“Khải, ôm chặt em. . . . . .” Một âm thanh nũng nịu vang lên. “Bảo bối, em thật đẹp”. Mộc Trạch Khải ôm cô gái trong ngực, giọng nói ngày càng đầy d*c v*ng, giống như sắp đem cô hòa tan trong biển t*nh d*c của anh. “Phanh! Phanh! Phanh! Phanh!” Bỗng vang lên một tràng tiếng gõ cửa. Một cô bé khoảng mười sáu, mười bảy tuổi, khuôn mặt nhỏ bé thanh thuần, má lúm đồng tiền đang ở bên ngoài gõ cửa. Mộc Trạch Khải vẫn bao trùm lên trên thân thể cô gái, nhiệt tình ôm hôn, như không nghe thấy gì. “Mộc Trạch Khải, em đang nói với anh đấy! Anh dám không mở cửa ra, em sẽ tự mở”. Cô bé cười hắc hắc, nụ cười giảo hoạt và bỉ ổi không hợp với tuổi, đùa giỡn trên giường, thật mong đợi! Mộc Trạch Khải từ trên người cô gái kia lật xuống, nằm thở hổn hển, nổi giận gầm lên một tiếng: “Kim Tiểu Ốc, không được đi vào. Cút đi cho tôi”. “Được, em cút”. Nhưng là cút vào trong phòng, cô bé một phát đá văng cánh cửa, sau đó ngồi xổm xuống lăn đến mép giường. “Kim Tiểu Ốc, em lại đá hỏng cửa phòng tôi”. Đáng…
Chương 61: Câu Dẫn
Tổng Giám Đốc Đào Hoa Xin Cẩn Thận Cô Dâu Xã Hội Đen Nuôi Từ BéTác giả: Tiền Tiểu BạchTruyện Ngôn Tình“Khải, ôm chặt em. . . . . .” Một âm thanh nũng nịu vang lên. “Bảo bối, em thật đẹp”. Mộc Trạch Khải ôm cô gái trong ngực, giọng nói ngày càng đầy d*c v*ng, giống như sắp đem cô hòa tan trong biển t*nh d*c của anh. “Phanh! Phanh! Phanh! Phanh!” Bỗng vang lên một tràng tiếng gõ cửa. Một cô bé khoảng mười sáu, mười bảy tuổi, khuôn mặt nhỏ bé thanh thuần, má lúm đồng tiền đang ở bên ngoài gõ cửa. Mộc Trạch Khải vẫn bao trùm lên trên thân thể cô gái, nhiệt tình ôm hôn, như không nghe thấy gì. “Mộc Trạch Khải, em đang nói với anh đấy! Anh dám không mở cửa ra, em sẽ tự mở”. Cô bé cười hắc hắc, nụ cười giảo hoạt và bỉ ổi không hợp với tuổi, đùa giỡn trên giường, thật mong đợi! Mộc Trạch Khải từ trên người cô gái kia lật xuống, nằm thở hổn hển, nổi giận gầm lên một tiếng: “Kim Tiểu Ốc, không được đi vào. Cút đi cho tôi”. “Được, em cút”. Nhưng là cút vào trong phòng, cô bé một phát đá văng cánh cửa, sau đó ngồi xổm xuống lăn đến mép giường. “Kim Tiểu Ốc, em lại đá hỏng cửa phòng tôi”. Đáng… Người đàn ông ngoài cửa bò lăn bò càng trên sàn không gượng dậy nổi, cười đến sái quai hàm.Xem ra hôm nay tổng giám đốc không thể không phát giận, cô nhóc này lại đòi nhổ hết lông ngực của tổng giám đốc, vậy mà cũng nghĩ ra được, ha ha!Lữ Trị khó chịu nheo lại hai mắt, cô say rượu cũng không cần nói lung tung chứ.Đáng ra anh định tha thứ cho cô, nhưng cơn tức lại bùng lên, xóa đi hết chút kiên nhẫn còn sót lại của anh.Nhưng vì sao đôi tay nhỏ bé của cô càng s* s**ng càng làm cho anh cảm thấy thư thái? Đôi tay mịn màng mân mê lông ngực, xuống rốn, và vẫn tiếp tục đi xuống phía dưới......"Hê…".Sao trong quần chị gái này lại giấu một cây gậy? Nó càng lúc càng to và nóng lên thì phải? Cô nắm chặt hơn định kéo ra xem một chút."