“Khải, ôm chặt em. . . . . .” Một âm thanh nũng nịu vang lên. “Bảo bối, em thật đẹp”. Mộc Trạch Khải ôm cô gái trong ngực, giọng nói ngày càng đầy d*c v*ng, giống như sắp đem cô hòa tan trong biển t*nh d*c của anh. “Phanh! Phanh! Phanh! Phanh!” Bỗng vang lên một tràng tiếng gõ cửa. Một cô bé khoảng mười sáu, mười bảy tuổi, khuôn mặt nhỏ bé thanh thuần, má lúm đồng tiền đang ở bên ngoài gõ cửa. Mộc Trạch Khải vẫn bao trùm lên trên thân thể cô gái, nhiệt tình ôm hôn, như không nghe thấy gì. “Mộc Trạch Khải, em đang nói với anh đấy! Anh dám không mở cửa ra, em sẽ tự mở”. Cô bé cười hắc hắc, nụ cười giảo hoạt và bỉ ổi không hợp với tuổi, đùa giỡn trên giường, thật mong đợi! Mộc Trạch Khải từ trên người cô gái kia lật xuống, nằm thở hổn hển, nổi giận gầm lên một tiếng: “Kim Tiểu Ốc, không được đi vào. Cút đi cho tôi”. “Được, em cút”. Nhưng là cút vào trong phòng, cô bé một phát đá văng cánh cửa, sau đó ngồi xổm xuống lăn đến mép giường. “Kim Tiểu Ốc, em lại đá hỏng cửa phòng tôi”. Đáng…
Chương 39: Đừng Làm Rộn
Tổng Giám Đốc Đào Hoa Xin Cẩn Thận Cô Dâu Xã Hội Đen Nuôi Từ BéTác giả: Tiền Tiểu BạchTruyện Ngôn Tình“Khải, ôm chặt em. . . . . .” Một âm thanh nũng nịu vang lên. “Bảo bối, em thật đẹp”. Mộc Trạch Khải ôm cô gái trong ngực, giọng nói ngày càng đầy d*c v*ng, giống như sắp đem cô hòa tan trong biển t*nh d*c của anh. “Phanh! Phanh! Phanh! Phanh!” Bỗng vang lên một tràng tiếng gõ cửa. Một cô bé khoảng mười sáu, mười bảy tuổi, khuôn mặt nhỏ bé thanh thuần, má lúm đồng tiền đang ở bên ngoài gõ cửa. Mộc Trạch Khải vẫn bao trùm lên trên thân thể cô gái, nhiệt tình ôm hôn, như không nghe thấy gì. “Mộc Trạch Khải, em đang nói với anh đấy! Anh dám không mở cửa ra, em sẽ tự mở”. Cô bé cười hắc hắc, nụ cười giảo hoạt và bỉ ổi không hợp với tuổi, đùa giỡn trên giường, thật mong đợi! Mộc Trạch Khải từ trên người cô gái kia lật xuống, nằm thở hổn hển, nổi giận gầm lên một tiếng: “Kim Tiểu Ốc, không được đi vào. Cút đi cho tôi”. “Được, em cút”. Nhưng là cút vào trong phòng, cô bé một phát đá văng cánh cửa, sau đó ngồi xổm xuống lăn đến mép giường. “Kim Tiểu Ốc, em lại đá hỏng cửa phòng tôi”. Đáng… Mặc dù làm như vậy rất hèn hạ, nhưng là cũng là vì muốn tốt cho cô."Được, tôi đồng ý".Khi Tiểu Ốc về nhà, Mộc ba liền hỏi thăm tình hình.Tiểu Ốc lắc đầu: "Chưa biết, Kiều Kiều trở về chưa? Con muốn gặp anh ấy ngay lập tức"."Nó đang ở trên lầu, giống như......".Mộc mẹ còn chưa kịp nói chữ ‘tắm’ thì Tiểu Ốc đã chạy đi.Đến cửa phòng Mộc Trạch Khải, cô gõ cửa nhưng không thấy bên trong có động tĩnh gì, sốt ruột cô đẩy cửa vào phòng.Bên trong phòng tắm có tiếng nước chảy.Tiểu Ốc ngồi xuống cạnh giường bấm điện thoại cho Đậu Diệc Phồn, chuẩn bị cho vụ đánh cược.Mộc Trạch Khải tắm xong đi ra, tâm tình sảng khoái định ngâm nga một đoạn nhạc và tìm bạn uống rượu, nhìn thấy Tiểu Ốc ngồi ở giường coi như không khí, anh mở tủ lấy quần áo."Kiều Kiều, em có chuyện muốn nói với anh".Tiểu Ốc hít sâu.Mộc Trạch Khải giả vờ như không nghe thấy, đi vào phòng tắm thay quần áo, sau đó đi ra mở cửa định đi, thấy vậy Tiểu Ốc đứng dậy bắt lấy cánh tay của anh giữ lại: "Kiều Kiều, em có chuyện cần phải nói"."