“Khải, ôm chặt em. . . . . .” Một âm thanh nũng nịu vang lên. “Bảo bối, em thật đẹp”. Mộc Trạch Khải ôm cô gái trong ngực, giọng nói ngày càng đầy d*c v*ng, giống như sắp đem cô hòa tan trong biển t*nh d*c của anh. “Phanh! Phanh! Phanh! Phanh!” Bỗng vang lên một tràng tiếng gõ cửa. Một cô bé khoảng mười sáu, mười bảy tuổi, khuôn mặt nhỏ bé thanh thuần, má lúm đồng tiền đang ở bên ngoài gõ cửa. Mộc Trạch Khải vẫn bao trùm lên trên thân thể cô gái, nhiệt tình ôm hôn, như không nghe thấy gì. “Mộc Trạch Khải, em đang nói với anh đấy! Anh dám không mở cửa ra, em sẽ tự mở”. Cô bé cười hắc hắc, nụ cười giảo hoạt và bỉ ổi không hợp với tuổi, đùa giỡn trên giường, thật mong đợi! Mộc Trạch Khải từ trên người cô gái kia lật xuống, nằm thở hổn hển, nổi giận gầm lên một tiếng: “Kim Tiểu Ốc, không được đi vào. Cút đi cho tôi”. “Được, em cút”. Nhưng là cút vào trong phòng, cô bé một phát đá văng cánh cửa, sau đó ngồi xổm xuống lăn đến mép giường. “Kim Tiểu Ốc, em lại đá hỏng cửa phòng tôi”. Đáng…
Chương 35: Làm Thế Nào
Tổng Giám Đốc Đào Hoa Xin Cẩn Thận Cô Dâu Xã Hội Đen Nuôi Từ BéTác giả: Tiền Tiểu BạchTruyện Ngôn Tình“Khải, ôm chặt em. . . . . .” Một âm thanh nũng nịu vang lên. “Bảo bối, em thật đẹp”. Mộc Trạch Khải ôm cô gái trong ngực, giọng nói ngày càng đầy d*c v*ng, giống như sắp đem cô hòa tan trong biển t*nh d*c của anh. “Phanh! Phanh! Phanh! Phanh!” Bỗng vang lên một tràng tiếng gõ cửa. Một cô bé khoảng mười sáu, mười bảy tuổi, khuôn mặt nhỏ bé thanh thuần, má lúm đồng tiền đang ở bên ngoài gõ cửa. Mộc Trạch Khải vẫn bao trùm lên trên thân thể cô gái, nhiệt tình ôm hôn, như không nghe thấy gì. “Mộc Trạch Khải, em đang nói với anh đấy! Anh dám không mở cửa ra, em sẽ tự mở”. Cô bé cười hắc hắc, nụ cười giảo hoạt và bỉ ổi không hợp với tuổi, đùa giỡn trên giường, thật mong đợi! Mộc Trạch Khải từ trên người cô gái kia lật xuống, nằm thở hổn hển, nổi giận gầm lên một tiếng: “Kim Tiểu Ốc, không được đi vào. Cút đi cho tôi”. “Được, em cút”. Nhưng là cút vào trong phòng, cô bé một phát đá văng cánh cửa, sau đó ngồi xổm xuống lăn đến mép giường. “Kim Tiểu Ốc, em lại đá hỏng cửa phòng tôi”. Đáng… Đậu ba thở dài, hơi chút tức giận: "Thường ngày con thích làm chuyện hồ đồ gì cũng tùy, nhưng sao lại để một cô bé đánh ngất, còn ra thể thống gì nữa.Nếu bị lan truyền sẽ thành chuyện cười cho người ta, sao lại liên tục thua một con bé, sau này sao ba có thể giao sản nghiệp cho con đây.""Ba...Con đề phòng người khác chứ không đề phòng cô ấy, không phải bởi vì cô ấy nhỏ bé hay yếu đuối, mà thật ra lúc đó con đang hăng say hôn cô ấy, nếu lúc ấy cô ấy có giết con thì con cũng không kịp chống đỡ! Ba đừng tức giận, trên đời này chỉ có cô ấy có thể làm con mất đi lí trí, ngoài cô ấy sẽ không có người nào khác".Kim Tiểu Ốc cho cậu cảm giác khác lạ, cô vừa phức tạp, vừa đơn thuần, rất mâu thuẫn, nhưng không biết vì sao lại làm cậu mê mệt.Hôm qua mới hôn cô một tí mà cậu đã cảm thấy như điện giật, gai ốc nổi toàn thân, khơi gợi d*c v*ng của cậu.Từ trước đến giờ cậu luôn đề phòng người khác, chỉ có ở gần cô là luôn làm theo bản năng, rất tin tưởng cùng phóng túng.