“Khải, ôm chặt em. . . . . .” Một âm thanh nũng nịu vang lên. “Bảo bối, em thật đẹp”. Mộc Trạch Khải ôm cô gái trong ngực, giọng nói ngày càng đầy d*c v*ng, giống như sắp đem cô hòa tan trong biển t*nh d*c của anh. “Phanh! Phanh! Phanh! Phanh!” Bỗng vang lên một tràng tiếng gõ cửa. Một cô bé khoảng mười sáu, mười bảy tuổi, khuôn mặt nhỏ bé thanh thuần, má lúm đồng tiền đang ở bên ngoài gõ cửa. Mộc Trạch Khải vẫn bao trùm lên trên thân thể cô gái, nhiệt tình ôm hôn, như không nghe thấy gì. “Mộc Trạch Khải, em đang nói với anh đấy! Anh dám không mở cửa ra, em sẽ tự mở”. Cô bé cười hắc hắc, nụ cười giảo hoạt và bỉ ổi không hợp với tuổi, đùa giỡn trên giường, thật mong đợi! Mộc Trạch Khải từ trên người cô gái kia lật xuống, nằm thở hổn hển, nổi giận gầm lên một tiếng: “Kim Tiểu Ốc, không được đi vào. Cút đi cho tôi”. “Được, em cút”. Nhưng là cút vào trong phòng, cô bé một phát đá văng cánh cửa, sau đó ngồi xổm xuống lăn đến mép giường. “Kim Tiểu Ốc, em lại đá hỏng cửa phòng tôi”. Đáng…

Chương 74: Sao Thế

Tổng Giám Đốc Đào Hoa Xin Cẩn Thận Cô Dâu Xã Hội Đen Nuôi Từ BéTác giả: Tiền Tiểu BạchTruyện Ngôn Tình“Khải, ôm chặt em. . . . . .” Một âm thanh nũng nịu vang lên. “Bảo bối, em thật đẹp”. Mộc Trạch Khải ôm cô gái trong ngực, giọng nói ngày càng đầy d*c v*ng, giống như sắp đem cô hòa tan trong biển t*nh d*c của anh. “Phanh! Phanh! Phanh! Phanh!” Bỗng vang lên một tràng tiếng gõ cửa. Một cô bé khoảng mười sáu, mười bảy tuổi, khuôn mặt nhỏ bé thanh thuần, má lúm đồng tiền đang ở bên ngoài gõ cửa. Mộc Trạch Khải vẫn bao trùm lên trên thân thể cô gái, nhiệt tình ôm hôn, như không nghe thấy gì. “Mộc Trạch Khải, em đang nói với anh đấy! Anh dám không mở cửa ra, em sẽ tự mở”. Cô bé cười hắc hắc, nụ cười giảo hoạt và bỉ ổi không hợp với tuổi, đùa giỡn trên giường, thật mong đợi! Mộc Trạch Khải từ trên người cô gái kia lật xuống, nằm thở hổn hển, nổi giận gầm lên một tiếng: “Kim Tiểu Ốc, không được đi vào. Cút đi cho tôi”. “Được, em cút”. Nhưng là cút vào trong phòng, cô bé một phát đá văng cánh cửa, sau đó ngồi xổm xuống lăn đến mép giường. “Kim Tiểu Ốc, em lại đá hỏng cửa phòng tôi”. Đáng… Gã lùn ngã ngửa ra sau không bò dậy được, lăn lộn trên mặt đất, Tiểu Ốc ném trả con dao cho gã: "Tự đưa mình đến cửa, đừng trách tôi hung ác, nếu không phục, cứ tự nhiên trở lại, tôi lúc nào cũng mở cửa nghênh đón".Gã không ngờ cô bản lĩnh như vậy, cố gắng gượng dậy chạy chối chết.Tiểu Ốc chán nản: "Đồ hèn nhát".Khi cô về tới khách sạn, lúc chuẩn bị mở cửa phòng mới phát hiện không thấy ví tiền, nhất định là vừa rồi bị đồng bọn của gã kia trộm mất rồi.Cô định trở lại chỗ cũ tìm chút manh mối, đi đến đại sảnh thì một nhân viên phục vụ của khách sạn đi đến: "Cô là Kim tiểu thư sao? Có người nhặt được ví tiền của cô"."Cám ơn, người đó là ai?" Tiểu Ốc cầm lấy ví tiền, giác quan thứ sau nói cho cô biết không phải người đó tình cờ nhặt được bởi vì trong ví của cô không có giấy tờ gì cũng không ảnh của cô thì sao người đó biết là ví của cô, lại còn biết khách sạn nơi cô ở để đến trả lại."Người đó vừa đi ra, kia kìa".Nhân viên phục vụ chỉ vào một người.Tiểu Ốc nhìn bóng lưng người đó cảm thấy quen quen, cho chạy theo bắt được tay áo khi người đó chuẩn bị lên xe: "Tiên sinh, chờ một chút""Không cần cám ơn".Dưới tình thế cấp bách Đậu Diệc Phồn cúi đầu nói ra một câu tiếng Trung.Giọng nói quen thuộc này làm Tiểu Ốc bật cười kéo tay cậu: "Đậu mỹ nhân, thì ra là anh! Còn muốn chạy đi đâu?"Bị phát hiện, Đậu Diệc Phồn sợ cô tức giận, vội vàng giải thích: "Không phải anh theo dõi em, anh chỉ muốn bảo vệ em, đừng nóng giận, được không?"Tiểu Ốc không tức giận, ở nơi xa xôi này mà có thể gặp được người quen cô rất vui mừng.Mà tâm ý của cậu làm cô cảm động không thôi.Nếu không có chuyện xảy ra, nếu cô không đuổi theo kịp có lẽ vĩnh viễn cô sẽ không biết có một người đàn ông vì bảo vệ cô, len lén đi theo cô tới Provence, yên lặng ở sau lưng cô, Tiểu Ốc lắc đầu: "Em không tức giận, em rất vui khi nhìn thấy anh"."Vậy thì tốt".Đậu Diệc Phồn thở phào nhẹ nhõm, cười như vừa được thưởng kẹo."Tay của anh sao thế?" Tiểu Ốc cúi đầu nhìn mu bàn tay của cậu thấy một vết thương màu đỏ, mặc dù đã không chảy máu nữa.

