“Khải, ôm chặt em. . . . . .” Một âm thanh nũng nịu vang lên. “Bảo bối, em thật đẹp”. Mộc Trạch Khải ôm cô gái trong ngực, giọng nói ngày càng đầy d*c v*ng, giống như sắp đem cô hòa tan trong biển t*nh d*c của anh. “Phanh! Phanh! Phanh! Phanh!” Bỗng vang lên một tràng tiếng gõ cửa. Một cô bé khoảng mười sáu, mười bảy tuổi, khuôn mặt nhỏ bé thanh thuần, má lúm đồng tiền đang ở bên ngoài gõ cửa. Mộc Trạch Khải vẫn bao trùm lên trên thân thể cô gái, nhiệt tình ôm hôn, như không nghe thấy gì. “Mộc Trạch Khải, em đang nói với anh đấy! Anh dám không mở cửa ra, em sẽ tự mở”. Cô bé cười hắc hắc, nụ cười giảo hoạt và bỉ ổi không hợp với tuổi, đùa giỡn trên giường, thật mong đợi! Mộc Trạch Khải từ trên người cô gái kia lật xuống, nằm thở hổn hển, nổi giận gầm lên một tiếng: “Kim Tiểu Ốc, không được đi vào. Cút đi cho tôi”. “Được, em cút”. Nhưng là cút vào trong phòng, cô bé một phát đá văng cánh cửa, sau đó ngồi xổm xuống lăn đến mép giường. “Kim Tiểu Ốc, em lại đá hỏng cửa phòng tôi”. Đáng…

Chương 23: Nổ Súng

Tổng Giám Đốc Đào Hoa Xin Cẩn Thận Cô Dâu Xã Hội Đen Nuôi Từ BéTác giả: Tiền Tiểu BạchTruyện Ngôn Tình“Khải, ôm chặt em. . . . . .” Một âm thanh nũng nịu vang lên. “Bảo bối, em thật đẹp”. Mộc Trạch Khải ôm cô gái trong ngực, giọng nói ngày càng đầy d*c v*ng, giống như sắp đem cô hòa tan trong biển t*nh d*c của anh. “Phanh! Phanh! Phanh! Phanh!” Bỗng vang lên một tràng tiếng gõ cửa. Một cô bé khoảng mười sáu, mười bảy tuổi, khuôn mặt nhỏ bé thanh thuần, má lúm đồng tiền đang ở bên ngoài gõ cửa. Mộc Trạch Khải vẫn bao trùm lên trên thân thể cô gái, nhiệt tình ôm hôn, như không nghe thấy gì. “Mộc Trạch Khải, em đang nói với anh đấy! Anh dám không mở cửa ra, em sẽ tự mở”. Cô bé cười hắc hắc, nụ cười giảo hoạt và bỉ ổi không hợp với tuổi, đùa giỡn trên giường, thật mong đợi! Mộc Trạch Khải từ trên người cô gái kia lật xuống, nằm thở hổn hển, nổi giận gầm lên một tiếng: “Kim Tiểu Ốc, không được đi vào. Cút đi cho tôi”. “Được, em cút”. Nhưng là cút vào trong phòng, cô bé một phát đá văng cánh cửa, sau đó ngồi xổm xuống lăn đến mép giường. “Kim Tiểu Ốc, em lại đá hỏng cửa phòng tôi”. Đáng… Đậu Diệc Phồn cùng cô ăn lẩu kem.Lúc ra về, Tiểu Ốc thấy cậu trả tiền thì không khỏi cảm thán: "Sau này tôi cũng muốn mở một cửa hàng thế này"."Tại sao?" Là mơ ước của cô sao? Đậu Diệc Phồn cũng cảm thấy rất tốt, cô là con gái mở một cửa hàng kem, hàng ngày làm cô chủ nhỏ sẽ rất tốt.“Một bữa kem nhỏ hơn hai trăm, so với phố Tam Hoàng bị cậu ngủ cả một đêm còn nhiều hơn.Nếu sau này tôi mở cửa hàng, mỗi ngày có 100 khách nghĩa là đã có hai vạn rồi”.Oa, thật là nhiều tiền nha.“Đi thôi, anh đưa em về, em muốn đến phố Tam Hoàng hay về nhà?” Sắc mặt Đậu Diệc Phồn thật khó coi, ai bảo đi ăn kem là lãng mạn, duy mĩ, mấy cái tâm tình kiểu này chắc ở ngoài chín tầng mây.Cô có thể nghĩ chuyện đứng đắn một chút không, đừng có cả ngày đem chuyện ngủ để ở đầu lưỡi, chẳng nhẽ cô không thấy vừa rồi lúc đi ra có biết bao nhiêu ánh mắt khinh bỉ nhìn bọn họ hay sao."Về phố Tam Hoàng".Trời sắp tối rồi, ban đêm là lúc phố Tam Hoàng náo nhiệt nhất, cũng có nhiều chuyện xảy ra nhất."Chờ anh".Cậu đi sang phố đối diện lấy xe, bởi vì có nhiều chướng ngại vật nên cần tới 7, 8 phút mới lấy được xe, lại phải lái xe lên phía trên một đoạn mới có chỗ quay đầu xe.Tiểu Ốc đứng chờ xe, vửa rồi ăn lẩu kem không đủ no, nhìn sang bên cạnh là quán KFC nên chui vào mua hai cái đùi gà.Lúc đi ra, Đậu Diệc Phồn còn chưa tới nên cô đứng đó đợi, tay trái cầm một đùi gà, tay phải cũng cầm một đùi gà.Lúc này cách cô 7, 8 mét có một người đàn ông đi tới.Hắn có khuôn mặt xấu xí, nhiều mụn lở loét giống như bị các loại bệnh về da mà bệnh viện hay quảng cáo.Nhìn mặt hắn ai cũng muốn tránh xa, mọi người xung quanh đều lui bước.Tiểu Ốc cũng định lùi lại mấy bước, nhưng hắn cứ nhằm hướng cô mà đi đến.Vì sao hắn đột nhiên cho tay vào trong túi quần? Vì sao thứ trong túi quần hắn có hình dáng giống dưa chuột gì đó? Lúc đầu Tiểu Ốc chỉ cho là hắn sờ theo bản năng, có lẽ là một tên b**n th**, nhưng khi hắn nhanh chóng móc cái vật có dạng hơi dài ra thì Tiểu Ốc phát hiện đó là một khẩu súng.Mặc dù hắn chưa móc hết ra nhưng Tiểu Ốc từ nhỏ đã học bắn súng nên có thể nhìn ra được.

