“Khải, ôm chặt em. . . . . .” Một âm thanh nũng nịu vang lên. “Bảo bối, em thật đẹp”. Mộc Trạch Khải ôm cô gái trong ngực, giọng nói ngày càng đầy d*c v*ng, giống như sắp đem cô hòa tan trong biển t*nh d*c của anh. “Phanh! Phanh! Phanh! Phanh!” Bỗng vang lên một tràng tiếng gõ cửa. Một cô bé khoảng mười sáu, mười bảy tuổi, khuôn mặt nhỏ bé thanh thuần, má lúm đồng tiền đang ở bên ngoài gõ cửa. Mộc Trạch Khải vẫn bao trùm lên trên thân thể cô gái, nhiệt tình ôm hôn, như không nghe thấy gì. “Mộc Trạch Khải, em đang nói với anh đấy! Anh dám không mở cửa ra, em sẽ tự mở”. Cô bé cười hắc hắc, nụ cười giảo hoạt và bỉ ổi không hợp với tuổi, đùa giỡn trên giường, thật mong đợi! Mộc Trạch Khải từ trên người cô gái kia lật xuống, nằm thở hổn hển, nổi giận gầm lên một tiếng: “Kim Tiểu Ốc, không được đi vào. Cút đi cho tôi”. “Được, em cút”. Nhưng là cút vào trong phòng, cô bé một phát đá văng cánh cửa, sau đó ngồi xổm xuống lăn đến mép giường. “Kim Tiểu Ốc, em lại đá hỏng cửa phòng tôi”. Đáng…
Chương 72: Nhìn Kìa
Tổng Giám Đốc Đào Hoa Xin Cẩn Thận Cô Dâu Xã Hội Đen Nuôi Từ BéTác giả: Tiền Tiểu BạchTruyện Ngôn Tình“Khải, ôm chặt em. . . . . .” Một âm thanh nũng nịu vang lên. “Bảo bối, em thật đẹp”. Mộc Trạch Khải ôm cô gái trong ngực, giọng nói ngày càng đầy d*c v*ng, giống như sắp đem cô hòa tan trong biển t*nh d*c của anh. “Phanh! Phanh! Phanh! Phanh!” Bỗng vang lên một tràng tiếng gõ cửa. Một cô bé khoảng mười sáu, mười bảy tuổi, khuôn mặt nhỏ bé thanh thuần, má lúm đồng tiền đang ở bên ngoài gõ cửa. Mộc Trạch Khải vẫn bao trùm lên trên thân thể cô gái, nhiệt tình ôm hôn, như không nghe thấy gì. “Mộc Trạch Khải, em đang nói với anh đấy! Anh dám không mở cửa ra, em sẽ tự mở”. Cô bé cười hắc hắc, nụ cười giảo hoạt và bỉ ổi không hợp với tuổi, đùa giỡn trên giường, thật mong đợi! Mộc Trạch Khải từ trên người cô gái kia lật xuống, nằm thở hổn hển, nổi giận gầm lên một tiếng: “Kim Tiểu Ốc, không được đi vào. Cút đi cho tôi”. “Được, em cút”. Nhưng là cút vào trong phòng, cô bé một phát đá văng cánh cửa, sau đó ngồi xổm xuống lăn đến mép giường. “Kim Tiểu Ốc, em lại đá hỏng cửa phòng tôi”. Đáng… Từng món ăn trên bàn bị cô xử lý nhanh gọn.Tiền bạc rất quý, tình yêu càng có giá hơn, nhưng so với thức ăn ngon thì còn thua xa.Nụ cười hình như đã trở về trên mặt cô, cho dù còn rất mờ nhạt.Ngồi cách đó không xa, Đậu Diệc Phồn cũng rất hưởng thụ buổi trưa yên bình này, hơn nữa còn thấy được nụ cười trên môi Tiểu Ốc.Cậu lo lắng an toàn của Tiểu Ốc nên lặng lẽ đi theo cô.Nhìn cô ăn uống rất ngon miệng làm cậu cũng thấy ngon, mặc dù cậu chưa bao giờ thích món mì Ý nhưng hôm nay lại cảm thấy