Tác giả:

Thời tiết ở thành phố Nam Dương vào tháng mười hai rất rất lạnh. Trận tuyết lớn phủ xuống cả thành phố khiến ban đêm lạnh lẽo lại càng thêm văng vẻ, đìu hiu. Nhưng lúc này tại phòng Vcom trong một khách sạn bảy sao, bầu không khí lại vô cùng nóng bỏng. "Đau..." Giọng nói nũng nịu của cô gái khiến người khác nghe mà thương tiếc, thân thể cô gái cong lên, trên trán toàn là mồ hôi. "Ngoan, ráng chịu thêm một chút nữa là hết đau rồi, được không?" Bờ môi mỏng gợi cảm của người đàn ông dẫn vào tại cô gái, hơi thở ấm áp, giọng nói quyến rũ khiến thân thể căng thắng của cô dần dân thả lỏng. "Dung so..." Cô gái cần môi, gương mặt tái nhợt giàn giụa nước mắt, năm tay siết chặt của cô từ từ buông ra. "Tú Diém..." Người đàn ông thấy cô đã thả lỏng thì dịu dàng gọi tên cô Một nụ hôn đầy mùi rượu kéo dài từ cổ cô xuống dưới. Cô gái từ từ ngước mắt lên, dựa vào ánh sáng yếu ớt ở đầu giường nhìn vào mặt người đàn ông. "Đừng sợ, có anh ở đây, đừng sợ được không?" Người đàn ông nở nụ cười, đôi mắt sâu…