Đáng chết! Cô định đùa giỡn tôi trên ghế sôfa sao?" Giọng Lữ Trị trở nên trầm thấp.Cô gái này muốn làm gì? Trêu đùa sao? Nhưng anh lại không thấy tức giận, mắng một câu, day huyệt thái dương của mình.(⊙o⊙)...Đùa giỡn?Cô không bị b**n th**, tại sao phải đùa giỡn với phụ nữ, cô thích Kiều Kiều cơ mà: "Đùa giỡn với phụ nữ? Tỷ tỷ xinh đẹp, chị đùa gì thế? Chẳng lẽ chị đồng tính luyến ái?" Tiểu Ốc mắt ti hí nhìn tỷ tỷ.Người nào đó tức giận đến cực điểm, bế thốc cô ném lên giường, gầm lên: "Vậy tôi sẽ cho cô biết tôi có phải là đồng tính luyến ái hay không".Lâu lắm rồi anh không có tức giận như vậy"Ê! Buông tôi ra" Tiểu Ốc bị cởi hết quần áo, mà cô say rượu nên không phản ứng gì, chỉ đến khi thấy lành lạnh mới hốt hoảng gào thét, liều mạng giằng co.Còn giả bộ trong sáng? Cô từ đâu chạy tới quyến rũ anh, đúng rồi, cô chẳng phải là gái gọi khách sạn gọi tới hay sao?
Người đàn ông ngoài cửa bò lăn bò càng trên sàn không gượng dậy nổi, cười đến sái quai hàm.
Xem ra hôm nay tổng giám đốc không thể không phát giận, cô nhóc này lại đòi nhổ hết lông ngực của tổng giám đốc, vậy mà cũng nghĩ ra được, ha ha!
Lữ Trị khó chịu nheo lại hai mắt, cô say rượu cũng không cần nói lung tung chứ.
Đáng ra anh định tha thứ cho cô, nhưng cơn tức lại bùng lên, xóa đi hết chút kiên nhẫn còn sót lại của anh.
Nhưng vì sao đôi tay nhỏ bé của cô càng s* s**ng càng làm cho anh cảm thấy thư thái? Đôi tay mịn màng mân mê lông ngực, xuống rốn, và vẫn tiếp tục đi xuống phía dưới.
.
.
.
.
.
"Hê…".
Sao trong quần chị gái này lại giấu một cây gậy? Nó càng lúc càng to và nóng lên thì phải? Cô nắm chặt hơn định kéo ra xem một chút.
"Đáng chết! Cô định đùa giỡn tôi trên ghế sôfa sao?" Giọng Lữ Trị trở nên trầm thấp.
Cô gái này muốn làm gì? Trêu đùa sao? Nhưng anh lại không thấy tức giận, mắng một câu, day huyệt thái dương của mình.
(⊙o⊙).
.
.
Đùa giỡn?
Cô không bị b**n th**, tại sao phải đùa giỡn với phụ nữ, cô thích Kiều Kiều cơ mà: "Đùa giỡn với phụ nữ? Tỷ tỷ xinh đẹp, chị đùa gì thế? Chẳng lẽ chị đồng tính luyến ái?" Tiểu Ốc mắt ti hí nhìn tỷ tỷ.
Người nào đó tức giận đến cực điểm, bế thốc cô ném lên giường, gầm lên: "Vậy tôi sẽ cho cô biết tôi có phải là đồng tính luyến ái hay không".
Lâu lắm rồi anh không có tức giận như vậy
"Ê! Buông tôi ra" Tiểu Ốc bị cởi hết quần áo, mà cô say rượu nên không phản ứng gì, chỉ đến khi thấy lành lạnh mới hốt hoảng gào thét, liều mạng giằng co.
Còn giả bộ trong sáng? Cô từ đâu chạy tới quyến rũ anh, đúng rồi, cô chẳng phải là gái gọi khách sạn gọi tới hay sao?
