“Khải, ôm chặt em. . . . . .” Một âm thanh nũng nịu vang lên. “Bảo bối, em thật đẹp”. Mộc Trạch Khải ôm cô gái trong ngực, giọng nói ngày càng đầy d*c v*ng, giống như sắp đem cô hòa tan trong biển t*nh d*c của anh. “Phanh! Phanh! Phanh! Phanh!” Bỗng vang lên một tràng tiếng gõ cửa. Một cô bé khoảng mười sáu, mười bảy tuổi, khuôn mặt nhỏ bé thanh thuần, má lúm đồng tiền đang ở bên ngoài gõ cửa. Mộc Trạch Khải vẫn bao trùm lên trên thân thể cô gái, nhiệt tình ôm hôn, như không nghe thấy gì. “Mộc Trạch Khải, em đang nói với anh đấy! Anh dám không mở cửa ra, em sẽ tự mở”. Cô bé cười hắc hắc, nụ cười giảo hoạt và bỉ ổi không hợp với tuổi, đùa giỡn trên giường, thật mong đợi! Mộc Trạch Khải từ trên người cô gái kia lật xuống, nằm thở hổn hển, nổi giận gầm lên một tiếng: “Kim Tiểu Ốc, không được đi vào. Cút đi cho tôi”. “Được, em cút”. Nhưng là cút vào trong phòng, cô bé một phát đá văng cánh cửa, sau đó ngồi xổm xuống lăn đến mép giường. “Kim Tiểu Ốc, em lại đá hỏng cửa phòng tôi”. Đáng…
Chương 62: Thế Nào
Tổng Giám Đốc Đào Hoa Xin Cẩn Thận Cô Dâu Xã Hội Đen Nuôi Từ BéTác giả: Tiền Tiểu BạchTruyện Ngôn Tình“Khải, ôm chặt em. . . . . .” Một âm thanh nũng nịu vang lên. “Bảo bối, em thật đẹp”. Mộc Trạch Khải ôm cô gái trong ngực, giọng nói ngày càng đầy d*c v*ng, giống như sắp đem cô hòa tan trong biển t*nh d*c của anh. “Phanh! Phanh! Phanh! Phanh!” Bỗng vang lên một tràng tiếng gõ cửa. Một cô bé khoảng mười sáu, mười bảy tuổi, khuôn mặt nhỏ bé thanh thuần, má lúm đồng tiền đang ở bên ngoài gõ cửa. Mộc Trạch Khải vẫn bao trùm lên trên thân thể cô gái, nhiệt tình ôm hôn, như không nghe thấy gì. “Mộc Trạch Khải, em đang nói với anh đấy! Anh dám không mở cửa ra, em sẽ tự mở”. Cô bé cười hắc hắc, nụ cười giảo hoạt và bỉ ổi không hợp với tuổi, đùa giỡn trên giường, thật mong đợi! Mộc Trạch Khải từ trên người cô gái kia lật xuống, nằm thở hổn hển, nổi giận gầm lên một tiếng: “Kim Tiểu Ốc, không được đi vào. Cút đi cho tôi”. “Được, em cút”. Nhưng là cút vào trong phòng, cô bé một phát đá văng cánh cửa, sau đó ngồi xổm xuống lăn đến mép giường. “Kim Tiểu Ốc, em lại đá hỏng cửa phòng tôi”. Đáng… "A" Tiểu Ốc hoảng loạn định cầm đồng hồ báo thức đập vào đầu người đàn ông thì bỗng nhiên phía dưới hạ thể đau xót, cô còn chưa hiểu tại sao thì nước mắt đã trào ra."Không đau, không đau, một chút nữa sẽ không đau.Thật xin lỗi, tôi không biết đây là lần đầu tiên của cô".Lữ Trị không ngờ đây là lần đầu tiên của cô gái này, cứ tưởng rằng các cô gái trong khách sạn đều đã từng… cho nên có chút thô bạo.Nhìn nước mắt cô, anh có chút đau lòng.