“Khải, ôm chặt em. . . . . .” Một âm thanh nũng nịu vang lên. “Bảo bối, em thật đẹp”. Mộc Trạch Khải ôm cô gái trong ngực, giọng nói ngày càng đầy d*c v*ng, giống như sắp đem cô hòa tan trong biển t*nh d*c của anh. “Phanh! Phanh! Phanh! Phanh!” Bỗng vang lên một tràng tiếng gõ cửa. Một cô bé khoảng mười sáu, mười bảy tuổi, khuôn mặt nhỏ bé thanh thuần, má lúm đồng tiền đang ở bên ngoài gõ cửa. Mộc Trạch Khải vẫn bao trùm lên trên thân thể cô gái, nhiệt tình ôm hôn, như không nghe thấy gì. “Mộc Trạch Khải, em đang nói với anh đấy! Anh dám không mở cửa ra, em sẽ tự mở”. Cô bé cười hắc hắc, nụ cười giảo hoạt và bỉ ổi không hợp với tuổi, đùa giỡn trên giường, thật mong đợi! Mộc Trạch Khải từ trên người cô gái kia lật xuống, nằm thở hổn hển, nổi giận gầm lên một tiếng: “Kim Tiểu Ốc, không được đi vào. Cút đi cho tôi”. “Được, em cút”. Nhưng là cút vào trong phòng, cô bé một phát đá văng cánh cửa, sau đó ngồi xổm xuống lăn đến mép giường. “Kim Tiểu Ốc, em lại đá hỏng cửa phòng tôi”. Đáng…
Chương 3: Bẩn Thì Ném
Tổng Giám Đốc Đào Hoa Xin Cẩn Thận Cô Dâu Xã Hội Đen Nuôi Từ BéTác giả: Tiền Tiểu BạchTruyện Ngôn Tình“Khải, ôm chặt em. . . . . .” Một âm thanh nũng nịu vang lên. “Bảo bối, em thật đẹp”. Mộc Trạch Khải ôm cô gái trong ngực, giọng nói ngày càng đầy d*c v*ng, giống như sắp đem cô hòa tan trong biển t*nh d*c của anh. “Phanh! Phanh! Phanh! Phanh!” Bỗng vang lên một tràng tiếng gõ cửa. Một cô bé khoảng mười sáu, mười bảy tuổi, khuôn mặt nhỏ bé thanh thuần, má lúm đồng tiền đang ở bên ngoài gõ cửa. Mộc Trạch Khải vẫn bao trùm lên trên thân thể cô gái, nhiệt tình ôm hôn, như không nghe thấy gì. “Mộc Trạch Khải, em đang nói với anh đấy! Anh dám không mở cửa ra, em sẽ tự mở”. Cô bé cười hắc hắc, nụ cười giảo hoạt và bỉ ổi không hợp với tuổi, đùa giỡn trên giường, thật mong đợi! Mộc Trạch Khải từ trên người cô gái kia lật xuống, nằm thở hổn hển, nổi giận gầm lên một tiếng: “Kim Tiểu Ốc, không được đi vào. Cút đi cho tôi”. “Được, em cút”. Nhưng là cút vào trong phòng, cô bé một phát đá văng cánh cửa, sau đó ngồi xổm xuống lăn đến mép giường. “Kim Tiểu Ốc, em lại đá hỏng cửa phòng tôi”. Đáng… Trước đây Tiểu Ốc có luyện qua môn đẩy tạ, nên lúc ném dùng sức quá mạnh làm cái chăn bị ném qua sân ra đường lớn, đúng lúc một chiếc xe hơi xui xẻo đi qua không may bị cái chăn bao phủ che cả tầm mắt vội vàng phanh gấp nhưng không kịp, do vậy đã cùng với một chiếc xe đi ngược chiều KISS rất thân mật.Việc này không quan trọng, quan trọng là không có chăn che, hiện tại hai người trên giường trở nên trơ trụi.Cô gái kia lộ thân thể tr*n tr**ng trước mặt Tiểu Ốc sợ hãi kêu to: “Cô làm gì đấy?”