“Khải, ôm chặt em. . . . . .” Một âm thanh nũng nịu vang lên. “Bảo bối, em thật đẹp”. Mộc Trạch Khải ôm cô gái trong ngực, giọng nói ngày càng đầy d*c v*ng, giống như sắp đem cô hòa tan trong biển t*nh d*c của anh. “Phanh! Phanh! Phanh! Phanh!” Bỗng vang lên một tràng tiếng gõ cửa. Một cô bé khoảng mười sáu, mười bảy tuổi, khuôn mặt nhỏ bé thanh thuần, má lúm đồng tiền đang ở bên ngoài gõ cửa. Mộc Trạch Khải vẫn bao trùm lên trên thân thể cô gái, nhiệt tình ôm hôn, như không nghe thấy gì. “Mộc Trạch Khải, em đang nói với anh đấy! Anh dám không mở cửa ra, em sẽ tự mở”. Cô bé cười hắc hắc, nụ cười giảo hoạt và bỉ ổi không hợp với tuổi, đùa giỡn trên giường, thật mong đợi! Mộc Trạch Khải từ trên người cô gái kia lật xuống, nằm thở hổn hển, nổi giận gầm lên một tiếng: “Kim Tiểu Ốc, không được đi vào. Cút đi cho tôi”. “Được, em cút”. Nhưng là cút vào trong phòng, cô bé một phát đá văng cánh cửa, sau đó ngồi xổm xuống lăn đến mép giường. “Kim Tiểu Ốc, em lại đá hỏng cửa phòng tôi”. Đáng…

Chương 19: Ba Phần Mặt Mũi

Tổng Giám Đốc Đào Hoa Xin Cẩn Thận Cô Dâu Xã Hội Đen Nuôi Từ BéTác giả: Tiền Tiểu BạchTruyện Ngôn Tình“Khải, ôm chặt em. . . . . .” Một âm thanh nũng nịu vang lên. “Bảo bối, em thật đẹp”. Mộc Trạch Khải ôm cô gái trong ngực, giọng nói ngày càng đầy d*c v*ng, giống như sắp đem cô hòa tan trong biển t*nh d*c của anh. “Phanh! Phanh! Phanh! Phanh!” Bỗng vang lên một tràng tiếng gõ cửa. Một cô bé khoảng mười sáu, mười bảy tuổi, khuôn mặt nhỏ bé thanh thuần, má lúm đồng tiền đang ở bên ngoài gõ cửa. Mộc Trạch Khải vẫn bao trùm lên trên thân thể cô gái, nhiệt tình ôm hôn, như không nghe thấy gì. “Mộc Trạch Khải, em đang nói với anh đấy! Anh dám không mở cửa ra, em sẽ tự mở”. Cô bé cười hắc hắc, nụ cười giảo hoạt và bỉ ổi không hợp với tuổi, đùa giỡn trên giường, thật mong đợi! Mộc Trạch Khải từ trên người cô gái kia lật xuống, nằm thở hổn hển, nổi giận gầm lên một tiếng: “Kim Tiểu Ốc, không được đi vào. Cút đi cho tôi”. “Được, em cút”. Nhưng là cút vào trong phòng, cô bé một phát đá văng cánh cửa, sau đó ngồi xổm xuống lăn đến mép giường. “Kim Tiểu Ốc, em lại đá hỏng cửa phòng tôi”. Đáng… Kim Tiểu Ốc không để ý chút nào mà nói: "Lần sau em sẽ cải tiến."Đáng tiếc người kia đã đi xa......Trong một gian phòng tối, một người đàn ông ngồi trong bóng tối, nhìn cảnh đêm ngoài cửa sổ, hận sao tất cả cảnh đẹp ngoài cửa sổ không thuộc về anh, nếu như những địa bàn kia ngoài đều thuộc về anh thì cái thế giới này thật tốt đẹp!Bên ngoài vang lên một tiếng gõ cửa: "Đại ca""Chuyện gì?""Đại ca, hôm nay các anh em nghe nói phố Tam Hoàng của Mộc gia đã có người thừa kế rồi, nên làm gì bây giờ?" Một người đàn ông đang đứng ngoài cửa, tòa nhà này là của đại ca, đại ca đang muốn thu thập các vùng lân cận, các anh em đều biết chuyện nhưng lão đại lại không muốn tranh giành địa bàn."Không phải con trai ông ta không có hứng thú với phố Tam Hoàng sao?" Anh đã sớm nghe qua, tất cả địa bàn trong phố Tam Hoàng là dễ dàng thu thập nhất, bởi vì con trai ông Mộc không có hứng thú với phố Tam Hoàng.Anh định bỏ ra một ít tiền thu mua việc bảo kê con phố trong tay ông Mộc, dù sao con trai ông không cần thì ông giữ lại cũng chả để làm gì, chẳng nhẽ giữ lại để mang vào quan tài?"Ông ta còn một người con gái nuôi, hôm nay ông ta đã tuyên bố từ nay giao con phố đó cho con gái nuôi trông nom".Đại sự không ổn! Nguyên tưởng rằng địa bàn này nhất định là thuộc về bọn họ, không nghĩ rằng giữa đường nhảy ra một cô nhóc ngáng chân bọn họ.Mặc dù phố Tam Hoàng không phải là địa bàn tốt nhất trong thành phố, nhưng cũng là nơi béo bở, có quán ăn đêm, quầy rượu, sòng bạc mà nhiều người thích đến.Vì là nơi tập trung đủ kiểu, đủ dạng người nên dù chỉ là một con phố cũng là nơi ăn chơi giải trí có tiếng, giống như tiểu Macao."Không phải con nuôi của ông ta mới mười mấy tuổi thôi sao? Sợ gì một con nhóc".Người đàn ông kia không chút để ý, sóng to gió lớn gì cũng gặp rồi, còn sợ một cô nhóc sao?"Nghe nói cô bé này là một nhân vật lợi hại, hôm nay cô ta đã giải quyết được con trai Đậu gia của thành Bắc.Con trai Đậu gia uống rượu say rồi gây chuyện ở KTV, cậu ta chính là tiểu Bá Vương không ai dám chọc, thế mà cô ta lại dám động vào.Hơn nữa còn làm cho tiểu Bá Vương không nói một tiếng ngoan ngoãn đưa tiền rồi đi về".Quả thật cô bé có tài, cậu nhóc đó rất khó đối phó, không ai có biện pháp, hơn nữa đối với thiếu gia họ Đậu này ở trên đường ít nhất cũng có ba phần mặt mũi.

