“Khải, ôm chặt em. . . . . .” Một âm thanh nũng nịu vang lên. “Bảo bối, em thật đẹp”. Mộc Trạch Khải ôm cô gái trong ngực, giọng nói ngày càng đầy d*c v*ng, giống như sắp đem cô hòa tan trong biển t*nh d*c của anh. “Phanh! Phanh! Phanh! Phanh!” Bỗng vang lên một tràng tiếng gõ cửa. Một cô bé khoảng mười sáu, mười bảy tuổi, khuôn mặt nhỏ bé thanh thuần, má lúm đồng tiền đang ở bên ngoài gõ cửa. Mộc Trạch Khải vẫn bao trùm lên trên thân thể cô gái, nhiệt tình ôm hôn, như không nghe thấy gì. “Mộc Trạch Khải, em đang nói với anh đấy! Anh dám không mở cửa ra, em sẽ tự mở”. Cô bé cười hắc hắc, nụ cười giảo hoạt và bỉ ổi không hợp với tuổi, đùa giỡn trên giường, thật mong đợi! Mộc Trạch Khải từ trên người cô gái kia lật xuống, nằm thở hổn hển, nổi giận gầm lên một tiếng: “Kim Tiểu Ốc, không được đi vào. Cút đi cho tôi”. “Được, em cút”. Nhưng là cút vào trong phòng, cô bé một phát đá văng cánh cửa, sau đó ngồi xổm xuống lăn đến mép giường. “Kim Tiểu Ốc, em lại đá hỏng cửa phòng tôi”. Đáng…
Chương 2: Bắt Kẻ Thông Dâm
Tổng Giám Đốc Đào Hoa Xin Cẩn Thận Cô Dâu Xã Hội Đen Nuôi Từ BéTác giả: Tiền Tiểu BạchTruyện Ngôn Tình“Khải, ôm chặt em. . . . . .” Một âm thanh nũng nịu vang lên. “Bảo bối, em thật đẹp”. Mộc Trạch Khải ôm cô gái trong ngực, giọng nói ngày càng đầy d*c v*ng, giống như sắp đem cô hòa tan trong biển t*nh d*c của anh. “Phanh! Phanh! Phanh! Phanh!” Bỗng vang lên một tràng tiếng gõ cửa. Một cô bé khoảng mười sáu, mười bảy tuổi, khuôn mặt nhỏ bé thanh thuần, má lúm đồng tiền đang ở bên ngoài gõ cửa. Mộc Trạch Khải vẫn bao trùm lên trên thân thể cô gái, nhiệt tình ôm hôn, như không nghe thấy gì. “Mộc Trạch Khải, em đang nói với anh đấy! Anh dám không mở cửa ra, em sẽ tự mở”. Cô bé cười hắc hắc, nụ cười giảo hoạt và bỉ ổi không hợp với tuổi, đùa giỡn trên giường, thật mong đợi! Mộc Trạch Khải từ trên người cô gái kia lật xuống, nằm thở hổn hển, nổi giận gầm lên một tiếng: “Kim Tiểu Ốc, không được đi vào. Cút đi cho tôi”. “Được, em cút”. Nhưng là cút vào trong phòng, cô bé một phát đá văng cánh cửa, sau đó ngồi xổm xuống lăn đến mép giường. “Kim Tiểu Ốc, em lại đá hỏng cửa phòng tôi”. Đáng… “Tôi là vợ của anh ấy”.Cô bé đang quét sàn, thản nhiên nói.“A! Khải, anh thích con nít vị thành niên à? Ngực cô bé chỉ như sân bay thôi, không lẽ anh lại thích kiểu này”.Bạn gái cười châm biếm.Mộc Trạch Khải trợn mắt nhìn cô bé một cái: “Kim Tiểu Ốc, em lại hồ đồ rồi”.Cô bé đang quét dọn tên là Kim Tiểu Ốc.Cô được ba mẹ anh nuôi dưỡng từ nhỏ.Từ nhỏ, cô đã làm cho người ta đau đầu, mà anh lại không có cách nào khắc chế được cô…Cô bé không sợ anh, le lưỡi một cái: “Em không nói bậy, em ở nhà anh đã nhiều năm như vậy, nếu là ngày xưa thì em chính là con dâu nuôi từ bé”.Cô bé không nói dối, lúc bé, thân thể Mộc Trạch Khải không tốt, có một cao nhân giang hồ nói với cha mẹ Mộc Trạch Khải rằng, muốn nuôi được đứa bé này thì nhất định phải tìm con dâu nuôi từ bé để giải trừ tà khí, còn phải đặt nhũ danh con gái cho anh.Nhưng giờ là thời đại văn minh không cho phép tảo hôn, cho nên cha mẹ Mộc Trạch Khải chỉ có thể nhận con nuôi, nhưng thực chất chính là con dâu xung hỉ.