Chương 12: Cô Ấy Không Phải Là Vân Tử Diễm

Một Lần Thế Thân Cả Đời Dây DưaTác giả: EETruyện Ngôn Tình, Truyện NgượcThời tiết ở thành phố Nam Dương vào tháng mười hai rất rất lạnh. Trận tuyết lớn phủ xuống cả thành phố khiến ban đêm lạnh lẽo lại càng thêm văng vẻ, đìu hiu. Nhưng lúc này tại phòng Vcom trong một khách sạn bảy sao, bầu không khí lại vô cùng nóng bỏng. "Đau..." Giọng nói nũng nịu của cô gái khiến người khác nghe mà thương tiếc, thân thể cô gái cong lên, trên trán toàn là mồ hôi. "Ngoan, ráng chịu thêm một chút nữa là hết đau rồi, được không?" Bờ môi mỏng gợi cảm của người đàn ông dẫn vào tại cô gái, hơi thở ấm áp, giọng nói quyến rũ khiến thân thể căng thắng của cô dần dân thả lỏng. "Dung so..." Cô gái cần môi, gương mặt tái nhợt giàn giụa nước mắt, năm tay siết chặt của cô từ từ buông ra. "Tú Diém..." Người đàn ông thấy cô đã thả lỏng thì dịu dàng gọi tên cô Một nụ hôn đầy mùi rượu kéo dài từ cổ cô xuống dưới. Cô gái từ từ ngước mắt lên, dựa vào ánh sáng yếu ớt ở đầu giường nhìn vào mặt người đàn ông. "Đừng sợ, có anh ở đây, đừng sợ được không?" Người đàn ông nở nụ cười, đôi mắt sâu… Cô kiễng chân, cho dù hiện giờ anh đang cúi người xuống, tay của cô cònđang ôm cổ anh, nhưng trông dáng vẻ của cô vẫn rất quả sức."Ảnh...!Ảnh Quân..."Hạ chân xuống, cô từ bỏ rồi.Vì sao người đàn ông này lại cao nhưthế nhỉ?Cô có thể nhìn ra được anh cao khoảng một mét chín."A?" Cô vừa mới buông tay, người đàn ông bỗng nhiên giữ chặt eo cô, kéocô vào lòng mình.Cô còn chưa kịp hiểu chuyện gì đangxảy ra thì cả thân mình đều đã bị kéovào lòng của người đàn ông rồi, hai tay dúng túng đặt trước ngực ngăn cáchgiữa hai người."Anh..."Cô còn chưa kịp nói hết câuÁnh mắt của người đàn ông đã dần trở nên lạnh lùng, cằm của cô đột nhiênbị nắm lấy, anh vô cùng thân thiết mà kề mặt mình sát vào mặt cô, giọng nóitrầm thấp vang lên: "Cùng đi thăm người bạn ấy đi?"Vân Tử Lăng sửng sốt, lúc này mới phát hiện tư thế lúc này của hai ngườithật sự có hơi mờ ám rồi.Giây tiếp theo, cô vội vươn tay đẩy anhra."Không cần đâu, chuyện đó, chút nửa em sẽ đi một mình, anh cứ làm việccủa anh dị"Nói xong, cô bước từng bước lùi lại phía sau, rõ ràng là muốn giữkhoảng cách với anh.Nhưng mà người đàn ông lại từng bước tiến về phía cô, cho đến khi ép côvào tường mới thôi.Hai tay của anh nhanh nhanh chóngvây lấy cô.Ngay sau đó, anh cúi người xuống, giọng nói trầm thấp như từ cuống họngtruyền ra, xuyên qua bầu không khí đầy mờ ám giữa hai người: "Sao, ngườibạn ấy là nam hả? Hay là...!Người yêu?"Vân Tử Lăng sững sở, đôi mắt đen láy tràn đầy vẻ kinh ngạc mà trực tiếpnhìn thẳng vào anh, sắc mặt