Đậu Diệc Phồn cùng cô ăn lẩu kem.

Lúc ra về, Tiểu Ốc thấy cậu trả tiền thì không khỏi cảm thán: "Sau này tôi cũng muốn mở một cửa hàng thế này".

"Tại sao?" Là mơ ước của cô sao? Đậu Diệc Phồn cũng cảm thấy rất tốt, cô là con gái mở một cửa hàng kem, hàng ngày làm cô chủ nhỏ sẽ rất tốt.

“Một bữa kem nhỏ hơn hai trăm, so với phố Tam Hoàng bị cậu ngủ cả một đêm còn nhiều hơn.

Nếu sau này tôi mở cửa hàng, mỗi ngày có 100 khách nghĩa là đã có hai vạn rồi”.

Oa, thật là nhiều tiền nha.

“Đi thôi, anh đưa em về, em muốn đến phố Tam Hoàng hay về nhà?” Sắc mặt Đậu Diệc Phồn thật khó coi, ai bảo đi ăn kem là lãng mạn, duy mĩ, mấy cái tâm tình kiểu này chắc ở ngoài chín tầng mây.

Cô có thể nghĩ chuyện đứng đắn một chút không, đừng có cả ngày đem chuyện ngủ để ở đầu lưỡi, chẳng nhẽ cô không thấy vừa rồi lúc đi ra có biết bao nhiêu ánh mắt khinh bỉ nhìn bọn họ hay sao.

"Về phố Tam Hoàng".

Trời sắp tối rồi, ban đêm là lúc phố Tam Hoàng náo nhiệt nhất, cũng có nhiều chuyện xảy ra nhất.

"Chờ anh".

Cậu đi sang phố đối diện lấy xe, bởi vì có nhiều chướng ngại vật nên cần tới 7, 8 phút mới lấy được xe, lại phải lái xe lên phía trên một đoạn mới có chỗ quay đầu xe.

Tiểu Ốc đứng chờ xe, vửa rồi ăn lẩu kem không đủ no, nhìn sang bên cạnh là quán KFC nên chui vào mua hai cái đùi gà.

Lúc đi ra, Đậu Diệc Phồn còn chưa tới nên cô đứng đó đợi, tay trái cầm một đùi gà, tay phải cũng cầm một đùi gà.

Lúc này cách cô 7, 8 mét có một người đàn ông đi tới.

Hắn có khuôn mặt xấu xí, nhiều mụn lở loét giống như bị các loại bệnh về da mà bệnh viện hay quảng cáo.

Nhìn mặt hắn ai cũng muốn tránh xa, mọi người xung quanh đều lui bước.

Tiểu Ốc cũng định lùi lại mấy bước, nhưng hắn cứ nhằm hướng cô mà đi đến.

Vì sao hắn đột nhiên cho tay vào trong túi quần? Vì sao thứ trong túi quần hắn có hình dáng giống dưa chuột gì đó? Lúc đầu Tiểu Ốc chỉ cho là hắn sờ theo bản năng, có lẽ là một tên b**n th**, nhưng khi hắn nhanh chóng móc cái vật có dạng hơi dài ra thì Tiểu Ốc phát hiện đó là một khẩu súng.

Mặc dù hắn chưa móc hết ra nhưng Tiểu Ốc từ nhỏ đã học bắn súng nên có thể nhìn ra được.

