“Khải, ôm chặt em. . . . . .” Một âm thanh nũng nịu vang lên. “Bảo bối, em thật đẹp”. Mộc Trạch Khải ôm cô gái trong ngực, giọng nói ngày càng đầy d*c v*ng, giống như sắp đem cô hòa tan trong biển t*nh d*c của anh. “Phanh! Phanh! Phanh! Phanh!” Bỗng vang lên một tràng tiếng gõ cửa. Một cô bé khoảng mười sáu, mười bảy tuổi, khuôn mặt nhỏ bé thanh thuần, má lúm đồng tiền đang ở bên ngoài gõ cửa. Mộc Trạch Khải vẫn bao trùm lên trên thân thể cô gái, nhiệt tình ôm hôn, như không nghe thấy gì. “Mộc Trạch Khải, em đang nói với anh đấy! Anh dám không mở cửa ra, em sẽ tự mở”. Cô bé cười hắc hắc, nụ cười giảo hoạt và bỉ ổi không hợp với tuổi, đùa giỡn trên giường, thật mong đợi! Mộc Trạch Khải từ trên người cô gái kia lật xuống, nằm thở hổn hển, nổi giận gầm lên một tiếng: “Kim Tiểu Ốc, không được đi vào. Cút đi cho tôi”. “Được, em cút”. Nhưng là cút vào trong phòng, cô bé một phát đá văng cánh cửa, sau đó ngồi xổm xuống lăn đến mép giường. “Kim Tiểu Ốc, em lại đá hỏng cửa phòng tôi”. Đáng…

Chương 75: Tiền Phòng

Tổng Giám Đốc Đào Hoa Xin Cẩn Thận Cô Dâu Xã Hội Đen Nuôi Từ BéTác giả: Tiền Tiểu BạchTruyện Ngôn Tình“Khải, ôm chặt em. . . . . .” Một âm thanh nũng nịu vang lên. “Bảo bối, em thật đẹp”. Mộc Trạch Khải ôm cô gái trong ngực, giọng nói ngày càng đầy d*c v*ng, giống như sắp đem cô hòa tan trong biển t*nh d*c của anh. “Phanh! Phanh! Phanh! Phanh!” Bỗng vang lên một tràng tiếng gõ cửa. Một cô bé khoảng mười sáu, mười bảy tuổi, khuôn mặt nhỏ bé thanh thuần, má lúm đồng tiền đang ở bên ngoài gõ cửa. Mộc Trạch Khải vẫn bao trùm lên trên thân thể cô gái, nhiệt tình ôm hôn, như không nghe thấy gì. “Mộc Trạch Khải, em đang nói với anh đấy! Anh dám không mở cửa ra, em sẽ tự mở”. Cô bé cười hắc hắc, nụ cười giảo hoạt và bỉ ổi không hợp với tuổi, đùa giỡn trên giường, thật mong đợi! Mộc Trạch Khải từ trên người cô gái kia lật xuống, nằm thở hổn hển, nổi giận gầm lên một tiếng: “Kim Tiểu Ốc, không được đi vào. Cút đi cho tôi”. “Được, em cút”. Nhưng là cút vào trong phòng, cô bé một phát đá văng cánh cửa, sau đó ngồi xổm xuống lăn đến mép giường. “Kim Tiểu Ốc, em lại đá hỏng cửa phòng tôi”. Đáng… "Không cẩn thận bị dao cứa"."Vì em đúng không? Đi, chúng ta đến bệnh viện băng bó để tránh nhiễm trùng".Nhớ tới gã lưu manh vừa rồi có dao, Tiểu Ốc nghĩ tên đồng bọn cũng có, vì muốn lấy lại ví tiền cho cô nên trong lúc giằng co Đậu Diệc Phồn đã bị tên kia làm cho bị thương."Thương xót anh?" Cậu cười giễu.Tiểu Ốc thẳng thắn gật đầu, cậu là người bạn rất quan trọng : "Dĩ nhiên".Hai người cùng đi bệnh viện, bác sĩ giúp Đậu Diệc Phồn sát trùng và băng bó vết thương.Lúc ra về Tiểu Ốc hỏi : "Anh đang ở đâu?""Đường Vinh Hân""Quá xa, em sẽ trả phòng bên khách sạn này sang bên anh để tiện chăm sóc anh".Bởi vì lúc trước cô nằm viện Đậu Diệc Phồn đã ở bên cạnh chăm sóc cô.Đậu Diệc Phồn mừng rỡ như điên, nghĩ thầm vết thương này cũng đáng giá, gật đầu như bằm tỏi: "Tùy em".Tiểu Ốc đi trả phòng rồi chuyển đến ở cùng phòng với Đậu Diệc Phồn.Phòng cậu ở là phòng cao cấp, ngoài phòng ngủ chính, còn có hai phòng ngủ khác, hướng dẫn viên du lịch ở một phòng, Tiểu Ốc ở một phòng.Đậu Diệc Phồn rất hưng phấn, cả đêm không ngủ được.Sáng sớm đã dậy chuẩn bị bữa sáng cho Tiểu Ốc.Nhìn đồng hồ nghĩ cô đã ngủ đủ lâu mới đến gõ cửa phòng.Tiểu Ốc còn ngái ngủ ra mở cửa: “Gì vậy?”"Anh đã chuẩn bị bữa sáng cho em rồi".Đậu Diệc Phồn chỉ chỉ vào bàn ăn.Tiểu Ốc liếc mắt nhìn, lại liếc nhìn khuôn mặt tươi cười của Đậu Diệc Phồn, gật đầu: "Em ra ngay".Tiểu Ốc sợ cậu chờ lâu nên nhanh chóng vào phòng vệ sinh cá nhân, thay váy mới, sau đó đi ra hưởng thụ bữa sáng phong phú, ngào ngạt hương thơm.Cô suy nghĩ một chút nói: "Đậu mỹ nhân, em muốn thương lượng với anh một chuyện"."Em nói đi"."Sau khi trở về, em không muốn về nhà nữa vì không muốn ngày nào cũng phải nhìn thấy Mộc Trạch Khải.Nhà anh có phòng trống thì cho em mượn ở đi, em sẽ trả tiền thuê phòng"

