“Khải, ôm chặt em. . . . . .” Một âm thanh nũng nịu vang lên. “Bảo bối, em thật đẹp”. Mộc Trạch Khải ôm cô gái trong ngực, giọng nói ngày càng đầy d*c v*ng, giống như sắp đem cô hòa tan trong biển t*nh d*c của anh. “Phanh! Phanh! Phanh! Phanh!” Bỗng vang lên một tràng tiếng gõ cửa. Một cô bé khoảng mười sáu, mười bảy tuổi, khuôn mặt nhỏ bé thanh thuần, má lúm đồng tiền đang ở bên ngoài gõ cửa. Mộc Trạch Khải vẫn bao trùm lên trên thân thể cô gái, nhiệt tình ôm hôn, như không nghe thấy gì. “Mộc Trạch Khải, em đang nói với anh đấy! Anh dám không mở cửa ra, em sẽ tự mở”. Cô bé cười hắc hắc, nụ cười giảo hoạt và bỉ ổi không hợp với tuổi, đùa giỡn trên giường, thật mong đợi! Mộc Trạch Khải từ trên người cô gái kia lật xuống, nằm thở hổn hển, nổi giận gầm lên một tiếng: “Kim Tiểu Ốc, không được đi vào. Cút đi cho tôi”. “Được, em cút”. Nhưng là cút vào trong phòng, cô bé một phát đá văng cánh cửa, sau đó ngồi xổm xuống lăn đến mép giường. “Kim Tiểu Ốc, em lại đá hỏng cửa phòng tôi”. Đáng…
Chương 54: Tham Ăn
Tổng Giám Đốc Đào Hoa Xin Cẩn Thận Cô Dâu Xã Hội Đen Nuôi Từ BéTác giả: Tiền Tiểu BạchTruyện Ngôn Tình“Khải, ôm chặt em. . . . . .” Một âm thanh nũng nịu vang lên. “Bảo bối, em thật đẹp”. Mộc Trạch Khải ôm cô gái trong ngực, giọng nói ngày càng đầy d*c v*ng, giống như sắp đem cô hòa tan trong biển t*nh d*c của anh. “Phanh! Phanh! Phanh! Phanh!” Bỗng vang lên một tràng tiếng gõ cửa. Một cô bé khoảng mười sáu, mười bảy tuổi, khuôn mặt nhỏ bé thanh thuần, má lúm đồng tiền đang ở bên ngoài gõ cửa. Mộc Trạch Khải vẫn bao trùm lên trên thân thể cô gái, nhiệt tình ôm hôn, như không nghe thấy gì. “Mộc Trạch Khải, em đang nói với anh đấy! Anh dám không mở cửa ra, em sẽ tự mở”. Cô bé cười hắc hắc, nụ cười giảo hoạt và bỉ ổi không hợp với tuổi, đùa giỡn trên giường, thật mong đợi! Mộc Trạch Khải từ trên người cô gái kia lật xuống, nằm thở hổn hển, nổi giận gầm lên một tiếng: “Kim Tiểu Ốc, không được đi vào. Cút đi cho tôi”. “Được, em cút”. Nhưng là cút vào trong phòng, cô bé một phát đá văng cánh cửa, sau đó ngồi xổm xuống lăn đến mép giường. “Kim Tiểu Ốc, em lại đá hỏng cửa phòng tôi”. Đáng… Ba người gượng gạo ăn bữa sáng, mỗi người đều có suy nghĩ riêng, Mộc Trạch Khải ở lại vì muốn quan sát thái độ của Tiểu Ốc đối với Đậu Diệc Phồn, kết quả anh thất vọng vì Tiểu Ốc đối với Đậu Diệc Phồn chỉ ở mức bạn bè không hơn không kém, ăn uống rất thoải mái, còn đối với mình thì cẩn thận chăm sóc.Không thể tiếp tục như thế này được, mặc dù ba mẹ rất yêu thương anh, nhưng lại không thể bỏ được Tiểu Ốc, ý ba là muốn anh cưới Tiểu Ốc, cưới cô? Không thể nào!