“Khải, ôm chặt em. . . . . .” Một âm thanh nũng nịu vang lên. “Bảo bối, em thật đẹp”. Mộc Trạch Khải ôm cô gái trong ngực, giọng nói ngày càng đầy d*c v*ng, giống như sắp đem cô hòa tan trong biển t*nh d*c của anh. “Phanh! Phanh! Phanh! Phanh!” Bỗng vang lên một tràng tiếng gõ cửa. Một cô bé khoảng mười sáu, mười bảy tuổi, khuôn mặt nhỏ bé thanh thuần, má lúm đồng tiền đang ở bên ngoài gõ cửa. Mộc Trạch Khải vẫn bao trùm lên trên thân thể cô gái, nhiệt tình ôm hôn, như không nghe thấy gì. “Mộc Trạch Khải, em đang nói với anh đấy! Anh dám không mở cửa ra, em sẽ tự mở”. Cô bé cười hắc hắc, nụ cười giảo hoạt và bỉ ổi không hợp với tuổi, đùa giỡn trên giường, thật mong đợi! Mộc Trạch Khải từ trên người cô gái kia lật xuống, nằm thở hổn hển, nổi giận gầm lên một tiếng: “Kim Tiểu Ốc, không được đi vào. Cút đi cho tôi”. “Được, em cút”. Nhưng là cút vào trong phòng, cô bé một phát đá văng cánh cửa, sau đó ngồi xổm xuống lăn đến mép giường. “Kim Tiểu Ốc, em lại đá hỏng cửa phòng tôi”. Đáng…

Chương 71: Provence

Tổng Giám Đốc Đào Hoa Xin Cẩn Thận Cô Dâu Xã Hội Đen Nuôi Từ BéTác giả: Tiền Tiểu BạchTruyện Ngôn Tình“Khải, ôm chặt em. . . . . .” Một âm thanh nũng nịu vang lên. “Bảo bối, em thật đẹp”. Mộc Trạch Khải ôm cô gái trong ngực, giọng nói ngày càng đầy d*c v*ng, giống như sắp đem cô hòa tan trong biển t*nh d*c của anh. “Phanh! Phanh! Phanh! Phanh!” Bỗng vang lên một tràng tiếng gõ cửa. Một cô bé khoảng mười sáu, mười bảy tuổi, khuôn mặt nhỏ bé thanh thuần, má lúm đồng tiền đang ở bên ngoài gõ cửa. Mộc Trạch Khải vẫn bao trùm lên trên thân thể cô gái, nhiệt tình ôm hôn, như không nghe thấy gì. “Mộc Trạch Khải, em đang nói với anh đấy! Anh dám không mở cửa ra, em sẽ tự mở”. Cô bé cười hắc hắc, nụ cười giảo hoạt và bỉ ổi không hợp với tuổi, đùa giỡn trên giường, thật mong đợi! Mộc Trạch Khải từ trên người cô gái kia lật xuống, nằm thở hổn hển, nổi giận gầm lên một tiếng: “Kim Tiểu Ốc, không được đi vào. Cút đi cho tôi”. “Được, em cút”. Nhưng là cút vào trong phòng, cô bé một phát đá văng cánh cửa, sau đó ngồi xổm xuống lăn đến mép giường. “Kim Tiểu Ốc, em lại đá hỏng cửa phòng tôi”. Đáng… "Tổng giám đốc, là tôi".Ngoài cửa phòng vang lên tiếng gõ cửa."Vào đi".Lữ Trị vuốt đuôi mắt, tâm trạng rất kém cỏi.Cô gái chết tiệt! Nếu ngày nào đó bắt được cô, anh sẽ cho cô nếm mùi đau khổ, dám ra tay với anh mạnh như vậy.Thư kí Trương run rẩy đi vào, hiện tại anh chỉ muốn chết: "Tổng giám đốc, tôi đã điều tra rồi, nhân viên khách sạn đều cho biết cô bé kia lần đầu tiên tới đây, không ai biết cô ấy, tên cũng không tra được, có lẽ là khách của quán rượu".Hôm qua đưa sai người vào phòng tổng giám đốc, không ngờ cô gái đó bạo lực thế.Không biết ai mới là người bị hại?"Phế vật, cho dù phải đào ba thước đất cũng phải tìm cho ra cô ta cho tôi.Ra ngoài".Ngày hôm qua anh không mang bao bảo hộ, không biết cô gái kia có thể mang thai con của anh hay không? Anh không thích bất cứ chuyện gì thoát khỏi lòng bàn tay anh.Chuyện ngày hôm qua là ngoài ý muốn, cứ tưởng cô gái đó là gái gọi của khách sạn.Chuyện sáng sớm hôm nay cũng là ngoài ý muốn, người đàn ông cao lớn là anh đây lại bị một cô gái bé nhỏ một chiêu hạ gục.Chuyện này mà truyền ra ngoài thì anh có độn thổ cũng không giấu mặt đi được."Dạ, tôi nhất định sẽ cố hết sức".Thư kí Trương gật đầu, thầm nghĩ cô gái kia nên tự mình cầu phúc đi.Sáng sớm ngày hôm sau Tiểu Ốc đến Paris, sau đó đi một mạch đến Provence.Tiểu Ốc không giỏi tiếng Anh, cho nên luôn cầm từ điển điện tử trong tay, đi đến đâu thì chụp ảnh lại rồi cho dịch tự động.Cứ như vậy mà tìm đến nơi muốn đến.Đường phố Provence với phong cách cổ xưa, trang nhã, đậm chất nghệ thuật làm cho người ta có cảm giác rất an bình.Nơi đây không ồn ào, náo nhiệt cũng không có những bước chân vội vã, mọi người đi lại từ tốn, buổi trưa rất yên tĩnh.Tiểu Ốc đi một vòng trên quảng trường đầy chim bồ câu trắng bay lượn, muốn tắm phân chim như trong truyền thuyết, rất thối nhưng cũng rất sảng khoái.Sau đó Tiểu Ốc tìm được một quán ăn ngoài trời đặc sắc mà ăn một bữa lớn.Dọc con đường này toàn những món ăn cô thích.