"Không cẩn thận bị dao cứa".

"Vì em đúng không? Đi, chúng ta đến bệnh viện băng bó để tránh nhiễm trùng".

Nhớ tới gã lưu manh vừa rồi có dao, Tiểu Ốc nghĩ tên đồng bọn cũng có, vì muốn lấy lại ví tiền cho cô nên trong lúc giằng co Đậu Diệc Phồn đã bị tên kia làm cho bị thương.

"Thương xót anh?" Cậu cười giễu.

Tiểu Ốc thẳng thắn gật đầu, cậu là người bạn rất quan trọng : "Dĩ nhiên".

Hai người cùng đi bệnh viện, bác sĩ giúp Đậu Diệc Phồn sát trùng và băng bó vết thương.

Lúc ra về Tiểu Ốc hỏi : "Anh đang ở đâu?"

"Đường Vinh Hân"

"Quá xa, em sẽ trả phòng bên khách sạn này sang bên anh để tiện chăm sóc anh".

Bởi vì lúc trước cô nằm viện Đậu Diệc Phồn đã ở bên cạnh chăm sóc cô.

Đậu Diệc Phồn mừng rỡ như điên, nghĩ thầm vết thương này cũng đáng giá, gật đầu như bằm tỏi: "Tùy em".

Tiểu Ốc đi trả phòng rồi chuyển đến ở cùng phòng với Đậu Diệc Phồn.

Phòng cậu ở là phòng cao cấp, ngoài phòng ngủ chính, còn có hai phòng ngủ khác, hướng dẫn viên du lịch ở một phòng, Tiểu Ốc ở một phòng.

Đậu Diệc Phồn rất hưng phấn, cả đêm không ngủ được.

Sáng sớm đã dậy chuẩn bị bữa sáng cho Tiểu Ốc.

Nhìn đồng hồ nghĩ cô đã ngủ đủ lâu mới đến gõ cửa phòng.

Tiểu Ốc còn ngái ngủ ra mở cửa: “Gì vậy?”

"Anh đã chuẩn bị bữa sáng cho em rồi".

Đậu Diệc Phồn chỉ chỉ vào bàn ăn.

Tiểu Ốc liếc mắt nhìn, lại liếc nhìn khuôn mặt tươi cười của Đậu Diệc Phồn, gật đầu: "Em ra ngay".

Tiểu Ốc sợ cậu chờ lâu nên nhanh chóng vào phòng vệ sinh cá nhân, thay váy mới, sau đó đi ra hưởng thụ bữa sáng phong phú, ngào ngạt hương thơm.

Cô suy nghĩ một chút nói: "Đậu mỹ nhân, em muốn thương lượng với anh một chuyện".

"Em nói đi".

"Sau khi trở về, em không muốn về nhà nữa vì không muốn ngày nào cũng phải nhìn thấy Mộc Trạch Khải.