Đừng làm rộn"."Cho em mười phút, mười phút thôi".Tiểu Ốc cắn c*n m** d*** nói.Cô biết mình rất vô sỉ nhưng đây là chuyện cả đời của cô.Còn với anh, cô như cố tình gây sự."Không có hứng thú".Mộc Trạch Khải luôn tao nhã lễ độ với mọi người chỉ trừ với cô"Nếu như cho em mười phút, em bảo đảm một tuần lễ này sẽ không làm phiền anh, được không?""Thật không?" Anh nhíu mày, rõ ràng không tin."Thật"."Vậy em nói đi" Vì một tuần bình an, Mộc Trạch Khải quyết định nghe xem cô nói gì, anh chọn một chỗ cách xa cô mới ngồi xuống."Kiều Kiều, anh cưới em được không?" Tiểu Ốc đi tới bên cạnh anh, ngồi xuống, giọng nói mềm mại, ánh mắt đưa tình phóng điện.Cô c** q**n áo anh, phong quang vô hạn......Mộc Trạch Khải chỉ cảm thấy cô đang quấy rối, nhức đầu đẩy tay cô ra: "Đừng làm rộn, em biết là không thể nào, tôi lại nói cho em thêm lần nữa, tôi không yêu em, cũng không bao giờ cưới em."
Mặc dù làm như vậy rất hèn hạ, nhưng là cũng là vì muốn tốt cho cô.
"Được, tôi đồng ý".
Khi Tiểu Ốc về nhà, Mộc ba liền hỏi thăm tình hình.
Tiểu Ốc lắc đầu: "Chưa biết, Kiều Kiều trở về chưa? Con muốn gặp anh ấy ngay lập tức".
"Nó đang ở trên lầu, giống như.
.
.
.
.
.".
Mộc mẹ còn chưa kịp nói chữ ‘tắm’ thì Tiểu Ốc đã chạy đi.
Đến cửa phòng Mộc Trạch Khải, cô gõ cửa nhưng không thấy bên trong có động tĩnh gì, sốt ruột cô đẩy cửa vào phòng.
Bên trong phòng tắm có tiếng nước chảy.
Tiểu Ốc ngồi xuống cạnh giường bấm điện thoại cho Đậu Diệc Phồn, chuẩn bị cho vụ đánh cược.
Mộc Trạch Khải tắm xong đi ra, tâm tình sảng khoái định ngâm nga một đoạn nhạc và tìm bạn uống rượu, nhìn thấy Tiểu Ốc ngồi ở giường coi như không khí, anh mở tủ lấy quần áo.
"Kiều Kiều, em có chuyện muốn nói với anh".
Tiểu Ốc hít sâu.
Mộc Trạch Khải giả vờ như không nghe thấy, đi vào phòng tắm thay quần áo, sau đó đi ra mở cửa định đi, thấy vậy Tiểu Ốc đứng dậy bắt lấy cánh tay của anh giữ lại: "Kiều Kiều, em có chuyện cần phải nói".
"Đừng làm rộn".
"Cho em mười phút, mười phút thôi".
Tiểu Ốc cắn c*n m** d*** nói.
Cô biết mình rất vô sỉ nhưng đây là chuyện cả đời của cô.
Còn với anh, cô như cố tình gây sự.
"Không có hứng thú".
Mộc Trạch Khải luôn tao nhã lễ độ với mọi người chỉ trừ với cô
"Nếu như cho em mười phút, em bảo đảm một tuần lễ này sẽ không làm phiền anh, được không?"
"Thật không?" Anh nhíu mày, rõ ràng không tin.
"Thật".
"Vậy em nói đi" Vì một tuần bình an, Mộc Trạch Khải quyết định nghe xem cô nói gì, anh chọn một chỗ cách xa cô mới ngồi xuống.
"Kiều Kiều, anh cưới em được không?" Tiểu Ốc đi tới bên cạnh anh, ngồi xuống, giọng nói mềm mại, ánh mắt đưa tình phóng điện.
Cô c** q**n áo anh, phong quang vô hạn.
.
.
.
.
.
Mộc Trạch Khải chỉ cảm thấy cô đang quấy rối, nhức đầu đẩy tay cô ra: "Đừng làm rộn, em biết là không thể nào, tôi lại nói cho em thêm lần nữa, tôi không yêu em, cũng không bao giờ cưới em."