Gã lùn ngã ngửa ra sau không bò dậy được, lăn lộn trên mặt đất, Tiểu Ốc ném trả con dao cho gã: "Tự đưa mình đến cửa, đừng trách tôi hung ác, nếu không phục, cứ tự nhiên trở lại, tôi lúc nào cũng mở cửa nghênh đón".

Gã không ngờ cô bản lĩnh như vậy, cố gắng gượng dậy chạy chối chết.

Tiểu Ốc chán nản: "Đồ hèn nhát".

Khi cô về tới khách sạn, lúc chuẩn bị mở cửa phòng mới phát hiện không thấy ví tiền, nhất định là vừa rồi bị đồng bọn của gã kia trộm mất rồi.

Cô định trở lại chỗ cũ tìm chút manh mối, đi đến đại sảnh thì một nhân viên phục vụ của khách sạn đi đến: "Cô là Kim tiểu thư sao? Có người nhặt được ví tiền của cô".

"Cám ơn, người đó là ai?" Tiểu Ốc cầm lấy ví tiền, giác quan thứ sau nói cho cô biết không phải người đó tình cờ nhặt được bởi vì trong ví của cô không có giấy tờ gì cũng không ảnh của cô thì sao người đó biết là ví của cô, lại còn biết khách sạn nơi cô ở để đến trả lại.

"Người đó vừa đi ra, kia kìa".

Nhân viên phục vụ chỉ vào một người.

Tiểu Ốc nhìn bóng lưng người đó cảm thấy quen quen, cho chạy theo bắt được tay áo khi người đó chuẩn bị lên xe: "Tiên sinh, chờ một chút"

"Không cần cám ơn".

Dưới tình thế cấp bách Đậu Diệc Phồn cúi đầu nói ra một câu tiếng Trung.

Giọng nói quen thuộc này làm Tiểu Ốc bật cười kéo tay cậu: "Đậu mỹ nhân, thì ra là anh! Còn muốn chạy đi đâu?"

Bị phát hiện, Đậu Diệc Phồn sợ cô tức giận, vội vàng giải thích: "Không phải anh theo dõi em, anh chỉ muốn bảo vệ em, đừng nóng giận, được không?"

Tiểu Ốc không tức giận, ở nơi xa xôi này mà có thể gặp được người quen cô rất vui mừng.

Mà tâm ý của cậu làm cô cảm động không thôi.

Nếu không có chuyện xảy ra, nếu cô không đuổi theo kịp có lẽ vĩnh viễn cô sẽ không biết có một người đàn ông vì bảo vệ cô, len lén đi theo cô tới Provence, yên lặng ở sau lưng cô, Tiểu Ốc lắc đầu: "Em không tức giận, em rất vui khi nhìn thấy anh".

"Vậy thì tốt".

Đậu Diệc Phồn thở phào nhẹ nhõm, cười như vừa được thưởng kẹo.

"Tay của anh sao thế?" Tiểu Ốc cúi đầu nhìn mu bàn tay của cậu thấy một vết thương màu đỏ, mặc dù đã không chảy máu nữa.

