Thời tiết ở thành phố Nam Dương vào tháng mười hai rất rất lạnh. Trận tuyết lớn phủ xuống cả thành phố khiến ban đêm lạnh lẽo lại càng thêm văng vẻ, đìu hiu. Nhưng lúc này tại phòng Vcom trong một khách sạn bảy sao, bầu không khí lại vô cùng nóng bỏng. "Đau..." Giọng nói nũng nịu của cô gái khiến người khác nghe mà thương tiếc, thân thể cô gái cong lên, trên trán toàn là mồ hôi. "Ngoan, ráng chịu thêm một chút nữa là hết đau rồi, được không?" Bờ môi mỏng gợi cảm của người đàn ông dẫn vào tại cô gái, hơi thở ấm áp, giọng nói quyến rũ khiến thân thể căng thắng của cô dần dân thả lỏng. "Dung so..." Cô gái cần môi, gương mặt tái nhợt giàn giụa nước mắt, năm tay siết chặt của cô từ từ buông ra. "Tú Diém..." Người đàn ông thấy cô đã thả lỏng thì dịu dàng gọi tên cô Một nụ hôn đầy mùi rượu kéo dài từ cổ cô xuống dưới. Cô gái từ từ ngước mắt lên, dựa vào ánh sáng yếu ớt ở đầu giường nhìn vào mặt người đàn ông. "Đừng sợ, có anh ở đây, đừng sợ được không?" Người đàn ông nở nụ cười, đôi mắt sâu…
Chương 10: Ai Cho Cô Chạm Vào Người Tôi
Một Lần Thế Thân Cả Đời Dây DưaTác giả: EETruyện Ngôn Tình, Truyện NgượcThời tiết ở thành phố Nam Dương vào tháng mười hai rất rất lạnh. Trận tuyết lớn phủ xuống cả thành phố khiến ban đêm lạnh lẽo lại càng thêm văng vẻ, đìu hiu. Nhưng lúc này tại phòng Vcom trong một khách sạn bảy sao, bầu không khí lại vô cùng nóng bỏng. "Đau..." Giọng nói nũng nịu của cô gái khiến người khác nghe mà thương tiếc, thân thể cô gái cong lên, trên trán toàn là mồ hôi. "Ngoan, ráng chịu thêm một chút nữa là hết đau rồi, được không?" Bờ môi mỏng gợi cảm của người đàn ông dẫn vào tại cô gái, hơi thở ấm áp, giọng nói quyến rũ khiến thân thể căng thắng của cô dần dân thả lỏng. "Dung so..." Cô gái cần môi, gương mặt tái nhợt giàn giụa nước mắt, năm tay siết chặt của cô từ từ buông ra. "Tú Diém..." Người đàn ông thấy cô đã thả lỏng thì dịu dàng gọi tên cô Một nụ hôn đầy mùi rượu kéo dài từ cổ cô xuống dưới. Cô gái từ từ ngước mắt lên, dựa vào ánh sáng yếu ớt ở đầu giường nhìn vào mặt người đàn ông. "Đừng sợ, có anh ở đây, đừng sợ được không?" Người đàn ông nở nụ cười, đôi mắt sâu… Ngoại hình của một người có thể dễ dàng thay đổi, chỉ duy có ánh mắt làkhông thể nào đổi thay.Huống chi, một đêm kia, đôi mắt của người đàn ôngnày đã in sâu vào trong tâm trí của CÔ.Bởi vậy, cho dù bây giờ anh ấy đang đeo khẩu trang nhưng cô vẫn có thểnhận ra được...!“Cô gì ơi, nhanh lên nào!” Quách Sở Tiêu vừa bấm giữ thangmáy vừa nói với Vân Tử LăngMà người đàn ông kia đã bước vào thang máy trước.Dáng người Hoắc ẢnhQuân cao lớn, lại thêm hơi thở lạnh lùng khiến cho người bình thường khôngdám tới gần.Do đó, thang máy vẫn rất trống trảiVân Tử Lăng nhanh chóng lấy lại tinh thần, sau đó giả vờ họ khan một tiếng,cố che giấu sự bối rối của mình trong giọng nói: "Tôi còn có việc, anh cứ đitrước.