“Khải, ôm chặt em. . . . . .” Một âm thanh nũng nịu vang lên. “Bảo bối, em thật đẹp”. Mộc Trạch Khải ôm cô gái trong ngực, giọng nói ngày càng đầy d*c v*ng, giống như sắp đem cô hòa tan trong biển t*nh d*c của anh. “Phanh! Phanh! Phanh! Phanh!” Bỗng vang lên một tràng tiếng gõ cửa. Một cô bé khoảng mười sáu, mười bảy tuổi, khuôn mặt nhỏ bé thanh thuần, má lúm đồng tiền đang ở bên ngoài gõ cửa. Mộc Trạch Khải vẫn bao trùm lên trên thân thể cô gái, nhiệt tình ôm hôn, như không nghe thấy gì. “Mộc Trạch Khải, em đang nói với anh đấy! Anh dám không mở cửa ra, em sẽ tự mở”. Cô bé cười hắc hắc, nụ cười giảo hoạt và bỉ ổi không hợp với tuổi, đùa giỡn trên giường, thật mong đợi! Mộc Trạch Khải từ trên người cô gái kia lật xuống, nằm thở hổn hển, nổi giận gầm lên một tiếng: “Kim Tiểu Ốc, không được đi vào. Cút đi cho tôi”. “Được, em cút”. Nhưng là cút vào trong phòng, cô bé một phát đá văng cánh cửa, sau đó ngồi xổm xuống lăn đến mép giường. “Kim Tiểu Ốc, em lại đá hỏng cửa phòng tôi”. Đáng…
Chương 21: Đáng Thương
Tổng Giám Đốc Đào Hoa Xin Cẩn Thận Cô Dâu Xã Hội Đen Nuôi Từ BéTác giả: Tiền Tiểu BạchTruyện Ngôn Tình“Khải, ôm chặt em. . . . . .” Một âm thanh nũng nịu vang lên. “Bảo bối, em thật đẹp”. Mộc Trạch Khải ôm cô gái trong ngực, giọng nói ngày càng đầy d*c v*ng, giống như sắp đem cô hòa tan trong biển t*nh d*c của anh. “Phanh! Phanh! Phanh! Phanh!” Bỗng vang lên một tràng tiếng gõ cửa. Một cô bé khoảng mười sáu, mười bảy tuổi, khuôn mặt nhỏ bé thanh thuần, má lúm đồng tiền đang ở bên ngoài gõ cửa. Mộc Trạch Khải vẫn bao trùm lên trên thân thể cô gái, nhiệt tình ôm hôn, như không nghe thấy gì. “Mộc Trạch Khải, em đang nói với anh đấy! Anh dám không mở cửa ra, em sẽ tự mở”. Cô bé cười hắc hắc, nụ cười giảo hoạt và bỉ ổi không hợp với tuổi, đùa giỡn trên giường, thật mong đợi! Mộc Trạch Khải từ trên người cô gái kia lật xuống, nằm thở hổn hển, nổi giận gầm lên một tiếng: “Kim Tiểu Ốc, không được đi vào. Cút đi cho tôi”. “Được, em cút”. Nhưng là cút vào trong phòng, cô bé một phát đá văng cánh cửa, sau đó ngồi xổm xuống lăn đến mép giường. “Kim Tiểu Ốc, em lại đá hỏng cửa phòng tôi”. Đáng… "Người làm quan không mệt, làm người hầu mới luôn mệt mỏi, để cậu ta lên đây".Tiểu Ốc nói, vừa đúng lúc muốn xem phim mà, có người tới cùng thưởng thức càng hay.Diêm đi xuống như một làn khói, lát sau cạnh cửa có một người đứng đó – Đậu Diệc Phồn.Đậu thiếu gia ưu nhã tựa vào cạnh cửa, mắt mơ màng nhìn cô gái đang ngồi trên ghế sa lon xem phim hoạt hình, giọng nói cực kỳ dễ nghe: "Tiểu Ốc Tử, sao lại xem TV một mình thế, không buồn sao?”"Cậu so với tôi còn ghê tởm hơn, tên tôi là Kim Tiểu Ốc không phải là Tiểu Ốc Tử”"Tiểu Ốc Tử, đừng như vậy! Em nhìn cũng đã nhìn rồi, sờ cũng đã sờ rồi, hai chúng ta cũng coi như quen biết".