“Khải, ôm chặt em. . . . . .” Một âm thanh nũng nịu vang lên. “Bảo bối, em thật đẹp”. Mộc Trạch Khải ôm cô gái trong ngực, giọng nói ngày càng đầy d*c v*ng, giống như sắp đem cô hòa tan trong biển t*nh d*c của anh. “Phanh! Phanh! Phanh! Phanh!” Bỗng vang lên một tràng tiếng gõ cửa. Một cô bé khoảng mười sáu, mười bảy tuổi, khuôn mặt nhỏ bé thanh thuần, má lúm đồng tiền đang ở bên ngoài gõ cửa. Mộc Trạch Khải vẫn bao trùm lên trên thân thể cô gái, nhiệt tình ôm hôn, như không nghe thấy gì. “Mộc Trạch Khải, em đang nói với anh đấy! Anh dám không mở cửa ra, em sẽ tự mở”. Cô bé cười hắc hắc, nụ cười giảo hoạt và bỉ ổi không hợp với tuổi, đùa giỡn trên giường, thật mong đợi! Mộc Trạch Khải từ trên người cô gái kia lật xuống, nằm thở hổn hển, nổi giận gầm lên một tiếng: “Kim Tiểu Ốc, không được đi vào. Cút đi cho tôi”. “Được, em cút”. Nhưng là cút vào trong phòng, cô bé một phát đá văng cánh cửa, sau đó ngồi xổm xuống lăn đến mép giường. “Kim Tiểu Ốc, em lại đá hỏng cửa phòng tôi”. Đáng…
Chương 76: Vui Vẻ Là Được Rồi
Tổng Giám Đốc Đào Hoa Xin Cẩn Thận Cô Dâu Xã Hội Đen Nuôi Từ BéTác giả: Tiền Tiểu BạchTruyện Ngôn Tình“Khải, ôm chặt em. . . . . .” Một âm thanh nũng nịu vang lên. “Bảo bối, em thật đẹp”. Mộc Trạch Khải ôm cô gái trong ngực, giọng nói ngày càng đầy d*c v*ng, giống như sắp đem cô hòa tan trong biển t*nh d*c của anh. “Phanh! Phanh! Phanh! Phanh!” Bỗng vang lên một tràng tiếng gõ cửa. Một cô bé khoảng mười sáu, mười bảy tuổi, khuôn mặt nhỏ bé thanh thuần, má lúm đồng tiền đang ở bên ngoài gõ cửa. Mộc Trạch Khải vẫn bao trùm lên trên thân thể cô gái, nhiệt tình ôm hôn, như không nghe thấy gì. “Mộc Trạch Khải, em đang nói với anh đấy! Anh dám không mở cửa ra, em sẽ tự mở”. Cô bé cười hắc hắc, nụ cười giảo hoạt và bỉ ổi không hợp với tuổi, đùa giỡn trên giường, thật mong đợi! Mộc Trạch Khải từ trên người cô gái kia lật xuống, nằm thở hổn hển, nổi giận gầm lên một tiếng: “Kim Tiểu Ốc, không được đi vào. Cút đi cho tôi”. “Được, em cút”. Nhưng là cút vào trong phòng, cô bé một phát đá văng cánh cửa, sau đó ngồi xổm xuống lăn đến mép giường. “Kim Tiểu Ốc, em lại đá hỏng cửa phòng tôi”. Đáng… Đậu Diệc Phồn có mấy ngôi nhà, thỏ khôn cũng có hang động, huống chi cậu là con trai của lão đại hắc đạo.Tiền thuê nhà cô muốn trả nhưng cậu không dám nhận, cô chịu ở nhà của cậu, cậu đã hãnh diện lắm rồi: "Có một ngôi biệt thự hai tầng, một phòng trọ ở trung tâm thành phố, em thích cái nào anh sẽ cho người sắp xếp cho em"."Phòng trọ".Chỉ cần có chỗ ở là được, không cần phải cầu kì, mình cũng không phải vợ của cậu ta, bạn gái vẫn còn đang suy nghĩ nên không nên ở biệt thự, ở phòng trọ là được rồi.