“Khải, ôm chặt em. . . . . .” Một âm thanh nũng nịu vang lên. “Bảo bối, em thật đẹp”. Mộc Trạch Khải ôm cô gái trong ngực, giọng nói ngày càng đầy d*c v*ng, giống như sắp đem cô hòa tan trong biển t*nh d*c của anh. “Phanh! Phanh! Phanh! Phanh!” Bỗng vang lên một tràng tiếng gõ cửa. Một cô bé khoảng mười sáu, mười bảy tuổi, khuôn mặt nhỏ bé thanh thuần, má lúm đồng tiền đang ở bên ngoài gõ cửa. Mộc Trạch Khải vẫn bao trùm lên trên thân thể cô gái, nhiệt tình ôm hôn, như không nghe thấy gì. “Mộc Trạch Khải, em đang nói với anh đấy! Anh dám không mở cửa ra, em sẽ tự mở”. Cô bé cười hắc hắc, nụ cười giảo hoạt và bỉ ổi không hợp với tuổi, đùa giỡn trên giường, thật mong đợi! Mộc Trạch Khải từ trên người cô gái kia lật xuống, nằm thở hổn hển, nổi giận gầm lên một tiếng: “Kim Tiểu Ốc, không được đi vào. Cút đi cho tôi”. “Được, em cút”. Nhưng là cút vào trong phòng, cô bé một phát đá văng cánh cửa, sau đó ngồi xổm xuống lăn đến mép giường. “Kim Tiểu Ốc, em lại đá hỏng cửa phòng tôi”. Đáng…

Chương 22: Cô Gái Hư

Tổng Giám Đốc Đào Hoa Xin Cẩn Thận Cô Dâu Xã Hội Đen Nuôi Từ BéTác giả: Tiền Tiểu BạchTruyện Ngôn Tình“Khải, ôm chặt em. . . . . .” Một âm thanh nũng nịu vang lên. “Bảo bối, em thật đẹp”. Mộc Trạch Khải ôm cô gái trong ngực, giọng nói ngày càng đầy d*c v*ng, giống như sắp đem cô hòa tan trong biển t*nh d*c của anh. “Phanh! Phanh! Phanh! Phanh!” Bỗng vang lên một tràng tiếng gõ cửa. Một cô bé khoảng mười sáu, mười bảy tuổi, khuôn mặt nhỏ bé thanh thuần, má lúm đồng tiền đang ở bên ngoài gõ cửa. Mộc Trạch Khải vẫn bao trùm lên trên thân thể cô gái, nhiệt tình ôm hôn, như không nghe thấy gì. “Mộc Trạch Khải, em đang nói với anh đấy! Anh dám không mở cửa ra, em sẽ tự mở”. Cô bé cười hắc hắc, nụ cười giảo hoạt và bỉ ổi không hợp với tuổi, đùa giỡn trên giường, thật mong đợi! Mộc Trạch Khải từ trên người cô gái kia lật xuống, nằm thở hổn hển, nổi giận gầm lên một tiếng: “Kim Tiểu Ốc, không được đi vào. Cút đi cho tôi”. “Được, em cút”. Nhưng là cút vào trong phòng, cô bé một phát đá văng cánh cửa, sau đó ngồi xổm xuống lăn đến mép giường. “Kim Tiểu Ốc, em lại đá hỏng cửa phòng tôi”. Đáng… Đậu Diệc Phồn đứng lên tắt điều hòa, thở dài nói: "Em ngây thơ thật hay giả vờ ngây thơ.Bao cao su mà cũng không biết?""Ai nói tôi không biết" Tưởng cô chưa từng nhìn thấy sao.Hơn nữa trên TV cũng có thể nhìn thấy, cô làm sao mà không biết chứ.Cô nháy mắt hai cái, trông rất vô tội.“Em nha, không phải vẫn còn là nai tơ đấy chứ?” Khóe miệng cậu nhếch lên nụ cười mê hoặc.Lúc đứng nhìn thì thấy cô rất ra dáng, nhưng thật ra vẫn còn rất trẻ con, đến bao cao su mà cũng không biết thì sao cậu có thể xuống tay được.Mặc dù cậu không phải người tốt đẹp gì, nhưng cũng không c**ng b*c phụ nữ, lại càng không có bệnh thích trẻ con.Vừa rồi bị một trận gió lạnh làm mất hết cả hăng hái, cậu nhặt quần áo vương vãi trên nên nhà mặc vào.Tiểu Ốc lấy ra vài cái đĩa CD đặt lên bàn: “Cậu xem đĩa này không?”“Anh không thích xem loại này”.Đêm về sẽ gặp ác mộng, cậu chỉ thích mơ những giấc mơ đẹp, ví dụ như những thứ làm cậu mộng xuân.“Nhưng Diêm chỉ tìm được mấy cái đĩa này”.Nghe nói đây đều là những cái đĩa Diêm yêu quý."Đi thôi! Anh mời em ăn kem"."Tốt vậy sao?" Tự nhiên đối tốt với cô như vậy, không gian xảo cũng là trộm cắp.“Vậy em muốn mời anh à?”“Vậy cậu mời tôi đi”.Tiết kiệm là quốc sách, ăn của mình không bằng ăn của người khác, điều kiện đầu tiên là không phải ăn trộm ăn cướp, không tốn kém.Cậu đã biết rõ cô là cô nhóc keo kiệt, nhưng rất đáng yêu: "Đi thôi!"Một chầu kem không hết bao nhiêu tiền, cậu mời được.Đậu Diệc Phồn đuổi tất cả thủ hạ đi, tự mình lái xe đưa Tiểu Ốc đi ăn kem.Đến nơi, Tiểu Ốc mới phát hiện là hiệu kem nổi tiếng: "Haagen-Dazs?""Ừ".Cậu nói, mọi bé gái đều thích nơi này.Trước kia cậu dẫn rất nhiều cô bé đến đây, không ai là không thích."Bao nhiêu một ly?""Con gái không nên hỏi cái này".Bởi vì ăn xong, con trai bao giờ cũng trả tiền."Thế nên hỏi cái gì?""Em có thể hỏi anh tối nay có rảnh rỗi không”.Cậu nháy mắt."Cậu sẽ xem phim ma với tôi chứ?""Đổi cái khác đi".“Nhà tôi chặn cống thoát nước, cậu có muốn giúp một tay?”"Đổi lại cái khác"."Không nghĩ ra cái gì nữa”.Cô vuốt vuốt tóc.

