Thời tiết ở thành phố Nam Dương vào tháng mười hai rất rất lạnh. Trận tuyết lớn phủ xuống cả thành phố khiến ban đêm lạnh lẽo lại càng thêm văng vẻ, đìu hiu. Nhưng lúc này tại phòng Vcom trong một khách sạn bảy sao, bầu không khí lại vô cùng nóng bỏng. "Đau..." Giọng nói nũng nịu của cô gái khiến người khác nghe mà thương tiếc, thân thể cô gái cong lên, trên trán toàn là mồ hôi. "Ngoan, ráng chịu thêm một chút nữa là hết đau rồi, được không?" Bờ môi mỏng gợi cảm của người đàn ông dẫn vào tại cô gái, hơi thở ấm áp, giọng nói quyến rũ khiến thân thể căng thắng của cô dần dân thả lỏng. "Dung so..." Cô gái cần môi, gương mặt tái nhợt giàn giụa nước mắt, năm tay siết chặt của cô từ từ buông ra. "Tú Diém..." Người đàn ông thấy cô đã thả lỏng thì dịu dàng gọi tên cô Một nụ hôn đầy mùi rượu kéo dài từ cổ cô xuống dưới. Cô gái từ từ ngước mắt lên, dựa vào ánh sáng yếu ớt ở đầu giường nhìn vào mặt người đàn ông. "Đừng sợ, có anh ở đây, đừng sợ được không?" Người đàn ông nở nụ cười, đôi mắt sâu…
Chương 11: Cô Bị Anh Ép Vào Tường Rồi
Một Lần Thế Thân Cả Đời Dây DưaTác giả: EETruyện Ngôn Tình, Truyện NgượcThời tiết ở thành phố Nam Dương vào tháng mười hai rất rất lạnh. Trận tuyết lớn phủ xuống cả thành phố khiến ban đêm lạnh lẽo lại càng thêm văng vẻ, đìu hiu. Nhưng lúc này tại phòng Vcom trong một khách sạn bảy sao, bầu không khí lại vô cùng nóng bỏng. "Đau..." Giọng nói nũng nịu của cô gái khiến người khác nghe mà thương tiếc, thân thể cô gái cong lên, trên trán toàn là mồ hôi. "Ngoan, ráng chịu thêm một chút nữa là hết đau rồi, được không?" Bờ môi mỏng gợi cảm của người đàn ông dẫn vào tại cô gái, hơi thở ấm áp, giọng nói quyến rũ khiến thân thể căng thắng của cô dần dân thả lỏng. "Dung so..." Cô gái cần môi, gương mặt tái nhợt giàn giụa nước mắt, năm tay siết chặt của cô từ từ buông ra. "Tú Diém..." Người đàn ông thấy cô đã thả lỏng thì dịu dàng gọi tên cô Một nụ hôn đầy mùi rượu kéo dài từ cổ cô xuống dưới. Cô gái từ từ ngước mắt lên, dựa vào ánh sáng yếu ớt ở đầu giường nhìn vào mặt người đàn ông. "Đừng sợ, có anh ở đây, đừng sợ được không?" Người đàn ông nở nụ cười, đôi mắt sâu… Tử Diễm?Giọng nói trầm thấp, mạnh mẽ giàu từ tính, kết hợp với cái tên này.Đúng thật là làm tan chảy trái tim của tất cả phụ nữ mà.Nhưng đối với cô mà nói, những lời này lại kinh khủng giống như việc DiêmVương đang nói bên tại cô "đã đến lúc rồi" vậy.A!" Gần như là theo bản năng, cô nhanh chóng giơ tay lên đầy anh ra.Bịch một tiếng, cô ngã xuống đất.Ting cửa thang máy đúng lúc mở ra.Côcòn không kịp kêu lên một tiếngđầy đau đớn, cơ thể đã tự động phản ứng,trực tiếp bò dậy, cúi người nhanh chóng chạy ra ngoài.Chạy, cô bắt buộc phải chạy, chạy đếnmột nơi thật xa..."A!" Vừa chạy ra khỏi thang máy, thân thể của cô đột nhiên xoay tròn mộttrăm tám mươi độ, bịch một tiếng, cô bị ép lên tưởng.Sau đó, một bóng đen cao lớn xuấthiện trong tầm mắt của cô.Vân Tử Lăng hoảng hốt, muốn nghiêngngười trốn đi.Nhưng mà tay của người đàn ông đã nhanh chóng xuất hiện ở