“Khải, ôm chặt em. . . . . .” Một âm thanh nũng nịu vang lên. “Bảo bối, em thật đẹp”. Mộc Trạch Khải ôm cô gái trong ngực, giọng nói ngày càng đầy d*c v*ng, giống như sắp đem cô hòa tan trong biển t*nh d*c của anh. “Phanh! Phanh! Phanh! Phanh!” Bỗng vang lên một tràng tiếng gõ cửa. Một cô bé khoảng mười sáu, mười bảy tuổi, khuôn mặt nhỏ bé thanh thuần, má lúm đồng tiền đang ở bên ngoài gõ cửa. Mộc Trạch Khải vẫn bao trùm lên trên thân thể cô gái, nhiệt tình ôm hôn, như không nghe thấy gì. “Mộc Trạch Khải, em đang nói với anh đấy! Anh dám không mở cửa ra, em sẽ tự mở”. Cô bé cười hắc hắc, nụ cười giảo hoạt và bỉ ổi không hợp với tuổi, đùa giỡn trên giường, thật mong đợi! Mộc Trạch Khải từ trên người cô gái kia lật xuống, nằm thở hổn hển, nổi giận gầm lên một tiếng: “Kim Tiểu Ốc, không được đi vào. Cút đi cho tôi”. “Được, em cút”. Nhưng là cút vào trong phòng, cô bé một phát đá văng cánh cửa, sau đó ngồi xổm xuống lăn đến mép giường. “Kim Tiểu Ốc, em lại đá hỏng cửa phòng tôi”. Đáng…

Chương 58: Lão Đại

Tổng Giám Đốc Đào Hoa Xin Cẩn Thận Cô Dâu Xã Hội Đen Nuôi Từ BéTác giả: Tiền Tiểu BạchTruyện Ngôn Tình“Khải, ôm chặt em. . . . . .” Một âm thanh nũng nịu vang lên. “Bảo bối, em thật đẹp”. Mộc Trạch Khải ôm cô gái trong ngực, giọng nói ngày càng đầy d*c v*ng, giống như sắp đem cô hòa tan trong biển t*nh d*c của anh. “Phanh! Phanh! Phanh! Phanh!” Bỗng vang lên một tràng tiếng gõ cửa. Một cô bé khoảng mười sáu, mười bảy tuổi, khuôn mặt nhỏ bé thanh thuần, má lúm đồng tiền đang ở bên ngoài gõ cửa. Mộc Trạch Khải vẫn bao trùm lên trên thân thể cô gái, nhiệt tình ôm hôn, như không nghe thấy gì. “Mộc Trạch Khải, em đang nói với anh đấy! Anh dám không mở cửa ra, em sẽ tự mở”. Cô bé cười hắc hắc, nụ cười giảo hoạt và bỉ ổi không hợp với tuổi, đùa giỡn trên giường, thật mong đợi! Mộc Trạch Khải từ trên người cô gái kia lật xuống, nằm thở hổn hển, nổi giận gầm lên một tiếng: “Kim Tiểu Ốc, không được đi vào. Cút đi cho tôi”. “Được, em cút”. Nhưng là cút vào trong phòng, cô bé một phát đá văng cánh cửa, sau đó ngồi xổm xuống lăn đến mép giường. “Kim Tiểu Ốc, em lại đá hỏng cửa phòng tôi”. Đáng… Cô nhóc này nói chuyện mà không thèm suy nghĩ làm anh không thể chịu được: "Đừng làm rộn, tôi không muốn mất mặt.Cô cho rằng tôi thích cô nên mời cô uống rượu sao? Nhân lúc tôi còn chưa nổi nóng, cô hãy về phòng đi, nếu không tôi sẽ không bao giờ gặp lại cô nữa".Có lẽ là quậy đủ rồi, kiệt sức.Cô hít sâu, bình tĩnh lại, cô không quan tâm đến thể diện của mình, nhưng quậy thêm sẽ làm mất thể hiện của anh, có lẽ buông tay là tốt nhất.Cô xòe tay ra, cười khúc khích: "Đưa cho em chìa khóa phòng, em tự đi lên.""Không được, để bọn họ đưa cô lên".Anh không yên tâm, không muốn kế hoạch thất bại, nhỡ đâu cô say chạy lung tung không tìm được thì sao.Tiểu Ốc nhào tới tìm chìa khóa trong túi áo anh.Hai hộ vệ định cản lại, cô giận dữ: "Cút! Kẻ nào dám cản, tôi đập chết".Cô chỉ muốn tìm một chỗ thoải mái để ngủ một giấc say sưa, có chuyện gì sáng mai hãy nói."Tùy cô" Nhìn cô la lối om sòm trước mặt mọi người, Mộc Trạch Khải ngán ngẩm không muốn nói nữa, chỉ cần đi theo cô lên phòng là được.Dù sao phòng đã đặt rồi.Cô vào thang máy, nhấn nút tầng 17, đầu choáng váng khó chịu, không đứng nổi phải ngồi xổm xuống, mắt mơ hồ.Khi đang cố vịn bờ tường đi ra thì có một người tốt bụng đỡ cô, Tiểu Ốc ngẩng đầu dụi mắt, nhìn người đàn ông thân thiện: "Cám ơn anh"."Cám ơn tôi cái gì? Chắc cô chính là tiểu thư Đinh Na.Quả nhiên xinh đẹp.Mau đi theo tôi! Tổng giám đốc chúng tôi đã đợi cô lâu rồi".Người đàn ông vừa nói vừa dìu cô đi vào một gian phòng.Anh ta là thư kí, lẽ ra không phải làm việc này, nhưng tổng giám đốc đợi lâu sắp phát hỏa nên anh ta phải ra ngoài xem xét tình hình.Cũng may vị tiểu thư tổng giám đốc đợi vừa đến.Mà vị tiểu thư Đinh Na này cũng thiệt là, lại dám để cho tổng giám đốc bọn họ chờ lâu như vậy, ăn gan hùm sao, có ai không biết tổng giám đốc bọn họ nổi tiếng xếp hàng lão đại.