của cô dần trở nên trắng bệch.Anh, anh nói cái gì?Người...Người yêu?"A, đùa,em đấy!" Người đàn ông đột nhiên đứng thẳng dậy, vươn tay nhẹnhàng xoa đầu cô, cười nói: "Chút nữa gọi cho anh, được không?"Vân Tử Lăng cảm thấy rất khó hiểu, cảm thấy rất ngạc nhiên về sự thay đổicủa anh."Sao, muốn dẫn anh đi cùng hả?""Không không không, chuyện đó, một chút nữa...!một chút nữa em sẽ gọi lạicho anh." Nói rồi, Vân Tử Lăng vội vàng bỏ chay.Mãi cho đến khi bóng dáng của cô biến mất hoàn toàn, nụ cười trên khỏemôi của người đàn ông mới từ từ biến mất.Quách Sở Tiêu vẫn luôn đứng ở xa ngay lập tức bước lại đây: "Tổng giámđốc Hoắc, hôm nay cô Vân Tử Diễm rất kỳ lạBắt đầu từ khi bọn họ gặp nhau,Quách Sở Tiêu, làm một người thư ký anh ta đã đứng từ xa mà nhìn về phíanày.Chẳng qua là, hôm nay cô Vân Tử Diễm có những hành động rất kỳ lạVì sao khi ở siêu thị, cô lại giả vờ không quen biết anh?"Cô ấy không phải là Vân Tử Diễm!" Giọng nói lạnh lùng của người đàn ôngvang lên.Quách Sở Tiêu ngạc nhiên: "Cô ấy, cô ấy không phải là cô Vân Tử Diễm, làmsao có thể cơ chứ, cô ấy rõ ràng...""Đi điều tra một chút." Người đàn ông xoay người, đi đến cửa thang máy.Quách Sở Tiêu vội vàng gật đầu: "Vâng a!"Ở bên kia.Vân Tử Diễm đeo một chiếc kính râm,đội mũ đang cầm một bó hoa đi đếnbệnh viện.Cho dù cô ta không để lộ khuôn mặt của mình, nhưng bộ quần áo hàng hiệuvà trang sức cao cấp mà cô tạ đang diện trên người vẫn khiến cô ta vànhững người bên cạnh trông rất khác nhau."Này, ở tầng thứ bao nhiêu vậy?" Ở trong thang máy, Vân Tử Diễm gọi mộtcuộc điện thoại."Cái gì? Tầng thứ mười lăm? Được rồi, tôi biết rồi!"Sau khi cúp điện thoại, Vân Tử Diễm không khỏi nhíu mày, mùi ở bệnh việnthật sự khó ngửi mà!Rất nhanh sau đó, thang máy đã chạy đến tầng thứ mười lăm.Ra khỏi thang máy, Vân Tử Diễm nhìu mày, vừa rồi nói là phòng bệnh sốmấy nhỉ?Thôi, bỏ đi, hay là đi hỏi y tá vậy.Cô ta ngẩng cao đầu, tay cầm bỏ hoa tươi,giảm trên đôi giày cao gót mà nên từng bước đi tới, thu hút sự chú ý củanhững người đang có mặt ở hành lang."Ting ting ting tiếng chuông điện thoại của cô ta đột ngột vang lên.Vân Tử Diễm cầm điện thoại lên xem, là một dãy số lạ.Nhưng dãy số này lại khiến cho cô ta phải cau mày, ngay sau đó, cô ta nhìnmột vòng xung quanh, sau đó lập tức đi đến một bên cửa cầu thang.Mở cửa ra, cô ta nhanh chóng đi vào"Alo, có phải anh bị điên rồi không, không phải tôi chưa từng cảnh cáo, đừnggọi điện thoại cho tôi nữa..."Cô ta còn chưa kịp nói xong.Vân Tử Diễm đã sửng sở,Bạch Hải Quỳnh đang cố gắng luyệntập leo cầu thang để phục hồi sức khỏevừa lúc cũng ngẩng đầu lên, cũng ngày ngốc nhìn cô ta...

