“Khải, ôm chặt em. . . . . .” Một âm thanh nũng nịu vang lên. “Bảo bối, em thật đẹp”. Mộc Trạch Khải ôm cô gái trong ngực, giọng nói ngày càng đầy d*c v*ng, giống như sắp đem cô hòa tan trong biển t*nh d*c của anh. “Phanh! Phanh! Phanh! Phanh!” Bỗng vang lên một tràng tiếng gõ cửa. Một cô bé khoảng mười sáu, mười bảy tuổi, khuôn mặt nhỏ bé thanh thuần, má lúm đồng tiền đang ở bên ngoài gõ cửa. Mộc Trạch Khải vẫn bao trùm lên trên thân thể cô gái, nhiệt tình ôm hôn, như không nghe thấy gì. “Mộc Trạch Khải, em đang nói với anh đấy! Anh dám không mở cửa ra, em sẽ tự mở”. Cô bé cười hắc hắc, nụ cười giảo hoạt và bỉ ổi không hợp với tuổi, đùa giỡn trên giường, thật mong đợi! Mộc Trạch Khải từ trên người cô gái kia lật xuống, nằm thở hổn hển, nổi giận gầm lên một tiếng: “Kim Tiểu Ốc, không được đi vào. Cút đi cho tôi”. “Được, em cút”. Nhưng là cút vào trong phòng, cô bé một phát đá văng cánh cửa, sau đó ngồi xổm xuống lăn đến mép giường. “Kim Tiểu Ốc, em lại đá hỏng cửa phòng tôi”. Đáng…

Chương 38: Đánh Cược

Tổng Giám Đốc Đào Hoa Xin Cẩn Thận Cô Dâu Xã Hội Đen Nuôi Từ BéTác giả: Tiền Tiểu BạchTruyện Ngôn Tình“Khải, ôm chặt em. . . . . .” Một âm thanh nũng nịu vang lên. “Bảo bối, em thật đẹp”. Mộc Trạch Khải ôm cô gái trong ngực, giọng nói ngày càng đầy d*c v*ng, giống như sắp đem cô hòa tan trong biển t*nh d*c của anh. “Phanh! Phanh! Phanh! Phanh!” Bỗng vang lên một tràng tiếng gõ cửa. Một cô bé khoảng mười sáu, mười bảy tuổi, khuôn mặt nhỏ bé thanh thuần, má lúm đồng tiền đang ở bên ngoài gõ cửa. Mộc Trạch Khải vẫn bao trùm lên trên thân thể cô gái, nhiệt tình ôm hôn, như không nghe thấy gì. “Mộc Trạch Khải, em đang nói với anh đấy! Anh dám không mở cửa ra, em sẽ tự mở”. Cô bé cười hắc hắc, nụ cười giảo hoạt và bỉ ổi không hợp với tuổi, đùa giỡn trên giường, thật mong đợi! Mộc Trạch Khải từ trên người cô gái kia lật xuống, nằm thở hổn hển, nổi giận gầm lên một tiếng: “Kim Tiểu Ốc, không được đi vào. Cút đi cho tôi”. “Được, em cút”. Nhưng là cút vào trong phòng, cô bé một phát đá văng cánh cửa, sau đó ngồi xổm xuống lăn đến mép giường. “Kim Tiểu Ốc, em lại đá hỏng cửa phòng tôi”. Đáng… Tiểu Ốc cho là mình đã đủ vô lại rồi, không nghĩ tới cậu ta so với mình còn vô sỉ hơn, tức giận khóc nức nở: "Khốn kiếp! Cậu quá vô sỉ! Cậu có bản lĩnh thì lấy tôi thử xem..Có phải muốn làm thái giám không? Tôi sẽ bóp vỡ dưa chuột của cậu".Đậu Diệc Phồn lạnh cả sống lưng, có chút sợ nhưng vẫn nói cứng: "Còn chưa có vào cửa đã muốn làm quả phụ? Mà anh nói cho em biết, anh thích em như vậy, em gả cho anh có gì không tốt? Anh còn muốn nói cho em biết, anh nhất định phải cưới em"."Không tốt, chính là không tốt! Tôi chỉ muốn lấy Mộc Trạch Khải".Trên đời này trừ Mộc Trạch Khải ra, gả cho ai cũng đều không tốt."Em muốn cưới anh ta, vậy anh ta cũng muốn cưới em sao?"Thật ra thì dùng đầu ngón chân Tiểu Ốc cũng có thể nghĩ ra được đáp án, không muốn!Nhưng cô không chấp nhận: "Một ngày nào đó tôi sẽ làm cho anh ấy yêu tôi"."Vậy anh sẽ đợi đến ngày đó, nhưng trước khi ngày đó đến thì vẫn em thuộc về anh, không thể từ hôn.Em chờ làm cô dâu của anh đi! Ngày mai anh sẽ dẫn em đi chọn áo cưới".Cậu cũng không dễ dàng chấp nhận, thật vất vả cậu mới vừa mắt một cô gái, nhưng còn chưa nghĩ đến kết hôn thì cô đã nhảy dựng lên làm cậu lập tức có quyết định."Tôi không đi" Cô sẽ không mặc áo cưới với ai trừ Mộc Trạch Khải."Vậy chúng ta đánh cược đi.Nếu em thắng anh, anh sẽ khuyên ba anh từ hôn, nếu em thua thì sẽ phải đi thử áo cưới với anh".Không phải lần đầu đụng độ cô, cho nên với tính cách của cô chỉ có biện pháp này là hữu hiệu nhất.Tiểu Ốc không sợ mạo hiểm, vì tương lai mình, cô đồng ý đánh cược: "Được, tôi đồng ý, đánh cuộc gì?""Đánh cược Mộc Trạch Khải đồng ý cưới em, nếu thật anh ta có một tí ti yêu em thì sẽ không trơ mắt ngồi nhìn em gả cho anh, em hãy nói chuyện của chúng ta cho anh ta biết"."Được".Qua một lúc lâu Tiểu Ốc mới nhận ra giọng mình có chút run rẩy.Thật ra thì chính cô cũng không hi vọng lắm, nhưng đúng như cậu ta nói, nếu một người đàn ông nghe tin cô gả cho người khác mà không có phản ứng gì thì chắc chắn người đó không yêu cô.Như vậy cô có thể chết tâm?"Để bảo đảm tính chân thật, khi em nói chuyện này với anh ta, phải mở di động, anh muốn nghe được trực tiếp ở hiện trường".Nếu như gả cho cậu mà trong lòng có người khác thì cậu cũng không vui vẻ gì, cho nên cậu muốn cho cô chết tâm với người kia, toàn tâm toàn ý với cậu.