Đậu thiếu gia đi tới, ngồi xuống bên cạnh cô.Ngày hôm qua về nhà cậu đã nghiêm túc nghĩ lại chuyện cậu bị thua nên muốn tự nghĩ cách thắng lại.Người của Đậu gia sao có thể bị thua, từ trước đến giờ chỉ có người khác thua trong tay cậu chứ lúc nào thì đến phiên người khác khiến cậu bị thua."Hôm nay cậu tới tìm tôi có chuyện gì không?""Cho em vị dâu tây".Cậu móc trong túi ra một cái hộp nhét vào trong tay cô."Cám ơn".Tiểu Ốc mở hộp ra định lấy kẹo ăn nhưng phát hiện cái kẹo bị bọc bởi một lớp giấy nhôm cứng, kẹo cao su mà bọc như thế thì sẽ bị lỗ vốn, người bán hàng thật đần."Tôi cứ nghĩ sẽ bị cản trở".Cậu đứng dậy đi đóng cửa, sau đó c** q**n áo ra.Thật ra cô thấy rất đáng xem, mặc dù cậu ta nhỏ người nhưng trứng không nhỏ, mà giống như hai quả trứng vàng.Hắn đứng dậy đi đóng cửa, rồi bắt đầu c** q**n áo.Thật ra thì cũng rất đáng xem, mặc dù còn nhỏ nhỏ , nhưng hà bao đản một chút cũng không nhỏ, quả thực là song hoàng trứng, rất tốt."Cậu bị nóng à?" Ban ngày mà c** q**n áo, cậu ta rất nóng sao?"Nóng".Nhìn cô đang ra sức đoán bao cao su cậu có thể không nóng sao?Tiểu Ốc nghĩ cậu bị nóng nên đứng dậy bật điều hòa, điều chỉnh cho nhiệt độ xuống còn 1° cho lạnh nhanh! Thuận tiện có thể làm muỗi chết rét trong căn phòng này xem còn con muỗi nào dám vào phòng đốt cô nữa hay không.Đậu Diệc Phồn cởi hết quần áo đi đến cạnh cô, cạnh ghế sa lon, máy điều hòa đặt trên ghế sa lon, gió lạnh thổi….Không nóng, cả người cậu lạnh run, nhào qua ôm lấy cô để sưởi ấm, tiện thể ăn chút đậu hũ: "Lạnh quá! Kim Tiểu Ốc em không thương hoa tiếc ngọc một chút nào, em định mưu sát gian phu à?""Là cậu nói nóng, còn cái kẹo cao su tại sao bị thổi bóng? Là hàng đã dùng rồi.Ai bán cho cậu, chúng ta sẽ đi tìm hắn tính sổ”.Cô bóc giấy nhôm ra lấy cái bao cao su quơ quơ trước mặt cậu.
"Người làm quan không mệt, làm người hầu mới luôn mệt mỏi, để cậu ta lên đây".
Tiểu Ốc nói, vừa đúng lúc muốn xem phim mà, có người tới cùng thưởng thức càng hay.
Diêm đi xuống như một làn khói, lát sau cạnh cửa có một người đứng đó – Đậu Diệc Phồn.
Đậu thiếu gia ưu nhã tựa vào cạnh cửa, mắt mơ màng nhìn cô gái đang ngồi trên ghế sa lon xem phim hoạt hình, giọng nói cực kỳ dễ nghe: "Tiểu Ốc Tử, sao lại xem TV một mình thế, không buồn sao?”
"Cậu so với tôi còn ghê tởm hơn, tên tôi là Kim Tiểu Ốc không phải là Tiểu Ốc Tử”
"Tiểu Ốc Tử, đừng như vậy! Em nhìn cũng đã nhìn rồi, sờ cũng đã sờ rồi, hai chúng ta cũng coi như quen biết".
Đậu thiếu gia đi tới, ngồi xuống bên cạnh cô.