Cô kiễng chân, cho dù hiện giờ anh đang cúi người xuống, tay của cô còn

đang ôm cổ anh, nhưng trông dáng vẻ của cô vẫn rất quả sức.

"Ảnh...!Ảnh Quân..."

Hạ chân xuống, cô từ bỏ rồi.

Vì sao người đàn ông này lại cao như

thế nhỉ?

Cô có thể nhìn ra được anh cao khoảng một mét chín.

"A?" Cô vừa mới buông tay, người đàn ông bỗng nhiên giữ chặt eo cô, kéo

cô vào lòng mình.

Cô còn chưa kịp hiểu chuyện gì đangxảy ra thì cả thân mình đều đã bị kéo

vào lòng của người đàn ông rồi, hai tay dúng túng đặt trước ngực ngăn cách

giữa hai người.

"Anh..."

Cô còn chưa kịp nói hết câu

Ánh mắt của người đàn ông đã dần trở nên lạnh lùng, cằm của cô đột nhiên

bị nắm lấy, anh vô cùng thân thiết mà kề mặt mình sát vào mặt cô, giọng nói

trầm thấp vang lên: "Cùng đi thăm người bạn ấy đi?"

Vân Tử Lăng sửng sốt, lúc này mới phát hiện tư thế lúc này của hai người

thật sự có hơi mờ ám rồi.

Giây tiếp theo, cô vội vươn tay đẩy anh

ra.

"Không cần đâu, chuyện đó, chút nửa em sẽ đi một mình, anh cứ làm việc

của anh dị"Nói xong, cô bước từng bước lùi lại phía sau, rõ ràng là muốn giữ

khoảng cách với anh.

Nhưng mà người đàn ông lại từng bước tiến về phía cô, cho đến khi ép cô

vào tường mới thôi.

Hai tay của anh nhanh nhanh chóng

vây lấy cô.

Ngay sau đó, anh cúi người xuống, giọng nói trầm thấp như từ cuống họng

truyền ra, xuyên qua bầu không khí đầy mờ ám giữa hai người: "Sao, người

bạn ấy là nam hả? Hay là...!Người yêu?"

Vân Tử Lăng sững sở, đôi mắt đen láy tràn đầy vẻ kinh ngạc mà trực tiếp

nhìn thẳng vào anh, sắc mặt của cô dần trở nên trắng bệch.

Anh, anh nói cái gì?

Người...Người yêu?