Tiểu Ốc cho là mình đã đủ vô lại rồi, không nghĩ tới cậu ta so với mình còn vô sỉ hơn, tức giận khóc nức nở: "Khốn kiếp! Cậu quá vô sỉ! Cậu có bản lĩnh thì lấy tôi thử xem..

Có phải muốn làm thái giám không? Tôi sẽ bóp vỡ dưa chuột của cậu".

Đậu Diệc Phồn lạnh cả sống lưng, có chút sợ nhưng vẫn nói cứng: "Còn chưa có vào cửa đã muốn làm quả phụ? Mà anh nói cho em biết, anh thích em như vậy, em gả cho anh có gì không tốt? Anh còn muốn nói cho em biết, anh nhất định phải cưới em".

"Không tốt, chính là không tốt! Tôi chỉ muốn lấy Mộc Trạch Khải".

Trên đời này trừ Mộc Trạch Khải ra, gả cho ai cũng đều không tốt.

"Em muốn cưới anh ta, vậy anh ta cũng muốn cưới em sao?"

Thật ra thì dùng đầu ngón chân Tiểu Ốc cũng có thể nghĩ ra được đáp án, không muốn!

Nhưng cô không chấp nhận: "Một ngày nào đó tôi sẽ làm cho anh ấy yêu tôi".

"Vậy anh sẽ đợi đến ngày đó, nhưng trước khi ngày đó đến thì vẫn em thuộc về anh, không thể từ hôn.

Em chờ làm cô dâu của anh đi! Ngày mai anh sẽ dẫn em đi chọn áo cưới".

Cậu cũng không dễ dàng chấp nhận, thật vất vả cậu mới vừa mắt một cô gái, nhưng còn chưa nghĩ đến kết hôn thì cô đã nhảy dựng lên làm cậu lập tức có quyết định.

"Tôi không đi" Cô sẽ không mặc áo cưới với ai trừ Mộc Trạch Khải.

"Vậy chúng ta đánh cược đi.

Nếu em thắng anh, anh sẽ khuyên ba anh từ hôn, nếu em thua thì sẽ phải đi thử áo cưới với anh".

Không phải lần đầu đụng độ cô, cho nên với tính cách của cô chỉ có biện pháp này là hữu hiệu nhất.

Tiểu Ốc không sợ mạo hiểm, vì tương lai mình, cô đồng ý đánh cược: "Được, tôi đồng ý, đánh cuộc gì?"

"Đánh cược Mộc Trạch Khải đồng ý cưới em, nếu thật anh ta có một tí ti yêu em thì sẽ không trơ mắt ngồi nhìn em gả cho anh, em hãy nói chuyện của chúng ta cho anh ta biết".

"Được".

Qua một lúc lâu Tiểu Ốc mới nhận ra giọng mình có chút run rẩy.

Thật ra thì chính cô cũng không hi vọng lắm, nhưng đúng như cậu ta nói, nếu một người đàn ông nghe tin cô gả cho người khác mà không có phản ứng gì thì chắc chắn người đó không yêu cô.

Như vậy cô có thể chết tâm?

"Để bảo đảm tính chân thật, khi em nói chuyện này với anh ta, phải mở di động, anh muốn nghe được trực tiếp ở hiện trường".

Nếu như gả cho cậu mà trong lòng có người khác thì cậu cũng không vui vẻ gì, cho nên cậu muốn cho cô chết tâm với người kia, toàn tâm toàn ý với cậu.