Đúng rồi, anh bỗng nghĩ ra một kế hoạch"Sao anh còn chưa tới?" Cả người Tiểu Ốc ướt nhẹp ngồi ở cái bàn cạnh cửa sổ trong quán cà phê, nước mưa trên quần áo thi nhau rơi xuống sàn nhà, xung quanh có người chỉ chỏ nhưng Tiểu Ốc không quan tâm, nghĩ tới hôm nay Kiều Kiều bổng thay đổi 180 độ chủ động hẹn gặp mình Tiểu Ốc lại cười khúc khích, giống như một cô gái si tình.Vì tiết kiệm thời gian mà cô đã chạy từ bệnh viện tới, còn không kịp cầm cả ô, không lo lắng mình vừa mới lành bệnh đi mưa dễ ngã bệnh trở lại.Bên ngoài mưa vẫn như trút nước không ngừng nghỉ, rất nhiều khách mới đến cũng có vẻ nhếch nhác.Có một người như vậy, chống ô vào cạnh cửa đi về phía Tiểu Ốc, bóng dáng tuấn tú cao ngất, bước chân vội vã, lại không biết vì sao làm cho người ta cảm thấy thần thái ưu nhã, anh vừa xuất hiện giống như ánh hào quang làm lu mờ những người khác.Mộc Trạch Khải đi thẳng tới ghế đối diện Tiểu Ốc ngồi xuống, nhìn Tiểu Ốc ướt hết cả người, hỏi: "Em không mang ô?"Tiểu Ốc vừa nhìn thấy anh, chỉ số thông minh quay về con số không, mỉm cười gật đầu: "Không sao".Mộc Trạch Khải thở dài, vừa nhìn miệng cô: "Miệng của cô......""Vừa mới ăn cháo".Cô rất tham ăn nến Đậu Diệc Phồn phải cho thủ hạ đi mua rất nhiều đồ ăn, đang ăn thì nhận được điện thoại của Mộc Trạch Khải, cô chưa kịp đánh răng đã vội chạy đi.
Ba người gượng gạo ăn bữa sáng, mỗi người đều có suy nghĩ riêng, Mộc Trạch Khải ở lại vì muốn quan sát thái độ của Tiểu Ốc đối với Đậu Diệc Phồn, kết quả anh thất vọng vì Tiểu Ốc đối với Đậu Diệc Phồn chỉ ở mức bạn bè không hơn không kém, ăn uống rất thoải mái, còn đối với mình thì cẩn thận chăm sóc.
Không thể tiếp tục như thế này được, mặc dù ba mẹ rất yêu thương anh, nhưng lại không thể bỏ được Tiểu Ốc, ý ba là muốn anh cưới Tiểu Ốc, cưới cô? Không thể nào!
Đúng rồi, anh bỗng nghĩ ra một kế hoạch
"Sao anh còn chưa tới?" Cả người Tiểu Ốc ướt nhẹp ngồi ở cái bàn cạnh cửa sổ trong quán cà phê, nước mưa trên quần áo thi nhau rơi xuống sàn nhà, xung quanh có người chỉ chỏ nhưng Tiểu Ốc không quan tâm, nghĩ tới hôm nay Kiều Kiều bổng thay đổi 180 độ chủ động hẹn gặp mình Tiểu Ốc lại cười khúc khích, giống như một cô gái si tình.
Vì tiết kiệm thời gian mà cô đã chạy từ bệnh viện tới, còn không kịp cầm cả ô, không lo lắng mình vừa mới lành bệnh đi mưa dễ ngã bệnh trở lại.
Bên ngoài mưa vẫn như trút nước không ngừng nghỉ, rất nhiều khách mới đến cũng có vẻ nhếch nhác.
Có một người như vậy, chống ô vào cạnh cửa đi về phía Tiểu Ốc, bóng dáng tuấn tú cao ngất, bước chân vội vã, lại không biết vì sao làm cho người ta cảm thấy thần thái ưu nhã, anh vừa xuất hiện giống như ánh hào quang làm lu mờ những người khác.
Mộc Trạch Khải đi thẳng tới ghế đối diện Tiểu Ốc ngồi xuống, nhìn Tiểu Ốc ướt hết cả người, hỏi: "Em không mang ô?"
Tiểu Ốc vừa nhìn thấy anh, chỉ số thông minh quay về con số không, mỉm cười gật đầu: "Không sao".
Mộc Trạch Khải thở dài, vừa nhìn miệng cô: "Miệng của cô.
.
.
.
.
."
"Vừa mới ăn cháo".
Cô rất tham ăn nến Đậu Diệc Phồn phải cho thủ hạ đi mua rất nhiều đồ ăn, đang ăn thì nhận được điện thoại của Mộc Trạch Khải, cô chưa kịp đánh răng đã vội chạy đi.