Đậu Diệc Phồn đứng lên tắt điều hòa, thở dài nói: "Em ngây thơ thật hay giả vờ ngây thơ.

Bao cao su mà cũng không biết?"

"Ai nói tôi không biết" Tưởng cô chưa từng nhìn thấy sao.

Hơn nữa trên TV cũng có thể nhìn thấy, cô làm sao mà không biết chứ.

Cô nháy mắt hai cái, trông rất vô tội.

“Em nha, không phải vẫn còn là nai tơ đấy chứ?” Khóe miệng cậu nhếch lên nụ cười mê hoặc.

Lúc đứng nhìn thì thấy cô rất ra dáng, nhưng thật ra vẫn còn rất trẻ con, đến bao cao su mà cũng không biết thì sao cậu có thể xuống tay được.

Mặc dù cậu không phải người tốt đẹp gì, nhưng cũng không c**ng b*c phụ nữ, lại càng không có bệnh thích trẻ con.

Vừa rồi bị một trận gió lạnh làm mất hết cả hăng hái, cậu nhặt quần áo vương vãi trên nên nhà mặc vào.

Tiểu Ốc lấy ra vài cái đĩa CD đặt lên bàn: “Cậu xem đĩa này không?”

“Anh không thích xem loại này”.

Đêm về sẽ gặp ác mộng, cậu chỉ thích mơ những giấc mơ đẹp, ví dụ như những thứ làm cậu mộng xuân.

“Nhưng Diêm chỉ tìm được mấy cái đĩa này”.

Nghe nói đây đều là những cái đĩa Diêm yêu quý.

"Đi thôi! Anh mời em ăn kem".

"Tốt vậy sao?" Tự nhiên đối tốt với cô như vậy, không gian xảo cũng là trộm cắp.

“Vậy em muốn mời anh à?”

“Vậy cậu mời tôi đi”.

Tiết kiệm là quốc sách, ăn của mình không bằng ăn của người khác, điều kiện đầu tiên là không phải ăn trộm ăn cướp, không tốn kém.

Cậu đã biết rõ cô là cô nhóc keo kiệt, nhưng rất đáng yêu: "Đi thôi!"

Một chầu kem không hết bao nhiêu tiền, cậu mời được.

Đậu Diệc Phồn đuổi tất cả thủ hạ đi, tự mình lái xe đưa Tiểu Ốc đi ăn kem.

Đến nơi, Tiểu Ốc mới phát hiện là hiệu kem nổi tiếng: "Haagen-Dazs?"

"Ừ".

Cậu nói, mọi bé gái đều thích nơi này.

Trước kia cậu dẫn rất nhiều cô bé đến đây, không ai là không thích.

"Bao nhiêu một ly?"

"Con gái không nên hỏi cái này".

Bởi vì ăn xong, con trai bao giờ cũng trả tiền.

"Thế nên hỏi cái gì?"

"Em có thể hỏi anh tối nay có rảnh rỗi không”.

Cậu nháy mắt.

"Cậu sẽ xem phim ma với tôi chứ?"

"Đổi cái khác đi".

“Nhà tôi chặn cống thoát nước, cậu có muốn giúp một tay?”

"Đổi lại cái khác".

"Không nghĩ ra cái gì nữa”.

Cô vuốt vuốt tóc.