trên tường.Ngay sau đó, thân mình của anh cũng nhanh chóng lên người cô.Vân Lăng vô cùng sửng sở.Cô bị anh ép vào tường rồiĐôi mắt đen sâu thẳm của của người đàn ôngnhìn chằm chằm vào mặt cô, ngay sau đó, củi người, giọng nói trầm thấpchậm rãi truyền vào tại cô: "Cô là ai?"Hô hấp của Vân Từ Lăng như ngừng lại, bàn tay vốn dĩ đang định đầy anh racủa cô cứ như vậy mà ngây ngốc dừng lại giữa không trung.Anh hỏi, cô là ai?Cô ngạc nhiên giương mắt nhìn vào đôi mắt lạnh lùng đang mang ý thăm dòcủa anh.Trong lòng vô cùng hoảng loạn.Vậy mà anh lại không gọi cô là Tử Diễm, ngược lại lại hỏi cô là ai?Anh nhìn ra sơ hở sao?Không, không thể nào!Cô và Vân Tử Diễm là cặp song bào thai cùng trứng vô cùng hiếm có, cũngcóthể nói, chỉ nhìn mặt, căn bản không thể phân biệt được.Chỉ trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy, có hàng loạt ý nghĩ đã xuất hiện trongđấu cô.Ngón tay với những khớp xương rõ ràng của người đàn ông đang nắm lấycảm của cô, giọng nói lạnh lùng, lại trầm thấp chỉ đủ để cho hai người bọn họnghe được "Trả lời tôi!"Anh không thể nào nhìn ra sơ hở được.Cô cũng tuyệt đối không thể để cho Vân Từ Diễm biết được cô đang ở đây.Vậy thì...Hít!" Vân Tử Lăng hít một lùng như vậy?"Đến đây làm gì?" Ánh mắt của người đàn ông nhìn một lượt quần áo côđang mặc trên người."Em...!Em đến thăm bạn!" Cô đứng thẳng dậy, học dáng vẻ của Vân TửDiễm: "Em, em không muốn người khác nhận ra mình, vậy nên mặc quần áobình thường, dù sao thì...!Đến bệnh viện thì cũng cần phải tôn trọng ngườikhác mà, đúng không?Anh cúi đầu nhìn cô, vẻ mặt không chút tình cảm mà nhìn lướt qua vòng eocủa cô: "Vì sao lại trốn anh?Vân Tử Lăng hít vào một hơi, ngay lập tức trở nên rất căng thẳng.Nói chuyện thì nói chuyện, vì sao anh lại...!ôm cô?Người đàn ông ôm lấy cô, khỏe mỗikhẽ lộ ra vẻ lạnh lùng, nhưng ngay lậptức đã bị anh ta che giấu, đôi mắt hiện lên ý cười nhàn nhạt: "Sao lại cứngđờ như thế? Anh nhớ là em rất thích anh ôm em mà?".Hai tay đang đặt ở bên hông của Vân Tử Lăng dần nắm chặt lại thành nắmđấm, khớp xương trắng bệch, cô siết rất mạnh, giống như dây thần kinhđang căng cứng của cô lúc này vậy."Chẳng lẽ, em...""Ảnh Quân."Cô cười nhẹ, ngắt lời anh.Giây tiếp theo, cô đột nhiên kiếng mũi chân, ôm lấy cổ anh, mang theo vẻnũng nịu, giận dỗi mà nói: "Anh cao thật đấy, em đã kiếng chân rồi mà cũngkhông với tới được " hơi thật sâuGiây tiếp theo, cô mỉm cười, khiến cho cả khuôn mặt đều trở nên vô cùngquyến rũ, đến ngay cả giọng nói cũng trở nên nũng nịu; "Ảnh...!Ảnh Quân...Anh nói thửxem em là ai, thật đáng ghét!".Bầu không khí bỗng nhiên trở nên vô cùng yên tĩnh.Trong lòng bàn tay của Vân Tử Lăng đều là mồ hội.Sao vậy?Chẳng lẽ, cô xưng hồ sai rồi?Anh Hoắc? Anh Quân?Trên môi của người đàn ông dẫn xuất hiện ý cười, một nụ cười lạnh lùngmang theo sự mỉa mai, khiến cho người khác không nhịn được mà phát run:"Cô là Tử Diễm?"Đúng vậy."Cô cười, nụ cười rõ ràng có hơi cứngngắc.Sao lại thế này, anh đúng thật là đang cười, nhưng tại sao lại cười một cáchlạnh.