Đúng vậy, anh đau lòng, chính anh cũng cảm thấy khó hiểu, khi nào thì anh nảy sinh loại cảm giác gọi là đau lòng này? Anh ở trong hắc đạo từ bé nên đã sớm trở nên vô tình, chỉ có người vô tình, mới có thể làm vương giả, bởi vì sẽ không có nhược điểm......Đột nhiên trong đầu lóe lên chút ánh sáng, Tiểu Ốc điên cuồng nhìn anh qua nước mắt, trong lòng sợ hãi: "Tên khốn kiếp, mau đi ra".Lữ Trị không phản ứng, đợi cô bình tĩnh lại mới lấy ngón tay lau nước mắt trên mặt cô: "Đừng khóc".Tiểu Ốc tức giận cầm đồng hồ ném anh: "Cầm thú"Sau đó......Cạch!Rầm!Choang!Người ngoài cửa nghe thấy tiếng ném đồ đạc ầm ầm, một lúc sau thì im ắng.Có lẽ cô nhóc không còn sức để ném đồ nữa, hoặc có ai đó đã làm cô không còn sức để ném đồ nữa.Tóm lại, dù thế nào đi nữa, tối nay là một tối nồng cháy yêu đương.Anh ta lùi sau mấy bước, không muốn nghe lén nữa, đêm còn dài, nên về phòng nghỉ ngơi, thầm nghĩ: "Thật tốt, đã lâu không thấy tổng giám đốc mất khống chế, thật đúng là hoài niệm".Nhưng còn chưa đi được mấy bước thì chạm mặt quản lý khách sạn, cất tiếng hỏi thăm: "Cậu đi đâu đấy?"
"A" Tiểu Ốc hoảng loạn định cầm đồng hồ báo thức đập vào đầu người đàn ông thì bỗng nhiên phía dưới hạ thể đau xót, cô còn chưa hiểu tại sao thì nước mắt đã trào ra.
"Không đau, không đau, một chút nữa sẽ không đau.
Thật xin lỗi, tôi không biết đây là lần đầu tiên của cô".
Lữ Trị không ngờ đây là lần đầu tiên của cô gái này, cứ tưởng rằng các cô gái trong khách sạn đều đã từng… cho nên có chút thô bạo.
Nhìn nước mắt cô, anh có chút đau lòng.
Đúng vậy, anh đau lòng, chính anh cũng cảm thấy khó hiểu, khi nào thì anh nảy sinh loại cảm giác gọi là đau lòng này? Anh ở trong hắc đạo từ bé nên đã sớm trở nên vô tình, chỉ có người vô tình, mới có thể làm vương giả, bởi vì sẽ không có nhược điểm.
.
.
.
.
.
Đột nhiên trong đầu lóe lên chút ánh sáng, Tiểu Ốc điên cuồng nhìn anh qua nước mắt, trong lòng sợ hãi: "Tên khốn kiếp, mau đi ra".
Lữ Trị không phản ứng, đợi cô bình tĩnh lại mới lấy ngón tay lau nước mắt trên mặt cô: "Đừng khóc".
Tiểu Ốc tức giận cầm đồng hồ ném anh: "Cầm thú"
Sau đó.
.
.
.
.
.
Cạch!
Rầm!
Choang!
Người ngoài cửa nghe thấy tiếng ném đồ đạc ầm ầm, một lúc sau thì im ắng.
Có lẽ cô nhóc không còn sức để ném đồ nữa, hoặc có ai đó đã làm cô không còn sức để ném đồ nữa.
Tóm lại, dù thế nào đi nữa, tối nay là một tối nồng cháy yêu đương.
Anh ta lùi sau mấy bước, không muốn nghe lén nữa, đêm còn dài, nên về phòng nghỉ ngơi, thầm nghĩ: "Thật tốt, đã lâu không thấy tổng giám đốc mất khống chế, thật đúng là hoài niệm".
Nhưng còn chưa đi được mấy bước thì chạm mặt quản lý khách sạn, cất tiếng hỏi thăm: "Cậu đi đâu đấy?"