Tổng Giám Đốc Đào Hoa Xin Cẩn Thận Cô Dâu Xã Hội Đen Nuôi Từ BéTác giả: Tiền Tiểu BạchTruyện Ngôn Tình“Khải, ôm chặt em. . . . . .” Một âm thanh nũng nịu vang lên. “Bảo bối, em thật đẹp”. Mộc Trạch Khải ôm cô gái trong ngực, giọng nói ngày càng đầy d*c v*ng, giống như sắp đem cô hòa tan trong biển t*nh d*c của anh. “Phanh! Phanh! Phanh! Phanh!” Bỗng vang lên một tràng tiếng gõ cửa. Một cô bé khoảng mười sáu, mười bảy tuổi, khuôn mặt nhỏ bé thanh thuần, má lúm đồng tiền đang ở bên ngoài gõ cửa. Mộc Trạch Khải vẫn bao trùm lên trên thân thể cô gái, nhiệt tình ôm hôn, như không nghe thấy gì. “Mộc Trạch Khải, em đang nói với anh đấy! Anh dám không mở cửa ra, em sẽ tự mở”. Cô bé cười hắc hắc, nụ cười giảo hoạt và bỉ ổi không hợp với tuổi, đùa giỡn trên giường, thật mong đợi! Mộc Trạch Khải từ trên người cô gái kia lật xuống, nằm thở hổn hển, nổi giận gầm lên một tiếng: “Kim Tiểu Ốc, không được đi vào. Cút đi cho tôi”. “Được, em cút”. Nhưng là cút vào trong phòng, cô bé một phát đá văng cánh cửa, sau đó ngồi xổm xuống lăn đến mép giường. “Kim Tiểu Ốc, em lại đá hỏng cửa phòng tôi”. Đáng… Đậu Diệc Phồn đứng lên tắt điều hòa, thở dài nói: "Em ngây thơ thật hay giả vờ ngây thơ.Bao cao su mà cũng không biết?""Ai nói tôi không biết" Tưởng cô chưa từng nhìn thấy sao.Hơn nữa trên TV cũng có thể nhìn thấy, cô làm sao mà không biết chứ.Cô nháy mắt hai cái, trông rất vô tội.“Em nha, không phải vẫn còn là nai tơ đấy chứ?” Khóe miệng cậu nhếch lên nụ cười mê hoặc.Lúc đứng nhìn thì thấy cô rất ra dáng, nhưng thật ra vẫn còn rất trẻ con, đến bao cao su mà cũng không biết thì sao cậu có thể xuống tay được.Mặc dù cậu không phải người tốt đẹp gì, nhưng cũng không c**ng b*c phụ nữ, lại càng không có bệnh thích trẻ con.Vừa rồi bị một trận gió lạnh làm mất hết cả hăng hái, cậu nhặt quần áo vương vãi trên nên nhà mặc vào.Tiểu Ốc lấy ra vài cái đĩa CD đặt lên bàn: “Cậu xem đĩa này không?”“Anh không thích xem loại này”.Đêm về sẽ gặp ác mộng, cậu chỉ thích mơ những giấc mơ đẹp, ví dụ như những thứ làm cậu mộng xuân.“Nhưng Diêm chỉ tìm được mấy cái đĩa này”.Nghe nói đây đều là những cái đĩa Diêm yêu quý."Đi thôi! Anh mời em ăn kem"."Tốt vậy sao?" Tự nhiên đối tốt với cô như vậy, không gian xảo cũng là trộm cắp.“Vậy em muốn mời anh à?”“Vậy cậu mời tôi đi”.Tiết kiệm là quốc sách, ăn của mình không bằng ăn của người khác, điều kiện đầu tiên là không phải ăn trộm ăn cướp, không tốn kém.Cậu đã biết rõ cô là cô nhóc keo kiệt, nhưng rất đáng yêu: "Đi thôi!"Một chầu kem không hết bao nhiêu tiền, cậu mời được.Đậu Diệc Phồn đuổi tất cả thủ hạ đi, tự mình lái xe đưa Tiểu Ốc đi ăn kem.Đến nơi, Tiểu Ốc mới phát hiện là hiệu kem nổi tiếng: "Haagen-Dazs?""Ừ".Cậu nói, mọi bé gái đều thích nơi này.Trước kia cậu dẫn rất nhiều cô bé đến đây, không ai là không thích."Bao nhiêu một ly?""Con gái không nên hỏi cái này".Bởi vì ăn xong, con trai bao giờ cũng trả tiền."Thế nên hỏi cái gì?""Em có thể hỏi anh tối nay có rảnh rỗi không”.Cậu nháy mắt."Cậu sẽ xem phim ma với tôi chứ?""Đổi cái khác đi".“Nhà tôi chặn cống thoát nước, cậu có muốn giúp một tay?”"Đổi lại cái khác"."Không nghĩ ra cái gì nữa”.Cô vuốt vuốt tóc.

Chương 22: Cô Gái Hư