“Khải, ôm chặt em. . . . . .” Một âm thanh nũng nịu vang lên. “Bảo bối, em thật đẹp”. Mộc Trạch Khải ôm cô gái trong ngực, giọng nói ngày càng đầy d*c v*ng, giống như sắp đem cô hòa tan trong biển t*nh d*c của anh. “Phanh! Phanh! Phanh! Phanh!” Bỗng vang lên một tràng tiếng gõ cửa. Một cô bé khoảng mười sáu, mười bảy tuổi, khuôn mặt nhỏ bé thanh thuần, má lúm đồng tiền đang ở bên ngoài gõ cửa. Mộc Trạch Khải vẫn bao trùm lên trên thân thể cô gái, nhiệt tình ôm hôn, như không nghe thấy gì. “Mộc Trạch Khải, em đang nói với anh đấy! Anh dám không mở cửa ra, em sẽ tự mở”. Cô bé cười hắc hắc, nụ cười giảo hoạt và bỉ ổi không hợp với tuổi, đùa giỡn trên giường, thật mong đợi! Mộc Trạch Khải từ trên người cô gái kia lật xuống, nằm thở hổn hển, nổi giận gầm lên một tiếng: “Kim Tiểu Ốc, không được đi vào. Cút đi cho tôi”. “Được, em cút”. Nhưng là cút vào trong phòng, cô bé một phát đá văng cánh cửa, sau đó ngồi xổm xuống lăn đến mép giường. “Kim Tiểu Ốc, em lại đá hỏng cửa phòng tôi”. Đáng…
Chương 55: Hôn Em
Tổng Giám Đốc Đào Hoa Xin Cẩn Thận Cô Dâu Xã Hội Đen Nuôi Từ BéTác giả: Tiền Tiểu BạchTruyện Ngôn Tình“Khải, ôm chặt em. . . . . .” Một âm thanh nũng nịu vang lên. “Bảo bối, em thật đẹp”. Mộc Trạch Khải ôm cô gái trong ngực, giọng nói ngày càng đầy d*c v*ng, giống như sắp đem cô hòa tan trong biển t*nh d*c của anh. “Phanh! Phanh! Phanh! Phanh!” Bỗng vang lên một tràng tiếng gõ cửa. Một cô bé khoảng mười sáu, mười bảy tuổi, khuôn mặt nhỏ bé thanh thuần, má lúm đồng tiền đang ở bên ngoài gõ cửa. Mộc Trạch Khải vẫn bao trùm lên trên thân thể cô gái, nhiệt tình ôm hôn, như không nghe thấy gì. “Mộc Trạch Khải, em đang nói với anh đấy! Anh dám không mở cửa ra, em sẽ tự mở”. Cô bé cười hắc hắc, nụ cười giảo hoạt và bỉ ổi không hợp với tuổi, đùa giỡn trên giường, thật mong đợi! Mộc Trạch Khải từ trên người cô gái kia lật xuống, nằm thở hổn hển, nổi giận gầm lên một tiếng: “Kim Tiểu Ốc, không được đi vào. Cút đi cho tôi”. “Được, em cút”. Nhưng là cút vào trong phòng, cô bé một phát đá văng cánh cửa, sau đó ngồi xổm xuống lăn đến mép giường. “Kim Tiểu Ốc, em lại đá hỏng cửa phòng tôi”. Đáng… Nghĩ đến mùi vị đó, anh đã cảm thấy ghê tởm: "Về sau đừng ăn cái kia nữa, tôi áy náy chuyện mấy ngày trước đã đuổi em đi, tôi xin lỗi vì đã nặng lời, chắc em rất đau lòng"."Gì?" Tiểu Ốc bị lời xin lỗi của anh làm giật mình kinh ngạc tới mức miệng há to không khép lại được, đầu óc bay bổng, không nhẽ cô đang nằm mơ? Nếu không tại sao