Tử Diễm?
Giọng nói trầm thấp, mạnh mẽ giàu từ tính, kết hợp với cái tên này.
Đúng thật là làm tan chảy trái tim của tất cả phụ nữ mà.
Nhưng đối với cô mà nói, những lời này lại kinh khủng giống như việc Diêm
Vương đang nói bên tại cô "đã đến lúc rồi" vậy.
A!" Gần như là theo bản năng, cô nhanh chóng giơ tay lên đầy anh ra.
Bịch một tiếng, cô ngã xuống đất.
Ting cửa thang máy đúng lúc mở ra.
Cô
còn không kịp kêu lên một tiếngđầy đau đớn, cơ thể đã tự động phản ứng,
trực tiếp bò dậy, cúi người nhanh chóng chạy ra ngoài.
Chạy, cô bắt buộc phải chạy, chạy đến
một nơi thật xa...
"A!" Vừa chạy ra khỏi thang máy, thân thể của cô đột nhiên xoay tròn một
trăm tám mươi độ, bịch một tiếng, cô bị ép lên tưởng.
Sau đó, một bóng đen cao lớn xuất
hiện trong tầm mắt của cô.
Vân Tử Lăng hoảng hốt, muốn nghiêng
người trốn đi.
Nhưng mà tay của người đàn ông đã nhanh chóng xuất hiện ở trên tường.
Ngay sau đó, thân mình của anh cũng nhanh chóng lên người cô.
Vân Lăng vô cùng sửng sở.
Cô bị anh ép vào tường rồiĐôi mắt đen sâu thẳm của của người đàn ông
nhìn chằm chằm vào mặt cô, ngay sau đó, củi người, giọng nói trầm thấp
chậm rãi truyền vào tại cô: "Cô là ai?"
Hô hấp của Vân Từ Lăng như ngừng lại, bàn tay vốn dĩ đang định đầy anh ra
của cô cứ như vậy mà ngây ngốc dừng lại giữa không trung.
Anh hỏi, cô là ai?
Cô ngạc nhiên giương mắt nhìn vào đôi mắt lạnh lùng đang mang ý thăm dò
của anh.
Trong lòng vô cùng hoảng loạn.
Vậy mà anh lại không gọi cô là Tử Diễm, ngược lại lại hỏi cô là ai?
Anh nhìn ra sơ hở sao?
Không, không thể nào!
Cô và Vân Tử Diễm là cặp song bào thai cùng trứng vô cùng hiếm có, cũng
cóthể nói, chỉ nhìn mặt, căn bản không thể phân biệt được.
Chỉ trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy, có hàng loạt ý nghĩ đã xuất hiện trong
đấu cô.
Ngón tay với những khớp xương rõ ràng của người đàn ông đang nắm lấy
cảm của cô, giọng nói lạnh lùng, lại trầm thấp chỉ đủ để cho hai người bọn họ
nghe được "Trả lời tôi!"
Anh không thể nào nhìn ra sơ hở được.
Cô cũng tuyệt đối không thể để cho Vân Từ Diễm biết được cô đang ở đây.
Vậy thì...
Hít!" Vân Tử Lăng hít một lùng như vậy?
"Đến đây làm gì?" Ánh mắt của người đàn ông nhìn một lượt quần áo cô
đang mặc trên người.
"Em...!Em đến thăm bạn!" Cô đứng thẳng dậy, học dáng vẻ của Vân Tử
Diễm: "Em, em không muốn người khác nhận ra mình, vậy nên mặc quần áo
bình thường, dù sao thì...!Đến bệnh viện thì cũng cần phải tôn trọng người
khác mà, đúng không?
Anh cúi đầu nhìn cô, vẻ mặt không chút tình cảm mà nhìn lướt qua vòng eo
của cô: "Vì sao lại trốn anh?
Vân Tử Lăng hít vào một hơi, ngay lập tức trở nên rất căng thẳng.
Nói chuyện thì nói chuyện, vì sao anh lại...!ôm cô?
Người đàn ông ôm lấy cô, khỏe mỗikhẽ lộ ra vẻ lạnh lùng, nhưng ngay lập
tức đã bị anh ta che giấu, đôi mắt hiện lên ý cười nhàn nhạt: "Sao lại cứng
đờ như thế? Anh nhớ là em rất thích anh ôm em mà?".
Hai tay đang đặt ở bên hông của Vân Tử Lăng dần nắm chặt lại thành nắm
đấm, khớp xương trắng bệch, cô siết rất mạnh, giống như dây thần kinh
đang căng cứng của cô lúc này vậy.