Cô nhóc này nói chuyện mà không thèm suy nghĩ làm anh không thể chịu được: "Đừng làm rộn, tôi không muốn mất mặt.

Cô cho rằng tôi thích cô nên mời cô uống rượu sao? Nhân lúc tôi còn chưa nổi nóng, cô hãy về phòng đi, nếu không tôi sẽ không bao giờ gặp lại cô nữa".

Có lẽ là quậy đủ rồi, kiệt sức.

Cô hít sâu, bình tĩnh lại, cô không quan tâm đến thể diện của mình, nhưng quậy thêm sẽ làm mất thể hiện của anh, có lẽ buông tay là tốt nhất.

Cô xòe tay ra, cười khúc khích: "Đưa cho em chìa khóa phòng, em tự đi lên."

"Không được, để bọn họ đưa cô lên".

Anh không yên tâm, không muốn kế hoạch thất bại, nhỡ đâu cô say chạy lung tung không tìm được thì sao.

Tiểu Ốc nhào tới tìm chìa khóa trong túi áo anh.

Hai hộ vệ định cản lại, cô giận dữ: "Cút! Kẻ nào dám cản, tôi đập chết".

Cô chỉ muốn tìm một chỗ thoải mái để ngủ một giấc say sưa, có chuyện gì sáng mai hãy nói.

"Tùy cô" Nhìn cô la lối om sòm trước mặt mọi người, Mộc Trạch Khải ngán ngẩm không muốn nói nữa, chỉ cần đi theo cô lên phòng là được.

Dù sao phòng đã đặt rồi.

Cô vào thang máy, nhấn nút tầng 17, đầu choáng váng khó chịu, không đứng nổi phải ngồi xổm xuống, mắt mơ hồ.

Khi đang cố vịn bờ tường đi ra thì có một người tốt bụng đỡ cô, Tiểu Ốc ngẩng đầu dụi mắt, nhìn người đàn ông thân thiện: "Cám ơn anh".

"Cám ơn tôi cái gì? Chắc cô chính là tiểu thư Đinh Na.

Quả nhiên xinh đẹp.

Mau đi theo tôi! Tổng giám đốc chúng tôi đã đợi cô lâu rồi".

Người đàn ông vừa nói vừa dìu cô đi vào một gian phòng.

Anh ta là thư kí, lẽ ra không phải làm việc này, nhưng tổng giám đốc đợi lâu sắp phát hỏa nên anh ta phải ra ngoài xem xét tình hình.

Cũng may vị tiểu thư tổng giám đốc đợi vừa đến.

Mà vị tiểu thư Đinh Na này cũng thiệt là, lại dám để cho tổng giám đốc bọn họ chờ lâu như vậy, ăn gan hùm sao, có ai không biết tổng giám đốc bọn họ nổi tiếng xếp hàng lão đại.

