“Khải, ôm chặt em. . . . . .” Một âm thanh nũng nịu vang lên. “Bảo bối, em thật đẹp”. Mộc Trạch Khải ôm cô gái trong ngực, giọng nói ngày càng đầy d*c v*ng, giống như sắp đem cô hòa tan trong biển t*nh d*c của anh. “Phanh! Phanh! Phanh! Phanh!” Bỗng vang lên một tràng tiếng gõ cửa. Một cô bé khoảng mười sáu, mười bảy tuổi, khuôn mặt nhỏ bé thanh thuần, má lúm đồng tiền đang ở bên ngoài gõ cửa. Mộc Trạch Khải vẫn bao trùm lên trên thân thể cô gái, nhiệt tình ôm hôn, như không nghe thấy gì. “Mộc Trạch Khải, em đang nói với anh đấy! Anh dám không mở cửa ra, em sẽ tự mở”. Cô bé cười hắc hắc, nụ cười giảo hoạt và bỉ ổi không hợp với tuổi, đùa giỡn trên giường, thật mong đợi! Mộc Trạch Khải từ trên người cô gái kia lật xuống, nằm thở hổn hển, nổi giận gầm lên một tiếng: “Kim Tiểu Ốc, không được đi vào. Cút đi cho tôi”. “Được, em cút”. Nhưng là cút vào trong phòng, cô bé một phát đá văng cánh cửa, sau đó ngồi xổm xuống lăn đến mép giường. “Kim Tiểu Ốc, em lại đá hỏng cửa phòng tôi”. Đáng…

