“Khải, ôm chặt em. . . . . .” Một âm thanh nũng nịu vang lên. “Bảo bối, em thật đẹp”. Mộc Trạch Khải ôm cô gái trong ngực, giọng nói ngày càng đầy d*c v*ng, giống như sắp đem cô hòa tan trong biển t*nh d*c của anh. “Phanh! Phanh! Phanh! Phanh!” Bỗng vang lên một tràng tiếng gõ cửa. Một cô bé khoảng mười sáu, mười bảy tuổi, khuôn mặt nhỏ bé thanh thuần, má lúm đồng tiền đang ở bên ngoài gõ cửa. Mộc Trạch Khải vẫn bao trùm lên trên thân thể cô gái, nhiệt tình ôm hôn, như không nghe thấy gì. “Mộc Trạch Khải, em đang nói với anh đấy! Anh dám không mở cửa ra, em sẽ tự mở”. Cô bé cười hắc hắc, nụ cười giảo hoạt và bỉ ổi không hợp với tuổi, đùa giỡn trên giường, thật mong đợi! Mộc Trạch Khải từ trên người cô gái kia lật xuống, nằm thở hổn hển, nổi giận gầm lên một tiếng: “Kim Tiểu Ốc, không được đi vào. Cút đi cho tôi”. “Được, em cút”. Nhưng là cút vào trong phòng, cô bé một phát đá văng cánh cửa, sau đó ngồi xổm xuống lăn đến mép giường. “Kim Tiểu Ốc, em lại đá hỏng cửa phòng tôi”. Đáng…
Chương 33: Thiếu Phu Nhân Tương Lai
Tổng Giám Đốc Đào Hoa Xin Cẩn Thận Cô Dâu Xã Hội Đen Nuôi Từ BéTác giả: Tiền Tiểu BạchTruyện Ngôn Tình“Khải, ôm chặt em. . . . . .” Một âm thanh nũng nịu vang lên. “Bảo bối, em thật đẹp”. Mộc Trạch Khải ôm cô gái trong ngực, giọng nói ngày càng đầy d*c v*ng, giống như sắp đem cô hòa tan trong biển t*nh d*c của anh. “Phanh! Phanh! Phanh! Phanh!” Bỗng vang lên một tràng tiếng gõ cửa. Một cô bé khoảng mười sáu, mười bảy tuổi, khuôn mặt nhỏ bé thanh thuần, má lúm đồng tiền đang ở bên ngoài gõ cửa. Mộc Trạch Khải vẫn bao trùm lên trên thân thể cô gái, nhiệt tình ôm hôn, như không nghe thấy gì. “Mộc Trạch Khải, em đang nói với anh đấy! Anh dám không mở cửa ra, em sẽ tự mở”. Cô bé cười hắc hắc, nụ cười giảo hoạt và bỉ ổi không hợp với tuổi, đùa giỡn trên giường, thật mong đợi! Mộc Trạch Khải từ trên người cô gái kia lật xuống, nằm thở hổn hển, nổi giận gầm lên một tiếng: “Kim Tiểu Ốc, không được đi vào. Cút đi cho tôi”. “Được, em cút”. Nhưng là cút vào trong phòng, cô bé một phát đá văng cánh cửa, sau đó ngồi xổm xuống lăn đến mép giường. “Kim Tiểu Ốc, em lại đá hỏng cửa phòng tôi”. Đáng… Tiểu Ốc nâng đầu Đậu Diệc Phồn lên, giọng không có chút đùa cợt: "Chị biết cậu ta chứ! Tôi cần giao cậu ta cho người tin cậy, nếu không cậu ta mà bị chó mèo nào g**t ch*t thì đừng có trách tôi".Dĩ nhiên cô phục vụ kia biết: "Trời! Là thiếu gia! Cô đã làm gì thiếu gia?""Cậu ta ngủ thôi, nhanh đi gọi người đi, nếu không tôi sẽ phải ngủ lại ở đây".Tiểu Ốc ngáp một