“Khải, ôm chặt em. . . . . .” Một âm thanh nũng nịu vang lên. “Bảo bối, em thật đẹp”. Mộc Trạch Khải ôm cô gái trong ngực, giọng nói ngày càng đầy d*c v*ng, giống như sắp đem cô hòa tan trong biển t*nh d*c của anh. “Phanh! Phanh! Phanh! Phanh!” Bỗng vang lên một tràng tiếng gõ cửa. Một cô bé khoảng mười sáu, mười bảy tuổi, khuôn mặt nhỏ bé thanh thuần, má lúm đồng tiền đang ở bên ngoài gõ cửa. Mộc Trạch Khải vẫn bao trùm lên trên thân thể cô gái, nhiệt tình ôm hôn, như không nghe thấy gì. “Mộc Trạch Khải, em đang nói với anh đấy! Anh dám không mở cửa ra, em sẽ tự mở”. Cô bé cười hắc hắc, nụ cười giảo hoạt và bỉ ổi không hợp với tuổi, đùa giỡn trên giường, thật mong đợi! Mộc Trạch Khải từ trên người cô gái kia lật xuống, nằm thở hổn hển, nổi giận gầm lên một tiếng: “Kim Tiểu Ốc, không được đi vào. Cút đi cho tôi”. “Được, em cút”. Nhưng là cút vào trong phòng, cô bé một phát đá văng cánh cửa, sau đó ngồi xổm xuống lăn đến mép giường. “Kim Tiểu Ốc, em lại đá hỏng cửa phòng tôi”. Đáng…
Chương 18: Một Nụ Hôn
Tổng Giám Đốc Đào Hoa Xin Cẩn Thận Cô Dâu Xã Hội Đen Nuôi Từ BéTác giả: Tiền Tiểu BạchTruyện Ngôn Tình“Khải, ôm chặt em. . . . . .” Một âm thanh nũng nịu vang lên. “Bảo bối, em thật đẹp”. Mộc Trạch Khải ôm cô gái trong ngực, giọng nói ngày càng đầy d*c v*ng, giống như sắp đem cô hòa tan trong biển t*nh d*c của anh. “Phanh! Phanh! Phanh! Phanh!” Bỗng vang lên một tràng tiếng gõ cửa. Một cô bé khoảng mười sáu, mười bảy tuổi, khuôn mặt nhỏ bé thanh thuần, má lúm đồng tiền đang ở bên ngoài gõ cửa. Mộc Trạch Khải vẫn bao trùm lên trên thân thể cô gái, nhiệt tình ôm hôn, như không nghe thấy gì. “Mộc Trạch Khải, em đang nói với anh đấy! Anh dám không mở cửa ra, em sẽ tự mở”. Cô bé cười hắc hắc, nụ cười giảo hoạt và bỉ ổi không hợp với tuổi, đùa giỡn trên giường, thật mong đợi! Mộc Trạch Khải từ trên người cô gái kia lật xuống, nằm thở hổn hển, nổi giận gầm lên một tiếng: “Kim Tiểu Ốc, không được đi vào. Cút đi cho tôi”. “Được, em cút”. Nhưng là cút vào trong phòng, cô bé một phát đá văng cánh cửa, sau đó ngồi xổm xuống lăn đến mép giường. “Kim Tiểu Ốc, em lại đá hỏng cửa phòng tôi”. Đáng… Mĩ nữ kia nghe cô nói, khuôn mặt trắng bệch, chỉ vào bụng bự của Tiểu Ốc chất vấn Mộc Trạch Khải: “Vợ anh có thai rồi, sao còn tới tìm tôi?”Mộc Trạch Khải vội vàng đứng dậy giải thích: “Em yêu, đừng nghe cô ấy nói càn, đầu óc cô ấy có vấn đề, cả ngày ảo tưởng là vợ anh, cô ấy là con nuôi của nhà anh”.“Vậy sao?” Một câu con nuôi là phủi sạch à? Tiểu Ốc nhoài người lên trước mặt anh, hôn lên môi anh, bởi vì anh vừa uống rượu nho nên môi ướt át và còn lưu lại mùi thơm.Thật ngọt, cô không nhịn được mà cạy răng anh quấy nhiễu.Mộc Trạch Khải kinh hãi muốn đẩy cô ra, nhưng hai tay cô quấn quanh cổ anh, ôm chặt không buông.Hơn nữa cô không có kĩ xảo hôn điêu luyện nhưng lại khó có thể chống cự.Cô nhiệt tình như lửa làm cho Mộc Trạch Khải không cẩn thận bị hôn tới thất điên bát đảo, tiếng hít thở cũng trở nên dồn dập, chờ đến khi hai người rời nhau