Chương 53: Kế Hoạch

Tổng Giám Đốc Đào Hoa Xin Cẩn Thận Cô Dâu Xã Hội Đen Nuôi Từ BéTác giả: Tiền Tiểu BạchTruyện Ngôn Tình“Khải, ôm chặt em. . . . . .” Một âm thanh nũng nịu vang lên. “Bảo bối, em thật đẹp”. Mộc Trạch Khải ôm cô gái trong ngực, giọng nói ngày càng đầy d*c v*ng, giống như sắp đem cô hòa tan trong biển t*nh d*c của anh. “Phanh! Phanh! Phanh! Phanh!” Bỗng vang lên một tràng tiếng gõ cửa. Một cô bé khoảng mười sáu, mười bảy tuổi, khuôn mặt nhỏ bé thanh thuần, má lúm đồng tiền đang ở bên ngoài gõ cửa. Mộc Trạch Khải vẫn bao trùm lên trên thân thể cô gái, nhiệt tình ôm hôn, như không nghe thấy gì. “Mộc Trạch Khải, em đang nói với anh đấy! Anh dám không mở cửa ra, em sẽ tự mở”. Cô bé cười hắc hắc, nụ cười giảo hoạt và bỉ ổi không hợp với tuổi, đùa giỡn trên giường, thật mong đợi! Mộc Trạch Khải từ trên người cô gái kia lật xuống, nằm thở hổn hển, nổi giận gầm lên một tiếng: “Kim Tiểu Ốc, không được đi vào. Cút đi cho tôi”. “Được, em cút”. Nhưng là cút vào trong phòng, cô bé một phát đá văng cánh cửa, sau đó ngồi xổm xuống lăn đến mép giường. “Kim Tiểu Ốc, em lại đá hỏng cửa phòng tôi”. Đáng… Nếu là lòng tham không đáy, anh cũng không còn biện pháp."Bốn mươi vạn?" Tiểu Ốc nhìn tiền trong tay, đột nhiên nở nụ cười, chắc anh sợ ba mẹ đồng ý.Cô biết lãi suất thu được ở phố Tam Hoàng rất cao, một tháng có thể hơn tám mươi vạn, mà một phần cô cũng không lấy làm của riêng, toàn bộ đưa hết cho ba mẹ gửi tiết kiệm, bởi vì cô cảm thấy có Kiều Kiều là đủ rồi.Cô ở Mộc gia không phải vì tiền.Vậy mà hiện tại Mộc Trạch Khải muốn dùng bốn mươi vạn đuổi cô đi, Tiểu Ốc buồn cười, cô cười đến chảy cả nước mắt, vỗ vỗ vai anh nói: "Muốn đuổi tôi bằng bốn mươi vạn này, Kiều Kiều anh thật quá ngây thơ.""Vậy cô muốn như thế nào"? Nghe những lời này, anh bắt đầu cảm thấy nhức đầu."Tôi không lấy tiền, tôi muốn anh, tôi muốn anh toàn tâm toàn ý thuộc về tôi một lần, có thể không?" Tiểu Ốc cảm thấy không thể nào."Cô muốn thân thể của tôi?" Mộc Trạch Khải chăm chú hỏi, nếu như chỉ có như vậy mới có thể thoát khỏi cô, anh nghĩ mình thà chết còn hơn.Tiểu Ốc lắc đầu, anh quá ngây thơ, quá nông cạn.Tiểu Ốc ghé vào lỗ tai anh nhẹ nhàng phun khí nóng: "Cái tôi muốn là tâm.Đầu tiên là tâm, sau là bề ngoài, anh cảm thấy anh có thể cho sao?"Mộc Trạch Khải lắc đầu, không được."Nếu như anh có thể thuyết phục ba mẹ đuổi tôi đi thì hôm nay anh đã không tới chỗ này, anh chỉ có thể nói với họ tạm thời không được cho tôi về nhà, cái tôi muốn chính là nhà, mà không phải một cái phòng hoặc là một đống tiền".Tiểu Ốc nói xong ch** n**c mắt, trước giờ chưa thấy cô khóc..Lại có tiếng gõ cửa, Tiểu Ốc đi ra mở cửa, là Đậu Diệc Phồn."Đã dậy rồi sao? Sao không ngủ thêm chút nữa?" Đậu Diệc Phồn nhìn cô một cái, cười ha hả đi vào đặt đồ ăn sáng cùng đồ ăn vặt lên bàn, bày đầy ra mặt bàn.Lúc ngẩng đầu lên mới phát hiện Mộc Trạch Khải cũng ở đây, cậu kêu lên đầy khiêu khích: "Mộc đại ca, khi nào Tiểu Ốc bước vào cửa nhà em thì chúng ta là người một nhà, cảm ơn anh những năm qua đã chăm sóc cô ấy".Mộc Trạch Khải nhìn thấy cậu thì giật mình, nhìn độ thân quen của cậu với Tiểu Ốc chẳng nhẽ Kim Tiểu thật có thể gả cho Đậu thiếu gia? Tuy rằng anh không có thiện cảm với Đậu thiếu gia, nhưng nếu Tiểu Ốc có thể gả cho cậu thì Mộc Trạch Khải cầu cũng không được, anh có thể hoàn toàn thoát khỏi Tiểu Ốc! Mộc Trạch Khải còn đang suy nghĩ thì Tiểu Ốc thở hổn hển ngồi xuống gọi: "Kiều Kiều tới đây cùng nhau ăn điểm tâm đi! Có món bánh trẻo rán anh thích này".Cô giấu đi cảm xúc.

Nếu là lòng tham không đáy, anh cũng không còn biện pháp.

"Bốn mươi vạn?" Tiểu Ốc nhìn tiền trong tay, đột nhiên nở nụ cười, chắc anh sợ ba mẹ đồng ý.

Cô biết lãi suất thu được ở phố Tam Hoàng rất cao, một tháng có thể hơn tám mươi vạn, mà một phần cô cũng không lấy làm của riêng, toàn bộ đưa hết cho ba mẹ gửi tiết kiệm, bởi vì cô cảm thấy có Kiều Kiều là đủ rồi.

Cô ở Mộc gia không phải vì tiền.

Vậy mà hiện tại Mộc Trạch Khải muốn dùng bốn mươi vạn đuổi cô đi, Tiểu Ốc buồn cười, cô cười đến chảy cả nước mắt, vỗ vỗ vai anh nói: "Muốn đuổi tôi bằng bốn mươi vạn này, Kiều Kiều anh thật quá ngây thơ."

"Vậy cô muốn như thế nào"? Nghe những lời này, anh bắt đầu cảm thấy nhức đầu.

