“Khải, ôm chặt em. . . . . .” Một âm thanh nũng nịu vang lên. “Bảo bối, em thật đẹp”. Mộc Trạch Khải ôm cô gái trong ngực, giọng nói ngày càng đầy d*c v*ng, giống như sắp đem cô hòa tan trong biển t*nh d*c của anh. “Phanh! Phanh! Phanh! Phanh!” Bỗng vang lên một tràng tiếng gõ cửa. Một cô bé khoảng mười sáu, mười bảy tuổi, khuôn mặt nhỏ bé thanh thuần, má lúm đồng tiền đang ở bên ngoài gõ cửa. Mộc Trạch Khải vẫn bao trùm lên trên thân thể cô gái, nhiệt tình ôm hôn, như không nghe thấy gì. “Mộc Trạch Khải, em đang nói với anh đấy! Anh dám không mở cửa ra, em sẽ tự mở”. Cô bé cười hắc hắc, nụ cười giảo hoạt và bỉ ổi không hợp với tuổi, đùa giỡn trên giường, thật mong đợi! Mộc Trạch Khải từ trên người cô gái kia lật xuống, nằm thở hổn hển, nổi giận gầm lên một tiếng: “Kim Tiểu Ốc, không được đi vào. Cút đi cho tôi”. “Được, em cút”. Nhưng là cút vào trong phòng, cô bé một phát đá văng cánh cửa, sau đó ngồi xổm xuống lăn đến mép giường. “Kim Tiểu Ốc, em lại đá hỏng cửa phòng tôi”. Đáng…

Chương 59: Má Lúm Đồng Tiền

Tổng Giám Đốc Đào Hoa Xin Cẩn Thận Cô Dâu Xã Hội Đen Nuôi Từ BéTác giả: Tiền Tiểu BạchTruyện Ngôn Tình“Khải, ôm chặt em. . . . . .” Một âm thanh nũng nịu vang lên. “Bảo bối, em thật đẹp”. Mộc Trạch Khải ôm cô gái trong ngực, giọng nói ngày càng đầy d*c v*ng, giống như sắp đem cô hòa tan trong biển t*nh d*c của anh. “Phanh! Phanh! Phanh! Phanh!” Bỗng vang lên một tràng tiếng gõ cửa. Một cô bé khoảng mười sáu, mười bảy tuổi, khuôn mặt nhỏ bé thanh thuần, má lúm đồng tiền đang ở bên ngoài gõ cửa. Mộc Trạch Khải vẫn bao trùm lên trên thân thể cô gái, nhiệt tình ôm hôn, như không nghe thấy gì. “Mộc Trạch Khải, em đang nói với anh đấy! Anh dám không mở cửa ra, em sẽ tự mở”. Cô bé cười hắc hắc, nụ cười giảo hoạt và bỉ ổi không hợp với tuổi, đùa giỡn trên giường, thật mong đợi! Mộc Trạch Khải từ trên người cô gái kia lật xuống, nằm thở hổn hển, nổi giận gầm lên một tiếng: “Kim Tiểu Ốc, không được đi vào. Cút đi cho tôi”. “Được, em cút”. Nhưng là cút vào trong phòng, cô bé một phát đá văng cánh cửa, sau đó ngồi xổm xuống lăn đến mép giường. “Kim Tiểu Ốc, em lại đá hỏng cửa phòng tôi”. Đáng… Tiểu Ốc gõ đầu mình một cái, có phải là cô nghe nhầm không, ai là tiểu thư Đinh Na.Cô là Tiểu Ốc mà.Cô vỗ vai người đàn ông hai cái: "Sao lại chờ rất lâu? Ai đang đợi tôi?"Không có thời gian huyên thuyên cùng cô, tổng giám đốc giờ đã vô cùng tức giận.Nếu còn chưa đưa người tới, e rằng ngày mai khách sạn này sẽ bị phá hủy, cho nên người đàn ông chỉ phụ họa đôi câu: "Còn chờ cái gì? Đương nhiên là chờ cô tới ngủ"Ngủ?Cô nghiêm túc gật đầu: "Đúng là tôi đang rất muốn được ngủ".Thật không biết xấu hổ.Người đàn ông nghĩ, không phải nói bây giờ tiểu thư cao cấp rất kiêu ngạo hay sao.Xem ra phải thay đổi cách nhìn.Anh bỏ một tay đang đỡ Tiểu Ốc ra, gõ cửa một gian phòng: "Tổng giám đốc, tiểu thư Đinh Na tới".Đột nhiên bị thả ra làm Tiểu Ốc mất trọng tâm ngã về phía trước, đúng lúc cửa phòng mở ra nên cô ngã nhào vào lòng một người đàn ông khác.Thật may mắn, nếu không cô đã bị đập mặt vào cánh cửa."Cám ơn anh.Anh cũng thật là tốt" Tiểu Ốc không biết mình vào hang sói, cười khúc khích đẩy anh ta ra."Người tốt?" Người đàn ông trong phòng được câu nói này nhếch miệng cười châm chọc, để lộ hai má lúm đồng tiền nhàn nhạt, đây là chuyện buồn cười nhất trên thế giới.Không biết cô bé đáng yêu này từ đâu đến, không biết anh là ai hay sao? Được cái rất nhiệt tình, vừa mở cửa liền trực tiếp nhào vào trong ngực của anh, gấp gáp không thể đợi.Anh thích sự chân thật đó, chứ không thích những cô gái làm bộ làm tịch.Người đàn ông đứng ngoài cửa suýt khạc ra một búng máu.Cô uống say đầu có vấn đề nên mới nói tổng giám đốc là người tốt.Ai mà không biết tổng giám đốc chính là truyền thuyết trong kinh doanh, là thủ lĩnh gian thương chuyên ăn tươi nuốt sống người khác, biệt danh là Báo Đen Lữ Trị.