"A, đùa,em đấy!" Người đàn ông đột nhiên đứng thẳng dậy, vươn tay nhẹ

nhàng xoa đầu cô, cười nói: "Chút nữa gọi cho anh, được không?"

Vân Tử Lăng cảm thấy rất khó hiểu, cảm thấy rất ngạc nhiên về sự thay đổi

của anh.

"Sao, muốn dẫn anh đi cùng hả?"

"Không không không, chuyện đó, một chút nữa...!một chút nữa em sẽ gọi lại

cho anh." Nói rồi, Vân Tử Lăng vội vàng bỏ chay.

Mãi cho đến khi bóng dáng của cô biến mất hoàn toàn, nụ cười trên khỏe

môi của người đàn ông mới từ từ biến mất.

Quách Sở Tiêu vẫn luôn đứng ở xa ngay lập tức bước lại đây: "Tổng giám

đốc Hoắc, hôm nay cô Vân Tử Diễm rất kỳ lạBắt đầu từ khi bọn họ gặp nhau,

Quách Sở Tiêu, làm một người thư ký anh ta đã đứng từ xa mà nhìn về phía

này.

Chẳng qua là, hôm nay cô Vân Tử Diễm có những hành động rất kỳ lạ

Vì sao khi ở siêu thị, cô lại giả vờ không quen biết anh?

"Cô ấy không phải là Vân Tử Diễm!" Giọng nói lạnh lùng của người đàn ông

vang lên.

Quách Sở Tiêu ngạc nhiên: "Cô ấy, cô ấy không phải là cô Vân Tử Diễm, làm

sao có thể cơ chứ, cô ấy rõ ràng..."

"Đi điều tra một chút." Người đàn ông xoay người, đi đến cửa thang máy.

Quách Sở Tiêu vội vàng gật đầu: "Vâng a!"

Ở bên kia.

Vân Tử Diễm đeo một chiếc kính râm,đội mũ đang cầm một bó hoa đi đến

bệnh viện.

Cho dù cô ta không để lộ khuôn mặt của mình, nhưng bộ quần áo hàng hiệu

và trang sức cao cấp mà cô tạ đang diện trên người vẫn khiến cô ta và

những người bên cạnh trông rất khác nhau.

"Này, ở tầng thứ bao nhiêu vậy?" Ở trong thang máy, Vân Tử Diễm gọi một

cuộc điện thoại.

"Cái gì? Tầng thứ mười lăm? Được rồi, tôi biết rồi!"

Sau khi cúp điện thoại, Vân Tử Diễm không khỏi nhíu mày, mùi ở bệnh viện

thật sự khó ngửi mà!

Rất nhanh sau đó, thang máy đã chạy đến tầng thứ mười lăm.

Ra khỏi thang máy, Vân Tử Diễm nhìu mày, vừa rồi nói là phòng bệnh số

mấy nhỉ?

Thôi, bỏ đi, hay là đi hỏi y tá vậy.Cô ta ngẩng cao đầu, tay cầm bỏ hoa tươi,

giảm trên đôi giày cao gót mà nên từng bước đi tới, thu hút sự chú ý của

những người đang có mặt ở hành lang.

"Ting ting ting tiếng chuông điện thoại của cô ta đột ngột vang lên.

Vân Tử Diễm cầm điện thoại lên xem, là một dãy số lạ.

Nhưng dãy số này lại khiến cho cô ta phải cau mày, ngay sau đó, cô ta nhìn

một vòng xung quanh, sau đó lập tức đi đến một bên cửa cầu thang.

Mở cửa ra, cô ta nhanh chóng đi vào

"Alo, có phải anh bị điên rồi không, không phải tôi chưa từng cảnh cáo, đừng

gọi điện thoại cho tôi nữa..."

Cô ta còn chưa kịp nói xong.

Vân Tử Diễm đã sửng sở,

Bạch Hải Quỳnh đang cố gắng luyệntập leo cầu thang để phục hồi sức khỏe

vừa lúc cũng ngẩng đầu lên, cũng ngày ngốc nhìn cô ta...