Đời này, Mộc Trạch Khải hận nhất chính là bốn chữ con dâu xung hỉ, vừa quê mùa vừa phong kiến.Khi còn bé, anh thường bị chế giễu vì chuyện này, cho nên sắc mặt anh cứng đờ: “Kim Tiểu Ốc, câm miệng lại cho tôi”.Tiểu Ốc không sợ, cô bé dùng cây chổi quét tất cả quần áo rơi trên đất lẫn với rác rưởi, bụi bặm, trong đó có cả quần áo của Mộc Trạch Khải và bạn gái.Bạn gái nghe thấy giọng của Mộc Trạch Khải biết ngay là anh rất ghét cô bé này, mà cô bé chỉ là con nuôi, cho nên gan cô bỗng lớn lên, cô kéo chăn ngồi dậy quát Tiểu Ốc: “Này, bộ quần áo kia của tôi rất đắt tiền, cô quét đi tôi mặc cái gì bây giờ?”Tiểu Ốc nói: “Bẩn, ném”.“Đồ b*nh h**n! Mộc Trạch Khải, em anh bệnh nặng rồi”.Mộc Trạch Khải không động đậy, chỉ giật giật ngón tay, cô gái này mới quen có mấy ngày, còn chưa kịp chơi đùa, đáng tiếc ngu ngốc đắc tội Kim Tiểu Ốc, chỉ sợ không gãy xương cũng sống dở chết dở.Tiểu Ốc quét dọn xong, cô gái kia tưởng rằng cô bé đi ra ngoài luôn, thình lình cô bé quay người lại, nhanh như cắt gạt phắt cái chăn trên giường quăng ra ngoài cửa sổ.
“Tôi là vợ của anh ấy”.
Cô bé đang quét sàn, thản nhiên nói.
“A! Khải, anh thích con nít vị thành niên à? Ngực cô bé chỉ như sân bay thôi, không lẽ anh lại thích kiểu này”.
Bạn gái cười châm biếm.
Mộc Trạch Khải trợn mắt nhìn cô bé một cái: “Kim Tiểu Ốc, em lại hồ đồ rồi”.
Cô bé đang quét dọn tên là Kim Tiểu Ốc.
Cô được ba mẹ anh nuôi dưỡng từ nhỏ.
Từ nhỏ, cô đã làm cho người ta đau đầu, mà anh lại không có cách nào khắc chế được cô…
Cô bé không sợ anh, le lưỡi một cái: “Em không nói bậy, em ở nhà anh đã nhiều năm như vậy, nếu là ngày xưa thì em chính là con dâu nuôi từ bé”.
Cô bé không nói dối, lúc bé, thân thể Mộc Trạch Khải không tốt, có một cao nhân giang hồ nói với cha mẹ Mộc Trạch Khải rằng, muốn nuôi được đứa bé này thì nhất định phải tìm con dâu nuôi từ bé để giải trừ tà khí, còn phải đặt nhũ danh con gái cho anh.
Nhưng giờ là thời đại văn minh không cho phép tảo hôn, cho nên cha mẹ Mộc Trạch Khải chỉ có thể nhận con nuôi, nhưng thực chất chính là con dâu xung hỉ.
Đời này, Mộc Trạch Khải hận nhất chính là bốn chữ con dâu xung hỉ, vừa quê mùa vừa phong kiến.
Khi còn bé, anh thường bị chế giễu vì chuyện này, cho nên sắc mặt anh cứng đờ: “Kim Tiểu Ốc, câm miệng lại cho tôi”.
Tiểu Ốc không sợ, cô bé dùng cây chổi quét tất cả quần áo rơi trên đất lẫn với rác rưởi, bụi bặm, trong đó có cả quần áo của Mộc Trạch Khải và bạn gái.
Bạn gái nghe thấy giọng của Mộc Trạch Khải biết ngay là anh rất ghét cô bé này, mà cô bé chỉ là con nuôi, cho nên gan cô bỗng lớn lên, cô kéo chăn ngồi dậy quát Tiểu Ốc: “Này, bộ quần áo kia của tôi rất đắt tiền, cô quét đi tôi mặc cái gì bây giờ?”
Tiểu Ốc nói: “Bẩn, ném”.
“Đồ b*nh h**n! Mộc Trạch Khải, em anh bệnh nặng rồi”.
Mộc Trạch Khải không động đậy, chỉ giật giật ngón tay, cô gái này mới quen có mấy ngày, còn chưa kịp chơi đùa, đáng tiếc ngu ngốc đắc tội Kim Tiểu Ốc, chỉ sợ không gãy xương cũng sống dở chết dở.
Tiểu Ốc quét dọn xong, cô gái kia tưởng rằng cô bé đi ra ngoài luôn, thình lình cô bé quay người lại, nhanh như cắt gạt phắt cái chăn trên giường quăng ra ngoài cửa sổ.