Tiểu Ốc gõ đầu mình một cái, có phải là cô nghe nhầm không, ai là tiểu thư Đinh Na.

Cô là Tiểu Ốc mà.

Cô vỗ vai người đàn ông hai cái: "Sao lại chờ rất lâu? Ai đang đợi tôi?"

Không có thời gian huyên thuyên cùng cô, tổng giám đốc giờ đã vô cùng tức giận.

Nếu còn chưa đưa người tới, e rằng ngày mai khách sạn này sẽ bị phá hủy, cho nên người đàn ông chỉ phụ họa đôi câu: "Còn chờ cái gì? Đương nhiên là chờ cô tới ngủ"

Ngủ?

Cô nghiêm túc gật đầu: "Đúng là tôi đang rất muốn được ngủ".

Thật không biết xấu hổ.

Người đàn ông nghĩ, không phải nói bây giờ tiểu thư cao cấp rất kiêu ngạo hay sao.

Xem ra phải thay đổi cách nhìn.

Anh bỏ một tay đang đỡ Tiểu Ốc ra, gõ cửa một gian phòng: "Tổng giám đốc, tiểu thư Đinh Na tới".

Đột nhiên bị thả ra làm Tiểu Ốc mất trọng tâm ngã về phía trước, đúng lúc cửa phòng mở ra nên cô ngã nhào vào lòng một người đàn ông khác.

Thật may mắn, nếu không cô đã bị đập mặt vào cánh cửa.

"Cám ơn anh.

Anh cũng thật là tốt" Tiểu Ốc không biết mình vào hang sói, cười khúc khích đẩy anh ta ra.

"Người tốt?" Người đàn ông trong phòng được câu nói này nhếch miệng cười châm chọc, để lộ hai má lúm đồng tiền nhàn nhạt, đây là chuyện buồn cười nhất trên thế giới.

Không biết cô bé đáng yêu này từ đâu đến, không biết anh là ai hay sao? Được cái rất nhiệt tình, vừa mở cửa liền trực tiếp nhào vào trong ngực của anh, gấp gáp không thể đợi.

Anh thích sự chân thật đó, chứ không thích những cô gái làm bộ làm tịch.

Người đàn ông đứng ngoài cửa suýt khạc ra một búng máu.

Cô uống say đầu có vấn đề nên mới nói tổng giám đốc là người tốt.

Ai mà không biết tổng giám đốc chính là truyền thuyết trong kinh doanh, là thủ lĩnh gian thương chuyên ăn tươi nuốt sống người khác, biệt danh là Báo Đen Lữ Trị.

