“Khải, ôm chặt em. . . . . .” Một âm thanh nũng nịu vang lên. “Bảo bối, em thật đẹp”. Mộc Trạch Khải ôm cô gái trong ngực, giọng nói ngày càng đầy d*c v*ng, giống như sắp đem cô hòa tan trong biển t*nh d*c của anh. “Phanh! Phanh! Phanh! Phanh!” Bỗng vang lên một tràng tiếng gõ cửa. Một cô bé khoảng mười sáu, mười bảy tuổi, khuôn mặt nhỏ bé thanh thuần, má lúm đồng tiền đang ở bên ngoài gõ cửa. Mộc Trạch Khải vẫn bao trùm lên trên thân thể cô gái, nhiệt tình ôm hôn, như không nghe thấy gì. “Mộc Trạch Khải, em đang nói với anh đấy! Anh dám không mở cửa ra, em sẽ tự mở”. Cô bé cười hắc hắc, nụ cười giảo hoạt và bỉ ổi không hợp với tuổi, đùa giỡn trên giường, thật mong đợi! Mộc Trạch Khải từ trên người cô gái kia lật xuống, nằm thở hổn hển, nổi giận gầm lên một tiếng: “Kim Tiểu Ốc, không được đi vào. Cút đi cho tôi”. “Được, em cút”. Nhưng là cút vào trong phòng, cô bé một phát đá văng cánh cửa, sau đó ngồi xổm xuống lăn đến mép giường. “Kim Tiểu Ốc, em lại đá hỏng cửa phòng tôi”. Đáng…
Chương 6: Đụng Phải Tên Lừa Gạt
Tổng Giám Đốc Đào Hoa Xin Cẩn Thận Cô Dâu Xã Hội Đen Nuôi Từ BéTác giả: Tiền Tiểu BạchTruyện Ngôn Tình“Khải, ôm chặt em. . . . . .” Một âm thanh nũng nịu vang lên. “Bảo bối, em thật đẹp”. Mộc Trạch Khải ôm cô gái trong ngực, giọng nói ngày càng đầy d*c v*ng, giống như sắp đem cô hòa tan trong biển t*nh d*c của anh. “Phanh! Phanh! Phanh! Phanh!” Bỗng vang lên một tràng tiếng gõ cửa. Một cô bé khoảng mười sáu, mười bảy tuổi, khuôn mặt nhỏ bé thanh thuần, má lúm đồng tiền đang ở bên ngoài gõ cửa. Mộc Trạch Khải vẫn bao trùm lên trên thân thể cô gái, nhiệt tình ôm hôn, như không nghe thấy gì. “Mộc Trạch Khải, em đang nói với anh đấy! Anh dám không mở cửa ra, em sẽ tự mở”. Cô bé cười hắc hắc, nụ cười giảo hoạt và bỉ ổi không hợp với tuổi, đùa giỡn trên giường, thật mong đợi! Mộc Trạch Khải từ trên người cô gái kia lật xuống, nằm thở hổn hển, nổi giận gầm lên một tiếng: “Kim Tiểu Ốc, không được đi vào. Cút đi cho tôi”. “Được, em cút”. Nhưng là cút vào trong phòng, cô bé một phát đá văng cánh cửa, sau đó ngồi xổm xuống lăn đến mép giường. “Kim Tiểu Ốc, em lại đá hỏng cửa phòng tôi”. Đáng… “Không có ai bị thương, nhưng hai chủ xe kia rất quý xe của họ, một xe bị rơi khung bảo vệ đuôi xe, một xe đầu bị biến dạng, A Trung đã đem một số tiền hậu hĩnh ra bồi thường, ặc, khung bảo vệ xe Thiên Ngữ bồi thường 150 tệ, đầu xe Volvo 8 vạn.Nhưng bọn họ không nhận, nói là chúng ta ở biệt thự nhất định rất giàu, không đưa ra vài chục vạn thì không đi”.Mộc Trạch Khải là một thương nhân nghiêm chỉnh, điềm đạm nói: “Mỗi người tăng gấp đôi coi như là phí an ủi, nếu còn không đi thì báo cảnh sát”.“Chờ đã”.Tiểu Ốc ở bên cạnh anh đi qua bật ti vi lên rồi nói với Mộc Trạch Khải: “Em biết nhà chúng ta có nhiều tiền nhưng không phải để tiêu thế này, anh cứ xem ti vi đi, chuyện này em sẽ xử lý”.Nhóc con này thật có dáng dấp của một thiên kim xã hội đen, nhưng Mộc Trạch Khải chưa bao giờ cảm thấy đây là việc tốt: “Em đi xử lí tôi mới lo”.“Anh lo bọn họ bắt nạt em?”“Tôi lo em bắt nạt người ta ấy”.Quả thật cô có khí chất cao quý, do được ba mẹ vô cùng cưng chiều, các dì các chú gặp cô lúc mới ba tuổi đã nói thế, làm cho ba mẹ càng thêm chiều chuộng cô, cô có bắt nạt người bên ngoài thì ba mẹ cũng chỉ vỗ tay trầm trồ khen ngợi.Tiểu Ốc không nói cùng anh nữa, quay sang hỏi A Hổ: “Này, hai cái xe đó xe nào là xe đắt tiền?”