"Tổng giám đốc, là tôi".

Ngoài cửa phòng vang lên tiếng gõ cửa.

"Vào đi".

Lữ Trị vuốt đuôi mắt, tâm trạng rất kém cỏi.

Cô gái chết tiệt! Nếu ngày nào đó bắt được cô, anh sẽ cho cô nếm mùi đau khổ, dám ra tay với anh mạnh như vậy.

Thư kí Trương run rẩy đi vào, hiện tại anh chỉ muốn chết: "Tổng giám đốc, tôi đã điều tra rồi, nhân viên khách sạn đều cho biết cô bé kia lần đầu tiên tới đây, không ai biết cô ấy, tên cũng không tra được, có lẽ là khách của quán rượu".

Hôm qua đưa sai người vào phòng tổng giám đốc, không ngờ cô gái đó bạo lực thế.

Không biết ai mới là người bị hại?

"Phế vật, cho dù phải đào ba thước đất cũng phải tìm cho ra cô ta cho tôi.

Ra ngoài".

Ngày hôm qua anh không mang bao bảo hộ, không biết cô gái kia có thể mang thai con của anh hay không? Anh không thích bất cứ chuyện gì thoát khỏi lòng bàn tay anh.

Chuyện ngày hôm qua là ngoài ý muốn, cứ tưởng cô gái đó là gái gọi của khách sạn.

Chuyện sáng sớm hôm nay cũng là ngoài ý muốn, người đàn ông cao lớn là anh đây lại bị một cô gái bé nhỏ một chiêu hạ gục.

Chuyện này mà truyền ra ngoài thì anh có độn thổ cũng không giấu mặt đi được.

"Dạ, tôi nhất định sẽ cố hết sức".

Thư kí Trương gật đầu, thầm nghĩ cô gái kia nên tự mình cầu phúc đi.

Sáng sớm ngày hôm sau Tiểu Ốc đến Paris, sau đó đi một mạch đến Provence.

Tiểu Ốc không giỏi tiếng Anh, cho nên luôn cầm từ điển điện tử trong tay, đi đến đâu thì chụp ảnh lại rồi cho dịch tự động.

Cứ như vậy mà tìm đến nơi muốn đến.

Đường phố Provence với phong cách cổ xưa, trang nhã, đậm chất nghệ thuật làm cho người ta có cảm giác rất an bình.

Nơi đây không ồn ào, náo nhiệt cũng không có những bước chân vội vã, mọi người đi lại từ tốn, buổi trưa rất yên tĩnh.

Tiểu Ốc đi một vòng trên quảng trường đầy chim bồ câu trắng bay lượn, muốn tắm phân chim như trong truyền thuyết, rất thối nhưng cũng rất sảng khoái.

Sau đó Tiểu Ốc tìm được một quán ăn ngoài trời đặc sắc mà ăn một bữa lớn.

Dọc con đường này toàn những món ăn cô thích.