"Tôi không lấy tiền, tôi muốn anh, tôi muốn anh toàn tâm toàn ý thuộc về tôi một lần, có thể không?" Tiểu Ốc cảm thấy không thể nào.

"Cô muốn thân thể của tôi?" Mộc Trạch Khải chăm chú hỏi, nếu như chỉ có như vậy mới có thể thoát khỏi cô, anh nghĩ mình thà chết còn hơn.

Tiểu Ốc lắc đầu, anh quá ngây thơ, quá nông cạn.

Tiểu Ốc ghé vào lỗ tai anh nhẹ nhàng phun khí nóng: "Cái tôi muốn là tâm.

Đầu tiên là tâm, sau là bề ngoài, anh cảm thấy anh có thể cho sao?"

Mộc Trạch Khải lắc đầu, không được.

"Nếu như anh có thể thuyết phục ba mẹ đuổi tôi đi thì hôm nay anh đã không tới chỗ này, anh chỉ có thể nói với họ tạm thời không được cho tôi về nhà, cái tôi muốn chính là nhà, mà không phải một cái phòng hoặc là một đống tiền".

Tiểu Ốc nói xong ch** n**c mắt, trước giờ chưa thấy cô khóc.

.

Lại có tiếng gõ cửa, Tiểu Ốc đi ra mở cửa, là Đậu Diệc Phồn.

"Đã dậy rồi sao? Sao không ngủ thêm chút nữa?" Đậu Diệc Phồn nhìn cô một cái, cười ha hả đi vào đặt đồ ăn sáng cùng đồ ăn vặt lên bàn, bày đầy ra mặt bàn.

Lúc ngẩng đầu lên mới phát hiện Mộc Trạch Khải cũng ở đây, cậu kêu lên đầy khiêu khích: "Mộc đại ca, khi nào Tiểu Ốc bước vào cửa nhà em thì chúng ta là người một nhà, cảm ơn anh những năm qua đã chăm sóc cô ấy".

Mộc Trạch Khải nhìn thấy cậu thì giật mình, nhìn độ thân quen của cậu với Tiểu Ốc chẳng nhẽ Kim Tiểu thật có thể gả cho Đậu thiếu gia? Tuy rằng anh không có thiện cảm với Đậu thiếu gia, nhưng nếu Tiểu Ốc có thể gả cho cậu thì Mộc Trạch Khải cầu cũng không được, anh có thể hoàn toàn thoát khỏi Tiểu Ốc! Mộc Trạch Khải còn đang suy nghĩ thì Tiểu Ốc thở hổn hển ngồi xuống gọi: "Kiều Kiều tới đây cùng nhau ăn điểm tâm đi! Có món bánh trẻo rán anh thích này".

Cô giấu đi cảm xúc.