tự nhiên anh lại nói xin lỗi cô? Đây là lần đầu tiên anh xin lỗi cô."Em không nhận lời xin lỗi của tôi sao?" Anh híp đôi mắt xếch, thâm tâm chắc chắn cô sẽ nhận."Dĩ nhiên nhận, Kiều Kiều! Không ngờ rốt cuộc anh đã bị em làm cho cảm động".Vui mừng còn hơn cả trúng số độc đắc, Tiểu Ốc đứng dậy kéo ghế sang ngồi cạnh anh, cô là muốn nhào vào ngực anh nhưng nhìn thấy anh nhíu mày cô lại thôi, thời gian còn dài, sau này là người của cô thì cô làm sao phải sợ không có thịt để ăn?"Để tỏ lòng áy náy, tôi muốn mời cô một bữa rượu, tôi biết một quán rượu không tệ".Mộc Trạch Khải lơ đãng nhìn đồng hồ đeo tay, đứng dậy, liếc nhìn cô, sau đó đi ra khỏi quán cà phê.Tiểu Ốc vội vàng đi theo, tự nhiên Kiều Kiều mời cô uống rượu!Hôm nay là ngày gì mà đẹp thế?Tiểu Ốc có tửu lượng khá, nhưng hôm nay cô cao hứng nên uống tương đối nhiều, một lúc sau ngà ngà say, đỏ mặt như gấc, cô lúc lắc đầu: "Kiều Kiều, em không uống được nữa rồi"."Tiểu Ốc, uống thêm một chút nữa thôi! Nếu em không uống, có nghĩa là không nhận lời xin lỗi của tôi"."Em không thể uống được nữa, say mất".Say sẽ không thể bảo vệ an toàn cho anh."Nếu đã uống rượu, thì phải hết mình".Mộc Trạch Khải ngồi đối diện cô cười dịu dàng."Vậy được! Uống thêm một chút xíu thôi nhé." Nhìn thấy anh mỉm cười, Tiểu Ốc ngây ngốc gật đầu, bắt được ly rượu đỏ đổ luôn xuống bụng.Đây là lần đầu tiên Mộc Trạch Khải mỉm cười với cô.Mặc dù đây là lần đầu tiên, nhưng Tiểu Ốc tin rằng, nếu có lần đầu tiên sẽ có lần thứ 2, cô sẽ dùng hết khả năng làm cho anh từng bước thay đổi vì cô, vừa nghĩ tới hôm nay anh chủ động hẹn mình ra ngoài, Tiểu Ốc lại bắt đầu hưng phấn.Hi vọng ngời sáng, mặc dù không thể lập tức kết hôn cùng anh, nhưng có tiến bộ đã làTiểu Ốc ngả đầu lên vai anh, nhớ tới một câu, khuôn mặt nhỏ càng đỏ hơn, ôm cổ anh không chút thẹn thùng nói: "Mộc Trạch Khải, nếu anh thật có thành ý thì hãy hôn em một cái."
Nghĩ đến mùi vị đó, anh đã cảm thấy ghê tởm: "Về sau đừng ăn cái kia nữa, tôi áy náy chuyện mấy ngày trước đã đuổi em đi, tôi xin lỗi vì đã nặng lời, chắc em rất đau lòng".
"Gì?" Tiểu Ốc bị lời xin lỗi của anh làm giật mình kinh ngạc tới mức miệng há to không khép lại được, đầu óc bay bổng, không nhẽ cô đang nằm mơ? Nếu không tại sao tự nhiên anh lại nói xin lỗi cô? Đây là lần đầu tiên anh xin lỗi cô.
"Em không nhận lời xin lỗi của tôi sao?" Anh híp đôi mắt xếch, thâm tâm chắc chắn cô sẽ nhận.
"Dĩ nhiên nhận, Kiều Kiều! Không ngờ rốt cuộc anh đã bị em làm cho cảm động".