Tổng Giám Đốc Đào Hoa Xin Cẩn Thận Cô Dâu Xã Hội Đen Nuôi Từ BéTác giả: Tiền Tiểu BạchTruyện Ngôn Tình“Khải, ôm chặt em. . . . . .” Một âm thanh nũng nịu vang lên. “Bảo bối, em thật đẹp”. Mộc Trạch Khải ôm cô gái trong ngực, giọng nói ngày càng đầy d*c v*ng, giống như sắp đem cô hòa tan trong biển t*nh d*c của anh. “Phanh! Phanh! Phanh! Phanh!” Bỗng vang lên một tràng tiếng gõ cửa. Một cô bé khoảng mười sáu, mười bảy tuổi, khuôn mặt nhỏ bé thanh thuần, má lúm đồng tiền đang ở bên ngoài gõ cửa. Mộc Trạch Khải vẫn bao trùm lên trên thân thể cô gái, nhiệt tình ôm hôn, như không nghe thấy gì. “Mộc Trạch Khải, em đang nói với anh đấy! Anh dám không mở cửa ra, em sẽ tự mở”. Cô bé cười hắc hắc, nụ cười giảo hoạt và bỉ ổi không hợp với tuổi, đùa giỡn trên giường, thật mong đợi! Mộc Trạch Khải từ trên người cô gái kia lật xuống, nằm thở hổn hển, nổi giận gầm lên một tiếng: “Kim Tiểu Ốc, không được đi vào. Cút đi cho tôi”. “Được, em cút”. Nhưng là cút vào trong phòng, cô bé một phát đá văng cánh cửa, sau đó ngồi xổm xuống lăn đến mép giường. “Kim Tiểu Ốc, em lại đá hỏng cửa phòng tôi”. Đáng… "Tổng giám đốc, là tôi".Ngoài cửa phòng vang lên tiếng gõ cửa."Vào đi".Lữ Trị vuốt đuôi mắt, tâm trạng rất kém cỏi.Cô gái chết tiệt! Nếu ngày nào đó bắt được cô, anh sẽ cho cô nếm mùi đau khổ, dám ra tay với anh mạnh như vậy.Thư kí Trương run rẩy đi vào, hiện tại anh chỉ muốn chết: "Tổng giám đốc, tôi đã điều tra rồi, nhân viên khách sạn đều cho biết cô bé kia lần đầu tiên tới đây, không ai biết cô ấy, tên cũng không tra được, có lẽ là khách của quán rượu".Hôm qua đưa sai người vào phòng tổng giám đốc, không ngờ cô gái đó bạo lực thế.Không biết ai mới là người bị hại?"Phế vật, cho dù phải đào ba thước đất cũng phải tìm cho ra cô ta cho tôi.Ra ngoài".Ngày hôm qua anh không mang bao bảo hộ, không biết cô gái kia có thể mang thai con của anh hay không? Anh không thích bất cứ chuyện gì thoát khỏi lòng bàn tay anh.Chuyện ngày hôm qua là ngoài ý muốn, cứ tưởng cô gái đó là gái gọi của khách sạn.Chuyện sáng sớm hôm nay cũng là ngoài ý muốn, người đàn ông cao lớn là anh đây lại bị một cô gái bé nhỏ một chiêu hạ gục.Chuyện này mà truyền ra ngoài thì anh có độn thổ cũng không giấu mặt đi được."Dạ, tôi nhất định sẽ cố hết sức".Thư kí Trương gật đầu, thầm nghĩ cô gái kia nên tự mình cầu phúc đi.Sáng sớm ngày hôm sau Tiểu Ốc đến Paris, sau đó đi một mạch đến Provence.Tiểu Ốc không giỏi tiếng Anh, cho nên luôn cầm từ điển điện tử trong tay, đi đến đâu thì chụp ảnh lại rồi cho dịch tự động.Cứ như vậy mà tìm đến nơi muốn đến.Đường phố Provence với phong cách cổ xưa, trang nhã, đậm chất nghệ thuật làm cho người ta có cảm giác rất an bình.Nơi đây không ồn ào, náo nhiệt cũng không có những bước chân vội vã, mọi người đi lại từ tốn, buổi trưa rất yên tĩnh.Tiểu Ốc đi một vòng trên quảng trường đầy chim bồ câu trắng bay lượn, muốn tắm phân chim như trong truyền thuyết, rất thối nhưng cũng rất sảng khoái.Sau đó Tiểu Ốc tìm được một quán ăn ngoài trời đặc sắc mà ăn một bữa lớn.Dọc con đường này toàn những món ăn cô thích.

Chương 71: Provence