cái, cô rất buồn ngủ, giống như buồn ngủ là do lây từ Đậu Diệc Phồn.Lễ tân lập tức điện lên lầu thông báo: "Trưởng phòng Trương, có một cô gái nhỏ đưa thiếu gia đến đây, nhìn thiếu gia giống như đang hôn mê, cô ấy không chịu đi mà kiên quyết muốn gặp ông chủ".Trưởng phòng Trương nghe xong lập tức báo cáo giám đốc: "Giám đốc, không xong rồi, có một cô gái nhỏ bắt được thiếu gia, giờ thiếu gia đã hôn mê, cô ta muốn gặp ông chủ, có thể là muốn đòi tiền".Giám đốc lập tức gọi điện thoại cho bảo vệ tin cẩn của Đậu gia: "Không xong, một cô gái nhỏ đem thiếu gia mê mệt đến chết đi sống lại đến khách sạn, tới vòi tiền đấy"Vòi tiền Đậu gia, như vậy cũng được sao?Lá gan lớn vậy!Người bảo vệ lập tức gọi thêm mười mấy người hung hăng từ quán rượu đối diện chạy sang đại sảnh khách sạn.Đám người chạy vào thì chỉ thấy một cô nhóc đang tựa đầu vào một bên vai của Đậu Diệc Phồn lim dim ngủ, còn Đậu Diệc Phồn thì đang ngủ mê man.Mọi người trợn mắt há mồm, đây chính là cô gái dọa nạt vòi tiền trong truyền thuyết sao? 囧.Cô gái mặc áo ngủ rộng thùng thình, dáng vẻ thảnh thơi không giống kẻ càn quấy, đang ngủ cùng thiếu gia? Chẳng lẽ là vừa mới ở chung một phòng?Chẳng lẽ đây là thiếu phu nhân tương lai của bọn họ?Người bảo vệ kia nghĩ thế, hắn hay đùa giỡn nên lập tức nói với mọi người ở phía sau: “Thu đao, đừng dọa thiếu phu nhân.”Tiểu Ốc bị âm thanh này đánh thức, ngẩng đầu nhìn nhóm người vạm vỡ trước mặt đang cười nịnh, mồ hôi lạnh toát ra, có cần nhiều người như vậy không?Thấy cô nhìn chằm chằm, cả bầy người nhìn người bảo vệ dẫn đầu, cùng nói rất ăn ý: "Thiếu phu nhân khỏe chứ?"Tiểu Ốc bị dọa, không hiểu chuyện gì, cô liếc mắt nhìn Đậu Diệc Phồn trên ghế sa lon, bừng tỉnh: "Tôi và cậu ta? Sao có thể chứ? Hẳn các ông là người của Đậu gia.Cậu nhóc này tôi giao cho các ông, xe của cậu ta vẫn còn ở trước cửa nhà tôi, có ai đi cùng tôi đến lấy xe không?"
Tiểu Ốc nâng đầu Đậu Diệc Phồn lên, giọng không có chút đùa cợt: "Chị biết cậu ta chứ! Tôi cần giao cậu ta cho người tin cậy, nếu không cậu ta mà bị chó mèo nào g**t ch*t thì đừng có trách tôi".
Dĩ nhiên cô phục vụ kia biết: "Trời! Là thiếu gia! Cô đã làm gì thiếu gia?"
"Cậu ta ngủ thôi, nhanh đi gọi người đi, nếu không tôi sẽ phải ngủ lại ở đây".
Tiểu Ốc ngáp một cái, cô rất buồn ngủ, giống như buồn ngủ là do lây từ Đậu Diệc Phồn.
Lễ tân lập tức điện lên lầu thông báo: "Trưởng phòng Trương, có một cô gái nhỏ đưa thiếu gia đến đây, nhìn thiếu gia giống như đang hôn mê, cô ấy không chịu đi mà kiên quyết muốn gặp ông chủ".