Tổng Giám Đốc Đào Hoa Xin Cẩn Thận Cô Dâu Xã Hội Đen Nuôi Từ BéTác giả: Tiền Tiểu BạchTruyện Ngôn Tình“Khải, ôm chặt em. . . . . .” Một âm thanh nũng nịu vang lên. “Bảo bối, em thật đẹp”. Mộc Trạch Khải ôm cô gái trong ngực, giọng nói ngày càng đầy d*c v*ng, giống như sắp đem cô hòa tan trong biển t*nh d*c của anh. “Phanh! Phanh! Phanh! Phanh!” Bỗng vang lên một tràng tiếng gõ cửa. Một cô bé khoảng mười sáu, mười bảy tuổi, khuôn mặt nhỏ bé thanh thuần, má lúm đồng tiền đang ở bên ngoài gõ cửa. Mộc Trạch Khải vẫn bao trùm lên trên thân thể cô gái, nhiệt tình ôm hôn, như không nghe thấy gì. “Mộc Trạch Khải, em đang nói với anh đấy! Anh dám không mở cửa ra, em sẽ tự mở”. Cô bé cười hắc hắc, nụ cười giảo hoạt và bỉ ổi không hợp với tuổi, đùa giỡn trên giường, thật mong đợi! Mộc Trạch Khải từ trên người cô gái kia lật xuống, nằm thở hổn hển, nổi giận gầm lên một tiếng: “Kim Tiểu Ốc, không được đi vào. Cút đi cho tôi”. “Được, em cút”. Nhưng là cút vào trong phòng, cô bé một phát đá văng cánh cửa, sau đó ngồi xổm xuống lăn đến mép giường. “Kim Tiểu Ốc, em lại đá hỏng cửa phòng tôi”. Đáng… Gã lùn ngã ngửa ra sau không bò dậy được, lăn lộn trên mặt đất, Tiểu Ốc ném trả con dao cho gã: "Tự đưa mình đến cửa, đừng trách tôi hung ác, nếu không phục, cứ tự nhiên trở lại, tôi lúc nào cũng mở cửa nghênh đón".Gã không ngờ cô bản lĩnh như vậy, cố gắng gượng dậy chạy chối chết.Tiểu Ốc chán nản: "Đồ hèn nhát".Khi cô về tới khách sạn, lúc chuẩn bị mở cửa phòng mới phát hiện không thấy ví tiền, nhất định là vừa rồi bị đồng bọn của gã kia trộm mất rồi.Cô định trở lại chỗ cũ tìm chút manh mối, đi đến đại sảnh thì một nhân viên phục vụ của khách sạn đi đến: "Cô là Kim tiểu thư sao? Có người nhặt được ví tiền của cô"."Cám ơn, người đó là ai?" Tiểu Ốc cầm lấy ví tiền, giác quan thứ sau nói cho cô biết không phải người đó tình cờ nhặt được bởi vì trong ví của cô không có giấy tờ gì cũng không ảnh của cô thì sao người đó biết là ví của cô, lại còn biết khách sạn nơi cô ở để đến trả lại."Người đó vừa đi ra, kia kìa".Nhân viên phục vụ chỉ vào một người.Tiểu Ốc nhìn bóng lưng người đó cảm thấy quen quen, cho chạy theo bắt được tay áo khi người đó chuẩn bị lên xe: "Tiên sinh, chờ một chút""Không cần cám ơn".Dưới tình thế cấp bách Đậu Diệc Phồn cúi đầu nói ra một câu tiếng Trung.Giọng nói quen thuộc này làm Tiểu Ốc bật cười kéo tay cậu: "Đậu mỹ nhân, thì ra là anh! Còn muốn chạy đi đâu?"Bị phát hiện, Đậu Diệc Phồn sợ cô tức giận, vội vàng giải thích: "Không phải anh theo dõi em, anh chỉ muốn bảo vệ em, đừng nóng giận, được không?"Tiểu Ốc không tức giận, ở nơi xa xôi này mà có thể gặp được người quen cô rất vui mừng.Mà tâm ý của cậu làm cô cảm động không thôi.Nếu không có chuyện xảy ra, nếu cô không đuổi theo kịp có lẽ vĩnh viễn cô sẽ không biết có một người đàn ông vì bảo vệ cô, len lén đi theo cô tới Provence, yên lặng ở sau lưng cô, Tiểu Ốc lắc đầu: "Em không tức giận, em rất vui khi nhìn thấy anh"."Vậy thì tốt".Đậu Diệc Phồn thở phào nhẹ nhõm, cười như vừa được thưởng kẹo."Tay của anh sao thế?" Tiểu Ốc cúi đầu nhìn mu bàn tay của cậu thấy một vết thương màu đỏ, mặc dù đã không chảy máu nữa.

Chương 74: Sao Thế