“Khải, ôm chặt em. . . . . .” Một âm thanh nũng nịu vang lên. “Bảo bối, em thật đẹp”. Mộc Trạch Khải ôm cô gái trong ngực, giọng nói ngày càng đầy d*c v*ng, giống như sắp đem cô hòa tan trong biển t*nh d*c của anh. “Phanh! Phanh! Phanh! Phanh!” Bỗng vang lên một tràng tiếng gõ cửa. Một cô bé khoảng mười sáu, mười bảy tuổi, khuôn mặt nhỏ bé thanh thuần, má lúm đồng tiền đang ở bên ngoài gõ cửa. Mộc Trạch Khải vẫn bao trùm lên trên thân thể cô gái, nhiệt tình ôm hôn, như không nghe thấy gì. “Mộc Trạch Khải, em đang nói với anh đấy! Anh dám không mở cửa ra, em sẽ tự mở”. Cô bé cười hắc hắc, nụ cười giảo hoạt và bỉ ổi không hợp với tuổi, đùa giỡn trên giường, thật mong đợi! Mộc Trạch Khải từ trên người cô gái kia lật xuống, nằm thở hổn hển, nổi giận gầm lên một tiếng: “Kim Tiểu Ốc, không được đi vào. Cút đi cho tôi”. “Được, em cút”. Nhưng là cút vào trong phòng, cô bé một phát đá văng cánh cửa, sau đó ngồi xổm xuống lăn đến mép giường. “Kim Tiểu Ốc, em lại đá hỏng cửa phòng tôi”. Đáng…
Chương 5: Bình Tĩnh Như Thường
Tổng Giám Đốc Đào Hoa Xin Cẩn Thận Cô Dâu Xã Hội Đen Nuôi Từ BéTác giả: Tiền Tiểu BạchTruyện Ngôn Tình“Khải, ôm chặt em. . . . . .” Một âm thanh nũng nịu vang lên. “Bảo bối, em thật đẹp”. Mộc Trạch Khải ôm cô gái trong ngực, giọng nói ngày càng đầy d*c v*ng, giống như sắp đem cô hòa tan trong biển t*nh d*c của anh. “Phanh! Phanh! Phanh! Phanh!” Bỗng vang lên một tràng tiếng gõ cửa. Một cô bé khoảng mười sáu, mười bảy tuổi, khuôn mặt nhỏ bé thanh thuần, má lúm đồng tiền đang ở bên ngoài gõ cửa. Mộc Trạch Khải vẫn bao trùm lên trên thân thể cô gái, nhiệt tình ôm hôn, như không nghe thấy gì. “Mộc Trạch Khải, em đang nói với anh đấy! Anh dám không mở cửa ra, em sẽ tự mở”. Cô bé cười hắc hắc, nụ cười giảo hoạt và bỉ ổi không hợp với tuổi, đùa giỡn trên giường, thật mong đợi! Mộc Trạch Khải từ trên người cô gái kia lật xuống, nằm thở hổn hển, nổi giận gầm lên một tiếng: “Kim Tiểu Ốc, không được đi vào. Cút đi cho tôi”. “Được, em cút”. Nhưng là cút vào trong phòng, cô bé một phát đá văng cánh cửa, sau đó ngồi xổm xuống lăn đến mép giường. “Kim Tiểu Ốc, em lại đá hỏng cửa phòng tôi”. Đáng… Mộc Trạch Khải thua trận: “Em không thể gọi tôi một tiếng anh trai sao?”Có thể, Tiểu Ốc thoáng nghĩ đến, sau đó thâm tình hét lên với Mộc Trạch Khải đang đi xuống lầu: “Oh ba, tắc nhiên hoàn du!” (phiên dịch: tiếng Hàn: anh, em yêu anh).Mộc Trạch Khải bị cô làm cho sợ tới mức suýt chút nữa ngã cầu thang, may mắn anh kịp bám vào thanh vịn, nghiêm túc nói: “Về sau khi tôi xuống cầu thang thì em nên câm miệng lại”.“A, vậy sau này chờ anh đi xuống hết cầu thang em mới nói nhé”.Mộc Trạch Khải đau khổ, tại sao trong nhà lại có một tiểu ác ma chứ: “Không phải em muốn luyện Judo sao? Còn không đi?”“A, em đi ngay đây”.“Chờ đã, tại sao đột nhiên em lại muốn học Judo?” Thật ra thì cô giờ đã là thiên kim của Mộc gia, chỉ cần chơi mà không cần làm cũng chẳng ai dám nói một câu, cũng luôn có cơm ăn, gạo Mộc gia thừa nuôi cô thành sâu gạo.