Một Lần Thế Thân Cả Đời Dây DưaTác giả: EETruyện Ngôn Tình, Truyện NgượcThời tiết ở thành phố Nam Dương vào tháng mười hai rất rất lạnh. Trận tuyết lớn phủ xuống cả thành phố khiến ban đêm lạnh lẽo lại càng thêm văng vẻ, đìu hiu. Nhưng lúc này tại phòng Vcom trong một khách sạn bảy sao, bầu không khí lại vô cùng nóng bỏng. "Đau..." Giọng nói nũng nịu của cô gái khiến người khác nghe mà thương tiếc, thân thể cô gái cong lên, trên trán toàn là mồ hôi. "Ngoan, ráng chịu thêm một chút nữa là hết đau rồi, được không?" Bờ môi mỏng gợi cảm của người đàn ông dẫn vào tại cô gái, hơi thở ấm áp, giọng nói quyến rũ khiến thân thể căng thắng của cô dần dân thả lỏng. "Dung so..." Cô gái cần môi, gương mặt tái nhợt giàn giụa nước mắt, năm tay siết chặt của cô từ từ buông ra. "Tú Diém..." Người đàn ông thấy cô đã thả lỏng thì dịu dàng gọi tên cô Một nụ hôn đầy mùi rượu kéo dài từ cổ cô xuống dưới. Cô gái từ từ ngước mắt lên, dựa vào ánh sáng yếu ớt ở đầu giường nhìn vào mặt người đàn ông. "Đừng sợ, có anh ở đây, đừng sợ được không?" Người đàn ông nở nụ cười, đôi mắt sâu… Cô kiễng chân, cho dù hiện giờ anh đang cúi người xuống, tay của cô cònđang ôm cổ anh, nhưng trông dáng vẻ của cô vẫn rất quả sức."Ảnh...!Ảnh Quân..."Hạ chân xuống, cô từ bỏ rồi.Vì sao người đàn ông này lại cao nhưthế nhỉ?Cô có thể nhìn ra được anh cao khoảng một mét chín."A?" Cô vừa mới buông tay, người đàn ông bỗng nhiên giữ chặt eo cô, kéocô vào lòng mình.Cô còn chưa kịp hiểu chuyện gì đangxảy ra thì cả thân mình đều đã bị kéovào lòng của người đàn ông rồi, hai tay dúng túng đặt trước ngực ngăn cáchgiữa hai người."Anh..."Cô còn chưa kịp nói hết câuÁnh mắt của người đàn ông đã dần trở nên lạnh lùng, cằm của cô đột nhiênbị nắm lấy, anh vô cùng thân thiết mà kề mặt mình sát vào mặt cô, giọng nóitrầm thấp vang lên: "Cùng đi thăm người bạn ấy đi?"Vân Tử Lăng sửng sốt, lúc này mới phát hiện tư thế lúc này của hai ngườithật sự có hơi mờ ám rồi.Giây tiếp theo, cô vội vươn tay đẩy anhra."Không cần đâu, chuyện đó, chút nửa em sẽ đi một mình, anh cứ làm việccủa anh dị"Nói xong, cô bước từng bước lùi lại phía sau, rõ ràng là muốn giữkhoảng cách với anh.Nhưng mà người đàn ông lại từng bước tiến về phía cô, cho đến khi ép côvào tường mới thôi.Hai tay của anh nhanh nhanh chóngvây lấy cô.Ngay sau đó, anh cúi người xuống, giọng nói trầm thấp như từ cuống họngtruyền ra, xuyên qua bầu không khí đầy mờ ám giữa hai người: "Sao, ngườibạn ấy là nam hả? Hay là...!Người yêu?"Vân Tử Lăng sững sở, đôi mắt đen láy tràn đầy vẻ kinh ngạc mà trực tiếpnhìn thẳng vào anh, sắc mặt của cô dần trở nên trắng bệch.Anh, anh nói cái gì?Người...Người yêu?"A, đùa,em đấy!" Người đàn ông đột nhiên đứng thẳng dậy, vươn tay nhẹnhàng xoa đầu cô, cười nói: "Chút nữa gọi cho anh, được không?"Vân Tử Lăng cảm thấy rất khó hiểu, cảm thấy rất ngạc nhiên về sự thay đổicủa anh."Sao, muốn dẫn anh đi cùng hả?""Không không không, chuyện đó, một chút nữa...!một chút nữa em sẽ gọi lạicho anh." Nói rồi, Vân Tử Lăng vội vàng bỏ chay.Mãi cho đến khi bóng dáng của cô biến mất hoàn toàn, nụ cười trên khỏemôi của người đàn ông mới từ từ biến mất.Quách Sở Tiêu vẫn luôn đứng ở xa ngay lập tức bước lại đây: "Tổng giámđốc Hoắc, hôm nay cô Vân Tử Diễm rất kỳ lạBắt đầu từ khi bọn họ gặp nhau,Quách Sở Tiêu, làm một người thư ký anh ta đã đứng từ xa mà nhìn về phíanày.Chẳng qua là, hôm nay cô Vân Tử Diễm có những hành động rất kỳ lạVì sao khi ở siêu thị, cô lại giả vờ không quen biết anh?"Cô ấy không phải là Vân Tử Diễm!" Giọng nói lạnh lùng của người đàn ôngvang lên.Quách Sở Tiêu ngạc nhiên: "Cô ấy, cô ấy không phải là cô Vân Tử Diễm, làmsao có thể cơ chứ, cô ấy rõ ràng...""Đi điều tra một chút." Người đàn ông xoay người, đi đến cửa thang máy.Quách Sở Tiêu vội vàng gật đầu: "Vâng a!"Ở bên kia.Vân Tử Diễm đeo một chiếc kính râm,đội mũ đang cầm một bó hoa đi đếnbệnh viện.Cho dù cô ta không để lộ khuôn mặt của mình, nhưng bộ quần áo hàng hiệuvà trang sức cao cấp mà cô tạ đang diện trên người vẫn khiến cô ta vànhững người bên cạnh trông rất khác nhau."Này, ở tầng thứ bao nhiêu vậy?" Ở trong thang máy, Vân Tử Diễm gọi mộtcuộc điện thoại."Cái gì? Tầng thứ mười lăm? Được rồi, tôi biết rồi!"Sau khi cúp điện thoại, Vân Tử Diễm không khỏi nhíu mày, mùi ở bệnh việnthật sự khó ngửi mà!Rất nhanh sau đó, thang máy đã chạy đến tầng thứ mười lăm.Ra khỏi thang máy, Vân Tử Diễm nhìu mày, vừa rồi nói là phòng bệnh sốmấy nhỉ?Thôi, bỏ đi, hay là đi hỏi y tá vậy.Cô ta ngẩng cao đầu, tay cầm bỏ hoa tươi,giảm trên đôi giày cao gót mà nên từng bước đi tới, thu hút sự chú ý củanhững người đang có mặt ở hành lang."Ting ting ting tiếng chuông điện thoại của cô ta đột ngột vang lên.Vân Tử Diễm cầm điện thoại lên xem, là một dãy số lạ.Nhưng dãy số này lại khiến cho cô ta phải cau mày, ngay sau đó, cô ta nhìnmột vòng xung quanh, sau đó lập tức đi đến một bên cửa cầu thang.Mở cửa ra, cô ta nhanh chóng đi vào"Alo, có phải anh bị điên rồi không, không phải tôi chưa từng cảnh cáo, đừnggọi điện thoại cho tôi nữa..."Cô ta còn chưa kịp nói xong.Vân Tử Diễm đã sửng sở,Bạch Hải Quỳnh đang cố gắng luyệntập leo cầu thang để phục hồi sức khỏevừa lúc cũng ngẩng đầu lên, cũng ngày ngốc nhìn cô ta...

Chương 12: Cô Ấy Không Phải Là Vân Tử Diễm