Tổng Giám Đốc Đào Hoa Xin Cẩn Thận Cô Dâu Xã Hội Đen Nuôi Từ BéTác giả: Tiền Tiểu BạchTruyện Ngôn Tình“Khải, ôm chặt em. . . . . .” Một âm thanh nũng nịu vang lên. “Bảo bối, em thật đẹp”. Mộc Trạch Khải ôm cô gái trong ngực, giọng nói ngày càng đầy d*c v*ng, giống như sắp đem cô hòa tan trong biển t*nh d*c của anh. “Phanh! Phanh! Phanh! Phanh!” Bỗng vang lên một tràng tiếng gõ cửa. Một cô bé khoảng mười sáu, mười bảy tuổi, khuôn mặt nhỏ bé thanh thuần, má lúm đồng tiền đang ở bên ngoài gõ cửa. Mộc Trạch Khải vẫn bao trùm lên trên thân thể cô gái, nhiệt tình ôm hôn, như không nghe thấy gì. “Mộc Trạch Khải, em đang nói với anh đấy! Anh dám không mở cửa ra, em sẽ tự mở”. Cô bé cười hắc hắc, nụ cười giảo hoạt và bỉ ổi không hợp với tuổi, đùa giỡn trên giường, thật mong đợi! Mộc Trạch Khải từ trên người cô gái kia lật xuống, nằm thở hổn hển, nổi giận gầm lên một tiếng: “Kim Tiểu Ốc, không được đi vào. Cút đi cho tôi”. “Được, em cút”. Nhưng là cút vào trong phòng, cô bé một phát đá văng cánh cửa, sau đó ngồi xổm xuống lăn đến mép giường. “Kim Tiểu Ốc, em lại đá hỏng cửa phòng tôi”. Đáng… Cô nhóc này nói chuyện mà không thèm suy nghĩ làm anh không thể chịu được: "Đừng làm rộn, tôi không muốn mất mặt.Cô cho rằng tôi thích cô nên mời cô uống rượu sao? Nhân lúc tôi còn chưa nổi nóng, cô hãy về phòng đi, nếu không tôi sẽ không bao giờ gặp lại cô nữa".Có lẽ là quậy đủ rồi, kiệt sức.Cô hít sâu, bình tĩnh lại, cô không quan tâm đến thể diện của mình, nhưng quậy thêm sẽ làm mất thể hiện của anh, có lẽ buông tay là tốt nhất.Cô xòe tay ra, cười khúc khích: "Đưa cho em chìa khóa phòng, em tự đi lên.""Không được, để bọn họ đưa cô lên".Anh không yên tâm, không muốn kế hoạch thất bại, nhỡ đâu cô say chạy lung tung không tìm được thì sao.Tiểu Ốc nhào tới tìm chìa khóa trong túi áo anh.Hai hộ vệ định cản lại, cô giận dữ: "Cút! Kẻ nào dám cản, tôi đập chết".Cô chỉ muốn tìm một chỗ thoải mái để ngủ một giấc say sưa, có chuyện gì sáng mai hãy nói."Tùy cô" Nhìn cô la lối om sòm trước mặt mọi người, Mộc Trạch Khải ngán ngẩm không muốn nói nữa, chỉ cần đi theo cô lên phòng là được.Dù sao phòng đã đặt rồi.Cô vào thang máy, nhấn nút tầng 17, đầu choáng váng khó chịu, không đứng nổi phải ngồi xổm xuống, mắt mơ hồ.Khi đang cố vịn bờ tường đi ra thì có một người tốt bụng đỡ cô, Tiểu Ốc ngẩng đầu dụi mắt, nhìn người đàn ông thân thiện: "Cám ơn anh"."Cám ơn tôi cái gì? Chắc cô chính là tiểu thư Đinh Na.Quả nhiên xinh đẹp.Mau đi theo tôi! Tổng giám đốc chúng tôi đã đợi cô lâu rồi".Người đàn ông vừa nói vừa dìu cô đi vào một gian phòng.Anh ta là thư kí, lẽ ra không phải làm việc này, nhưng tổng giám đốc đợi lâu sắp phát hỏa nên anh ta phải ra ngoài xem xét tình hình.Cũng may vị tiểu thư tổng giám đốc đợi vừa đến.Mà vị tiểu thư Đinh Na này cũng thiệt là, lại dám để cho tổng giám đốc bọn họ chờ lâu như vậy, ăn gan hùm sao, có ai không biết tổng giám đốc bọn họ nổi tiếng xếp hàng lão đại.

Chương 58: Lão Đại