.Tiểu Ốc: “Bẩn thì vứt đi! Trên đó có mùi hôi nách, là do tắm không sạch”.Mộc Trạch Khải đã biết sẽ có chuyện.Loại chuyện này Tiểu Ốc đã làm mấy lần, anh thở dài đứng dậy đến ngăn kéo tìm quần áo mặc.Lúc này, mấy người bảo vệ ở dưới lầu nghe thấy tiếng kêu, kéo nhau chạy lên phòng.Kim Tiểu Ốc có âm mưu từ trước nên không đóng cửa.Anh không kịp mặc áo, lại không có chăn che, giờ bị bọn thuộc hạ nhìn thấy thân thể tr*n tr**ng thì thanh danh của anh sẽ bị hủy toàn bộ trong chốc lát…Bỗng có một đôi tay nhanh chóng ôm chặt hông anh, đẩy ngược anh vào phòng tắm.Mộc Trạch Khải liếc mắt nhìn Kim Tiểu Ốc đang ôm mình thầm nghĩ, nhóc con này vẫn còn thuốc chữa, ít nhất cũng biết bảo vệ danh dự của anh, anh nào biết Tiểu Ốc chính là nghĩ, người đàn ông của ta chỉ mình ta nhìn, những người khác đừng có mà mơ tưởng!Mộc Trạch Khải được bảo vệ nhưng có người thì không may mắn như thế.Mấy bảo vệ kia vừa xông vào phòng đã nhìn thấy hình ảnh tươi đẹp khiến máu mũi xung động muốn chảy ra, một mỹ nhân tr*n tr**ng!“A! Các anh đừng nhìn tôi, đi ra mau”.Cô gái xấu hổ hét to.Chỉ là bọn bảo vệ không nghe lời cô, bởi vì trong phòng còn có tiểu thư cùng thiếu gia.Tiểu Ốc đẩy Mộc Trạch Khải vào phòng tắm mặc quần áo, sau đó xoay người lại dịu dàng cười với bọn họ: “Còn đứng đấy làm gì? Không nhìn thấy trong nhà có vật bẩn sao? Ném đi cho tôi”.Hộ vệ giáp hỏi: “Không biết tiểu thư muốn ném cái gì?”“Cái vật sống đó”.Tiểu Ốc vừa nói vừa xé một mảnh ga giường ném lên người cô gái kia: “Khoác vào”.
Trước đây Tiểu Ốc có luyện qua môn đẩy tạ, nên lúc ném dùng sức quá mạnh làm cái chăn bị ném qua sân ra đường lớn, đúng lúc một chiếc xe hơi xui xẻo đi qua không may bị cái chăn bao phủ che cả tầm mắt vội vàng phanh gấp nhưng không kịp, do vậy đã cùng với một chiếc xe đi ngược chiều KISS rất thân mật.
Việc này không quan trọng, quan trọng là không có chăn che, hiện tại hai người trên giường trở nên trơ trụi.
Cô gái kia lộ thân thể tr*n tr**ng trước mặt Tiểu Ốc sợ hãi kêu to: “Cô làm gì đấy?”.
Tiểu Ốc: “Bẩn thì vứt đi! Trên đó có mùi hôi nách, là do tắm không sạch”.
Mộc Trạch Khải đã biết sẽ có chuyện.
Loại chuyện này Tiểu Ốc đã làm mấy lần, anh thở dài đứng dậy đến ngăn kéo tìm quần áo mặc.
Lúc này, mấy người bảo vệ ở dưới lầu nghe thấy tiếng kêu, kéo nhau chạy lên phòng.
Kim Tiểu Ốc có âm mưu từ trước nên không đóng cửa.
Anh không kịp mặc áo, lại không có chăn che, giờ bị bọn thuộc hạ nhìn thấy thân thể tr*n tr**ng thì thanh danh của anh sẽ bị hủy toàn bộ trong chốc lát…
Bỗng có một đôi tay nhanh chóng ôm chặt hông anh, đẩy ngược anh vào phòng tắm.
Mộc Trạch Khải liếc mắt nhìn Kim Tiểu Ốc đang ôm mình thầm nghĩ, nhóc con này vẫn còn thuốc chữa, ít nhất cũng biết bảo vệ danh dự của anh, anh nào biết Tiểu Ốc chính là nghĩ, người đàn ông của ta chỉ mình ta nhìn, những người khác đừng có mà mơ tưởng!
Mộc Trạch Khải được bảo vệ nhưng có người thì không may mắn như thế.
Mấy bảo vệ kia vừa xông vào phòng đã nhìn thấy hình ảnh tươi đẹp khiến máu mũi xung động muốn chảy ra, một mỹ nhân tr*n tr**ng!
“A! Các anh đừng nhìn tôi, đi ra mau”.
Cô gái xấu hổ hét to.
Chỉ là bọn bảo vệ không nghe lời cô, bởi vì trong phòng còn có tiểu thư cùng thiếu gia.
Tiểu Ốc đẩy Mộc Trạch Khải vào phòng tắm mặc quần áo, sau đó xoay người lại dịu dàng cười với bọn họ: “Còn đứng đấy làm gì? Không nhìn thấy trong nhà có vật bẩn sao? Ném đi cho tôi”.
Hộ vệ giáp hỏi: “Không biết tiểu thư muốn ném cái gì?”
“Cái vật sống đó”.
Tiểu Ốc vừa nói vừa xé một mảnh ga giường ném lên người cô gái kia: “Khoác vào”.