Trưởng phòng Trương nghe xong lập tức báo cáo giám đốc: "Giám đốc, không xong rồi, có một cô gái nhỏ bắt được thiếu gia, giờ thiếu gia đã hôn mê, cô ta muốn gặp ông chủ, có thể là muốn đòi tiền".
Giám đốc lập tức gọi điện thoại cho bảo vệ tin cẩn của Đậu gia: "Không xong, một cô gái nhỏ đem thiếu gia mê mệt đến chết đi sống lại đến khách sạn, tới vòi tiền đấy"
Vòi tiền Đậu gia, như vậy cũng được sao?
Lá gan lớn vậy!
Người bảo vệ lập tức gọi thêm mười mấy người hung hăng từ quán rượu đối diện chạy sang đại sảnh khách sạn.
Đám người chạy vào thì chỉ thấy một cô nhóc đang tựa đầu vào một bên vai của Đậu Diệc Phồn lim dim ngủ, còn Đậu Diệc Phồn thì đang ngủ mê man.
Mọi người trợn mắt há mồm, đây chính là cô gái dọa nạt vòi tiền trong truyền thuyết sao? 囧.
Cô gái mặc áo ngủ rộng thùng thình, dáng vẻ thảnh thơi không giống kẻ càn quấy, đang ngủ cùng thiếu gia? Chẳng lẽ là vừa mới ở chung một phòng?
Chẳng lẽ đây là thiếu phu nhân tương lai của bọn họ?
Người bảo vệ kia nghĩ thế, hắn hay đùa giỡn nên lập tức nói với mọi người ở phía sau: “Thu đao, đừng dọa thiếu phu nhân.
”
Tiểu Ốc bị âm thanh này đánh thức, ngẩng đầu nhìn nhóm người vạm vỡ trước mặt đang cười nịnh, mồ hôi lạnh toát ra, có cần nhiều người như vậy không?
Thấy cô nhìn chằm chằm, cả bầy người nhìn người bảo vệ dẫn đầu, cùng nói rất ăn ý: "Thiếu phu nhân khỏe chứ?"
Tiểu Ốc bị dọa, không hiểu chuyện gì, cô liếc mắt nhìn Đậu Diệc Phồn trên ghế sa lon, bừng tỉnh: "Tôi và cậu ta? Sao có thể chứ? Hẳn các ông là người của Đậu gia.
Cậu nhóc này tôi giao cho các ông, xe của cậu ta vẫn còn ở trước cửa nhà tôi, có ai đi cùng tôi đến lấy xe không?"
Tổng Giám Đốc Đào Hoa Xin Cẩn Thận Cô Dâu Xã Hội Đen Nuôi Từ BéTác giả: Tiền Tiểu BạchTruyện Ngôn Tình“Khải, ôm chặt em. . . . . .” Một âm thanh nũng nịu vang lên. “Bảo bối, em thật đẹp”. Mộc Trạch Khải ôm cô gái trong ngực, giọng nói ngày càng đầy d*c v*ng, giống như sắp đem cô hòa tan trong biển t*nh d*c của anh. “Phanh! Phanh! Phanh! Phanh!” Bỗng vang lên một tràng tiếng gõ cửa. Một cô bé khoảng mười sáu, mười bảy tuổi, khuôn mặt nhỏ bé thanh thuần, má lúm đồng tiền đang ở bên ngoài gõ cửa. Mộc Trạch Khải vẫn bao trùm lên trên thân thể cô gái, nhiệt tình ôm hôn, như không nghe thấy gì. “Mộc Trạch Khải, em đang nói với anh đấy! Anh dám không mở cửa ra, em sẽ tự mở”. Cô bé cười hắc hắc, nụ cười giảo hoạt và bỉ ổi không hợp với tuổi, đùa giỡn trên giường, thật mong đợi! Mộc Trạch Khải từ trên người cô gái kia lật xuống, nằm thở hổn hển, nổi