Vui mừng còn hơn cả trúng số độc đắc, Tiểu Ốc đứng dậy kéo ghế sang ngồi cạnh anh, cô là muốn nhào vào ngực anh nhưng nhìn thấy anh nhíu mày cô lại thôi, thời gian còn dài, sau này là người của cô thì cô làm sao phải sợ không có thịt để ăn?
"Để tỏ lòng áy náy, tôi muốn mời cô một bữa rượu, tôi biết một quán rượu không tệ".
Mộc Trạch Khải lơ đãng nhìn đồng hồ đeo tay, đứng dậy, liếc nhìn cô, sau đó đi ra khỏi quán cà phê.
Tiểu Ốc vội vàng đi theo, tự nhiên Kiều Kiều mời cô uống rượu!
Hôm nay là ngày gì mà đẹp thế?
Tiểu Ốc có tửu lượng khá, nhưng hôm nay cô cao hứng nên uống tương đối nhiều, một lúc sau ngà ngà say, đỏ mặt như gấc, cô lúc lắc đầu: "Kiều Kiều, em không uống được nữa rồi".
"Tiểu Ốc, uống thêm một chút nữa thôi! Nếu em không uống, có nghĩa là không nhận lời xin lỗi của tôi".
"Em không thể uống được nữa, say mất".
Say sẽ không thể bảo vệ an toàn cho anh.
"Nếu đã uống rượu, thì phải hết mình".
Mộc Trạch Khải ngồi đối diện cô cười dịu dàng.
"Vậy được! Uống thêm một chút xíu thôi nhé." Nhìn thấy anh mỉm cười, Tiểu Ốc ngây ngốc gật đầu, bắt được ly rượu đỏ đổ luôn xuống bụng.
Đây là lần đầu tiên Mộc Trạch Khải mỉm cười với cô.
Mặc dù đây là lần đầu tiên, nhưng Tiểu Ốc tin rằng, nếu có lần đầu tiên sẽ có lần thứ 2, cô sẽ dùng hết khả năng làm cho anh từng bước thay đổi vì cô, vừa nghĩ tới hôm nay anh chủ động hẹn mình ra ngoài, Tiểu Ốc lại bắt đầu hưng phấn.
Hi vọng ngời sáng, mặc dù không thể lập tức kết hôn cùng anh, nhưng có tiến bộ đã làTiểu Ốc ngả đầu lên vai anh, nhớ tới một câu, khuôn mặt nhỏ càng đỏ hơn, ôm cổ anh không chút thẹn thùng nói: "Mộc Trạch Khải, nếu anh thật có thành ý thì hãy hôn em một cái."
Tổng Giám Đốc Đào Hoa Xin Cẩn Thận Cô Dâu Xã Hội Đen Nuôi Từ BéTác giả: Tiền Tiểu BạchTruyện Ngôn Tình“Khải, ôm chặt em. . . . . .” Một âm thanh nũng nịu vang lên. “Bảo bối, em thật đẹp”. Mộc Trạch Khải ôm cô gái trong ngực, giọng nói ngày càng đầy d*c v*ng, giống như sắp đem cô hòa tan trong biển t*nh d*c của anh. “Phanh! Phanh! Phanh! Phanh!” Bỗng vang lên một tràng tiếng gõ cửa. Một cô bé khoảng mười sáu, mười bảy tuổi, khuôn mặt nhỏ bé thanh thuần, má lúm đồng tiền đang ở bên ngoài gõ cửa. Mộc Trạch Khải vẫn bao trùm lên trên thân thể cô gái, nhiệt tình ôm hôn, như không nghe thấy gì. “Mộc Trạch Khải, em đang nói với anh đấy! Anh dám không mở cửa ra, em sẽ tự mở”. Cô bé cười hắc hắc, nụ cười giảo hoạt và bỉ ổi không hợp với tuổi, đùa giỡn trên giường, thật mong đợi! Mộc Trạch Khải từ trên người cô gái kia lật