Tổng Giám Đốc Đào Hoa Xin Cẩn Thận Cô Dâu Xã Hội Đen Nuôi Từ BéTác giả: Tiền Tiểu BạchTruyện Ngôn Tình“Khải, ôm chặt em. . . . . .” Một âm thanh nũng nịu vang lên. “Bảo bối, em thật đẹp”. Mộc Trạch Khải ôm cô gái trong ngực, giọng nói ngày càng đầy d*c v*ng, giống như sắp đem cô hòa tan trong biển t*nh d*c của anh. “Phanh! Phanh! Phanh! Phanh!” Bỗng vang lên một tràng tiếng gõ cửa. Một cô bé khoảng mười sáu, mười bảy tuổi, khuôn mặt nhỏ bé thanh thuần, má lúm đồng tiền đang ở bên ngoài gõ cửa. Mộc Trạch Khải vẫn bao trùm lên trên thân thể cô gái, nhiệt tình ôm hôn, như không nghe thấy gì. “Mộc Trạch Khải, em đang nói với anh đấy! Anh dám không mở cửa ra, em sẽ tự mở”. Cô bé cười hắc hắc, nụ cười giảo hoạt và bỉ ổi không hợp với tuổi, đùa giỡn trên giường, thật mong đợi! Mộc Trạch Khải từ trên người cô gái kia lật xuống, nằm thở hổn hển, nổi giận gầm lên một tiếng: “Kim Tiểu Ốc, không được đi vào. Cút đi cho tôi”. “Được, em cút”. Nhưng là cút vào trong phòng, cô bé một phát đá văng cánh cửa, sau đó ngồi xổm xuống lăn đến mép giường. “Kim Tiểu Ốc, em lại đá hỏng cửa phòng tôi”. Đáng… “Tôi là vợ của anh ấy”.Cô bé đang quét sàn, thản nhiên nói.“A! Khải, anh thích con nít vị thành niên à? Ngực cô bé chỉ như sân bay thôi, không lẽ anh lại thích kiểu này”.Bạn gái cười châm biếm.Mộc Trạch Khải trợn mắt nhìn cô bé một cái: “Kim Tiểu Ốc, em lại hồ đồ rồi”.Cô bé đang quét dọn tên là Kim Tiểu Ốc.Cô được ba mẹ anh nuôi dưỡng từ nhỏ.Từ nhỏ, cô đã làm cho người ta đau đầu, mà anh lại không có cách nào khắc chế được cô…Cô bé không sợ anh, le lưỡi một cái: “Em không nói bậy, em ở nhà anh đã nhiều năm như vậy, nếu là ngày xưa thì em chính là con dâu nuôi từ bé”.Cô bé không nói dối, lúc bé, thân thể Mộc Trạch Khải không tốt, có một cao nhân giang hồ nói với cha mẹ Mộc Trạch Khải rằng, muốn nuôi được đứa bé này thì nhất định phải tìm con dâu nuôi từ bé để giải trừ tà khí, còn phải đặt nhũ danh con gái cho anh.Nhưng giờ là thời đại văn minh không cho phép tảo hôn, cho nên cha mẹ Mộc Trạch Khải chỉ có thể nhận con nuôi, nhưng thực chất chính là con dâu xung hỉ.Đời này, Mộc Trạch Khải hận nhất chính là bốn chữ con dâu xung hỉ, vừa quê mùa vừa phong kiến.Khi còn bé, anh thường bị chế giễu vì chuyện này, cho nên sắc mặt anh cứng đờ: “Kim Tiểu Ốc, câm miệng lại cho tôi”.Tiểu Ốc không sợ, cô bé dùng cây chổi quét tất cả quần áo rơi trên đất lẫn với rác rưởi, bụi bặm, trong đó có cả quần áo của Mộc Trạch Khải và bạn gái.Bạn gái nghe thấy giọng của Mộc Trạch Khải biết ngay là anh rất ghét cô bé này, mà cô bé chỉ là con nuôi, cho nên gan cô bỗng lớn lên, cô kéo chăn ngồi dậy quát Tiểu Ốc: “Này, bộ quần áo kia của tôi rất đắt tiền, cô quét đi tôi mặc cái gì bây giờ?”Tiểu Ốc nói: “Bẩn, ném”.“Đồ b*nh h**n! Mộc Trạch Khải, em anh bệnh nặng rồi”.Mộc Trạch Khải không động đậy, chỉ giật giật ngón tay, cô gái này mới quen có mấy ngày, còn chưa kịp chơi đùa, đáng tiếc ngu ngốc đắc tội Kim Tiểu Ốc, chỉ sợ không gãy xương cũng sống dở chết dở.Tiểu Ốc quét dọn xong, cô gái kia tưởng rằng cô bé đi ra ngoài luôn, thình lình cô bé quay người lại, nhanh như cắt gạt phắt cái chăn trên giường quăng ra ngoài cửa sổ.