Đậu Diệc Phồn hấp tấp gọi điện sai người dọn dẹp, Tiểu Ốc nhìn cậu nôn nóng vì mình như vậy thì rất cảm động.Thay vì để lòng mình đi lang thang, không bằng tìm bến tin cậy để cập bờ thôi.Cơ hội qua đi sẽ không còn nữa, Đậu Diệc Phồn đối với mình rất tốt, mình nên quý trọng.Sau khi ăn sáng xong, Tiểu Ốc mở lời:"Anh thật sự muốn em làm bạn gái của anh?"Đậu Diệc Phồn gật đầu: "Một trăm phần trăm"."Trước kia em ti tiện, có thể sau này thỉnh thoảng sẽ vẫn còn tiện hạ, anh có để ý hay không?""Không sao cả, anh có thể cùng em chịu bị coi thường".Lúc cô không vui hay khổ sở anh có thể bồi bênh cạnh cô, tìm mọi cách làm cho cô vui vẻ."Em không còn là xử nữ, em rất bẩn, anh có để ý hay không?""Không có vấn đề gì, bởi vì anh cũng không phải là xử nam, không có tư cách để ý em".Mặc dù có lúc tức giận, nhưng bình tĩnh mà xem xét thì cậu cũng đã không phải là xử nam từ lâu, suy bụng ta ra bụng người, cậu lựa chọn tha thứ và bao dung."Có lẽ sẽ có một ngày nào đo em sẽ bị Mộc gia đuổi ra khỏi cửa, em chỉ có hai bàn tay trắng, anh sẽ không để ý chứ?""Không vấn đề gì, anh có thể nuôi em"."Nếu như em muốn dùng anh để quên Mộc Trạch Khải, anh sẽ không để ý chứ?""Hoan nghênh lợi dụng".Cậu cầu cũng không được, nếu như đây lối đi duy nhất để đến được hạnh phúc của cậu và cô thì tại sao lại không được.Thấy cậu khẳng khái trả lời, Tiểu Ốc giơ ngón tay chỉ vào mình: "Từ hôm nay trở đi, chúng ta qua lại nhé! Từ hôm nay trở đi, Kim Tiểu Ốc là bạn gái của Đậu Diệc Phồn, nhưng nếu anh dám đối xử với em không tốt, cẩn thận sẽ thành thái giám""Ừ, anh nhất định sẽ đối xử thật tốt với em.Nếu anh đối xử không tốt với em thì chỉ cần cho anh một phát súng vào đầu là được".Đậu Diệc Phồn cao hứng huơ tay múa chân, ôm cô xoay mấy vòng mới dừng lại.Không phải cậu đang nằm mơ đấy chứ, Tiểu Ốc đồng ý làm bạn gái cậu.
Đậu Diệc Phồn có mấy ngôi nhà, thỏ khôn cũng có hang động, huống chi cậu là con trai của lão đại hắc đạo.
Tiền thuê nhà cô muốn trả nhưng cậu không dám nhận, cô chịu ở nhà của cậu, cậu đã hãnh diện lắm rồi: "Có một ngôi biệt thự hai tầng, một phòng trọ ở trung tâm thành phố, em thích cái nào anh sẽ cho người sắp xếp cho em".
"Phòng trọ".
Chỉ cần có chỗ ở là được, không cần phải cầu kì, mình cũng không phải vợ của cậu ta, bạn gái vẫn còn đang suy nghĩ nên không nên ở biệt thự, ở phòng trọ là được rồi.
Đậu Diệc Phồn hấp tấp gọi điện sai người dọn dẹp, Tiểu Ốc nhìn cậu nôn nóng vì mình như vậy thì rất cảm động.