xuống, nằm thở hổn hển, nổi giận gầm lên một tiếng: “Kim Tiểu Ốc, không được đi vào. Cút đi cho tôi”. “Được, em cút”. Nhưng là cút vào trong phòng, cô bé một phát đá văng cánh cửa, sau đó ngồi xổm xuống lăn đến mép giường. “Kim Tiểu Ốc, em lại đá hỏng cửa phòng tôi”. Đáng… Nghĩ đến mùi vị đó, anh đã cảm thấy ghê tởm: "Về sau đừng ăn cái kia nữa, tôi áy náy chuyện mấy ngày trước đã đuổi em đi, tôi xin lỗi vì đã nặng lời, chắc em rất đau lòng"."Gì?" Tiểu Ốc bị lời xin lỗi của anh làm giật mình kinh ngạc tới mức miệng há to không khép lại được, đầu óc bay bổng, không nhẽ cô đang nằm mơ? Nếu không tại sao tự nhiên anh lại nói xin lỗi cô? Đây là lần đầu tiên anh xin lỗi cô."Em không nhận lời xin lỗi của tôi sao?" Anh híp đôi mắt xếch, thâm tâm chắc chắn cô sẽ nhận."Dĩ nhiên nhận, Kiều Kiều! Không ngờ rốt cuộc anh đã bị em làm cho cảm động".Vui mừng còn hơn cả trúng số độc đắc, Tiểu Ốc đứng dậy kéo ghế sang ngồi cạnh anh, cô là muốn nhào vào ngực anh nhưng nhìn thấy anh nhíu mày cô lại thôi, thời gian còn dài, sau này là người của cô thì cô làm sao phải sợ không có thịt để ăn?"Để tỏ lòng áy náy, tôi muốn mời cô một bữa rượu, tôi biết một quán rượu không tệ".Mộc Trạch Khải lơ đãng nhìn đồng hồ đeo tay, đứng dậy, liếc nhìn cô, sau đó đi ra khỏi quán cà phê.Tiểu Ốc vội vàng đi theo, tự nhiên Kiều Kiều mời cô uống rượu!Hôm nay là ngày gì mà đẹp thế?Tiểu Ốc có tửu lượng khá, nhưng hôm nay cô cao hứng nên uống tương đối nhiều, một lúc sau ngà ngà say, đỏ mặt như gấc, cô lúc lắc đầu: "Kiều Kiều, em không uống được nữa rồi"."Tiểu Ốc, uống thêm một chút nữa thôi! Nếu em không uống, có nghĩa là không nhận lời xin lỗi của tôi"."Em không thể uống được nữa, say mất".Say sẽ không thể bảo vệ an toàn cho anh."Nếu đã uống rượu, thì phải hết mình".Mộc Trạch Khải ngồi đối diện cô cười dịu dàng."Vậy được! Uống thêm một chút xíu thôi nhé." Nhìn thấy anh mỉm cười, Tiểu Ốc ngây ngốc gật đầu, bắt được ly rượu đỏ đổ luôn xuống bụng.Đây là lần đầu tiên Mộc Trạch Khải mỉm cười với cô.Mặc dù đây là lần đầu tiên, nhưng Tiểu Ốc tin rằng, nếu có lần đầu tiên sẽ có lần thứ 2, cô sẽ dùng hết khả năng làm cho anh từng bước thay đổi vì cô, vừa nghĩ tới hôm nay anh chủ động hẹn mình ra ngoài, Tiểu Ốc lại bắt đầu hưng phấn.Hi vọng ngời sáng, mặc dù không thể lập tức kết hôn cùng anh, nhưng có tiến bộ đã làTiểu Ốc ngả đầu lên vai anh, nhớ tới một câu, khuôn mặt nhỏ càng đỏ hơn, ôm cổ anh không chút thẹn thùng nói: "Mộc Trạch Khải, nếu anh thật có thành ý thì hãy hôn em một cái."