“Đầu xe này hơn ba mươi vạn, khung bảo vệ của xe kia tám vạn”.Tiểu Ốc gật đầu, trong lòng đã có ý định, sau đó đi ra cổng: “Mở cửa”.“Tiểu thư, bọn họ người đông thế mạnh, hay là chờ lão gia về xử lí”? Mặc dù bọn họ biết tiểu thư dũng cảm nhưng tiểu thư dù sao cũng còn bé.“Đưa tôi một thanh đao Hổ Tử”.Tiểu Ốc xòe tay ra.“Dạ”.A Hổ chưa cần thúc giục thì đã thấy một thanh đao được đưa đến.Tiểu Ốc cầm đao suy nghĩ một chút, khẽ cười với A Trung: “Mở cửa”.“Dạ”.Mắt thấy những người người trước cửa vẫn đang la hét, nếu tối nay không đuổi đi được thì sẽ mang tới phiền phức lớn.Ngày mai ông bà chủ trở về thì bọn họ nhất định sẽ bị phạt vì bảo vệ tiểu thư không tốt.Cửa sắt từ từ được kéo sang hai bên, đám người ngoài cửa đang la hét, nhìn thấy một cô bé mảnh khảnh không khỏi buồn cười.Mặc dù nghe nói mấy năm nay Mộc gia thu tay trên giang hồ, có thể là do thực lực suy yếu, nhưng lại không nghĩ tới Mộc gia sẽ phái một cô bé chân yếu tay mềm ra mặt.
“Không có ai bị thương, nhưng hai chủ xe kia rất quý xe của họ, một xe bị rơi khung bảo vệ đuôi xe, một xe đầu bị biến dạng, A Trung đã đem một số tiền hậu hĩnh ra bồi thường, ặc, khung bảo vệ xe Thiên Ngữ bồi thường 150 tệ, đầu xe Volvo 8 vạn.
Nhưng bọn họ không nhận, nói là chúng ta ở biệt thự nhất định rất giàu, không đưa ra vài chục vạn thì không đi”.
Mộc Trạch Khải là một thương nhân nghiêm chỉnh, điềm đạm nói: “Mỗi người tăng gấp đôi coi như là phí an ủi, nếu còn không đi thì báo cảnh sát”.
“Chờ đã”.
Tiểu Ốc ở bên cạnh anh đi qua bật ti vi lên rồi nói với Mộc Trạch Khải: “Em biết nhà chúng ta có nhiều tiền nhưng không phải để tiêu thế này, anh cứ xem ti vi đi, chuyện này em sẽ xử lý”.
Nhóc con này thật có dáng dấp của một thiên kim xã hội đen, nhưng Mộc Trạch Khải chưa bao giờ cảm thấy đây là việc tốt: “Em đi xử lí tôi mới lo”.
“Anh lo bọn họ bắt nạt em?”
“Tôi lo em bắt nạt người ta ấy”.
Quả thật cô có khí chất cao quý, do được ba mẹ vô cùng cưng chiều, các dì các chú gặp cô lúc mới ba tuổi đã nói thế, làm cho ba mẹ càng thêm chiều chuộng cô, cô có bắt nạt người bên ngoài thì ba mẹ cũng chỉ vỗ tay trầm trồ khen ngợi.
Tiểu Ốc không nói cùng anh nữa, quay sang hỏi A Hổ: “Này, hai cái xe đó xe nào là xe đắt tiền?”
“Đầu xe này hơn ba mươi vạn, khung bảo vệ của xe kia tám vạn”.
Tiểu Ốc gật đầu, trong lòng đã có ý định, sau đó đi ra cổng: “Mở cửa”.
“Tiểu thư, bọn họ người đông thế mạnh, hay là chờ lão gia về xử lí”? Mặc dù bọn họ biết tiểu thư dũng cảm nhưng tiểu thư dù sao cũng còn bé.
“Đưa tôi một thanh đao Hổ Tử”.
Tiểu Ốc xòe tay ra.
“Dạ”.
A Hổ chưa cần thúc giục thì đã thấy một thanh đao được đưa đến.
Tiểu Ốc cầm đao suy nghĩ một chút, khẽ cười với A Trung: “Mở cửa”.
“Dạ”.
Mắt thấy những người người trước cửa vẫn đang la hét, nếu tối nay không đuổi đi được thì sẽ mang tới phiền phức lớn.
Ngày mai ông bà chủ trở về thì bọn họ nhất định sẽ bị phạt vì bảo vệ tiểu thư không tốt.
Cửa sắt từ từ được kéo sang hai bên, đám người ngoài cửa đang la hét, nhìn thấy một cô bé mảnh khảnh không khỏi buồn cười.
Mặc dù nghe nói mấy năm nay Mộc gia thu tay trên giang hồ, có thể là do thực lực suy yếu, nhưng lại không nghĩ tới Mộc gia sẽ phái một cô bé chân yếu tay mềm ra mặt.