“Để bảo vệ anh”.Chính xác là bảo vệ sự trong sạch của anh, bởi vì Mộc Trạch Khải mang tiếng là công tử đào hoa nhưng thật ra anh vẫn còn là xử nam.“Tôi mà cần em bảo vệ thì toàn bộ bảo vệ có thể giải tán về nhà”.Cô chỉ là một cô gái yếu đuối có hành động cậy mạnh.Mộc Trạch Khải cho là cô nói đùa, mặc dù anh chỉ là một thư sinh nhưng chưa chắc cô đã khỏe bằng.“Hai năm, chỉ cần cho em thêm hai năm thì bọn họ thật sự có thể về nhà mà ăn”.“Cho em hai năm để em lật tung cái nhà này lên à”.Anh cười lạnh một tiếng đi tới ngồi xuống ghế sô pha.Bây giờ là 8 giờ tối, tối nay ba mẹ xã giao bên ngoài nên phải qua đêm ở khách sạn.Vốn anh cho rằng cuối cùng tối nay anh có thể phá bỏ danh xử nam, đáng tiếc bị cô phá, do vậy anh dứt khoát ngồi xem tin tức.Lúc Tiểu Ốc đang định đi luyện Judo thì bảo vệ A Hổ chạy vào báo cáo với Mộc Trạch Khải: “Thiếu gia, mới vừa rồi tiểu thư ném cái chăn, rơi trên xe người ta làm xe tông vào đuôi xe khác.Bây giờ người kia đang tụ tập nhiều người trước cửa nhà chúng ta đòi bồi thường, giờ nên làm gì ạ?”Mộc Trạch Khải bình tĩnh như thường tắt ti vi, nghiêng đầu hỏi: “Có ai bị thương không?”
Mộc Trạch Khải thua trận: “Em không thể gọi tôi một tiếng anh trai sao?”
Có thể, Tiểu Ốc thoáng nghĩ đến, sau đó thâm tình hét lên với Mộc Trạch Khải đang đi xuống lầu: “Oh ba, tắc nhiên hoàn du!” (phiên dịch: tiếng Hàn: anh, em yêu anh).
Mộc Trạch Khải bị cô làm cho sợ tới mức suýt chút nữa ngã cầu thang, may mắn anh kịp bám vào thanh vịn, nghiêm túc nói: “Về sau khi tôi xuống cầu thang thì em nên câm miệng lại”.
“A, vậy sau này chờ anh đi xuống hết cầu thang em mới nói nhé”.
Mộc Trạch Khải đau khổ, tại sao trong nhà lại có một tiểu ác ma chứ: “Không phải em muốn luyện Judo sao? Còn không đi?”
“A, em đi ngay đây”.
“Chờ đã, tại sao đột nhiên em lại muốn học Judo?” Thật ra thì cô giờ đã là thiên kim của Mộc gia, chỉ cần chơi mà không cần làm cũng chẳng ai dám nói một câu, cũng luôn có cơm ăn, gạo Mộc gia thừa nuôi cô thành sâu gạo.
“Để bảo vệ anh”.
Chính xác là bảo vệ sự trong sạch của anh, bởi vì Mộc Trạch Khải mang tiếng là công tử đào hoa nhưng thật ra anh vẫn còn là xử nam.
“Tôi mà cần em bảo vệ thì toàn bộ bảo vệ có thể giải tán về nhà”.
Cô chỉ là một cô gái yếu đuối có hành động cậy mạnh.
Mộc Trạch Khải cho là cô nói đùa, mặc dù anh chỉ là một thư sinh nhưng chưa chắc cô đã khỏe bằng.
“Hai năm, chỉ cần cho em thêm hai năm thì bọn họ thật sự có thể về nhà mà ăn”.
“Cho em hai năm để em lật tung cái nhà này lên à”.
Anh cười lạnh một tiếng đi tới ngồi xuống ghế sô pha.
Bây giờ là 8 giờ tối, tối nay ba mẹ xã giao bên ngoài nên phải qua đêm ở khách sạn.
Vốn anh cho rằng cuối cùng tối nay anh có thể phá bỏ danh xử nam, đáng tiếc bị cô phá, do vậy anh dứt khoát ngồi xem tin tức.
Lúc Tiểu Ốc đang định đi luyện Judo thì bảo vệ A Hổ chạy vào báo cáo với Mộc Trạch Khải: “Thiếu gia, mới vừa rồi tiểu thư ném cái chăn, rơi trên xe người ta làm xe tông vào đuôi xe khác.
Bây giờ người kia đang tụ tập nhiều người trước cửa nhà chúng ta đòi bồi thường, giờ nên làm gì ạ?”
Mộc Trạch Khải bình tĩnh như thường tắt ti vi, nghiêng đầu hỏi: “Có ai bị thương không?”