Kim Tiểu Ốc không để ý chút nào mà nói: "Lần sau em sẽ cải tiến."

Đáng tiếc người kia đã đi xa.

.

.

.

.

.

Trong một gian phòng tối, một người đàn ông ngồi trong bóng tối, nhìn cảnh đêm ngoài cửa sổ, hận sao tất cả cảnh đẹp ngoài cửa sổ không thuộc về anh, nếu như những địa bàn kia ngoài đều thuộc về anh thì cái thế giới này thật tốt đẹp!

Bên ngoài vang lên một tiếng gõ cửa: "Đại ca"

"Chuyện gì?"

"Đại ca, hôm nay các anh em nghe nói phố Tam Hoàng của Mộc gia đã có người thừa kế rồi, nên làm gì bây giờ?" Một người đàn ông đang đứng ngoài cửa, tòa nhà này là của đại ca, đại ca đang muốn thu thập các vùng lân cận, các anh em đều biết chuyện nhưng lão đại lại không muốn tranh giành địa bàn.

"Không phải con trai ông ta không có hứng thú với phố Tam Hoàng sao?" Anh đã sớm nghe qua, tất cả địa bàn trong phố Tam Hoàng là dễ dàng thu thập nhất, bởi vì con trai ông Mộc không có hứng thú với phố Tam Hoàng.

Anh định bỏ ra một ít tiền thu mua việc bảo kê con phố trong tay ông Mộc, dù sao con trai ông không cần thì ông giữ lại cũng chả để làm gì, chẳng nhẽ giữ lại để mang vào quan tài?

"Ông ta còn một người con gái nuôi, hôm nay ông ta đã tuyên bố từ nay giao con phố đó cho con gái nuôi trông nom".

Đại sự không ổn! Nguyên tưởng rằng địa bàn này nhất định là thuộc về bọn họ, không nghĩ rằng giữa đường nhảy ra một cô nhóc ngáng chân bọn họ.

Mặc dù phố Tam Hoàng không phải là địa bàn tốt nhất trong thành phố, nhưng cũng là nơi béo bở, có quán ăn đêm, quầy rượu, sòng bạc mà nhiều người thích đến.

Vì là nơi tập trung đủ kiểu, đủ dạng người nên dù chỉ là một con phố cũng là nơi ăn chơi giải trí có tiếng, giống như tiểu Macao.

"Không phải con nuôi của ông ta mới mười mấy tuổi thôi sao? Sợ gì một con nhóc".

Người đàn ông kia không chút để ý, sóng to gió lớn gì cũng gặp rồi, còn sợ một cô nhóc sao?

"Nghe nói cô bé này là một nhân vật lợi hại, hôm nay cô ta đã giải quyết được con trai Đậu gia của thành Bắc.

Con trai Đậu gia uống rượu say rồi gây chuyện ở KTV, cậu ta chính là tiểu Bá Vương không ai dám chọc, thế mà cô ta lại dám động vào.

Hơn nữa còn làm cho tiểu Bá Vương không nói một tiếng ngoan ngoãn đưa tiền rồi đi về".

Quả thật cô bé có tài, cậu nhóc đó rất khó đối phó, không ai có biện pháp, hơn nữa đối với thiếu gia họ Đậu này ở trên đường ít nhất cũng có ba phần mặt mũi.