Tổng Giám Đốc Đào Hoa Xin Cẩn Thận Cô Dâu Xã Hội Đen Nuôi Từ BéTác giả: Tiền Tiểu BạchTruyện Ngôn Tình“Khải, ôm chặt em. . . . . .” Một âm thanh nũng nịu vang lên. “Bảo bối, em thật đẹp”. Mộc Trạch Khải ôm cô gái trong ngực, giọng nói ngày càng đầy d*c v*ng, giống như sắp đem cô hòa tan trong biển t*nh d*c của anh. “Phanh! Phanh! Phanh! Phanh!” Bỗng vang lên một tràng tiếng gõ cửa. Một cô bé khoảng mười sáu, mười bảy tuổi, khuôn mặt nhỏ bé thanh thuần, má lúm đồng tiền đang ở bên ngoài gõ cửa. Mộc Trạch Khải vẫn bao trùm lên trên thân thể cô gái, nhiệt tình ôm hôn, như không nghe thấy gì. “Mộc Trạch Khải, em đang nói với anh đấy! Anh dám không mở cửa ra, em sẽ tự mở”. Cô bé cười hắc hắc, nụ cười giảo hoạt và bỉ ổi không hợp với tuổi, đùa giỡn trên giường, thật mong đợi! Mộc Trạch Khải từ trên người cô gái kia lật xuống, nằm thở hổn hển, nổi giận gầm lên một tiếng: “Kim Tiểu Ốc, không được đi vào. Cút đi cho tôi”. “Được, em cút”. Nhưng là cút vào trong phòng, cô bé một phát đá văng cánh cửa, sau đó ngồi xổm xuống lăn đến mép giường. “Kim Tiểu Ốc, em lại đá hỏng cửa phòng tôi”. Đáng… Ba người gượng gạo ăn bữa sáng, mỗi người đều có suy nghĩ riêng, Mộc Trạch Khải ở lại vì muốn quan sát thái độ của Tiểu Ốc đối với Đậu Diệc Phồn, kết quả anh thất vọng vì Tiểu Ốc đối với Đậu Diệc Phồn chỉ ở mức bạn bè không hơn không kém, ăn uống rất thoải mái, còn đối với mình thì cẩn thận chăm sóc.Không thể tiếp tục như thế này được, mặc dù ba mẹ rất yêu thương anh, nhưng lại không thể bỏ được Tiểu Ốc, ý ba là muốn anh cưới Tiểu Ốc, cưới cô? Không thể nào!Đúng rồi, anh bỗng nghĩ ra một kế hoạch"Sao anh còn chưa tới?" Cả người Tiểu Ốc ướt nhẹp ngồi ở cái bàn cạnh cửa sổ trong quán cà phê, nước mưa trên quần áo thi nhau rơi xuống sàn nhà, xung quanh có người chỉ chỏ nhưng Tiểu Ốc không quan tâm, nghĩ tới hôm nay Kiều Kiều bổng thay đổi 180 độ chủ động hẹn gặp mình Tiểu Ốc lại cười khúc khích, giống như một cô gái si tình.Vì tiết kiệm thời gian mà cô đã chạy từ bệnh viện tới, còn không kịp cầm cả ô, không lo lắng mình vừa mới lành bệnh đi mưa dễ ngã bệnh trở lại.Bên ngoài mưa vẫn như trút nước không ngừng nghỉ, rất nhiều khách mới đến cũng có vẻ nhếch nhác.Có một người như vậy, chống ô vào cạnh cửa đi về phía Tiểu Ốc, bóng dáng tuấn tú cao ngất, bước chân vội vã, lại không biết vì sao làm cho người ta cảm thấy thần thái ưu nhã, anh vừa xuất hiện giống như ánh hào quang làm lu mờ những người khác.Mộc Trạch Khải đi thẳng tới ghế đối diện Tiểu Ốc ngồi xuống, nhìn Tiểu Ốc ướt hết cả người, hỏi: "Em không mang ô?"Tiểu Ốc vừa nhìn thấy anh, chỉ số thông minh quay về con số không, mỉm cười gật đầu: "Không sao".Mộc Trạch Khải thở dài, vừa nhìn miệng cô: "Miệng của cô......""Vừa mới ăn cháo".Cô rất tham ăn nến Đậu Diệc Phồn phải cho thủ hạ đi mua rất nhiều đồ ăn, đang ăn thì nhận được điện thoại của Mộc Trạch Khải, cô chưa kịp đánh răng đã vội chạy đi.