“Nhanh lên nhanh lên, thang máy sắp đóng lại rồi!” Quách Sở Tiêukhông nghe thấy có nói gì, trông thấy cô ngẩn người đứng đó thì anh tanhanh chóng chạy tới, túm lấy cổ tay Vân Tử Lăng, kéo cô vào bên trong.Trong nháy mắt, cửa thang máy đóng lại.Ngay lập tức, Vân Tử Lăng cảm thấy tim mình như ngừng đập.Chuyện gì đang xảy ra thế này? Tại sao cô lại ở trong thang máy rồi? Rõ, rõràng khi nãy cô đã lấy cớ rời đi rồi cơ mà?Mặc cho Vân Tử Lăng có oán trách như thế nào đi chăng nữa, cánh cửathang máy vẫn đóng lại trước sự kinh ngạc củaTrong thang máy cũng không đồng người lắm.Nhưng không hiểu vì sao,Vân Tử Lăng lại cảm thấy vô cùng hồi hộp, thậm chí đến mức hỗ hấp cũngtrở nên khó khăn.Người đàn ông vẫn lạnh lùng đứng ở một bên, từ đầu đến cuối cũng chưatừng động đậy một chút nào.Mà Vẫn Tử Lăng - thật khéo làm sao - bị QuáchSở Tiêu kéo đến đứng ở ngay bên cạnh Hoặc Ảnh Quân...!Cô lên liếc nhìnsang bên cạnh, lập tức hít một hơi thật mạnh, chiếc áo bông của cô đã chạmvào quân áo của anh ấy...!không hiểu sao, Vân Tử Lăng chợt rùng mình mộtcái, đối chân khẽ cử động Vân Tử Lăng, đừng sợ, anh ấy sẽ không nhận ramày đâu.Vừa nghĩ, cô vừa cần cần môi, đưa mắt nhìn chăm chăm cánh cửathang máy.Sao mà mãi không có người nào bấm thang máy thếMặc kệ, tí nữa cho dù thang máy có dừng lại ở bất kỳ tầng nào đi chăng nữa,thì cô cũng phải lao ra ngoài “Đinh! Thang máy mở ra ở tầng năm.Vân TửLăng không hề nghĩ ngợi, định chạy thẳng ra ngoài.Nhưng mà, không ngờ rằng trong một lúc lại có nhiều người bước vào thangmáy như vậy.Đám người cứ chen lấn nhau, đẩy Vân Tử Lăng - người vốnđang muốn ra ngoài vào lại chỗ cũ “Ôi chao, tôi còn chưa kịp...!Lời còn chưanói xong, thang máy đã từ từ đóng lại.Vân Tử Lăng bất đắc dĩ cần cần môi, thật đúng là “Oa oa.” Đột nhiên, mộttiếng gào khóc truyền ra từ bên trong thang máy.Tất cả mọi người đều bị tiếng khóc làm cho giật mình.Lúc này, Vân Tử Lăngmới chợt phát hiện, đứng phía sau cô là một người phụ nữ đang ôm một cậubé khoảng ba tuổi trong ngực, cậu bé đang gào khóc, thậm chí còn đưa taytúm tóc người phụ nữ."Khoai Tây, con đừng làm ồn!" Người phụ nữ nhíumày, cố dỗ cậu bé."Hu hu hu hu.Con không muốn tiêm đầu.Hu hu...!Cậu bévẫn tiếp tục gần cổ lên khóc.“Ai bảo con bị bệnh làm gì cơ chứ!" Người phụnữ hiển nhiên cũng có chút nóng giận, cầm lấy tay của cậu bé, gỡ tay cậu rakhỏi tộc mình.Nhưng không ngờ rằng, đột nhiên cậu bé mất đà ngả người ra đang sau, lậptức hét to lên.Vẫn Tử Lăng giật nảy mình, theo bản năng đưa tay ra đỡ lấyđầu của cậu bé."Cảm ơn cô nhiều làm." Mẹ cậu bé ngay lập tức nói lời cảm“Không có gì.on."Ai cho cô chạm vào người tôi?” Cậu bé đột nhiên nhìn vềphía Vân Tử Lăng, quát: "Đồ phụ nữ xấu xí, ai cho cô chạm vào người tôi?"“Khoai Tây, sao con lại không lễ phép như vậy?” Người phụ nữ vô cùng tứcgiận.