Thay vì để lòng mình đi lang thang, không bằng tìm bến tin cậy để cập bờ thôi.
Cơ hội qua đi sẽ không còn nữa, Đậu Diệc Phồn đối với mình rất tốt, mình nên quý trọng.
Sau khi ăn sáng xong, Tiểu Ốc mở lời:
"Anh thật sự muốn em làm bạn gái của anh?"
Đậu Diệc Phồn gật đầu: "Một trăm phần trăm".
"Trước kia em ti tiện, có thể sau này thỉnh thoảng sẽ vẫn còn tiện hạ, anh có để ý hay không?"
"Không sao cả, anh có thể cùng em chịu bị coi thường".
Lúc cô không vui hay khổ sở anh có thể bồi bênh cạnh cô, tìm mọi cách làm cho cô vui vẻ.
"Em không còn là xử nữ, em rất bẩn, anh có để ý hay không?"
"Không có vấn đề gì, bởi vì anh cũng không phải là xử nam, không có tư cách để ý em".
Mặc dù có lúc tức giận, nhưng bình tĩnh mà xem xét thì cậu cũng đã không phải là xử nam từ lâu, suy bụng ta ra bụng người, cậu lựa chọn tha thứ và bao dung.
"Có lẽ sẽ có một ngày nào đo em sẽ bị Mộc gia đuổi ra khỏi cửa, em chỉ có hai bàn tay trắng, anh sẽ không để ý chứ?"
"Không vấn đề gì, anh có thể nuôi em".
"Nếu như em muốn dùng anh để quên Mộc Trạch Khải, anh sẽ không để ý chứ?"
"Hoan nghênh lợi dụng".
Cậu cầu cũng không được, nếu như đây lối đi duy nhất để đến được hạnh phúc của cậu và cô thì tại sao lại không được.
Thấy cậu khẳng khái trả lời, Tiểu Ốc giơ ngón tay chỉ vào mình: "Từ hôm nay trở đi, chúng ta qua lại nhé! Từ hôm nay trở đi, Kim Tiểu Ốc là bạn gái của Đậu Diệc Phồn, nhưng nếu anh dám đối xử với em không tốt, cẩn thận sẽ thành thái giám"
"Ừ, anh nhất định sẽ đối xử thật tốt với em.
Nếu anh đối xử không tốt với em thì chỉ cần cho anh một phát súng vào đầu là được".
Đậu Diệc Phồn cao hứng huơ tay múa chân, ôm cô xoay mấy vòng mới dừng lại.
Không phải cậu đang nằm mơ đấy chứ, Tiểu Ốc đồng ý làm bạn gái cậu.
Tổng Giám Đốc Đào Hoa Xin Cẩn Thận Cô Dâu Xã Hội Đen Nuôi Từ BéTác giả: Tiền Tiểu BạchTruyện Ngôn Tình“Khải, ôm chặt em. . . . . .” Một âm thanh nũng nịu vang lên. “Bảo bối, em thật đẹp”. Mộc Trạch Khải ôm cô gái trong ngực, giọng nói ngày càng đầy d*c v*ng, giống như sắp đem cô hòa tan trong biển t*nh d*c của anh. “Phanh! Phanh! Phanh! Phanh!” Bỗng vang lên một tràng tiếng gõ cửa. Một cô bé khoảng mười sáu, mười bảy tuổi, khuôn mặt nhỏ bé thanh thuần, má lúm đồng tiền đang ở bên ngoài gõ cửa. Mộc Trạch Khải vẫn bao trùm lên trên thân thể cô gái, nhiệt tình ôm hôn, như không nghe thấy gì. “Mộc Trạch Khải, em đang nói với anh đấy! Anh dám không mở cửa ra, em sẽ tự mở”. Cô bé cười hắc hắc, nụ cười giảo hoạt và bỉ ổi không hợp với tuổi, đùa giỡn trên giường, thật mong đợi! Mộc Trạch Khải từ trên người cô gái kia lật xuống, nằm thở hổn