“Khải, ôm chặt em. . . . . .” Một âm thanh nũng nịu vang lên. “Bảo bối, em thật đẹp”. Mộc Trạch Khải ôm cô gái trong ngực, giọng nói ngày càng đầy d*c v*ng, giống như sắp đem cô hòa tan trong biển t*nh d*c của anh. “Phanh! Phanh! Phanh! Phanh!” Bỗng vang lên một tràng tiếng gõ cửa. Một cô bé khoảng mười sáu, mười bảy tuổi, khuôn mặt nhỏ bé thanh thuần, má lúm đồng tiền đang ở bên ngoài gõ cửa. Mộc Trạch Khải vẫn bao trùm lên trên thân thể cô gái, nhiệt tình ôm hôn, như không nghe thấy gì. “Mộc Trạch Khải, em đang nói với anh đấy! Anh dám không mở cửa ra, em sẽ tự mở”. Cô bé cười hắc hắc, nụ cười giảo hoạt và bỉ ổi không hợp với tuổi, đùa giỡn trên giường, thật mong đợi! Mộc Trạch Khải từ trên người cô gái kia lật xuống, nằm thở hổn hển, nổi giận gầm lên một tiếng: “Kim Tiểu Ốc, không được đi vào. Cút đi cho tôi”. “Được, em cút”. Nhưng là cút vào trong phòng, cô bé một phát đá văng cánh cửa, sau đó ngồi xổm xuống lăn đến mép giường. “Kim Tiểu Ốc, em lại đá hỏng cửa phòng tôi”. Đáng…
Chương 34: Đánh Ngất
Tổng Giám Đốc Đào Hoa Xin Cẩn Thận Cô Dâu Xã Hội Đen Nuôi Từ BéTác giả: Tiền Tiểu BạchTruyện Ngôn Tình“Khải, ôm chặt em. . . . . .” Một âm thanh nũng nịu vang lên. “Bảo bối, em thật đẹp”. Mộc Trạch Khải ôm cô gái trong ngực, giọng nói ngày càng đầy d*c v*ng, giống như sắp đem cô hòa tan trong biển t*nh d*c của anh. “Phanh! Phanh! Phanh! Phanh!” Bỗng vang lên một tràng tiếng gõ cửa. Một cô bé khoảng mười sáu, mười bảy tuổi, khuôn mặt nhỏ bé thanh thuần, má lúm đồng tiền đang ở bên ngoài gõ cửa. Mộc Trạch Khải vẫn bao trùm lên trên thân thể cô gái, nhiệt tình ôm hôn, như không nghe thấy gì. “Mộc Trạch Khải, em đang nói với anh đấy! Anh dám không mở cửa ra, em sẽ tự mở”. Cô bé cười hắc hắc, nụ cười giảo hoạt và bỉ ổi không hợp với tuổi, đùa giỡn trên giường, thật mong đợi! Mộc Trạch Khải từ trên người cô gái kia lật xuống, nằm thở hổn hển, nổi giận gầm lên một tiếng: “Kim Tiểu Ốc, không được đi vào. Cút đi cho tôi”. “Được, em cút”. Nhưng là cút vào trong phòng, cô bé một phát đá văng cánh cửa, sau đó ngồi xổm xuống lăn đến mép giường. “Kim Tiểu Ốc, em lại đá hỏng cửa phòng tôi”. Đáng… Cô gái nhỏ rất có khí thế, người bảo vệ kia lập tức nảy sinh hảo cảm với cô.Làm thiếu phu nhân nhà bọn họ phải có cái khí thế mạnh mẽ này, liền lập tức ra lệnh cho thủ hạ cùng Tiểu Ốc đi lấy xe: "Tiểu Mã, cậu lái xe của tôi đưa thiếu phu nhân về, Tiểu Ngô cậu đi cùng lái xe thiếu gia về"."Vâng".Hai người đàn ông bước ra đi cùng Tiểu Ốc.Nửa giờ sau, xe dừng ở cửa nhà Tiểu Ốc.Tiểu Mã vừa nhìn chung quanh, cũng biết đây là biệt thự nhà ai, không nghĩ tới thiếu phu nhân lại là thiên kim Mộc gia...oa oa oa...rất xứng với thiếu gia nhà bọn họ! Hắn tỏ ra kính cẩn với Tiểu Ốc: “Thiếu phu nhân đi thong thả”.Sau khi trở về, hắn sẽ bẩm báo cho lão đại biết.Tiểu Ốc mệt mỏi chẳng muốn phản bác, xoay người móc ra cái chìa khóa đi mở cửa.Rón rén vào phòng, chỉ sợ đánh động tới người làm, kết quả Mộc Trạch Khải còn chưa trở về, Tiểu Ốc cảm thấy không yên tâm, phân vân một lúc mới gọi điện cho anh: "Kiều Kiều, là em.Chừng nào anh về nhà, có cần em đón không?""Không cần, tự quản chính mình cho tốt đi! Chuyện của tôi cô không cần