“Đeo khẩu trang thì đều là người quái đản!” Vừa dứt lời, Khoai Tâybỗng chợt đưa tay lên kéo khẩu trang trên mặt Vân Tử Lăng: "Ai cho côchạm vào người tôi, ai cho cô chạm vào người tôiVân Tử Lăng sững sở, còn chưa kịp phản ứng thì khẩu trang đã bị cậu bégiật xuống.Theo bản năng, cô vội vàng chế mặt, muốn lấy lại chiếc khẩutrang.Nhưng không ngờ rằng, cậu bé bướng bỉnh này nhất định không trả lạikhẩu trang cho cô.“Mau trả lại khẩu trang cho chị đi!” Mẹ cậu bé cũng bắtđầu giảng lại chiếc khẩu trang “Không cho!” Cậu bé tức giận, cầm chiếc khẩutrang nhét vào trong áo của mình.Vân Tử Lăng cũng không muốn tranh giành với cậu bé, cô vội cúi đầu, hậnkhông thể gập người mình lại thành chín mươi độ.Nhanh lên, thang máy mở nhanh lên nào...!“Đinh.Cửa thang máy mở ra.Mọi người đứng phía trước lần lượt bước ra ngoài, Vân TửLăng đang đứng im tại chỗ cũng vội vàng che mặt lại, chen lên phía trước.Thế nhưng, không ngờ rằng cậu bé ở phía sau lại đột ngột vươn tay ra, túmlấy lọn tóc buộc đuôi ngựa sau đầu cô, rồi dùng sức giật mạnh một phát “Aida." Vân Tử Lăng còn chưa kịp phản ứng, thì cơ thể cô đã theo quán tínhmà trực tiếp ngã ngửa ra đăng sauTất cả mọi người đều sợ hãi nhắm mắt lại, cú giật này chắc chân là không hềnhẹ chút nào!Nhưng mà, đợi mấy giây sau cũng không nghe thấy tiếng hết của Vân TửLăng vang lên.Vân Tử Lăng vốn đang nhằm chặt hai mắt lại, nhưng cơn đaulại không hề xuất hiện như trong dự tinh của cô.Á? Chuyện gì xảy ra thếĐôi mắt hạnh chậm rãi mở ra.Mặt đất, quần màu đen, chiếc áo khoác màu nâu cà phê.Hình dáng nàytrông sao mà quen quá...Vân Tử Lăng tiếp tục nhìn lên trên, đập vào mắt cô chính là hình ảnh một đôimắt sâu thăm thảm, hai con mắt ấy sáng rực lên, nhìn chăm chăm vào cô.Trong nháy mắt, có kinh ngạc đến nỗi trợn to hai mắt, trái tim cũng theo đómà nhảy lên loạn xạ, cả người đều không khống chế nổi mà run lên...!“TửDiễm?" Giọng nói trầm thấp quyến rũ mang theo một chút nghi ngờ vang lênbên tại cô.
Ngoại hình của một người có thể dễ dàng thay đổi, chỉ duy có ánh mắt là
không thể nào đổi thay.
Huống chi, một đêm kia, đôi mắt của người đàn ông
này đã in sâu vào trong tâm trí của CÔ.
Bởi vậy, cho dù bây giờ anh ấy đang đeo khẩu trang nhưng cô vẫn có thể
nhận ra được...!“Cô gì ơi, nhanh lên nào!” Quách Sở Tiêu vừa bấm giữ thang
máy vừa nói với Vân Tử Lăng
Mà người đàn ông kia đã bước vào thang máy trước.
Dáng người Hoắc Ảnh
Quân cao lớn, lại thêm hơi thở lạnh lùng khiến cho người bình thường không
dám tới gần.
Do đó, thang máy vẫn rất trống trải
Vân Tử Lăng nhanh chóng lấy lại tinh thần, sau đó giả vờ họ khan một tiếng,
cố che giấu sự bối rối của mình trong giọng nói: "Tôi còn có việc, anh cứ đi
trước.
“Nhanh lên nhanh lên, thang máy sắp đóng lại rồi!” Quách Sở Tiêu
không nghe thấy có nói gì, trông thấy cô ngẩn người đứng đó thì anh ta
nhanh chóng chạy tới, túm lấy cổ tay Vân Tử Lăng, kéo cô vào bên trong.