giận gầm lên một tiếng: “Kim Tiểu Ốc, không được đi vào. Cút đi cho tôi”. “Được, em cút”. Nhưng là cút vào trong phòng, cô bé một phát đá văng cánh cửa, sau đó ngồi xổm xuống lăn đến mép giường. “Kim Tiểu Ốc, em lại đá hỏng cửa phòng tôi”. Đáng… Tiểu Ốc nâng đầu Đậu Diệc Phồn lên, giọng không có chút đùa cợt: "Chị biết cậu ta chứ! Tôi cần giao cậu ta cho người tin cậy, nếu không cậu ta mà bị chó mèo nào g**t ch*t thì đừng có trách tôi".Dĩ nhiên cô phục vụ kia biết: "Trời! Là thiếu gia! Cô đã làm gì thiếu gia?""Cậu ta ngủ thôi, nhanh đi gọi người đi, nếu không tôi sẽ phải ngủ lại ở đây".Tiểu Ốc ngáp một cái, cô rất buồn ngủ, giống như buồn ngủ là do lây từ Đậu Diệc Phồn.Lễ tân lập tức điện lên lầu thông báo: "Trưởng phòng Trương, có một cô gái nhỏ đưa thiếu gia đến đây, nhìn thiếu gia giống như đang hôn mê, cô ấy không chịu đi mà kiên quyết muốn gặp ông chủ".Trưởng phòng Trương nghe xong lập tức báo cáo giám đốc: "Giám đốc, không xong rồi, có một cô gái nhỏ bắt được thiếu gia, giờ thiếu gia đã hôn mê, cô ta muốn gặp ông chủ, có thể là muốn đòi tiền".Giám đốc lập tức gọi điện thoại cho bảo vệ tin cẩn của Đậu gia: "Không xong, một cô gái nhỏ đem thiếu gia mê mệt đến chết đi sống lại đến khách sạn, tới vòi tiền đấy"Vòi tiền Đậu gia, như vậy cũng được sao?Lá gan lớn vậy!Người bảo vệ lập tức gọi thêm mười mấy người hung hăng từ quán rượu đối diện chạy sang đại sảnh khách sạn.Đám người chạy vào thì chỉ thấy một cô nhóc đang tựa đầu vào một bên vai của Đậu Diệc Phồn lim dim ngủ, còn Đậu Diệc Phồn thì đang ngủ mê man.Mọi người trợn mắt há mồm, đây chính là cô gái dọa nạt vòi tiền trong truyền thuyết sao? 囧.Cô gái mặc áo ngủ rộng thùng thình, dáng vẻ thảnh thơi không giống kẻ càn quấy, đang ngủ cùng thiếu gia? Chẳng lẽ là vừa mới ở chung một phòng?Chẳng lẽ đây là thiếu phu nhân tương lai của bọn họ?Người bảo vệ kia nghĩ thế, hắn hay đùa giỡn nên lập tức nói với mọi người ở phía sau: “Thu đao, đừng dọa thiếu phu nhân.”Tiểu Ốc bị âm thanh này đánh thức, ngẩng đầu nhìn nhóm người vạm vỡ trước mặt đang cười nịnh, mồ hôi lạnh toát ra, có cần nhiều người như vậy không?Thấy cô nhìn chằm chằm, cả bầy người nhìn người bảo vệ dẫn đầu, cùng nói rất ăn ý: "Thiếu phu nhân khỏe chứ?"Tiểu Ốc bị dọa, không hiểu chuyện gì, cô liếc mắt nhìn Đậu Diệc Phồn trên ghế sa lon, bừng tỉnh: "Tôi và cậu ta? Sao có thể chứ? Hẳn các ông là người của Đậu gia.Cậu nhóc này tôi giao cho các ông, xe của cậu ta vẫn còn ở trước cửa nhà tôi, có ai đi cùng tôi đến lấy xe không?"