Nhà anh có phòng trống thì cho em mượn ở đi, em sẽ trả tiền thuê phòng"

Tổng Giám Đốc Đào Hoa Xin Cẩn Thận Cô Dâu Xã Hội Đen Nuôi Từ BéTác giả: Tiền Tiểu BạchTruyện Ngôn Tình“Khải, ôm chặt em. . . . . .” Một âm thanh nũng nịu vang lên. “Bảo bối, em thật đẹp”. Mộc Trạch Khải ôm cô gái trong ngực, giọng nói ngày càng đầy d*c v*ng, giống như sắp đem cô hòa tan trong biển t*nh d*c của anh. “Phanh! Phanh! Phanh! Phanh!” Bỗng vang lên một tràng tiếng gõ cửa. Một cô bé khoảng mười sáu, mười bảy tuổi, khuôn mặt nhỏ bé thanh thuần, má lúm đồng tiền đang ở bên ngoài gõ cửa. Mộc Trạch Khải vẫn bao trùm lên trên thân thể cô gái, nhiệt tình ôm hôn, như không nghe thấy gì. “Mộc Trạch Khải, em đang nói với anh đấy! Anh dám không mở cửa ra, em sẽ tự mở”. Cô bé cười hắc hắc, nụ cười giảo hoạt và bỉ ổi không hợp với tuổi, đùa giỡn trên giường, thật mong đợi! Mộc Trạch Khải từ trên người cô gái kia lật xuống, nằm thở hổn hển, nổi giận gầm lên một tiếng: “Kim Tiểu Ốc, không được đi vào. Cút đi cho tôi”. “Được, em cút”. Nhưng là cút vào trong phòng, cô bé một phát đá văng cánh cửa, sau đó ngồi xổm xuống lăn đến mép giường. “Kim Tiểu Ốc, em lại đá hỏng cửa phòng tôi”. Đáng… "Không cẩn thận bị dao cứa"."Vì em đúng không? Đi, chúng ta đến bệnh viện băng bó để tránh nhiễm trùng".Nhớ tới gã lưu manh vừa rồi có dao, Tiểu Ốc nghĩ tên đồng bọn cũng có, vì muốn lấy lại ví tiền cho cô nên trong lúc giằng co Đậu Diệc Phồn đã bị tên kia làm cho bị thương."Thương xót anh?" Cậu cười giễu.Tiểu Ốc thẳng thắn gật đầu, cậu là người bạn rất quan trọng : "Dĩ nhiên".Hai người cùng đi bệnh viện, bác sĩ giúp Đậu Diệc Phồn sát trùng và băng bó vết thương.Lúc ra về Tiểu Ốc hỏi : "Anh đang ở đâu?""Đường Vinh Hân""Quá xa, em sẽ trả phòng bên khách sạn này sang bên anh để tiện chăm sóc anh".Bởi vì lúc trước cô nằm viện Đậu Diệc Phồn đã ở bên cạnh chăm sóc cô.Đậu Diệc Phồn mừng rỡ như điên, nghĩ thầm vết thương này cũng đáng giá, gật đầu như bằm tỏi: "Tùy em".Tiểu Ốc đi trả phòng rồi chuyển đến ở cùng phòng với Đậu Diệc Phồn.Phòng cậu ở là phòng cao cấp, ngoài phòng ngủ chính, còn có hai phòng ngủ khác, hướng dẫn viên du lịch ở một phòng, Tiểu Ốc ở một phòng.Đậu Diệc Phồn rất hưng phấn, cả đêm không ngủ được.Sáng sớm đã dậy chuẩn bị bữa sáng cho Tiểu Ốc.Nhìn đồng hồ nghĩ cô đã ngủ đủ lâu mới đến gõ cửa phòng.Tiểu Ốc còn ngái ngủ ra mở cửa: “Gì vậy?”"Anh đã chuẩn bị bữa sáng cho em rồi".Đậu Diệc Phồn chỉ chỉ vào bàn ăn.Tiểu Ốc liếc mắt nhìn, lại liếc nhìn khuôn mặt tươi cười của Đậu Diệc Phồn, gật đầu: "Em ra ngay".Tiểu Ốc sợ cậu chờ lâu nên nhanh chóng vào phòng vệ sinh cá nhân, thay váy mới, sau đó đi ra hưởng thụ bữa sáng phong phú, ngào ngạt hương thơm.Cô suy nghĩ một chút nói: "Đậu mỹ nhân, em muốn thương lượng với anh một chuyện"."Em nói đi"."Sau khi trở về, em không muốn về nhà nữa vì không muốn ngày nào cũng phải nhìn thấy Mộc Trạch Khải.Nhà anh có phòng trống thì cho em mượn ở đi, em sẽ trả tiền thuê phòng"

Chương 75: Tiền Phòng