Trong nháy mắt, cửa thang máy đóng lại.
Ngay lập tức, Vân Tử Lăng cảm thấy tim mình như ngừng đập.
Chuyện gì đang xảy ra thế này? Tại sao cô lại ở trong thang máy rồi? Rõ, rõ
ràng khi nãy cô đã lấy cớ rời đi rồi cơ mà?
Mặc cho Vân Tử Lăng có oán trách như thế nào đi chăng nữa, cánh cửa
thang máy vẫn đóng lại trước sự kinh ngạc của
Trong thang máy cũng không đồng người lắm.
Nhưng không hiểu vì sao,
Vân Tử Lăng lại cảm thấy vô cùng hồi hộp, thậm chí đến mức hỗ hấp cũng
trở nên khó khăn.
Người đàn ông vẫn lạnh lùng đứng ở một bên, từ đầu đến cuối cũng chưa
từng động đậy một chút nào.
Mà Vẫn Tử Lăng - thật khéo làm sao - bị Quách
Sở Tiêu kéo đến đứng ở ngay bên cạnh Hoặc Ảnh Quân...!Cô lên liếc nhìn
sang bên cạnh, lập tức hít một hơi thật mạnh, chiếc áo bông của cô đã chạm
vào quân áo của anh ấy...!không hiểu sao, Vân Tử Lăng chợt rùng mình một
cái, đối chân khẽ cử động Vân Tử Lăng, đừng sợ, anh ấy sẽ không nhận ra
mày đâu.
Vừa nghĩ, cô vừa cần cần môi, đưa mắt nhìn chăm chăm cánh cửa
thang máy.
Sao mà mãi không có người nào bấm thang máy thế
Mặc kệ, tí nữa cho dù thang máy có dừng lại ở bất kỳ tầng nào đi chăng nữa,
thì cô cũng phải lao ra ngoài “Đinh! Thang máy mở ra ở tầng năm.
Vân Tử
Lăng không hề nghĩ ngợi, định chạy thẳng ra ngoài.
Nhưng mà, không ngờ rằng trong một lúc lại có nhiều người bước vào thang
máy như vậy.
Đám người cứ chen lấn nhau, đẩy Vân Tử Lăng - người vốn
đang muốn ra ngoài vào lại chỗ cũ “Ôi chao, tôi còn chưa kịp...!Lời còn chưa
nói xong, thang máy đã từ từ đóng lại.
Vân Tử Lăng bất đắc dĩ cần cần môi, thật đúng là “Oa oa.” Đột nhiên, một
tiếng gào khóc truyền ra từ bên trong thang máy.
Tất cả mọi người đều bị tiếng khóc làm cho giật mình.
Lúc này, Vân Tử Lăng
mới chợt phát hiện, đứng phía sau cô là một người phụ nữ đang ôm một cậu
bé khoảng ba tuổi trong ngực, cậu bé đang gào khóc, thậm chí còn đưa tay
túm tóc người phụ nữ.
"Khoai Tây, con đừng làm ồn!" Người phụ nữ nhíu
mày, cố dỗ cậu bé.
"Hu hu hu hu.
Con không muốn tiêm đầu.
Hu hu...!Cậu bé
vẫn tiếp tục gần cổ lên khóc.
“Ai bảo con bị bệnh làm gì cơ chứ!" Người phụ
nữ hiển nhiên cũng có chút nóng giận, cầm lấy tay của cậu bé, gỡ tay cậu ra
khỏi tộc mình.
Nhưng không ngờ rằng, đột nhiên cậu bé mất đà ngả người ra đang sau, lập
tức hét to lên.
Vẫn Tử Lăng giật nảy mình, theo bản năng đưa tay ra đỡ lấy
đầu của cậu bé.
"Cảm ơn cô nhiều làm." Mẹ cậu bé ngay lập tức nói lời cảm
“Không có gì.
on.
"Ai cho cô chạm vào người tôi?” Cậu bé đột nhiên nhìn về
phía Vân Tử Lăng, quát: "Đồ phụ nữ xấu xí, ai cho cô chạm vào người tôi?"
“Khoai Tây, sao con lại không lễ phép như vậy?” Người phụ nữ vô cùng tức
giận.