Tổng Giám Đốc Đào Hoa Xin Cẩn Thận Cô Dâu Xã Hội Đen Nuôi Từ BéTác giả: Tiền Tiểu BạchTruyện Ngôn Tình“Khải, ôm chặt em. . . . . .” Một âm thanh nũng nịu vang lên. “Bảo bối, em thật đẹp”. Mộc Trạch Khải ôm cô gái trong ngực, giọng nói ngày càng đầy d*c v*ng, giống như sắp đem cô hòa tan trong biển t*nh d*c của anh. “Phanh! Phanh! Phanh! Phanh!” Bỗng vang lên một tràng tiếng gõ cửa. Một cô bé khoảng mười sáu, mười bảy tuổi, khuôn mặt nhỏ bé thanh thuần, má lúm đồng tiền đang ở bên ngoài gõ cửa. Mộc Trạch Khải vẫn bao trùm lên trên thân thể cô gái, nhiệt tình ôm hôn, như không nghe thấy gì. “Mộc Trạch Khải, em đang nói với anh đấy! Anh dám không mở cửa ra, em sẽ tự mở”. Cô bé cười hắc hắc, nụ cười giảo hoạt và bỉ ổi không hợp với tuổi, đùa giỡn trên giường, thật mong đợi! Mộc Trạch Khải từ trên người cô gái kia lật xuống, nằm thở hổn hển, nổi giận gầm lên một tiếng: “Kim Tiểu Ốc, không được đi vào. Cút đi cho tôi”. “Được, em cút”. Nhưng là cút vào trong phòng, cô bé một phát đá văng cánh cửa, sau đó ngồi xổm xuống lăn đến mép giường. “Kim Tiểu Ốc, em lại đá hỏng cửa phòng tôi”. Đáng… Tiểu Ốc cho là mình đã đủ vô lại rồi, không nghĩ tới cậu ta so với mình còn vô sỉ hơn, tức giận khóc nức nở: "Khốn kiếp! Cậu quá vô sỉ! Cậu có bản lĩnh thì lấy tôi thử xem..Có phải muốn làm thái giám không? Tôi sẽ bóp vỡ dưa chuột của cậu".Đậu Diệc Phồn lạnh cả sống lưng, có chút sợ nhưng vẫn nói cứng: "Còn chưa có vào cửa đã muốn làm quả phụ? Mà anh nói cho em biết, anh thích em như vậy, em gả cho anh có gì không tốt? Anh còn muốn nói cho em biết, anh nhất định phải cưới em"."Không tốt, chính là không tốt! Tôi chỉ muốn lấy Mộc Trạch Khải".Trên đời này trừ Mộc Trạch Khải ra, gả cho ai cũng đều không tốt."Em muốn cưới anh ta, vậy anh ta cũng muốn cưới em sao?"Thật ra thì dùng đầu ngón chân Tiểu Ốc cũng có thể nghĩ ra được đáp án, không muốn!Nhưng cô không chấp nhận: "Một ngày nào đó tôi sẽ làm cho anh ấy yêu tôi"."Vậy anh sẽ đợi đến ngày đó, nhưng trước khi ngày đó đến thì vẫn em thuộc về anh, không thể từ hôn.Em chờ làm cô dâu của anh đi! Ngày mai anh sẽ dẫn em đi chọn áo cưới".Cậu cũng không dễ dàng chấp nhận, thật vất vả cậu mới vừa mắt một cô gái, nhưng còn chưa nghĩ đến kết hôn thì cô đã nhảy dựng lên làm cậu lập tức có quyết định."Tôi không đi" Cô sẽ không mặc áo cưới với ai trừ Mộc Trạch Khải."Vậy chúng ta đánh cược đi.Nếu em thắng anh, anh sẽ khuyên ba anh từ hôn, nếu em thua thì sẽ phải đi thử áo cưới với anh".Không phải lần đầu đụng độ cô, cho nên với tính cách của cô chỉ có biện pháp này là hữu hiệu nhất.Tiểu Ốc không sợ mạo hiểm, vì tương lai mình, cô đồng ý đánh cược: "Được, tôi đồng ý, đánh cuộc gì?""Đánh cược Mộc Trạch Khải đồng ý cưới em, nếu thật anh ta có một tí ti yêu em thì sẽ không trơ mắt ngồi nhìn em gả cho anh, em hãy nói chuyện của chúng ta cho anh ta biết"."Được".Qua một lúc lâu Tiểu Ốc mới nhận ra giọng mình có chút run rẩy.Thật ra thì chính cô cũng không hi vọng lắm, nhưng đúng như cậu ta nói, nếu một người đàn ông nghe tin cô gả cho người khác mà không có phản ứng gì thì chắc chắn người đó không yêu cô.Như vậy cô có thể chết tâm?"Để bảo đảm tính chân thật, khi em nói chuyện này với anh ta, phải mở di động, anh muốn nghe được trực tiếp ở hiện trường".Nếu như gả cho cậu mà trong lòng có người khác thì cậu cũng không vui vẻ gì, cho nên cậu muốn cho cô chết tâm với người kia, toàn tâm toàn ý với cậu.

Chương 38: Đánh Cược