phải quan tâm." Mộc Trạch Khải như thường ngày dập ngay điện thoại.Tiểu Ốc cũng không cảm thấy buồn bực, cô đã quen với sự lạnh lùng của anh.Nhưng tình trạng này đến bao giờ mới chấm dứt? Cô cảm thấy cô đơn, rất muốn được anh yêu thương, quan tâm chăm sóc, nhưng giống như chờ đợi vô vọng, đến khi nào mới có thể khổ tận cam lai? Cô không hối hận, nhưng cô sợ đến một ngày nào đó cô sẽ mệt mỏi mà buông tay… Bởi vì sự kiên nhẫn của mỗi người đều có một giới hạn nào đó.Sáng sớm hôm sau, Đậu Diệc Phồn tỉnh dậy, phát hiện mình đang ở nhà, sờ sau gáy cũng biết chuyện đã xảy ra.Nhóc con này đủ cơ trí, biết đưa cậu về nhà, nếu không nhỡ bị người của bang phái khác phát hiện thì cậu chắc chắn toi đời, không bị bắt cóc thì bị giết.Nhưng nếu cậu về nhà, đoán chắc lão đầu (ông Đậu) đã biết cậu bị cô gái đánh ngất xỉu.Đậu Diệc Phồn mặc quần áo chỉnh tề, mới xuống đến lầu một đã thấy ông Đậu đang thong thả ăn sáng, ông uống một hớp sữa tươi rồi hỏi cậu: "Tối qua con bị một cô bé đánh ngất sao?""Vâng".Mặc dù rất mất thể diện, nhưng cậu không quan tâm.
Cô gái nhỏ rất có khí thế, người bảo vệ kia lập tức nảy sinh hảo cảm với cô.
Làm thiếu phu nhân nhà bọn họ phải có cái khí thế mạnh mẽ này, liền lập tức ra lệnh cho thủ hạ cùng Tiểu Ốc đi lấy xe: "Tiểu Mã, cậu lái xe của tôi đưa thiếu phu nhân về, Tiểu Ngô cậu đi cùng lái xe thiếu gia về".
"Vâng".
Hai người đàn ông bước ra đi cùng Tiểu Ốc.
Nửa giờ sau, xe dừng ở cửa nhà Tiểu Ốc.
Tiểu Mã vừa nhìn chung quanh, cũng biết đây là biệt thự nhà ai, không nghĩ tới thiếu phu nhân lại là thiên kim Mộc gia...oa oa oa...rất xứng với thiếu gia nhà bọn họ! Hắn tỏ ra kính cẩn với Tiểu Ốc: “Thiếu phu nhân đi thong thả”.
Sau khi trở về, hắn sẽ bẩm báo cho lão đại biết.
Tiểu Ốc mệt mỏi chẳng muốn phản bác, xoay người móc ra cái chìa khóa đi mở cửa.
Rón rén vào phòng, chỉ sợ đánh động tới người làm, kết quả Mộc Trạch Khải còn chưa trở về, Tiểu Ốc cảm thấy không yên tâm, phân vân một lúc mới gọi điện cho anh: "Kiều Kiều, là em.
Chừng nào anh về nhà, có cần em đón không?"
"Không cần, tự quản chính mình cho tốt đi! Chuyện của tôi cô không cần phải quan tâm." Mộc Trạch Khải như thường ngày dập ngay điện thoại.
Tiểu Ốc cũng không cảm thấy buồn bực, cô đã quen với sự lạnh lùng của anh.
Nhưng tình trạng này đến bao giờ mới chấm dứt? Cô cảm thấy cô đơn, rất muốn được anh yêu thương, quan tâm chăm sóc, nhưng giống như chờ đợi vô vọng, đến khi nào mới có thể khổ tận cam lai? Cô không hối hận, nhưng cô sợ đến một ngày nào đó cô sẽ mệt mỏi mà buông tay… Bởi vì sự kiên nhẫn của mỗi người đều có một giới hạn nào đó.
Sáng sớm hôm sau, Đậu Diệc Phồn tỉnh dậy, phát hiện mình đang ở nhà, sờ sau gáy cũng biết chuyện đã xảy ra.
Nhóc con này đủ cơ trí, biết đưa cậu về nhà, nếu không nhỡ bị người của bang phái khác phát hiện thì cậu chắc chắn toi đời, không bị bắt cóc thì bị giết.
Nhưng nếu cậu về nhà, đoán chắc lão đầu (ông Đậu) đã biết cậu bị cô gái đánh ngất xỉu.
Đậu Diệc Phồn mặc quần áo chỉnh tề, mới xuống đến lầu một đã thấy ông Đậu đang thong thả ăn sáng, ông uống một hớp sữa tươi rồi hỏi cậu: "Tối qua con bị một cô bé đánh ngất sao?"
"Vâng".
Mặc dù rất mất thể diện, nhưng cậu không quan tâm.