món này cực kì ngon, chỉ một loáng là cậu đánh sạch bách cả đĩa.Sau đó cậu quay qua nói với hướng dẫn viên du lịch đi cùng: “Bảo nhà hàng mang thêm cho cô ấy một suất bánh ngọt, nói là tặng phẩm của nhà hàng, không cần nhắc tới tôi”."Vâng".Hướng dẫn viên du lịch lập tức nói với nhân viên nhà hàng, anh cảm thấy người đàn ông này rất thâm tình, đi theo người ta lâu như vậy, mà vẫn không chịu lộ diện.Thấy bà chủ đưa cho mình một cái mâm bánh ngọt to đùng nói là tặng phẩm, Tiểu Ốc rất vui vẻ, nhưng bánh nhiều thế này cô không có khả năng ăn hết tại đây, mang về khi nào đói thì ăn tiếp vậy.Vì vậy, Tiểu Ốc cầm hộp bánh thong dong đi dọc con phố về khách sạn cô ở.Ở một góc tối trên quảng trường cách khách sạn không xa, hai ga đàn ông áo quần bảnh bao đang nhìn ngang nhìn dọc tìm kiếm con mồi, bọn họ nhìn thấy một cô gái nhỏ đang đi trên đường.Nhìn quần áo cũng biết là người có tiền, còn là du khách độc hành."Nhìn kìa".Gã lùn đẩy vai đồng bọn, ánh mắt sáng rực nhìn cô gái xinh đẹp người châu Á đang cầm hộp bánh đi một mình trên quảng trường.
Từng món ăn trên bàn bị cô xử lý nhanh gọn.
Tiền bạc rất quý, tình yêu càng có giá hơn, nhưng so với thức ăn ngon thì còn thua xa.
Nụ cười hình như đã trở về trên mặt cô, cho dù còn rất mờ nhạt.
Ngồi cách đó không xa, Đậu Diệc Phồn cũng rất hưởng thụ buổi trưa yên bình này, hơn nữa còn thấy được nụ cười trên môi Tiểu Ốc.
Cậu lo lắng an toàn của Tiểu Ốc nên lặng lẽ đi theo cô.
Nhìn cô ăn uống rất ngon miệng làm cậu cũng thấy ngon, mặc dù cậu chưa bao giờ thích món mì Ý nhưng hôm nay lại cảm thấy món này cực kì ngon, chỉ một loáng là cậu đánh sạch bách cả đĩa.
Sau đó cậu quay qua nói với hướng dẫn viên du lịch đi cùng: “Bảo nhà hàng mang thêm cho cô ấy một suất bánh ngọt, nói là tặng phẩm của nhà hàng, không cần nhắc tới tôi”.
"Vâng".
Hướng dẫn viên du lịch lập tức nói với nhân viên nhà hàng, anh cảm thấy người đàn ông này rất thâm tình, đi theo người ta lâu như vậy, mà vẫn không chịu lộ diện.
Thấy bà chủ đưa cho mình một cái mâm bánh ngọt to đùng nói là tặng phẩm, Tiểu Ốc rất vui vẻ, nhưng bánh nhiều thế này cô không có khả năng ăn hết tại đây, mang về khi nào đói thì ăn tiếp vậy.
Vì vậy, Tiểu Ốc cầm hộp bánh thong dong đi dọc con phố về khách sạn cô ở.
Ở một góc tối trên quảng trường cách khách sạn không xa, hai ga đàn ông áo quần bảnh bao đang nhìn ngang nhìn dọc tìm kiếm con mồi, bọn họ nhìn thấy một cô gái nhỏ đang đi trên đường.
Nhìn quần áo cũng biết là người có tiền, còn là du khách độc hành.
"Nhìn kìa".
Gã lùn đẩy vai đồng bọn, ánh mắt sáng rực nhìn cô gái xinh đẹp người châu Á đang cầm hộp bánh đi một mình trên quảng trường.