ra thì mĩ nữ kia đã không còn thấy bóng dáng đâu nữa.Sau cái hôn, mặt cô hồng nhuận, đôi môi ướt át, anh cực kì tức giận khẽ đẩy cô ra, cô thật đáng chết, dám phá hỏng chuyện tốt của anh: “Cô hài lòng chưa?”"Kiều Kiều, hãy thừa nhận vừa rồi anh cũng rất thích đúng không?" Cô quệt miệng, giống như vừa ăn trộm thành công.Mộc Trạch Khải hơi đỏ mặt vội quay đi, giọng nói lạnh nhạt: “Về sau đừng có diễn tuồng, nếu còn có lần sau, tôi nhất định sẽ nghĩ cách đuổi em ra khỏi Mộc gia”.“Vậy sao? Nhưng ba mẹ anh đã đồng ý cưới em cho anh”.Vừa nói cô vừa lấy tay làm thành hình khẩu súng chỉ thẳng vào ngực anh.Nếu cô có một khẩu súng, cô sẽ không nạp đạn mà nạp tình yêu của mình vào đó, sau đó bắn thẳng vào trái tim anh.Có lúc, cô thật muốn nhìn xem trái tim anh làm bằng gì mà lại lạnh lùng với cô đến thế."Đừng có mơ, đúng rồi, lần sau giả làm phụ nữ có thai thì buộc chặt cái bụng một chút, có cái gì bên trong rơi xuống kìa".Anh nói xong liền bỏ đi, không để ý đến cô gái đang đứng ngây ngốc ở đó cùng với một đống bùi nhùi đã tuột xuống đến đầu gối.
Mĩ nữ kia nghe cô nói, khuôn mặt trắng bệch, chỉ vào bụng bự của Tiểu Ốc chất vấn Mộc Trạch Khải: “Vợ anh có thai rồi, sao còn tới tìm tôi?”
Mộc Trạch Khải vội vàng đứng dậy giải thích: “Em yêu, đừng nghe cô ấy nói càn, đầu óc cô ấy có vấn đề, cả ngày ảo tưởng là vợ anh, cô ấy là con nuôi của nhà anh”.
“Vậy sao?” Một câu con nuôi là phủi sạch à? Tiểu Ốc nhoài người lên trước mặt anh, hôn lên môi anh, bởi vì anh vừa uống rượu nho nên môi ướt át và còn lưu lại mùi thơm.
Thật ngọt, cô không nhịn được mà cạy răng anh quấy nhiễu.
Mộc Trạch Khải kinh hãi muốn đẩy cô ra, nhưng hai tay cô quấn quanh cổ anh, ôm chặt không buông.
Hơn nữa cô không có kĩ xảo hôn điêu luyện nhưng lại khó có thể chống cự.
Cô nhiệt tình như lửa làm cho Mộc Trạch Khải không cẩn thận bị hôn tới thất điên bát đảo, tiếng hít thở cũng trở nên dồn dập, chờ đến khi hai người rời nhau ra thì mĩ nữ kia đã không còn thấy bóng dáng đâu nữa.
Sau cái hôn, mặt cô hồng nhuận, đôi môi ướt át, anh cực kì tức giận khẽ đẩy cô ra, cô thật đáng chết, dám phá hỏng chuyện tốt của anh: “Cô hài lòng chưa?”
"Kiều Kiều, hãy thừa nhận vừa rồi anh cũng rất thích đúng không?" Cô quệt miệng, giống như vừa ăn trộm thành công.
Mộc Trạch Khải hơi đỏ mặt vội quay đi, giọng nói lạnh nhạt: “Về sau đừng có diễn tuồng, nếu còn có lần sau, tôi nhất định sẽ nghĩ cách đuổi em ra khỏi Mộc gia”.
“Vậy sao? Nhưng ba mẹ anh đã đồng ý cưới em cho anh”.
Vừa nói cô vừa lấy tay làm thành hình khẩu súng chỉ thẳng vào ngực anh.
Nếu cô có một khẩu súng, cô sẽ không nạp đạn mà nạp tình yêu của mình vào đó, sau đó bắn thẳng vào trái tim anh.
Có lúc, cô thật muốn nhìn xem trái tim anh làm bằng gì mà lại lạnh lùng với cô đến thế.
"Đừng có mơ, đúng rồi, lần sau giả làm phụ nữ có thai thì buộc chặt cái bụng một chút, có cái gì bên trong rơi xuống kìa".
Anh nói xong liền bỏ đi, không để ý đến cô gái đang đứng ngây ngốc ở đó cùng với một đống bùi nhùi đã tuột xuống đến đầu gối.