hển, nổi giận gầm lên một tiếng: “Kim Tiểu Ốc, không được đi vào. Cút đi cho tôi”. “Được, em cút”. Nhưng là cút vào trong phòng, cô bé một phát đá văng cánh cửa, sau đó ngồi xổm xuống lăn đến mép giường. “Kim Tiểu Ốc, em lại đá hỏng cửa phòng tôi”. Đáng… Đậu Diệc Phồn có mấy ngôi nhà, thỏ khôn cũng có hang động, huống chi cậu là con trai của lão đại hắc đạo.Tiền thuê nhà cô muốn trả nhưng cậu không dám nhận, cô chịu ở nhà của cậu, cậu đã hãnh diện lắm rồi: "Có một ngôi biệt thự hai tầng, một phòng trọ ở trung tâm thành phố, em thích cái nào anh sẽ cho người sắp xếp cho em"."Phòng trọ".Chỉ cần có chỗ ở là được, không cần phải cầu kì, mình cũng không phải vợ của cậu ta, bạn gái vẫn còn đang suy nghĩ nên không nên ở biệt thự, ở phòng trọ là được rồi.Đậu Diệc Phồn hấp tấp gọi điện sai người dọn dẹp, Tiểu Ốc nhìn cậu nôn nóng vì mình như vậy thì rất cảm động.Thay vì để lòng mình đi lang thang, không bằng tìm bến tin cậy để cập bờ thôi.Cơ hội qua đi sẽ không còn nữa, Đậu Diệc Phồn đối với mình rất tốt, mình nên quý trọng.Sau khi ăn sáng xong, Tiểu Ốc mở lời:"Anh thật sự muốn em làm bạn gái của anh?"Đậu Diệc Phồn gật đầu: "Một trăm phần trăm"."Trước kia em ti tiện, có thể sau này thỉnh thoảng sẽ vẫn còn tiện hạ, anh có để ý hay không?""Không sao cả, anh có thể cùng em chịu bị coi thường".Lúc cô không vui hay khổ sở anh có thể bồi bênh cạnh cô, tìm mọi cách làm cho cô vui vẻ."Em không còn là xử nữ, em rất bẩn, anh có để ý hay không?""Không có vấn đề gì, bởi vì anh cũng không phải là xử nam, không có tư cách để ý em".Mặc dù có lúc tức giận, nhưng bình tĩnh mà xem xét thì cậu cũng đã không phải là xử nam từ lâu, suy bụng ta ra bụng người, cậu lựa chọn tha thứ và bao dung."Có lẽ sẽ có một ngày nào đo em sẽ bị Mộc gia đuổi ra khỏi cửa, em chỉ có hai bàn tay trắng, anh sẽ không để ý chứ?""Không vấn đề gì, anh có thể nuôi em"."Nếu như em muốn dùng anh để quên Mộc Trạch Khải, anh sẽ không để ý chứ?""Hoan nghênh lợi dụng".Cậu cầu cũng không được, nếu như đây lối đi duy nhất để đến được hạnh phúc của cậu và cô thì tại sao lại không được.Thấy cậu khẳng khái trả lời, Tiểu Ốc giơ ngón tay chỉ vào mình: "Từ hôm nay trở đi, chúng ta qua lại nhé! Từ hôm nay trở đi, Kim Tiểu Ốc là bạn gái của Đậu Diệc Phồn, nhưng nếu anh dám đối xử với em không tốt, cẩn thận sẽ thành thái giám""Ừ, anh nhất định sẽ đối xử thật tốt với em.Nếu anh đối xử không tốt với em thì chỉ cần cho anh một phát súng vào đầu là được".Đậu Diệc Phồn cao hứng huơ tay múa chân, ôm cô xoay mấy vòng mới dừng lại.Không phải cậu đang nằm mơ đấy chứ, Tiểu Ốc đồng ý làm bạn gái cậu.