Đậu Diệc Phồn cảm thấy giống như là duyên số, có thể Kim Tiểu Ốc chính là một nửa của mình "Con nói nghiêm túc chứ?""Vâng, ba cảm thấy cô ấy thế nào?" Đậu Diệc Phồn định chính thức bắt đầu theo đuổi cô nhóc kia."Gia cảnh tạm chấp nhận.Còn về chuyện con bé dám đánh ngất con rồi đưa về đây là rất can đảm, rất xuất sắc, coi như vượt qua kiểm tra để trở thành con dâu của ba".Quan trọng nhất là, cưới được con gái của Mộc gia thì sẽ dễ dàng chiếm được phố Tam Hoàng."Ba đồng ý? Con sẽ ráo riết theo đuổi cô ấy"."Còn theo đuổi cái gì, để tránh đêm dài lắm mộng ngày mai ba sẽ cùng con đi cầu hôn"."Cầu hôn? Nhanh quá, ba".Còn chưa bắt đầu nói chuyện yêu đương.Tuy cậu thích cô nhưng chưa đến mức muốn kết hôn, như thế này quá nhanh đi!"Thằng ngốc này, lẽ ra cô bé đó phải theo đuổi con ấy chứ, giờ cô bé đó chưa đủ tuổi để đi đăng kí, nên làm lễ đính hôn trước để tránh những kẻ khác nhòm ngó.Khó có được cô gái nào làm con thật lòng thích như thế, cho nên người làm ba này tại sao lại không giúp con chứ? Chờ ba gọi người chuẩn bị quà tặng, nhất định phải đầy đủ lễ vật"."Nhưng...".Không đợi Đậu Diệc Phồn nói xong, Đậu ba đã đứng lên đi ra cửa.Đậu Diệc Phồn đuổi theo, nhưng ra đến cửa thì Đậu ba đã lên xe, làm thế nào mới tốt đây?
Đậu ba thở dài, hơi chút tức giận: "Thường ngày con thích làm chuyện hồ đồ gì cũng tùy, nhưng sao lại để một cô bé đánh ngất, còn ra thể thống gì nữa.
Nếu bị lan truyền sẽ thành chuyện cười cho người ta, sao lại liên tục thua một con bé, sau này sao ba có thể giao sản nghiệp cho con đây."
"Ba...Con đề phòng người khác chứ không đề phòng cô ấy, không phải bởi vì cô ấy nhỏ bé hay yếu đuối, mà thật ra lúc đó con đang hăng say hôn cô ấy, nếu lúc ấy cô ấy có giết con thì con cũng không kịp chống đỡ! Ba đừng tức giận, trên đời này chỉ có cô ấy có thể làm con mất đi lí trí, ngoài cô ấy sẽ không có người nào khác".
Kim Tiểu Ốc cho cậu cảm giác khác lạ, cô vừa phức tạp, vừa đơn thuần, rất mâu thuẫn, nhưng không biết vì sao lại làm cậu mê mệt.
Hôm qua mới hôn cô một tí mà cậu đã cảm thấy như điện giật, gai ốc nổi toàn thân, khơi gợi d*c v*ng của cậu.
Từ trước đến giờ cậu luôn đề phòng người khác, chỉ có ở gần cô là luôn làm theo bản năng, rất tin tưởng cùng phóng túng.
Đậu Diệc Phồn cảm thấy giống như là duyên số, có thể Kim Tiểu Ốc chính là một nửa của mình "Con nói nghiêm túc chứ?"
"Vâng, ba cảm thấy cô ấy thế nào?" Đậu Diệc Phồn định chính thức bắt đầu theo đuổi cô nhóc kia.
"Gia cảnh tạm chấp nhận.
Còn về chuyện con bé dám đánh ngất con rồi đưa về đây là rất can đảm, rất xuất sắc, coi như vượt qua kiểm tra để trở thành con dâu của ba".
Quan trọng nhất là, cưới được con gái của Mộc gia thì sẽ dễ dàng chiếm được phố Tam Hoàng.
"Ba đồng ý? Con sẽ ráo riết theo đuổi cô ấy".
"Còn theo đuổi cái gì, để tránh đêm dài lắm mộng ngày mai ba sẽ cùng con đi cầu hôn".
"Cầu hôn? Nhanh quá, ba".
Còn chưa bắt đầu nói chuyện yêu đương.
Tuy cậu thích cô nhưng chưa đến mức muốn kết hôn, như thế này quá nhanh đi!
"Thằng ngốc này, lẽ ra cô bé đó phải theo đuổi con ấy chứ, giờ cô bé đó chưa đủ tuổi để đi đăng kí, nên làm lễ đính hôn trước để tránh những kẻ khác nhòm ngó.
Khó có được cô gái nào làm con thật lòng thích như thế, cho nên người làm ba này tại sao lại không giúp con chứ? Chờ ba gọi người chuẩn bị quà tặng, nhất định phải đầy đủ lễ vật".
"Nhưng.
.
.".
Không đợi Đậu Diệc Phồn nói xong, Đậu ba đã đứng lên đi ra cửa.
Đậu Diệc Phồn đuổi theo, nhưng ra đến cửa thì Đậu ba đã lên xe, làm thế nào mới tốt đây?