Tổng Giám Đốc Đào Hoa Xin Cẩn Thận Cô Dâu Xã Hội Đen Nuôi Từ BéTác giả: Tiền Tiểu BạchTruyện Ngôn Tình“Khải, ôm chặt em. . . . . .” Một âm thanh nũng nịu vang lên. “Bảo bối, em thật đẹp”. Mộc Trạch Khải ôm cô gái trong ngực, giọng nói ngày càng đầy d*c v*ng, giống như sắp đem cô hòa tan trong biển t*nh d*c của anh. “Phanh! Phanh! Phanh! Phanh!” Bỗng vang lên một tràng tiếng gõ cửa. Một cô bé khoảng mười sáu, mười bảy tuổi, khuôn mặt nhỏ bé thanh thuần, má lúm đồng tiền đang ở bên ngoài gõ cửa. Mộc Trạch Khải vẫn bao trùm lên trên thân thể cô gái, nhiệt tình ôm hôn, như không nghe thấy gì. “Mộc Trạch Khải, em đang nói với anh đấy! Anh dám không mở cửa ra, em sẽ tự mở”. Cô bé cười hắc hắc, nụ cười giảo hoạt và bỉ ổi không hợp với tuổi, đùa giỡn trên giường, thật mong đợi! Mộc Trạch Khải từ trên người cô gái kia lật xuống, nằm thở hổn hển, nổi giận gầm lên một tiếng: “Kim Tiểu Ốc, không được đi vào. Cút đi cho tôi”. “Được, em cút”. Nhưng là cút vào trong phòng, cô bé một phát đá văng cánh cửa, sau đó ngồi xổm xuống lăn đến mép giường. “Kim Tiểu Ốc, em lại đá hỏng cửa phòng tôi”. Đáng… Đậu Diệc Phồn cùng cô ăn lẩu kem.Lúc ra về, Tiểu Ốc thấy cậu trả tiền thì không khỏi cảm thán: "Sau này tôi cũng muốn mở một cửa hàng thế này"."Tại sao?" Là mơ ước của cô sao? Đậu Diệc Phồn cũng cảm thấy rất tốt, cô là con gái mở một cửa hàng kem, hàng ngày làm cô chủ nhỏ sẽ rất tốt.“Một bữa kem nhỏ hơn hai trăm, so với phố Tam Hoàng bị cậu ngủ cả một đêm còn nhiều hơn.Nếu sau này tôi mở cửa hàng, mỗi ngày có 100 khách nghĩa là đã có hai vạn rồi”.Oa, thật là nhiều tiền nha.“Đi thôi, anh đưa em về, em muốn đến phố Tam Hoàng hay về nhà?” Sắc mặt Đậu Diệc Phồn thật khó coi, ai bảo đi ăn kem là lãng mạn, duy mĩ, mấy cái tâm tình kiểu này chắc ở ngoài chín tầng mây.Cô có thể nghĩ chuyện đứng đắn một chút không, đừng có cả ngày đem chuyện ngủ để ở đầu lưỡi, chẳng nhẽ cô không thấy vừa rồi lúc đi ra có biết bao nhiêu ánh mắt khinh bỉ nhìn bọn họ hay sao."Về phố Tam Hoàng".Trời sắp tối rồi, ban đêm là lúc phố Tam Hoàng náo nhiệt nhất, cũng có nhiều chuyện xảy ra nhất."Chờ anh".Cậu đi sang phố đối diện lấy xe, bởi vì có nhiều chướng ngại vật nên cần tới 7, 8 phút mới lấy được xe, lại phải lái xe lên phía trên một đoạn mới có chỗ quay đầu xe.Tiểu Ốc đứng chờ xe, vửa rồi ăn lẩu kem không đủ no, nhìn sang bên cạnh là quán KFC nên chui vào mua hai cái đùi gà.Lúc đi ra, Đậu Diệc Phồn còn chưa tới nên cô đứng đó đợi, tay trái cầm một đùi gà, tay phải cũng cầm một đùi gà.Lúc này cách cô 7, 8 mét có một người đàn ông đi tới.Hắn có khuôn mặt xấu xí, nhiều mụn lở loét giống như bị các loại bệnh về da mà bệnh viện hay quảng cáo.Nhìn mặt hắn ai cũng muốn tránh xa, mọi người xung quanh đều lui bước.Tiểu Ốc cũng định lùi lại mấy bước, nhưng hắn cứ nhằm hướng cô mà đi đến.Vì sao hắn đột nhiên cho tay vào trong túi quần? Vì sao thứ trong túi quần hắn có hình dáng giống dưa chuột gì đó? Lúc đầu Tiểu Ốc chỉ cho là hắn sờ theo bản năng, có lẽ là một tên b**n th**, nhưng khi hắn nhanh chóng móc cái vật có dạng hơi dài ra thì Tiểu Ốc phát hiện đó là một khẩu súng.Mặc dù hắn chưa móc hết ra nhưng Tiểu Ốc từ nhỏ đã học bắn súng nên có thể nhìn ra được.

Chương 23: Nổ Súng