Tổng Giám Đốc Đào Hoa Xin Cẩn Thận Cô Dâu Xã Hội Đen Nuôi Từ BéTác giả: Tiền Tiểu BạchTruyện Ngôn Tình“Khải, ôm chặt em. . . . . .” Một âm thanh nũng nịu vang lên. “Bảo bối, em thật đẹp”. Mộc Trạch Khải ôm cô gái trong ngực, giọng nói ngày càng đầy d*c v*ng, giống như sắp đem cô hòa tan trong biển t*nh d*c của anh. “Phanh! Phanh! Phanh! Phanh!” Bỗng vang lên một tràng tiếng gõ cửa. Một cô bé khoảng mười sáu, mười bảy tuổi, khuôn mặt nhỏ bé thanh thuần, má lúm đồng tiền đang ở bên ngoài gõ cửa. Mộc Trạch Khải vẫn bao trùm lên trên thân thể cô gái, nhiệt tình ôm hôn, như không nghe thấy gì. “Mộc Trạch Khải, em đang nói với anh đấy! Anh dám không mở cửa ra, em sẽ tự mở”. Cô bé cười hắc hắc, nụ cười giảo hoạt và bỉ ổi không hợp với tuổi, đùa giỡn trên giường, thật mong đợi! Mộc Trạch Khải từ trên người cô gái kia lật xuống, nằm thở hổn hển, nổi giận gầm lên một tiếng: “Kim Tiểu Ốc, không được đi vào. Cút đi cho tôi”. “Được, em cút”. Nhưng là cút vào trong phòng, cô bé một phát đá văng cánh cửa, sau đó ngồi xổm xuống lăn đến mép giường. “Kim Tiểu Ốc, em lại đá hỏng cửa phòng tôi”. Đáng… Người đàn ông ngoài cửa bò lăn bò càng trên sàn không gượng dậy nổi, cười đến sái quai hàm.Xem ra hôm nay tổng giám đốc không thể không phát giận, cô nhóc này lại đòi nhổ hết lông ngực của tổng giám đốc, vậy mà cũng nghĩ ra được, ha ha!Lữ Trị khó chịu nheo lại hai mắt, cô say rượu cũng không cần nói lung tung chứ.Đáng ra anh định tha thứ cho cô, nhưng cơn tức lại bùng lên, xóa đi hết chút kiên nhẫn còn sót lại của anh.Nhưng vì sao đôi tay nhỏ bé của cô càng s* s**ng càng làm cho anh cảm thấy thư thái? Đôi tay mịn màng mân mê lông ngực, xuống rốn, và vẫn tiếp tục đi xuống phía dưới......"Hê…".Sao trong quần chị gái này lại giấu một cây gậy? Nó càng lúc càng to và nóng lên thì phải? Cô nắm chặt hơn định kéo ra xem một chút."Đáng chết! Cô định đùa giỡn tôi trên ghế sôfa sao?" Giọng Lữ Trị trở nên trầm thấp.Cô gái này muốn làm gì? Trêu đùa sao? Nhưng anh lại không thấy tức giận, mắng một câu, day huyệt thái dương của mình.(⊙o⊙)...Đùa giỡn?Cô không bị b**n th**, tại sao phải đùa giỡn với phụ nữ, cô thích Kiều Kiều cơ mà: "Đùa giỡn với phụ nữ? Tỷ tỷ xinh đẹp, chị đùa gì thế? Chẳng lẽ chị đồng tính luyến ái?" Tiểu Ốc mắt ti hí nhìn tỷ tỷ.Người nào đó tức giận đến cực điểm, bế thốc cô ném lên giường, gầm lên: "Vậy tôi sẽ cho cô biết tôi có phải là đồng tính luyến ái hay không".Lâu lắm rồi anh không có tức giận như vậy"Ê! Buông tôi ra" Tiểu Ốc bị cởi hết quần áo, mà cô say rượu nên không phản ứng gì, chỉ đến khi thấy lành lạnh mới hốt hoảng gào thét, liều mạng giằng co.Còn giả bộ trong sáng? Cô từ đâu chạy tới quyến rũ anh, đúng rồi, cô chẳng phải là gái gọi khách sạn gọi tới hay sao?