“Đeo khẩu trang thì đều là người quái đản!” Vừa dứt lời, Khoai Tây
bỗng chợt đưa tay lên kéo khẩu trang trên mặt Vân Tử Lăng: "Ai cho cô
chạm vào người tôi, ai cho cô chạm vào người tôi
Vân Tử Lăng sững sở, còn chưa kịp phản ứng thì khẩu trang đã bị cậu bé
giật xuống.
Theo bản năng, cô vội vàng chế mặt, muốn lấy lại chiếc khẩu
trang.
Nhưng không ngờ rằng, cậu bé bướng bỉnh này nhất định không trả lại
khẩu trang cho cô.
“Mau trả lại khẩu trang cho chị đi!” Mẹ cậu bé cũng bắt
đầu giảng lại chiếc khẩu trang “Không cho!” Cậu bé tức giận, cầm chiếc khẩu
trang nhét vào trong áo của mình.
Vân Tử Lăng cũng không muốn tranh giành với cậu bé, cô vội cúi đầu, hận
không thể gập người mình lại thành chín mươi độ.
Nhanh lên, thang máy mở nhanh lên nào...!“Đinh.
Cửa thang máy mở ra.
Mọi người đứng phía trước lần lượt bước ra ngoài, Vân Tử
Lăng đang đứng im tại chỗ cũng vội vàng che mặt lại, chen lên phía trước.
Thế nhưng, không ngờ rằng cậu bé ở phía sau lại đột ngột vươn tay ra, túm
lấy lọn tóc buộc đuôi ngựa sau đầu cô, rồi dùng sức giật mạnh một phát “Ai
da.
" Vân Tử Lăng còn chưa kịp phản ứng, thì cơ thể cô đã theo quán tính
mà trực tiếp ngã ngửa ra đăng sau
Tất cả mọi người đều sợ hãi nhắm mắt lại, cú giật này chắc chân là không hề
nhẹ chút nào!
Nhưng mà, đợi mấy giây sau cũng không nghe thấy tiếng hết của Vân Tử
Lăng vang lên.
Vân Tử Lăng vốn đang nhằm chặt hai mắt lại, nhưng cơn đau
lại không hề xuất hiện như trong dự tinh của cô.
Á? Chuyện gì xảy ra thế
Đôi mắt hạnh chậm rãi mở ra.
Mặt đất, quần màu đen, chiếc áo khoác màu nâu cà phê.
Hình dáng này
trông sao mà quen quá...
Vân Tử Lăng tiếp tục nhìn lên trên, đập vào mắt cô chính là hình ảnh một đôi
mắt sâu thăm thảm, hai con mắt ấy sáng rực lên, nhìn chăm chăm vào cô.
Trong nháy mắt, có kinh ngạc đến nỗi trợn to hai mắt, trái tim cũng theo đó
mà nhảy lên loạn xạ, cả người đều không khống chế nổi mà run lên...!“Tử
Diễm?" Giọng nói trầm thấp quyến rũ mang theo một chút nghi ngờ vang lên
bên tại cô.
Một Lần Thế Thân Cả Đời Dây DưaTác giả: EETruyện Ngôn Tình, Truyện NgượcThời tiết ở thành phố Nam Dương vào tháng mười hai rất rất lạnh. Trận tuyết lớn phủ xuống cả thành phố khiến ban đêm lạnh lẽo lại càng thêm văng vẻ, đìu hiu. Nhưng lúc này tại phòng Vcom trong một khách sạn bảy sao, bầu không khí lại vô cùng nóng bỏng. "Đau..." Giọng nói nũng nịu của cô gái khiến người khác nghe mà thương tiếc, thân thể cô gái cong lên, trên trán toàn là mồ hôi. "Ngoan, ráng chịu thêm một chút nữa là hết đau rồi, được không?" Bờ môi mỏng gợi cảm của người đàn ông dẫn vào tại cô gái, hơi thở ấm áp, giọng nói quyến rũ khiến thân thể căng thắng của cô dần dân thả lỏng. "Dung so..." Cô gái cần môi, gương mặt tái nhợt giàn giụa nước mắt, năm tay siết chặt của cô từ từ buông ra. "Tú Diém..." Người đàn ông thấy cô đã thả lỏng thì dịu dàng gọi tên