Tổng Giám Đốc Đào Hoa Xin Cẩn Thận Cô Dâu Xã Hội Đen Nuôi Từ BéTác giả: Tiền Tiểu BạchTruyện Ngôn Tình“Khải, ôm chặt em. . . . . .” Một âm thanh nũng nịu vang lên. “Bảo bối, em thật đẹp”. Mộc Trạch Khải ôm cô gái trong ngực, giọng nói ngày càng đầy d*c v*ng, giống như sắp đem cô hòa tan trong biển t*nh d*c của anh. “Phanh! Phanh! Phanh! Phanh!” Bỗng vang lên một tràng tiếng gõ cửa. Một cô bé khoảng mười sáu, mười bảy tuổi, khuôn mặt nhỏ bé thanh thuần, má lúm đồng tiền đang ở bên ngoài gõ cửa. Mộc Trạch Khải vẫn bao trùm lên trên thân thể cô gái, nhiệt tình ôm hôn, như không nghe thấy gì. “Mộc Trạch Khải, em đang nói với anh đấy! Anh dám không mở cửa ra, em sẽ tự mở”. Cô bé cười hắc hắc, nụ cười giảo hoạt và bỉ ổi không hợp với tuổi, đùa giỡn trên giường, thật mong đợi! Mộc Trạch Khải từ trên người cô gái kia lật xuống, nằm thở hổn hển, nổi giận gầm lên một tiếng: “Kim Tiểu Ốc, không được đi vào. Cút đi cho tôi”. “Được, em cút”. Nhưng là cút vào trong phòng, cô bé một phát đá văng cánh cửa, sau đó ngồi xổm xuống lăn đến mép giường. “Kim Tiểu Ốc, em lại đá hỏng cửa phòng tôi”. Đáng… Mĩ nữ kia nghe cô nói, khuôn mặt trắng bệch, chỉ vào bụng bự của Tiểu Ốc chất vấn Mộc Trạch Khải: “Vợ anh có thai rồi, sao còn tới tìm tôi?”Mộc Trạch Khải vội vàng đứng dậy giải thích: “Em yêu, đừng nghe cô ấy nói càn, đầu óc cô ấy có vấn đề, cả ngày ảo tưởng là vợ anh, cô ấy là con nuôi của nhà anh”.“Vậy sao?” Một câu con nuôi là phủi sạch à? Tiểu Ốc nhoài người lên trước mặt anh, hôn lên môi anh, bởi vì anh vừa uống rượu nho nên môi ướt át và còn lưu lại mùi thơm.Thật ngọt, cô không nhịn được mà cạy răng anh quấy nhiễu.Mộc Trạch Khải kinh hãi muốn đẩy cô ra, nhưng hai tay cô quấn quanh cổ anh, ôm chặt không buông.Hơn nữa cô không có kĩ xảo hôn điêu luyện nhưng lại khó có thể chống cự.Cô nhiệt tình như lửa làm cho Mộc Trạch Khải không cẩn thận bị hôn tới thất điên bát đảo, tiếng hít thở cũng trở nên dồn dập, chờ đến khi hai người rời nhau ra thì mĩ nữ kia đã không còn thấy bóng dáng đâu nữa.Sau cái hôn, mặt cô hồng nhuận, đôi môi ướt át, anh cực kì tức giận khẽ đẩy cô ra, cô thật đáng chết, dám phá hỏng chuyện tốt của anh: “Cô hài lòng chưa?”"Kiều Kiều, hãy thừa nhận vừa rồi anh cũng rất thích đúng không?" Cô quệt miệng, giống như vừa ăn trộm thành công.Mộc Trạch Khải hơi đỏ mặt vội quay đi, giọng nói lạnh nhạt: “Về sau đừng có diễn tuồng, nếu còn có lần sau, tôi nhất định sẽ nghĩ cách đuổi em ra khỏi Mộc gia”.“Vậy sao? Nhưng ba mẹ anh đã đồng ý cưới em cho anh”.Vừa nói cô vừa lấy tay làm thành hình khẩu súng chỉ thẳng vào ngực anh.Nếu cô có một khẩu súng, cô sẽ không nạp đạn mà nạp tình yêu của mình vào đó, sau đó bắn thẳng vào trái tim anh.Có lúc, cô thật muốn nhìn xem trái tim anh làm bằng gì mà lại lạnh lùng với cô đến thế."Đừng có mơ, đúng rồi, lần sau giả làm phụ nữ có thai thì buộc chặt cái bụng một chút, có cái gì bên trong rơi xuống kìa".Anh nói xong liền bỏ đi, không để ý đến cô gái đang đứng ngây ngốc ở đó cùng với một đống bùi nhùi đã tuột xuống đến đầu gối.