Tổng Giám Đốc Đào Hoa Xin Cẩn Thận Cô Dâu Xã Hội Đen Nuôi Từ BéTác giả: Tiền Tiểu BạchTruyện Ngôn Tình“Khải, ôm chặt em. . . . . .” Một âm thanh nũng nịu vang lên. “Bảo bối, em thật đẹp”. Mộc Trạch Khải ôm cô gái trong ngực, giọng nói ngày càng đầy d*c v*ng, giống như sắp đem cô hòa tan trong biển t*nh d*c của anh. “Phanh! Phanh! Phanh! Phanh!” Bỗng vang lên một tràng tiếng gõ cửa. Một cô bé khoảng mười sáu, mười bảy tuổi, khuôn mặt nhỏ bé thanh thuần, má lúm đồng tiền đang ở bên ngoài gõ cửa. Mộc Trạch Khải vẫn bao trùm lên trên thân thể cô gái, nhiệt tình ôm hôn, như không nghe thấy gì. “Mộc Trạch Khải, em đang nói với anh đấy! Anh dám không mở cửa ra, em sẽ tự mở”. Cô bé cười hắc hắc, nụ cười giảo hoạt và bỉ ổi không hợp với tuổi, đùa giỡn trên giường, thật mong đợi! Mộc Trạch Khải từ trên người cô gái kia lật xuống, nằm thở hổn hển, nổi giận gầm lên một tiếng: “Kim Tiểu Ốc, không được đi vào. Cút đi cho tôi”. “Được, em cút”. Nhưng là cút vào trong phòng, cô bé một phát đá văng cánh cửa, sau đó ngồi xổm xuống lăn đến mép giường. “Kim Tiểu Ốc, em lại đá hỏng cửa phòng tôi”. Đáng… Mặc dù làm như vậy rất hèn hạ, nhưng là cũng là vì muốn tốt cho cô."Được, tôi đồng ý".Khi Tiểu Ốc về nhà, Mộc ba liền hỏi thăm tình hình.Tiểu Ốc lắc đầu: "Chưa biết, Kiều Kiều trở về chưa? Con muốn gặp anh ấy ngay lập tức"."Nó đang ở trên lầu, giống như......".Mộc mẹ còn chưa kịp nói chữ ‘tắm’ thì Tiểu Ốc đã chạy đi.Đến cửa phòng Mộc Trạch Khải, cô gõ cửa nhưng không thấy bên trong có động tĩnh gì, sốt ruột cô đẩy cửa vào phòng.Bên trong phòng tắm có tiếng nước chảy.Tiểu Ốc ngồi xuống cạnh giường bấm điện thoại cho Đậu Diệc Phồn, chuẩn bị cho vụ đánh cược.Mộc Trạch Khải tắm xong đi ra, tâm tình sảng khoái định ngâm nga một đoạn nhạc và tìm bạn uống rượu, nhìn thấy Tiểu Ốc ngồi ở giường coi như không khí, anh mở tủ lấy quần áo."Kiều Kiều, em có chuyện muốn nói với anh".Tiểu Ốc hít sâu.Mộc Trạch Khải giả vờ như không nghe thấy, đi vào phòng tắm thay quần áo, sau đó đi ra mở cửa định đi, thấy vậy Tiểu Ốc đứng dậy bắt lấy cánh tay của anh giữ lại: "Kiều Kiều, em có chuyện cần phải nói"."Đừng làm rộn"."Cho em mười phút, mười phút thôi".Tiểu Ốc cắn c*n m** d*** nói.Cô biết mình rất vô sỉ nhưng đây là chuyện cả đời của cô.Còn với anh, cô như cố tình gây sự."Không có hứng thú".Mộc Trạch Khải luôn tao nhã lễ độ với mọi người chỉ trừ với cô"Nếu như cho em mười phút, em bảo đảm một tuần lễ này sẽ không làm phiền anh, được không?""Thật không?" Anh nhíu mày, rõ ràng không tin."Thật"."Vậy em nói đi" Vì một tuần bình an, Mộc Trạch Khải quyết định nghe xem cô nói gì, anh chọn một chỗ cách xa cô mới ngồi xuống."Kiều Kiều, anh cưới em được không?" Tiểu Ốc đi tới bên cạnh anh, ngồi xuống, giọng nói mềm mại, ánh mắt đưa tình phóng điện.Cô c** q**n áo anh, phong quang vô hạn......Mộc Trạch Khải chỉ cảm thấy cô đang quấy rối, nhức đầu đẩy tay cô ra: "Đừng làm rộn, em biết là không thể nào, tôi lại nói cho em thêm lần nữa, tôi không yêu em, cũng không bao giờ cưới em."