Ngày hôm qua về nhà cậu đã nghiêm túc nghĩ lại chuyện cậu bị thua nên muốn tự nghĩ cách thắng lại.
Người của Đậu gia sao có thể bị thua, từ trước đến giờ chỉ có người khác thua trong tay cậu chứ lúc nào thì đến phiên người khác khiến cậu bị thua.
"Hôm nay cậu tới tìm tôi có chuyện gì không?"
"Cho em vị dâu tây".
Cậu móc trong túi ra một cái hộp nhét vào trong tay cô.
"Cám ơn".
Tiểu Ốc mở hộp ra định lấy kẹo ăn nhưng phát hiện cái kẹo bị bọc bởi một lớp giấy nhôm cứng, kẹo cao su mà bọc như thế thì sẽ bị lỗ vốn, người bán hàng thật đần.
"Tôi cứ nghĩ sẽ bị cản trở".
Cậu đứng dậy đi đóng cửa, sau đó c** q**n áo ra.
Thật ra cô thấy rất đáng xem, mặc dù cậu ta nhỏ người nhưng trứng không nhỏ, mà giống như hai quả trứng vàng.
Hắn đứng dậy đi đóng cửa, rồi bắt đầu c** q**n áo.
Thật ra thì cũng rất đáng xem, mặc dù còn nhỏ nhỏ , nhưng hà bao đản một chút cũng không nhỏ, quả thực là song hoàng trứng, rất tốt.
"Cậu bị nóng à?" Ban ngày mà c** q**n áo, cậu ta rất nóng sao?
"Nóng".
Nhìn cô đang ra sức đoán bao cao su cậu có thể không nóng sao?
Tiểu Ốc nghĩ cậu bị nóng nên đứng dậy bật điều hòa, điều chỉnh cho nhiệt độ xuống còn 1° cho lạnh nhanh! Thuận tiện có thể làm muỗi chết rét trong căn phòng này xem còn con muỗi nào dám vào phòng đốt cô nữa hay không.
Đậu Diệc Phồn cởi hết quần áo đi đến cạnh cô, cạnh ghế sa lon, máy điều hòa đặt trên ghế sa lon, gió lạnh thổi….
Không nóng, cả người cậu lạnh run, nhào qua ôm lấy cô để sưởi ấm, tiện thể ăn chút đậu hũ: "Lạnh quá! Kim Tiểu Ốc em không thương hoa tiếc ngọc một chút nào, em định mưu sát gian phu à?"
"Là cậu nói nóng, còn cái kẹo cao su tại sao bị thổi bóng? Là hàng đã dùng rồi.
Ai bán cho cậu, chúng ta sẽ đi tìm hắn tính sổ”.
Cô bóc giấy nhôm ra lấy cái bao cao su quơ quơ trước mặt cậu.
Tổng Giám Đốc Đào Hoa Xin Cẩn Thận Cô Dâu Xã Hội Đen Nuôi Từ BéTác giả: Tiền Tiểu BạchTruyện Ngôn Tình“Khải, ôm chặt em. . . . . .” Một âm thanh nũng nịu vang lên. “Bảo bối, em thật đẹp”. Mộc Trạch Khải ôm cô gái trong ngực, giọng nói ngày càng đầy d*c v*ng, giống như sắp đem cô hòa tan trong biển t*nh d*c của anh. “Phanh! Phanh! Phanh! Phanh!” Bỗng vang lên một tràng tiếng gõ cửa. Một cô bé khoảng mười sáu, mười bảy tuổi, khuôn mặt nhỏ bé thanh thuần, má lúm đồng tiền đang ở bên ngoài gõ cửa. Mộc Trạch Khải vẫn bao trùm lên trên thân thể cô gái, nhiệt tình ôm hôn, như không nghe thấy gì. “Mộc Trạch Khải, em đang nói với anh đấy! Anh dám không mở cửa ra, em sẽ tự mở”. Cô bé cười hắc hắc, nụ cười giảo hoạt và bỉ ổi không hợp với tuổi, đùa giỡn trên giường, thật mong đợi! Mộc Trạch Khải từ trên người cô gái kia lật xuống, nằm thở hổn hển, nổi giận gầm lên một tiếng: “Kim Tiểu Ốc, không được đi vào. Cút đi cho tôi”. “Được, em cút”. Nhưng là cút vào trong phòng, cô bé một phát đá văng cánh cửa, sau đó ngồi xổm xuống lăn đến mép giường. “Kim Tiểu Ốc, em lại đá hỏng cửa phòng tôi”. Đáng… "Người làm quan không mệt, làm người hầu mới luôn mệt mỏi, để cậu ta lên đây".Tiểu Ốc nói, vừa đúng lúc muốn xem phim mà, có người tới cùng thưởng thức càng hay.Diêm đi xuống như một làn khói, lát sau cạnh cửa có một người đứng đó – Đậu Diệc Phồn.Đậu thiếu gia ưu nhã tựa vào cạnh cửa, mắt mơ màng nhìn cô gái đang ngồi trên ghế sa lon xem phim hoạt hình, giọng nói cực kỳ dễ nghe: "Tiểu Ốc Tử, sao lại xem TV một mình thế, không buồn sao?”"Cậu so với tôi còn ghê tởm hơn, tên tôi là Kim Tiểu Ốc không phải là Tiểu Ốc Tử”"Tiểu Ốc Tử, đừng như vậy! Em nhìn cũng đã nhìn rồi, sờ cũng đã sờ rồi, hai chúng ta cũng coi như quen biết".Đậu thiếu gia đi tới, ngồi xuống bên cạnh cô.Ngày hôm qua về nhà cậu đã nghiêm túc nghĩ lại chuyện cậu bị thua nên muốn tự nghĩ cách thắng lại.Người của Đậu gia sao có thể bị thua, từ trước đến giờ chỉ có người khác thua trong tay cậu chứ lúc nào thì đến phiên người khác khiến cậu bị thua."Hôm nay cậu tới tìm tôi có chuyện gì không?""Cho em vị dâu tây".Cậu móc trong túi ra một cái hộp nhét vào trong tay cô."Cám ơn".Tiểu Ốc mở hộp ra định lấy kẹo ăn nhưng phát hiện cái kẹo bị bọc bởi một lớp giấy nhôm cứng, kẹo cao su mà bọc như thế thì sẽ bị lỗ vốn, người bán hàng thật đần."Tôi cứ nghĩ sẽ bị cản trở".Cậu đứng dậy đi đóng cửa, sau đó c** q**n áo ra.Thật ra cô thấy rất đáng xem, mặc dù cậu ta nhỏ người nhưng trứng không nhỏ, mà giống như hai quả trứng vàng.Hắn đứng dậy đi đóng cửa, rồi bắt đầu c** q**n áo.Thật ra thì cũng rất đáng xem, mặc dù còn nhỏ nhỏ , nhưng hà bao đản một chút cũng không nhỏ, quả thực là song hoàng trứng, rất tốt."Cậu bị nóng à?" Ban ngày mà c** q**n áo, cậu ta rất nóng sao?"Nóng".Nhìn cô đang ra sức đoán bao cao su cậu có thể không nóng sao?Tiểu Ốc nghĩ cậu bị nóng nên đứng dậy bật điều hòa, điều chỉnh cho nhiệt độ xuống còn 1° cho lạnh nhanh! Thuận tiện có thể làm muỗi chết rét trong căn phòng này xem còn con muỗi nào dám vào phòng đốt cô nữa hay không.Đậu Diệc Phồn cởi hết quần áo đi đến cạnh cô, cạnh ghế sa lon, máy điều hòa đặt trên ghế sa lon, gió lạnh thổi….Không nóng, cả người cậu lạnh run, nhào qua ôm lấy cô để sưởi ấm, tiện thể ăn chút đậu hũ: "Lạnh quá! Kim Tiểu Ốc em không thương hoa tiếc ngọc một chút nào, em định mưu sát gian phu à?""Là cậu nói nóng, còn cái kẹo cao su tại sao bị thổi bóng? Là hàng đã dùng rồi.Ai bán cho cậu, chúng ta sẽ đi tìm hắn tính sổ”.Cô bóc giấy nhôm ra lấy cái bao cao su quơ quơ trước mặt cậu.