Tổng Giám Đốc Đào Hoa Xin Cẩn Thận Cô Dâu Xã Hội Đen Nuôi Từ BéTác giả: Tiền Tiểu BạchTruyện Ngôn Tình“Khải, ôm chặt em. . . . . .” Một âm thanh nũng nịu vang lên. “Bảo bối, em thật đẹp”. Mộc Trạch Khải ôm cô gái trong ngực, giọng nói ngày càng đầy d*c v*ng, giống như sắp đem cô hòa tan trong biển t*nh d*c của anh. “Phanh! Phanh! Phanh! Phanh!” Bỗng vang lên một tràng tiếng gõ cửa. Một cô bé khoảng mười sáu, mười bảy tuổi, khuôn mặt nhỏ bé thanh thuần, má lúm đồng tiền đang ở bên ngoài gõ cửa. Mộc Trạch Khải vẫn bao trùm lên trên thân thể cô gái, nhiệt tình ôm hôn, như không nghe thấy gì. “Mộc Trạch Khải, em đang nói với anh đấy! Anh dám không mở cửa ra, em sẽ tự mở”. Cô bé cười hắc hắc, nụ cười giảo hoạt và bỉ ổi không hợp với tuổi, đùa giỡn trên giường, thật mong đợi! Mộc Trạch Khải từ trên người cô gái kia lật xuống, nằm thở hổn hển, nổi giận gầm lên một tiếng: “Kim Tiểu Ốc, không được đi vào. Cút đi cho tôi”. “Được, em cút”. Nhưng là cút vào trong phòng, cô bé một phát đá văng cánh cửa, sau đó ngồi xổm xuống lăn đến mép giường. “Kim Tiểu Ốc, em lại đá hỏng cửa phòng tôi”. Đáng… Cô gái nhỏ rất có khí thế, người bảo vệ kia lập tức nảy sinh hảo cảm với cô.Làm thiếu phu nhân nhà bọn họ phải có cái khí thế mạnh mẽ này, liền lập tức ra lệnh cho thủ hạ cùng Tiểu Ốc đi lấy xe: "Tiểu Mã, cậu lái xe của tôi đưa thiếu phu nhân về, Tiểu Ngô cậu đi cùng lái xe thiếu gia về"."Vâng".Hai người đàn ông bước ra đi cùng Tiểu Ốc.Nửa giờ sau, xe dừng ở cửa nhà Tiểu Ốc.Tiểu Mã vừa nhìn chung quanh, cũng biết đây là biệt thự nhà ai, không nghĩ tới thiếu phu nhân lại là thiên kim Mộc gia...oa oa oa...rất xứng với thiếu gia nhà bọn họ! Hắn tỏ ra kính cẩn với Tiểu Ốc: “Thiếu phu nhân đi thong thả”.Sau khi trở về, hắn sẽ bẩm báo cho lão đại biết.Tiểu Ốc mệt mỏi chẳng muốn phản bác, xoay người móc ra cái chìa khóa đi mở cửa.Rón rén vào phòng, chỉ sợ đánh động tới người làm, kết quả Mộc Trạch Khải còn chưa trở về, Tiểu Ốc cảm thấy không yên tâm, phân vân một lúc mới gọi điện cho anh: "Kiều Kiều, là em.Chừng nào anh về nhà, có cần em đón không?""Không cần, tự quản chính mình cho tốt đi! Chuyện của tôi cô không cần phải quan tâm." Mộc Trạch Khải như thường ngày dập ngay điện thoại.Tiểu Ốc cũng không cảm thấy buồn bực, cô đã quen với sự lạnh lùng của anh.Nhưng tình trạng này đến bao giờ mới chấm dứt? Cô cảm thấy cô đơn, rất muốn được anh yêu thương, quan tâm chăm sóc, nhưng giống như chờ đợi vô vọng, đến khi nào mới có thể khổ tận cam lai? Cô không hối hận, nhưng cô sợ đến một ngày nào đó cô sẽ mệt mỏi mà buông tay… Bởi vì sự kiên nhẫn của mỗi người đều có một giới hạn nào đó.Sáng sớm hôm sau, Đậu Diệc Phồn tỉnh dậy, phát hiện mình đang ở nhà, sờ sau gáy cũng biết chuyện đã xảy ra.Nhóc con này đủ cơ trí, biết đưa cậu về nhà, nếu không nhỡ bị người của bang phái khác phát hiện thì cậu chắc chắn toi đời, không bị bắt cóc thì bị giết.Nhưng nếu cậu về nhà, đoán chắc lão đầu (ông Đậu) đã biết cậu bị cô gái đánh ngất xỉu.Đậu Diệc Phồn mặc quần áo chỉnh tề, mới xuống đến lầu một đã thấy ông Đậu đang thong thả ăn sáng, ông uống một hớp sữa tươi rồi hỏi cậu: "Tối qua con bị một cô bé đánh ngất sao?""Vâng".Mặc dù rất mất thể diện, nhưng cậu không quan tâm.