cô Một nụ hôn đầy mùi rượu kéo dài từ cổ cô xuống dưới. Cô gái từ từ ngước mắt lên, dựa vào ánh sáng yếu ớt ở đầu giường nhìn vào mặt người đàn ông. "Đừng sợ, có anh ở đây, đừng sợ được không?" Người đàn ông nở nụ cười, đôi mắt sâu… Ngoại hình của một người có thể dễ dàng thay đổi, chỉ duy có ánh mắt làkhông thể nào đổi thay.Huống chi, một đêm kia, đôi mắt của người đàn ôngnày đã in sâu vào trong tâm trí của CÔ.Bởi vậy, cho dù bây giờ anh ấy đang đeo khẩu trang nhưng cô vẫn có thểnhận ra được...!“Cô gì ơi, nhanh lên nào!” Quách Sở Tiêu vừa bấm giữ thangmáy vừa nói với Vân Tử LăngMà người đàn ông kia đã bước vào thang máy trước.Dáng người Hoắc ẢnhQuân cao lớn, lại thêm hơi thở lạnh lùng khiến cho người bình thường khôngdám tới gần.Do đó, thang máy vẫn rất trống trảiVân Tử Lăng nhanh chóng lấy lại tinh thần, sau đó giả vờ họ khan một tiếng,cố che giấu sự bối rối của mình trong giọng nói: "Tôi còn có việc, anh cứ đitrước.“Nhanh lên nhanh lên, thang máy sắp đóng lại rồi!” Quách Sở Tiêukhông nghe thấy có nói gì, trông thấy cô ngẩn người đứng đó thì anh tanhanh chóng chạy tới, túm lấy cổ tay Vân Tử Lăng, kéo cô vào bên trong.Trong nháy mắt, cửa thang máy đóng lại.Ngay lập tức, Vân Tử Lăng cảm thấy tim mình như ngừng đập.Chuyện gì đang xảy ra thế này? Tại sao cô lại ở trong thang máy rồi? Rõ, rõràng khi nãy cô đã lấy cớ rời đi rồi cơ mà?Mặc cho Vân Tử Lăng có oán trách như thế nào đi chăng nữa, cánh cửathang máy vẫn đóng lại trước sự kinh ngạc củaTrong thang máy cũng không đồng người lắm.Nhưng không hiểu vì sao,Vân Tử Lăng lại cảm thấy vô cùng hồi hộp, thậm chí đến mức hỗ hấp cũngtrở nên khó khăn.Người đàn ông vẫn lạnh lùng đứng ở một bên, từ đầu đến cuối cũng chưatừng động đậy một chút nào.Mà Vẫn Tử Lăng - thật khéo làm sao - bị QuáchSở Tiêu kéo đến đứng ở ngay bên cạnh Hoặc Ảnh Quân...!Cô lên liếc nhìnsang bên cạnh, lập tức hít một hơi thật mạnh, chiếc áo bông của cô đã chạmvào quân áo của anh ấy...!không hiểu sao, Vân Tử Lăng chợt rùng mình mộtcái, đối chân khẽ cử động Vân Tử Lăng, đừng sợ, anh ấy sẽ không nhận ramày đâu.Vừa nghĩ, cô vừa cần cần môi, đưa mắt nhìn chăm chăm cánh cửathang máy.Sao mà mãi không có người nào bấm thang máy thếMặc kệ, tí nữa cho dù thang máy có dừng lại ở bất kỳ tầng nào đi chăng nữa,thì cô cũng phải lao ra ngoài “Đinh! Thang máy mở ra ở tầng năm.Vân TửLăng không hề nghĩ ngợi, định chạy thẳng ra ngoài.Nhưng mà, không ngờ rằng trong một lúc lại có nhiều người bước vào thangmáy như vậy.Đám người cứ chen lấn nhau, đẩy Vân Tử Lăng - người vốnđang muốn ra ngoài vào lại chỗ cũ “Ôi chao, tôi còn chưa kịp...!Lời còn chưanói xong, thang máy đã từ từ đóng lại.Vân Tử Lăng bất đắc dĩ cần cần môi, thật đúng là “Oa oa.” Đột nhiên, mộttiếng gào khóc truyền ra từ bên trong thang máy.Tất cả mọi người đều bị tiếng khóc làm cho giật mình.Lúc này, Vân Tử Lăngmới chợt phát hiện, đứng phía sau cô là một người phụ nữ đang ôm một cậubé khoảng ba tuổi trong ngực, cậu bé đang gào khóc, thậm chí còn đưa taytúm tóc người phụ nữ."Khoai Tây, con đừng làm ồn!" Người phụ nữ nhíumày, cố dỗ cậu bé."Hu hu hu hu.Con không muốn tiêm đầu.Hu hu...!Cậu bévẫn tiếp tục gần cổ lên khóc.