Tổng Giám Đốc Đào Hoa Xin Cẩn Thận Cô Dâu Xã Hội Đen Nuôi Từ BéTác giả: Tiền Tiểu BạchTruyện Ngôn Tình“Khải, ôm chặt em. . . . . .” Một âm thanh nũng nịu vang lên. “Bảo bối, em thật đẹp”. Mộc Trạch Khải ôm cô gái trong ngực, giọng nói ngày càng đầy d*c v*ng, giống như sắp đem cô hòa tan trong biển t*nh d*c của anh. “Phanh! Phanh! Phanh! Phanh!” Bỗng vang lên một tràng tiếng gõ cửa. Một cô bé khoảng mười sáu, mười bảy tuổi, khuôn mặt nhỏ bé thanh thuần, má lúm đồng tiền đang ở bên ngoài gõ cửa. Mộc Trạch Khải vẫn bao trùm lên trên thân thể cô gái, nhiệt tình ôm hôn, như không nghe thấy gì. “Mộc Trạch Khải, em đang nói với anh đấy! Anh dám không mở cửa ra, em sẽ tự mở”. Cô bé cười hắc hắc, nụ cười giảo hoạt và bỉ ổi không hợp với tuổi, đùa giỡn trên giường, thật mong đợi! Mộc Trạch Khải từ trên người cô gái kia lật xuống, nằm thở hổn hển, nổi giận gầm lên một tiếng: “Kim Tiểu Ốc, không được đi vào. Cút đi cho tôi”. “Được, em cút”. Nhưng là cút vào trong phòng, cô bé một phát đá văng cánh cửa, sau đó ngồi xổm xuống lăn đến mép giường. “Kim Tiểu Ốc, em lại đá hỏng cửa phòng tôi”. Đáng… Nếu là lòng tham không đáy, anh cũng không còn biện pháp."Bốn mươi vạn?" Tiểu Ốc nhìn tiền trong tay, đột nhiên nở nụ cười, chắc anh sợ ba mẹ đồng ý.Cô biết lãi suất thu được ở phố Tam Hoàng rất cao, một tháng có thể hơn tám mươi vạn, mà một phần cô cũng không lấy làm của riêng, toàn bộ đưa hết cho ba mẹ gửi tiết kiệm, bởi vì cô cảm thấy có Kiều Kiều là đủ rồi.Cô ở Mộc gia không phải vì tiền.Vậy mà hiện tại Mộc Trạch Khải muốn dùng bốn mươi vạn đuổi cô đi, Tiểu Ốc buồn cười, cô cười đến chảy cả nước mắt, vỗ vỗ vai anh nói: "Muốn đuổi tôi bằng bốn mươi vạn này, Kiều Kiều anh thật quá ngây thơ.""Vậy cô muốn như thế nào"? Nghe những lời này, anh bắt đầu cảm thấy nhức đầu."Tôi không lấy tiền, tôi muốn anh, tôi muốn anh toàn tâm toàn ý thuộc về tôi một lần, có thể không?" Tiểu Ốc cảm thấy không thể nào."Cô muốn thân thể của tôi?" Mộc Trạch Khải chăm chú hỏi, nếu như chỉ có như vậy mới có thể thoát khỏi cô, anh nghĩ mình thà chết còn hơn.Tiểu Ốc lắc đầu, anh quá ngây thơ, quá nông cạn.Tiểu Ốc ghé vào lỗ tai anh nhẹ nhàng phun khí nóng: "Cái tôi muốn là tâm.Đầu tiên là tâm, sau là bề ngoài, anh cảm thấy anh có thể cho sao?"Mộc Trạch Khải lắc đầu, không được."Nếu như anh có thể thuyết phục ba mẹ đuổi tôi đi thì hôm nay anh đã không tới chỗ này, anh chỉ có thể nói với họ tạm thời không được cho tôi về nhà, cái tôi muốn chính là nhà, mà không phải một cái phòng hoặc là một đống tiền".Tiểu Ốc nói xong ch** n**c mắt, trước giờ chưa thấy cô khóc..Lại có tiếng gõ cửa, Tiểu Ốc đi ra mở cửa, là Đậu Diệc Phồn."Đã dậy rồi sao? Sao không ngủ thêm chút nữa?" Đậu Diệc Phồn nhìn cô một cái, cười ha hả đi vào đặt đồ ăn sáng cùng đồ ăn vặt lên bàn, bày đầy ra mặt bàn.Lúc ngẩng đầu lên mới phát hiện Mộc Trạch Khải cũng ở đây, cậu kêu lên đầy khiêu khích: "Mộc đại ca, khi nào Tiểu Ốc bước vào cửa nhà em thì chúng ta là người một nhà, cảm ơn anh những năm qua đã chăm sóc cô ấy".Mộc Trạch Khải nhìn thấy cậu thì giật mình, nhìn độ thân quen của cậu với Tiểu Ốc chẳng nhẽ Kim Tiểu thật có thể gả cho Đậu thiếu gia? Tuy rằng anh không có thiện cảm với Đậu thiếu gia, nhưng nếu Tiểu Ốc có thể gả cho cậu thì Mộc Trạch Khải cầu cũng không được, anh có thể hoàn toàn thoát khỏi Tiểu Ốc! Mộc Trạch Khải còn đang suy nghĩ thì Tiểu Ốc thở hổn hển ngồi xuống gọi: "Kiều Kiều tới đây cùng nhau ăn điểm tâm đi! Có món bánh trẻo rán anh thích này".Cô giấu đi cảm xúc.

Chương 53: Kế Hoạch