Tổng Giám Đốc Đào Hoa Xin Cẩn Thận Cô Dâu Xã Hội Đen Nuôi Từ BéTác giả: Tiền Tiểu BạchTruyện Ngôn Tình“Khải, ôm chặt em. . . . . .” Một âm thanh nũng nịu vang lên. “Bảo bối, em thật đẹp”. Mộc Trạch Khải ôm cô gái trong ngực, giọng nói ngày càng đầy d*c v*ng, giống như sắp đem cô hòa tan trong biển t*nh d*c của anh. “Phanh! Phanh! Phanh! Phanh!” Bỗng vang lên một tràng tiếng gõ cửa. Một cô bé khoảng mười sáu, mười bảy tuổi, khuôn mặt nhỏ bé thanh thuần, má lúm đồng tiền đang ở bên ngoài gõ cửa. Mộc Trạch Khải vẫn bao trùm lên trên thân thể cô gái, nhiệt tình ôm hôn, như không nghe thấy gì. “Mộc Trạch Khải, em đang nói với anh đấy! Anh dám không mở cửa ra, em sẽ tự mở”. Cô bé cười hắc hắc, nụ cười giảo hoạt và bỉ ổi không hợp với tuổi, đùa giỡn trên giường, thật mong đợi! Mộc Trạch Khải từ trên người cô gái kia lật xuống, nằm thở hổn hển, nổi giận gầm lên một tiếng: “Kim Tiểu Ốc, không được đi vào. Cút đi cho tôi”. “Được, em cút”. Nhưng là cút vào trong phòng, cô bé một phát đá văng cánh cửa, sau đó ngồi xổm xuống lăn đến mép giường. “Kim Tiểu Ốc, em lại đá hỏng cửa phòng tôi”. Đáng… Trước đây Tiểu Ốc có luyện qua môn đẩy tạ, nên lúc ném dùng sức quá mạnh làm cái chăn bị ném qua sân ra đường lớn, đúng lúc một chiếc xe hơi xui xẻo đi qua không may bị cái chăn bao phủ che cả tầm mắt vội vàng phanh gấp nhưng không kịp, do vậy đã cùng với một chiếc xe đi ngược chiều KISS rất thân mật.Việc này không quan trọng, quan trọng là không có chăn che, hiện tại hai người trên giường trở nên trơ trụi.Cô gái kia lộ thân thể tr*n tr**ng trước mặt Tiểu Ốc sợ hãi kêu to: “Cô làm gì đấy?”.Tiểu Ốc: “Bẩn thì vứt đi! Trên đó có mùi hôi nách, là do tắm không sạch”.Mộc Trạch Khải đã biết sẽ có chuyện.Loại chuyện này Tiểu Ốc đã làm mấy lần, anh thở dài đứng dậy đến ngăn kéo tìm quần áo mặc.Lúc này, mấy người bảo vệ ở dưới lầu nghe thấy tiếng kêu, kéo nhau chạy lên phòng.Kim Tiểu Ốc có âm mưu từ trước nên không đóng cửa.Anh không kịp mặc áo, lại không có chăn che, giờ bị bọn thuộc hạ nhìn thấy thân thể tr*n tr**ng thì thanh danh của anh sẽ bị hủy toàn bộ trong chốc lát…Bỗng có một đôi tay nhanh chóng ôm chặt hông anh, đẩy ngược anh vào phòng tắm.Mộc Trạch Khải liếc mắt nhìn Kim Tiểu Ốc đang ôm mình thầm nghĩ, nhóc con này vẫn còn thuốc chữa, ít nhất cũng biết bảo vệ danh dự của anh, anh nào biết Tiểu Ốc chính là nghĩ, người đàn ông của ta chỉ mình ta nhìn, những người khác đừng có mà mơ tưởng!Mộc Trạch Khải được bảo vệ nhưng có người thì không may mắn như thế.Mấy bảo vệ kia vừa xông vào phòng đã nhìn thấy hình ảnh tươi đẹp khiến máu mũi xung động muốn chảy ra, một mỹ nhân tr*n tr**ng!“A! Các anh đừng nhìn tôi, đi ra mau”.Cô gái xấu hổ hét to.Chỉ là bọn bảo vệ không nghe lời cô, bởi vì trong phòng còn có tiểu thư cùng thiếu gia.Tiểu Ốc đẩy Mộc Trạch Khải vào phòng tắm mặc quần áo, sau đó xoay người lại dịu dàng cười với bọn họ: “Còn đứng đấy làm gì? Không nhìn thấy trong nhà có vật bẩn sao? Ném đi cho tôi”.Hộ vệ giáp hỏi: “Không biết tiểu thư muốn ném cái gì?”“Cái vật sống đó”.Tiểu Ốc vừa nói vừa xé một mảnh ga giường ném lên người cô gái kia: “Khoác vào”.