“Ai bảo con bị bệnh làm gì cơ chứ!" Người phụnữ hiển nhiên cũng có chút nóng giận, cầm lấy tay của cậu bé, gỡ tay cậu rakhỏi tộc mình.Nhưng không ngờ rằng, đột nhiên cậu bé mất đà ngả người ra đang sau, lậptức hét to lên.Vẫn Tử Lăng giật nảy mình, theo bản năng đưa tay ra đỡ lấyđầu của cậu bé."Cảm ơn cô nhiều làm." Mẹ cậu bé ngay lập tức nói lời cảm“Không có gì.on."Ai cho cô chạm vào người tôi?” Cậu bé đột nhiên nhìn vềphía Vân Tử Lăng, quát: "Đồ phụ nữ xấu xí, ai cho cô chạm vào người tôi?"“Khoai Tây, sao con lại không lễ phép như vậy?” Người phụ nữ vô cùng tứcgiận.“Đeo khẩu trang thì đều là người quái đản!” Vừa dứt lời, Khoai Tâybỗng chợt đưa tay lên kéo khẩu trang trên mặt Vân Tử Lăng: "Ai cho côchạm vào người tôi, ai cho cô chạm vào người tôiVân Tử Lăng sững sở, còn chưa kịp phản ứng thì khẩu trang đã bị cậu bégiật xuống.Theo bản năng, cô vội vàng chế mặt, muốn lấy lại chiếc khẩutrang.Nhưng không ngờ rằng, cậu bé bướng bỉnh này nhất định không trả lạikhẩu trang cho cô.“Mau trả lại khẩu trang cho chị đi!” Mẹ cậu bé cũng bắtđầu giảng lại chiếc khẩu trang “Không cho!” Cậu bé tức giận, cầm chiếc khẩutrang nhét vào trong áo của mình.Vân Tử Lăng cũng không muốn tranh giành với cậu bé, cô vội cúi đầu, hậnkhông thể gập người mình lại thành chín mươi độ.Nhanh lên, thang máy mở nhanh lên nào...!“Đinh.Cửa thang máy mở ra.Mọi người đứng phía trước lần lượt bước ra ngoài, Vân TửLăng đang đứng im tại chỗ cũng vội vàng che mặt lại, chen lên phía trước.Thế nhưng, không ngờ rằng cậu bé ở phía sau lại đột ngột vươn tay ra, túmlấy lọn tóc buộc đuôi ngựa sau đầu cô, rồi dùng sức giật mạnh một phát “Aida." Vân Tử Lăng còn chưa kịp phản ứng, thì cơ thể cô đã theo quán tínhmà trực tiếp ngã ngửa ra đăng sauTất cả mọi người đều sợ hãi nhắm mắt lại, cú giật này chắc chân là không hềnhẹ chút nào!Nhưng mà, đợi mấy giây sau cũng không nghe thấy tiếng hết của Vân TửLăng vang lên.Vân Tử Lăng vốn đang nhằm chặt hai mắt lại, nhưng cơn đaulại không hề xuất hiện như trong dự tinh của cô.Á? Chuyện gì xảy ra thếĐôi mắt hạnh chậm rãi mở ra.Mặt đất, quần màu đen, chiếc áo khoác màu nâu cà phê.Hình dáng nàytrông sao mà quen quá...Vân Tử Lăng tiếp tục nhìn lên trên, đập vào mắt cô chính là hình ảnh một đôimắt sâu thăm thảm, hai con mắt ấy sáng rực lên, nhìn chăm chăm vào cô.Trong nháy mắt, có kinh ngạc đến nỗi trợn to hai mắt, trái tim cũng theo đómà nhảy lên loạn xạ, cả người đều không khống chế nổi mà run lên...!“TửDiễm?" Giọng nói trầm thấp quyến rũ mang theo một chút nghi ngờ vang lênbên tại cô.