? "" Cái này là hát song ca sao? Cuộc thi hát đơn cơ mà?! "" Đùuu cũng hay đấy chứ "Linh Vũ lấy ghế ngồi bên cạnh Minh Triệt tiếp tục gảy đàn" nhóc... " Minh Triệt vẫn chưa hết sững sờ" Anh tiếp tục hát tôi sẽ gảy đàn " Linh Vũ nhỏ giọngTrong lòng Minh Triệt có một cỗ xao động" Cảm ơn... "'Ngày hay đêm anh cũng không biết được''Anh vẫn luôn đón nhận những nỗi đau thương''Dù sao trong em cũng chỉ là những mảng vô hồn'Tất cả đều bị chìm đắm bởi hai người trên sân khấu, giọng hát cảm xúc đến nghẹt thởLà Từ Minh Triệt hay gây gổ đây sao?Không thể nào!Là Đàm Linh Vũ kẻ bám đuôi đây sao?Không thể nào!Trên sân khấu hoàn toàn là một người khác! Bọn họ là bị lừa rồi!'Chẳng hề gì, nếu đau càng thêm đau_'Màn biểu diễn kết thúc mọi người hô gào nhiệt tình" Aaa...! Tiếp! Tôi muốn tiếp! "" Mặc dù không muốn công nhận nhưng họ phải nói là rất tuyệt! "" Nữa đeeeee "Tuấn Lãng đứng ở phía dưới đen mặt lại, siết chặt tay" Tại sao lại là cô ta nữa! "" Lãng ca~ " Ngọc Khiết mặt buồn thiu ôm cây đàn guitar đi đến" Không sao, em đã làm rất tốt " Tuấn Lãng an ủi Ngọc Khiết" Bọn họ phạm luật hát hai người chắc chắn sẽ không được giải đâu "...Linh Vũ và Minh Triệt xuống sân khấu thì gặp phải Ngọc Khiết và ba nam chủ" Linh Vũ không ngờ cô lại có thể hát được đến thế " Tuấn Lãng bắt đầu chiêu lấy lòng quên mất Ngọc Khiết đang khó chịu ở phía sau" À...cũng đâu giống ai kia đánh guitar mà cũng sai nốt " Linh Vũ liếc về phía Ngọc Khiết bị bỏ quên ở phía sau" phụt..ha..ha... " Minh Triệt bịp miệng nhịn cườiNgọc Khiết mặt đen như đít nồi" Thì sao chứ! Cô ấy chỉ mới tập thôi mà! " Đức Thành lên tiếng bênh vực" Tôi cũng mới tập đấy! Mà có sai nốt nào đâu " Linh Vũ nhếch môi khiêu khích" Thôi bỏ đi " Tuấn Lãng phất tay" Để xem ai mới là người đứng đầu "" Được thôi. Tôi cũng rất mong chờ " Linh Vũ mạnh miệng cùng Minh Triệt lướt điTới phòng chờ" Nhóc đúng là vị cứu tinh của ta đấy " Minh Triệt tán thưởng xoa đầu Linh Vũ khiến tóc cô rối bời" Lão đại...có phải anh quên cái gì rồi không? " Linh Vũ vuốt lại mái tóc" hửm? Quên gì? "" Trả tôi tiền hát thuê đi, cả tiền bảo kê nữa " Linh Vũ mặt lạnh chìa tayMinh Triệt: "..."Ta muốn rút lại những gì mình vừa nói

Chương 25