Tổng Giám Đốc Đào Hoa Xin Cẩn Thận Cô Dâu Xã Hội Đen Nuôi Từ BéTác giả: Tiền Tiểu BạchTruyện Ngôn Tình“Khải, ôm chặt em. . . . . .” Một âm thanh nũng nịu vang lên. “Bảo bối, em thật đẹp”. Mộc Trạch Khải ôm cô gái trong ngực, giọng nói ngày càng đầy d*c v*ng, giống như sắp đem cô hòa tan trong biển t*nh d*c của anh. “Phanh! Phanh! Phanh! Phanh!” Bỗng vang lên một tràng tiếng gõ cửa. Một cô bé khoảng mười sáu, mười bảy tuổi, khuôn mặt nhỏ bé thanh thuần, má lúm đồng tiền đang ở bên ngoài gõ cửa. Mộc Trạch Khải vẫn bao trùm lên trên thân thể cô gái, nhiệt tình ôm hôn, như không nghe thấy gì. “Mộc Trạch Khải, em đang nói với anh đấy! Anh dám không mở cửa ra, em sẽ tự mở”. Cô bé cười hắc hắc, nụ cười giảo hoạt và bỉ ổi không hợp với tuổi, đùa giỡn trên giường, thật mong đợi! Mộc Trạch Khải từ trên người cô gái kia lật xuống, nằm thở hổn hển, nổi giận gầm lên một tiếng: “Kim Tiểu Ốc, không được đi vào. Cút đi cho tôi”. “Được, em cút”. Nhưng là cút vào trong phòng, cô bé một phát đá văng cánh cửa, sau đó ngồi xổm xuống lăn đến mép giường. “Kim Tiểu Ốc, em lại đá hỏng cửa phòng tôi”. Đáng… "A" Tiểu Ốc hoảng loạn định cầm đồng hồ báo thức đập vào đầu người đàn ông thì bỗng nhiên phía dưới hạ thể đau xót, cô còn chưa hiểu tại sao thì nước mắt đã trào ra."Không đau, không đau, một chút nữa sẽ không đau.Thật xin lỗi, tôi không biết đây là lần đầu tiên của cô".Lữ Trị không ngờ đây là lần đầu tiên của cô gái này, cứ tưởng rằng các cô gái trong khách sạn đều đã từng… cho nên có chút thô bạo.Nhìn nước mắt cô, anh có chút đau lòng.Đúng vậy, anh đau lòng, chính anh cũng cảm thấy khó hiểu, khi nào thì anh nảy sinh loại cảm giác gọi là đau lòng này? Anh ở trong hắc đạo từ bé nên đã sớm trở nên vô tình, chỉ có người vô tình, mới có thể làm vương giả, bởi vì sẽ không có nhược điểm......Đột nhiên trong đầu lóe lên chút ánh sáng, Tiểu Ốc điên cuồng nhìn anh qua nước mắt, trong lòng sợ hãi: "Tên khốn kiếp, mau đi ra".Lữ Trị không phản ứng, đợi cô bình tĩnh lại mới lấy ngón tay lau nước mắt trên mặt cô: "Đừng khóc".Tiểu Ốc tức giận cầm đồng hồ ném anh: "Cầm thú"Sau đó......Cạch!Rầm!Choang!Người ngoài cửa nghe thấy tiếng ném đồ đạc ầm ầm, một lúc sau thì im ắng.Có lẽ cô nhóc không còn sức để ném đồ nữa, hoặc có ai đó đã làm cô không còn sức để ném đồ nữa.Tóm lại, dù thế nào đi nữa, tối nay là một tối nồng cháy yêu đương.Anh ta lùi sau mấy bước, không muốn nghe lén nữa, đêm còn dài, nên về phòng nghỉ ngơi, thầm nghĩ: "Thật tốt, đã lâu không thấy tổng giám đốc mất khống chế, thật đúng là hoài niệm".Nhưng còn chưa đi được mấy bước thì chạm mặt quản lý khách sạn, cất tiếng hỏi thăm: "Cậu đi đâu đấy?"