Tổng Giám Đốc Đào Hoa Xin Cẩn Thận Cô Dâu Xã Hội Đen Nuôi Từ BéTác giả: Tiền Tiểu BạchTruyện Ngôn Tình“Khải, ôm chặt em. . . . . .” Một âm thanh nũng nịu vang lên. “Bảo bối, em thật đẹp”. Mộc Trạch Khải ôm cô gái trong ngực, giọng nói ngày càng đầy d*c v*ng, giống như sắp đem cô hòa tan trong biển t*nh d*c của anh. “Phanh! Phanh! Phanh! Phanh!” Bỗng vang lên một tràng tiếng gõ cửa. Một cô bé khoảng mười sáu, mười bảy tuổi, khuôn mặt nhỏ bé thanh thuần, má lúm đồng tiền đang ở bên ngoài gõ cửa. Mộc Trạch Khải vẫn bao trùm lên trên thân thể cô gái, nhiệt tình ôm hôn, như không nghe thấy gì. “Mộc Trạch Khải, em đang nói với anh đấy! Anh dám không mở cửa ra, em sẽ tự mở”. Cô bé cười hắc hắc, nụ cười giảo hoạt và bỉ ổi không hợp với tuổi, đùa giỡn trên giường, thật mong đợi! Mộc Trạch Khải từ trên người cô gái kia lật xuống, nằm thở hổn hển, nổi giận gầm lên một tiếng: “Kim Tiểu Ốc, không được đi vào. Cút đi cho tôi”. “Được, em cút”. Nhưng là cút vào trong phòng, cô bé một phát đá văng cánh cửa, sau đó ngồi xổm xuống lăn đến mép giường. “Kim Tiểu Ốc, em lại đá hỏng cửa phòng tôi”. Đáng… Kim Tiểu Ốc không để ý chút nào mà nói: "Lần sau em sẽ cải tiến."Đáng tiếc người kia đã đi xa......Trong một gian phòng tối, một người đàn ông ngồi trong bóng tối, nhìn cảnh đêm ngoài cửa sổ, hận sao tất cả cảnh đẹp ngoài cửa sổ không thuộc về anh, nếu như những địa bàn kia ngoài đều thuộc về anh thì cái thế giới này thật tốt đẹp!Bên ngoài vang lên một tiếng gõ cửa: "Đại ca""Chuyện gì?""Đại ca, hôm nay các anh em nghe nói phố Tam Hoàng của Mộc gia đã có người thừa kế rồi, nên làm gì bây giờ?" Một người đàn ông đang đứng ngoài cửa, tòa nhà này là của đại ca, đại ca đang muốn thu thập các vùng lân cận, các anh em đều biết chuyện nhưng lão đại lại không muốn tranh giành địa bàn."Không phải con trai ông ta không có hứng thú với phố Tam Hoàng sao?" Anh đã sớm nghe qua, tất cả địa bàn trong phố Tam Hoàng là dễ dàng thu thập nhất, bởi vì con trai ông Mộc không có hứng thú với phố Tam Hoàng.Anh định bỏ ra một ít tiền thu mua việc bảo kê con phố trong tay ông Mộc, dù sao con trai ông không cần thì ông giữ lại cũng chả để làm gì, chẳng nhẽ giữ lại để mang vào quan tài?"Ông ta còn một người con gái nuôi, hôm nay ông ta đã tuyên bố từ nay giao con phố đó cho con gái nuôi trông nom".Đại sự không ổn! Nguyên tưởng rằng địa bàn này nhất định là thuộc về bọn họ, không nghĩ rằng giữa đường nhảy ra một cô nhóc ngáng chân bọn họ.Mặc dù phố Tam Hoàng không phải là địa bàn tốt nhất trong thành phố, nhưng cũng là nơi béo bở, có quán ăn đêm, quầy rượu, sòng bạc mà nhiều người thích đến.Vì là nơi tập trung đủ kiểu, đủ dạng người nên dù chỉ là một con phố cũng là nơi ăn chơi giải trí có tiếng, giống như tiểu Macao."Không phải con nuôi của ông ta mới mười mấy tuổi thôi sao? Sợ gì một con nhóc".Người đàn ông kia không chút để ý, sóng to gió lớn gì cũng gặp rồi, còn sợ một cô nhóc sao?"Nghe nói cô bé này là một nhân vật lợi hại, hôm nay cô ta đã giải quyết được con trai Đậu gia của thành Bắc.Con trai Đậu gia uống rượu say rồi gây chuyện ở KTV, cậu ta chính là tiểu Bá Vương không ai dám chọc, thế mà cô ta lại dám động vào.Hơn nữa còn làm cho tiểu Bá Vương không nói một tiếng ngoan ngoãn đưa tiền rồi đi về".Quả thật cô bé có tài, cậu nhóc đó rất khó đối phó, không ai có biện pháp, hơn nữa đối với thiếu gia họ Đậu này ở trên đường ít nhất cũng có ba phần mặt mũi.

Chương 19: Ba Phần Mặt Mũi