Tổng Giám Đốc Đào Hoa Xin Cẩn Thận Cô Dâu Xã Hội Đen Nuôi Từ BéTác giả: Tiền Tiểu BạchTruyện Ngôn Tình“Khải, ôm chặt em. . . . . .” Một âm thanh nũng nịu vang lên. “Bảo bối, em thật đẹp”. Mộc Trạch Khải ôm cô gái trong ngực, giọng nói ngày càng đầy d*c v*ng, giống như sắp đem cô hòa tan trong biển t*nh d*c của anh. “Phanh! Phanh! Phanh! Phanh!” Bỗng vang lên một tràng tiếng gõ cửa. Một cô bé khoảng mười sáu, mười bảy tuổi, khuôn mặt nhỏ bé thanh thuần, má lúm đồng tiền đang ở bên ngoài gõ cửa. Mộc Trạch Khải vẫn bao trùm lên trên thân thể cô gái, nhiệt tình ôm hôn, như không nghe thấy gì. “Mộc Trạch Khải, em đang nói với anh đấy! Anh dám không mở cửa ra, em sẽ tự mở”. Cô bé cười hắc hắc, nụ cười giảo hoạt và bỉ ổi không hợp với tuổi, đùa giỡn trên giường, thật mong đợi! Mộc Trạch Khải từ trên người cô gái kia lật xuống, nằm thở hổn hển, nổi giận gầm lên một tiếng: “Kim Tiểu Ốc, không được đi vào. Cút đi cho tôi”. “Được, em cút”. Nhưng là cút vào trong phòng, cô bé một phát đá văng cánh cửa, sau đó ngồi xổm xuống lăn đến mép giường. “Kim Tiểu Ốc, em lại đá hỏng cửa phòng tôi”. Đáng… Đậu ba thở dài, hơi chút tức giận: "Thường ngày con thích làm chuyện hồ đồ gì cũng tùy, nhưng sao lại để một cô bé đánh ngất, còn ra thể thống gì nữa.Nếu bị lan truyền sẽ thành chuyện cười cho người ta, sao lại liên tục thua một con bé, sau này sao ba có thể giao sản nghiệp cho con đây.""Ba...Con đề phòng người khác chứ không đề phòng cô ấy, không phải bởi vì cô ấy nhỏ bé hay yếu đuối, mà thật ra lúc đó con đang hăng say hôn cô ấy, nếu lúc ấy cô ấy có giết con thì con cũng không kịp chống đỡ! Ba đừng tức giận, trên đời này chỉ có cô ấy có thể làm con mất đi lí trí, ngoài cô ấy sẽ không có người nào khác".Kim Tiểu Ốc cho cậu cảm giác khác lạ, cô vừa phức tạp, vừa đơn thuần, rất mâu thuẫn, nhưng không biết vì sao lại làm cậu mê mệt.Hôm qua mới hôn cô một tí mà cậu đã cảm thấy như điện giật, gai ốc nổi toàn thân, khơi gợi d*c v*ng của cậu.Từ trước đến giờ cậu luôn đề phòng người khác, chỉ có ở gần cô là luôn làm theo bản năng, rất tin tưởng cùng phóng túng.Đậu Diệc Phồn cảm thấy giống như là duyên số, có thể Kim Tiểu Ốc chính là một nửa của mình "Con nói nghiêm túc chứ?""Vâng, ba cảm thấy cô ấy thế nào?" Đậu Diệc Phồn định chính thức bắt đầu theo đuổi cô nhóc kia."Gia cảnh tạm chấp nhận.Còn về chuyện con bé dám đánh ngất con rồi đưa về đây là rất can đảm, rất xuất sắc, coi như vượt qua kiểm tra để trở thành con dâu của ba".Quan trọng nhất là, cưới được con gái của Mộc gia thì sẽ dễ dàng chiếm được phố Tam Hoàng."Ba đồng ý? Con sẽ ráo riết theo đuổi cô ấy"."Còn theo đuổi cái gì, để tránh đêm dài lắm mộng ngày mai ba sẽ cùng con đi cầu hôn"."Cầu hôn? Nhanh quá, ba".Còn chưa bắt đầu nói chuyện yêu đương.Tuy cậu thích cô nhưng chưa đến mức muốn kết hôn, như thế này quá nhanh đi!"Thằng ngốc này, lẽ ra cô bé đó phải theo đuổi con ấy chứ, giờ cô bé đó chưa đủ tuổi để đi đăng kí, nên làm lễ đính hôn trước để tránh những kẻ khác nhòm ngó.Khó có được cô gái nào làm con thật lòng thích như thế, cho nên người làm ba này tại sao lại không giúp con chứ? Chờ ba gọi người chuẩn bị quà tặng, nhất định phải đầy đủ lễ vật"."Nhưng...".Không đợi Đậu Diệc Phồn nói xong, Đậu ba đã đứng lên đi ra cửa.Đậu Diệc Phồn đuổi theo, nhưng ra đến cửa thì Đậu ba đã lên xe, làm thế nào mới tốt đây?