"Chẳng lẽ, em..."
"Ảnh Quân.
"
Cô cười nhẹ, ngắt lời anh.
Giây tiếp theo, cô đột nhiên kiếng mũi chân, ôm lấy cổ anh, mang theo vẻ
nũng nịu, giận dỗi mà nói: "Anh cao thật đấy, em đã kiếng chân rồi mà cũng
không với tới được " hơi thật sâu
Giây tiếp theo, cô mỉm cười, khiến cho cả khuôn mặt đều trở nên vô cùng
quyến rũ, đến ngay cả giọng nói cũng trở nên nũng nịu; "Ảnh...!Ảnh Quân...
Anh nói thửxem em là ai, thật đáng ghét!".
Bầu không khí bỗng nhiên trở nên vô cùng yên tĩnh.
Trong lòng bàn tay của Vân Tử Lăng đều là mồ hội.
Sao vậy?
Chẳng lẽ, cô xưng hồ sai rồi?
Anh Hoắc? Anh Quân?
Trên môi của người đàn ông dẫn xuất hiện ý cười, một nụ cười lạnh lùng
mang theo sự mỉa mai, khiến cho người khác không nhịn được mà phát run:
"Cô là Tử Diễm?
"Đúng vậy."
Cô cười, nụ cười rõ ràng có hơi cứng
ngắc.
Sao lại thế này, anh đúng thật là đang cười, nhưng tại sao lại cười một cách
lạnh.
Một Lần Thế Thân Cả Đời Dây DưaTác giả: EETruyện Ngôn Tình, Truyện NgượcThời tiết ở thành phố Nam Dương vào tháng mười hai rất rất lạnh. Trận tuyết lớn phủ xuống cả thành phố khiến ban đêm lạnh lẽo lại càng thêm văng vẻ, đìu hiu. Nhưng lúc này tại phòng Vcom trong một khách sạn bảy sao, bầu không khí lại vô cùng nóng bỏng. "Đau..." Giọng nói nũng nịu của cô gái khiến người khác nghe mà thương tiếc, thân thể cô gái cong lên, trên trán toàn là mồ hôi. "Ngoan, ráng chịu thêm một chút nữa là hết đau rồi, được không?" Bờ môi mỏng gợi cảm của người đàn ông dẫn vào tại cô gái, hơi thở ấm áp, giọng nói quyến rũ khiến thân thể căng thắng của cô dần dân thả lỏng. "Dung so..." Cô gái cần môi, gương mặt tái nhợt giàn giụa nước mắt, năm tay siết chặt của cô từ từ buông ra. "Tú Diém..." Người đàn ông thấy cô đã thả lỏng thì dịu dàng gọi tên cô Một nụ hôn đầy mùi rượu kéo dài từ cổ cô xuống dưới. Cô gái từ từ ngước mắt lên, dựa vào ánh sáng yếu ớt ở đầu giường nhìn vào mặt người đàn ông. "Đừng sợ, có anh ở đây, đừng sợ được không?" Người đàn ông nở nụ cười, đôi mắt sâu… Tử Diễm?Giọng nói trầm thấp, mạnh mẽ giàu từ tính, kết hợp với cái tên này.Đúng thật là làm tan chảy trái tim của tất cả phụ nữ mà.Nhưng đối với cô mà nói, những lời này lại kinh khủng giống như việc DiêmVương đang nói bên tại cô "đã đến lúc rồi" vậy.A!" Gần như là theo bản năng, cô nhanh chóng giơ tay lên đầy anh ra.Bịch một tiếng, cô ngã xuống đất.Ting cửa thang máy đúng lúc mở ra.Côcòn không kịp kêu lên một tiếngđầy đau đớn, cơ thể đã tự động phản ứng,trực tiếp bò dậy, cúi người nhanh chóng chạy ra ngoài.Chạy, cô bắt buộc phải chạy, chạy đếnmột nơi thật xa..."A!" Vừa chạy ra khỏi thang máy, thân thể của cô đột nhiên xoay tròn mộttrăm tám mươi độ, bịch một tiếng, cô bị ép lên tưởng.Sau đó, một bóng đen cao lớn xuấthiện trong tầm mắt của cô.Vân Tử Lăng hoảng hốt, muốn nghiêngngười trốn đi.Nhưng mà tay của người đàn ông đã nhanh chóng xuất hiện ở trên tường.Ngay sau đó, thân mình của anh cũng nhanh chóng lên người cô.Vân