Tổng Giám Đốc Đào Hoa Xin Cẩn Thận Cô Dâu Xã Hội Đen Nuôi Từ BéTác giả: Tiền Tiểu BạchTruyện Ngôn Tình“Khải, ôm chặt em. . . . . .” Một âm thanh nũng nịu vang lên. “Bảo bối, em thật đẹp”. Mộc Trạch Khải ôm cô gái trong ngực, giọng nói ngày càng đầy d*c v*ng, giống như sắp đem cô hòa tan trong biển t*nh d*c của anh. “Phanh! Phanh! Phanh! Phanh!” Bỗng vang lên một tràng tiếng gõ cửa. Một cô bé khoảng mười sáu, mười bảy tuổi, khuôn mặt nhỏ bé thanh thuần, má lúm đồng tiền đang ở bên ngoài gõ cửa. Mộc Trạch Khải vẫn bao trùm lên trên thân thể cô gái, nhiệt tình ôm hôn, như không nghe thấy gì. “Mộc Trạch Khải, em đang nói với anh đấy! Anh dám không mở cửa ra, em sẽ tự mở”. Cô bé cười hắc hắc, nụ cười giảo hoạt và bỉ ổi không hợp với tuổi, đùa giỡn trên giường, thật mong đợi! Mộc Trạch Khải từ trên người cô gái kia lật xuống, nằm thở hổn hển, nổi giận gầm lên một tiếng: “Kim Tiểu Ốc, không được đi vào. Cút đi cho tôi”. “Được, em cút”. Nhưng là cút vào trong phòng, cô bé một phát đá văng cánh cửa, sau đó ngồi xổm xuống lăn đến mép giường. “Kim Tiểu Ốc, em lại đá hỏng cửa phòng tôi”. Đáng… “Không có ai bị thương, nhưng hai chủ xe kia rất quý xe của họ, một xe bị rơi khung bảo vệ đuôi xe, một xe đầu bị biến dạng, A Trung đã đem một số tiền hậu hĩnh ra bồi thường, ặc, khung bảo vệ xe Thiên Ngữ bồi thường 150 tệ, đầu xe Volvo 8 vạn.Nhưng bọn họ không nhận, nói là chúng ta ở biệt thự nhất định rất giàu, không đưa ra vài chục vạn thì không đi”.Mộc Trạch Khải là một thương nhân nghiêm chỉnh, điềm đạm nói: “Mỗi người tăng gấp đôi coi như là phí an ủi, nếu còn không đi thì báo cảnh sát”.“Chờ đã”.Tiểu Ốc ở bên cạnh anh đi qua bật ti vi lên rồi nói với Mộc Trạch Khải: “Em biết nhà chúng ta có nhiều tiền nhưng không phải để tiêu thế này, anh cứ xem ti vi đi, chuyện này em sẽ xử lý”.Nhóc con này thật có dáng dấp của một thiên kim xã hội đen, nhưng Mộc Trạch Khải chưa bao giờ cảm thấy đây là việc tốt: “Em đi xử lí tôi mới lo”.“Anh lo bọn họ bắt nạt em?”“Tôi lo em bắt nạt người ta ấy”.Quả thật cô có khí chất cao quý, do được ba mẹ vô cùng cưng chiều, các dì các chú gặp cô lúc mới ba tuổi đã nói thế, làm cho ba mẹ càng thêm chiều chuộng cô, cô có bắt nạt người bên ngoài thì ba mẹ cũng chỉ vỗ tay trầm trồ khen ngợi.Tiểu Ốc không nói cùng anh nữa, quay sang hỏi A Hổ: “Này, hai cái xe đó xe nào là xe đắt tiền?”“Đầu xe này hơn ba mươi vạn, khung bảo vệ của xe kia tám vạn”.Tiểu Ốc gật đầu, trong lòng đã có ý định, sau đó đi ra cổng: “Mở cửa”.“Tiểu thư, bọn họ người đông thế mạnh, hay là chờ lão gia về xử lí”? Mặc dù bọn họ biết tiểu thư dũng cảm nhưng tiểu thư dù sao cũng còn bé.“Đưa tôi một thanh đao Hổ Tử”.Tiểu Ốc xòe tay ra.“Dạ”.A Hổ chưa cần thúc giục thì đã thấy một thanh đao được đưa đến.Tiểu Ốc cầm đao suy nghĩ một chút, khẽ cười với A Trung: “Mở cửa”.“Dạ”.Mắt thấy những người người trước cửa vẫn đang la hét, nếu tối nay không đuổi đi được thì sẽ mang tới phiền phức lớn.Ngày mai ông bà chủ trở về thì bọn họ nhất định sẽ bị phạt vì bảo vệ tiểu thư không tốt.Cửa sắt từ từ được kéo sang hai bên, đám người ngoài cửa đang la hét, nhìn thấy một cô bé mảnh khảnh không khỏi buồn cười.Mặc dù nghe nói mấy năm nay Mộc gia thu tay trên giang hồ, có thể là do thực lực suy yếu, nhưng lại không nghĩ tới Mộc gia sẽ phái một cô bé chân yếu tay mềm ra mặt.