Tổng Giám Đốc Đào Hoa Xin Cẩn Thận Cô Dâu Xã Hội Đen Nuôi Từ BéTác giả: Tiền Tiểu BạchTruyện Ngôn Tình“Khải, ôm chặt em. . . . . .” Một âm thanh nũng nịu vang lên. “Bảo bối, em thật đẹp”. Mộc Trạch Khải ôm cô gái trong ngực, giọng nói ngày càng đầy d*c v*ng, giống như sắp đem cô hòa tan trong biển t*nh d*c của anh. “Phanh! Phanh! Phanh! Phanh!” Bỗng vang lên một tràng tiếng gõ cửa. Một cô bé khoảng mười sáu, mười bảy tuổi, khuôn mặt nhỏ bé thanh thuần, má lúm đồng tiền đang ở bên ngoài gõ cửa. Mộc Trạch Khải vẫn bao trùm lên trên thân thể cô gái, nhiệt tình ôm hôn, như không nghe thấy gì. “Mộc Trạch Khải, em đang nói với anh đấy! Anh dám không mở cửa ra, em sẽ tự mở”. Cô bé cười hắc hắc, nụ cười giảo hoạt và bỉ ổi không hợp với tuổi, đùa giỡn trên giường, thật mong đợi! Mộc Trạch Khải từ trên người cô gái kia lật xuống, nằm thở hổn hển, nổi giận gầm lên một tiếng: “Kim Tiểu Ốc, không được đi vào. Cút đi cho tôi”. “Được, em cút”. Nhưng là cút vào trong phòng, cô bé một phát đá văng cánh cửa, sau đó ngồi xổm xuống lăn đến mép giường. “Kim Tiểu Ốc, em lại đá hỏng cửa phòng tôi”. Đáng… Tiểu Ốc gõ đầu mình một cái, có phải là cô nghe nhầm không, ai là tiểu thư Đinh Na.Cô là Tiểu Ốc mà.Cô vỗ vai người đàn ông hai cái: "Sao lại chờ rất lâu? Ai đang đợi tôi?"Không có thời gian huyên thuyên cùng cô, tổng giám đốc giờ đã vô cùng tức giận.Nếu còn chưa đưa người tới, e rằng ngày mai khách sạn này sẽ bị phá hủy, cho nên người đàn ông chỉ phụ họa đôi câu: "Còn chờ cái gì? Đương nhiên là chờ cô tới ngủ"Ngủ?Cô nghiêm túc gật đầu: "Đúng là tôi đang rất muốn được ngủ".Thật không biết xấu hổ.Người đàn ông nghĩ, không phải nói bây giờ tiểu thư cao cấp rất kiêu ngạo hay sao.Xem ra phải thay đổi cách nhìn.Anh bỏ một tay đang đỡ Tiểu Ốc ra, gõ cửa một gian phòng: "Tổng giám đốc, tiểu thư Đinh Na tới".Đột nhiên bị thả ra làm Tiểu Ốc mất trọng tâm ngã về phía trước, đúng lúc cửa phòng mở ra nên cô ngã nhào vào lòng một người đàn ông khác.Thật may mắn, nếu không cô đã bị đập mặt vào cánh cửa."Cám ơn anh.Anh cũng thật là tốt" Tiểu Ốc không biết mình vào hang sói, cười khúc khích đẩy anh ta ra."Người tốt?" Người đàn ông trong phòng được câu nói này nhếch miệng cười châm chọc, để lộ hai má lúm đồng tiền nhàn nhạt, đây là chuyện buồn cười nhất trên thế giới.Không biết cô bé đáng yêu này từ đâu đến, không biết anh là ai hay sao? Được cái rất nhiệt tình, vừa mở cửa liền trực tiếp nhào vào trong ngực của anh, gấp gáp không thể đợi.Anh thích sự chân thật đó, chứ không thích những cô gái làm bộ làm tịch.Người đàn ông đứng ngoài cửa suýt khạc ra một búng máu.Cô uống say đầu có vấn đề nên mới nói tổng giám đốc là người tốt.Ai mà không biết tổng giám đốc chính là truyền thuyết trong kinh doanh, là thủ lĩnh gian thương chuyên ăn tươi nuốt sống người khác, biệt danh là Báo Đen Lữ Trị.

Chương 59: Má Lúm Đồng Tiền