Tổng Giám Đốc Đào Hoa Xin Cẩn Thận Cô Dâu Xã Hội Đen Nuôi Từ BéTác giả: Tiền Tiểu BạchTruyện Ngôn Tình“Khải, ôm chặt em. . . . . .” Một âm thanh nũng nịu vang lên. “Bảo bối, em thật đẹp”. Mộc Trạch Khải ôm cô gái trong ngực, giọng nói ngày càng đầy d*c v*ng, giống như sắp đem cô hòa tan trong biển t*nh d*c của anh. “Phanh! Phanh! Phanh! Phanh!” Bỗng vang lên một tràng tiếng gõ cửa. Một cô bé khoảng mười sáu, mười bảy tuổi, khuôn mặt nhỏ bé thanh thuần, má lúm đồng tiền đang ở bên ngoài gõ cửa. Mộc Trạch Khải vẫn bao trùm lên trên thân thể cô gái, nhiệt tình ôm hôn, như không nghe thấy gì. “Mộc Trạch Khải, em đang nói với anh đấy! Anh dám không mở cửa ra, em sẽ tự mở”. Cô bé cười hắc hắc, nụ cười giảo hoạt và bỉ ổi không hợp với tuổi, đùa giỡn trên giường, thật mong đợi! Mộc Trạch Khải từ trên người cô gái kia lật xuống, nằm thở hổn hển, nổi giận gầm lên một tiếng: “Kim Tiểu Ốc, không được đi vào. Cút đi cho tôi”. “Được, em cút”. Nhưng là cút vào trong phòng, cô bé một phát đá văng cánh cửa, sau đó ngồi xổm xuống lăn đến mép giường. “Kim Tiểu Ốc, em lại đá hỏng cửa phòng tôi”. Đáng… Từng món ăn trên bàn bị cô xử lý nhanh gọn.Tiền bạc rất quý, tình yêu càng có giá hơn, nhưng so với thức ăn ngon thì còn thua xa.Nụ cười hình như đã trở về trên mặt cô, cho dù còn rất mờ nhạt.Ngồi cách đó không xa, Đậu Diệc Phồn cũng rất hưởng thụ buổi trưa yên bình này, hơn nữa còn thấy được nụ cười trên môi Tiểu Ốc.Cậu lo lắng an toàn của Tiểu Ốc nên lặng lẽ đi theo cô.Nhìn cô ăn uống rất ngon miệng làm cậu cũng thấy ngon, mặc dù cậu chưa bao giờ thích món mì Ý nhưng hôm nay lại cảm thấy món này cực kì ngon, chỉ một loáng là cậu đánh sạch bách cả đĩa.Sau đó cậu quay qua nói với hướng dẫn viên du lịch đi cùng: “Bảo nhà hàng mang thêm cho cô ấy một suất bánh ngọt, nói là tặng phẩm của nhà hàng, không cần nhắc tới tôi”."Vâng".Hướng dẫn viên du lịch lập tức nói với nhân viên nhà hàng, anh cảm thấy người đàn ông này rất thâm tình, đi theo người ta lâu như vậy, mà vẫn không chịu lộ diện.Thấy bà chủ đưa cho mình một cái mâm bánh ngọt to đùng nói là tặng phẩm, Tiểu Ốc rất vui vẻ, nhưng bánh nhiều thế này cô không có khả năng ăn hết tại đây, mang về khi nào đói thì ăn tiếp vậy.Vì vậy, Tiểu Ốc cầm hộp bánh thong dong đi dọc con phố về khách sạn cô ở.Ở một góc tối trên quảng trường cách khách sạn không xa, hai ga đàn ông áo quần bảnh bao đang nhìn ngang nhìn dọc tìm kiếm con mồi, bọn họ nhìn thấy một cô gái nhỏ đang đi trên đường.Nhìn quần áo cũng biết là người có tiền, còn là du khách độc hành."Nhìn kìa".Gã lùn đẩy vai đồng bọn, ánh mắt sáng rực nhìn cô gái xinh đẹp người châu Á đang cầm hộp bánh đi một mình trên quảng trường.