Tổng Giám Đốc Đào Hoa Xin Cẩn Thận Cô Dâu Xã Hội Đen Nuôi Từ BéTác giả: Tiền Tiểu BạchTruyện Ngôn Tình“Khải, ôm chặt em. . . . . .” Một âm thanh nũng nịu vang lên. “Bảo bối, em thật đẹp”. Mộc Trạch Khải ôm cô gái trong ngực, giọng nói ngày càng đầy d*c v*ng, giống như sắp đem cô hòa tan trong biển t*nh d*c của anh. “Phanh! Phanh! Phanh! Phanh!” Bỗng vang lên một tràng tiếng gõ cửa. Một cô bé khoảng mười sáu, mười bảy tuổi, khuôn mặt nhỏ bé thanh thuần, má lúm đồng tiền đang ở bên ngoài gõ cửa. Mộc Trạch Khải vẫn bao trùm lên trên thân thể cô gái, nhiệt tình ôm hôn, như không nghe thấy gì. “Mộc Trạch Khải, em đang nói với anh đấy! Anh dám không mở cửa ra, em sẽ tự mở”. Cô bé cười hắc hắc, nụ cười giảo hoạt và bỉ ổi không hợp với tuổi, đùa giỡn trên giường, thật mong đợi! Mộc Trạch Khải từ trên người cô gái kia lật xuống, nằm thở hổn hển, nổi giận gầm lên một tiếng: “Kim Tiểu Ốc, không được đi vào. Cút đi cho tôi”. “Được, em cút”. Nhưng là cút vào trong phòng, cô bé một phát đá văng cánh cửa, sau đó ngồi xổm xuống lăn đến mép giường. “Kim Tiểu Ốc, em lại đá hỏng cửa phòng tôi”. Đáng… Mộc Trạch Khải thua trận: “Em không thể gọi tôi một tiếng anh trai sao?”Có thể, Tiểu Ốc thoáng nghĩ đến, sau đó thâm tình hét lên với Mộc Trạch Khải đang đi xuống lầu: “Oh ba, tắc nhiên hoàn du!” (phiên dịch: tiếng Hàn: anh, em yêu anh).Mộc Trạch Khải bị cô làm cho sợ tới mức suýt chút nữa ngã cầu thang, may mắn anh kịp bám vào thanh vịn, nghiêm túc nói: “Về sau khi tôi xuống cầu thang thì em nên câm miệng lại”.“A, vậy sau này chờ anh đi xuống hết cầu thang em mới nói nhé”.Mộc Trạch Khải đau khổ, tại sao trong nhà lại có một tiểu ác ma chứ: “Không phải em muốn luyện Judo sao? Còn không đi?”“A, em đi ngay đây”.“Chờ đã, tại sao đột nhiên em lại muốn học Judo?” Thật ra thì cô giờ đã là thiên kim của Mộc gia, chỉ cần chơi mà không cần làm cũng chẳng ai dám nói một câu, cũng luôn có cơm ăn, gạo Mộc gia thừa nuôi cô thành sâu gạo.“Để bảo vệ anh”.Chính xác là bảo vệ sự trong sạch của anh, bởi vì Mộc Trạch Khải mang tiếng là công tử đào hoa nhưng thật ra anh vẫn còn là xử nam.“Tôi mà cần em bảo vệ thì toàn bộ bảo vệ có thể giải tán về nhà”.Cô chỉ là một cô gái yếu đuối có hành động cậy mạnh.Mộc Trạch Khải cho là cô nói đùa, mặc dù anh chỉ là một thư sinh nhưng chưa chắc cô đã khỏe bằng.“Hai năm, chỉ cần cho em thêm hai năm thì bọn họ thật sự có thể về nhà mà ăn”.“Cho em hai năm để em lật tung cái nhà này lên à”.Anh cười lạnh một tiếng đi tới ngồi xuống ghế sô pha.Bây giờ là 8 giờ tối, tối nay ba mẹ xã giao bên ngoài nên phải qua đêm ở khách sạn.Vốn anh cho rằng cuối cùng tối nay anh có thể phá bỏ danh xử nam, đáng tiếc bị cô phá, do vậy anh dứt khoát ngồi xem tin tức.Lúc Tiểu Ốc đang định đi luyện Judo thì bảo vệ A Hổ chạy vào báo cáo với Mộc Trạch Khải: “Thiếu gia, mới vừa rồi tiểu thư ném cái chăn, rơi trên xe người ta làm xe tông vào đuôi xe khác.Bây giờ người kia đang tụ tập nhiều người trước cửa nhà chúng ta đòi bồi thường, giờ nên làm gì ạ?”Mộc Trạch Khải bình tĩnh như thường tắt ti vi, nghiêng đầu hỏi: “Có ai bị thương không?”