Lăng vô cùng sửng sở.Cô bị anh ép vào tường rồiĐôi mắt đen sâu thẳm của của người đàn ôngnhìn chằm chằm vào mặt cô, ngay sau đó, củi người, giọng nói trầm thấpchậm rãi truyền vào tại cô: "Cô là ai?"Hô hấp của Vân Từ Lăng như ngừng lại, bàn tay vốn dĩ đang định đầy anh racủa cô cứ như vậy mà ngây ngốc dừng lại giữa không trung.Anh hỏi, cô là ai?Cô ngạc nhiên giương mắt nhìn vào đôi mắt lạnh lùng đang mang ý thăm dòcủa anh.Trong lòng vô cùng hoảng loạn.Vậy mà anh lại không gọi cô là Tử Diễm, ngược lại lại hỏi cô là ai?Anh nhìn ra sơ hở sao?Không, không thể nào!Cô và Vân Tử Diễm là cặp song bào thai cùng trứng vô cùng hiếm có, cũngcóthể nói, chỉ nhìn mặt, căn bản không thể phân biệt được.Chỉ trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy, có hàng loạt ý nghĩ đã xuất hiện trongđấu cô.Ngón tay với những khớp xương rõ ràng của người đàn ông đang nắm lấycảm của cô, giọng nói lạnh lùng, lại trầm thấp chỉ đủ để cho hai người bọn họnghe được "Trả lời tôi!"Anh không thể nào nhìn ra sơ hở được.Cô cũng tuyệt đối không thể để cho Vân Từ Diễm biết được cô đang ở đây.Vậy thì...Hít!" Vân Tử Lăng hít một lùng như vậy?"Đến đây làm gì?" Ánh mắt của người đàn ông nhìn một lượt quần áo côđang mặc trên người."Em...!Em đến thăm bạn!" Cô đứng thẳng dậy, học dáng vẻ của Vân TửDiễm: "Em, em không muốn người khác nhận ra mình, vậy nên mặc quần áobình thường, dù sao thì...!Đến bệnh viện thì cũng cần phải tôn trọng ngườikhác mà, đúng không?Anh cúi đầu nhìn cô, vẻ mặt không chút tình cảm mà nhìn lướt qua vòng eocủa cô: "Vì sao lại trốn anh?Vân Tử Lăng hít vào một hơi, ngay lập tức trở nên rất căng thẳng.Nói chuyện thì nói chuyện, vì sao anh lại...!ôm cô?Người đàn ông ôm lấy cô, khỏe mỗikhẽ lộ ra vẻ lạnh lùng, nhưng ngay lậptức đã bị anh ta che giấu, đôi mắt hiện lên ý cười nhàn nhạt: "Sao lại cứngđờ như thế? Anh nhớ là em rất thích anh ôm em mà?".Hai tay đang đặt ở bên hông của Vân Tử Lăng dần nắm chặt lại thành nắmđấm, khớp xương trắng bệch, cô siết rất mạnh, giống như dây thần kinhđang căng cứng của cô lúc này vậy."Chẳng lẽ, em...""Ảnh Quân."Cô cười nhẹ, ngắt lời anh.Giây tiếp theo, cô đột nhiên kiếng mũi chân, ôm lấy cổ anh, mang theo vẻnũng nịu, giận dỗi mà nói: "Anh cao thật đấy, em đã kiếng chân rồi mà cũngkhông với tới được " hơi thật sâuGiây tiếp theo, cô mỉm cười, khiến cho cả khuôn mặt đều trở nên vô cùngquyến rũ, đến ngay cả giọng nói cũng trở nên nũng nịu; "Ảnh...!Ảnh Quân...Anh nói thửxem em là ai, thật đáng ghét!".Bầu không khí bỗng nhiên trở nên vô cùng yên tĩnh.Trong lòng bàn tay của Vân Tử Lăng đều là mồ hội.Sao vậy?Chẳng lẽ, cô xưng hồ sai rồi?Anh Hoắc? Anh Quân?Trên môi của người đàn ông dẫn xuất hiện ý cười, một nụ cười lạnh lùngmang theo sự mỉa mai, khiến cho người khác không nhịn được mà phát run:"Cô là Tử Diễm?"Đúng vậy."Cô cười, nụ cười rõ ràng có hơi cứngngắc.Sao lại thế này, anh đúng thật là đang cười, nhưng tại sao lại cười một cáchlạnh.