“Khải, ôm chặt em. . . . . .” Một âm thanh nũng nịu vang lên. “Bảo bối, em thật đẹp”. Mộc Trạch Khải ôm cô gái trong ngực, giọng nói ngày càng đầy d*c v*ng, giống như sắp đem cô hòa tan trong biển t*nh d*c của anh. “Phanh! Phanh! Phanh! Phanh!” Bỗng vang lên một tràng tiếng gõ cửa. Một cô bé khoảng mười sáu, mười bảy tuổi, khuôn mặt nhỏ bé thanh thuần, má lúm đồng tiền đang ở bên ngoài gõ cửa. Mộc Trạch Khải vẫn bao trùm lên trên thân thể cô gái, nhiệt tình ôm hôn, như không nghe thấy gì. “Mộc Trạch Khải, em đang nói với anh đấy! Anh dám không mở cửa ra, em sẽ tự mở”. Cô bé cười hắc hắc, nụ cười giảo hoạt và bỉ ổi không hợp với tuổi, đùa giỡn trên giường, thật mong đợi! Mộc Trạch Khải từ trên người cô gái kia lật xuống, nằm thở hổn hển, nổi giận gầm lên một tiếng: “Kim Tiểu Ốc, không được đi vào. Cút đi cho tôi”. “Được, em cút”. Nhưng là cút vào trong phòng, cô bé một phát đá văng cánh cửa, sau đó ngồi xổm xuống lăn đến mép giường. “Kim Tiểu Ốc, em lại đá hỏng cửa phòng tôi”. Đáng…
Chương 80: Có Lực Lượng
Tổng Giám Đốc Đào Hoa Xin Cẩn Thận Cô Dâu Xã Hội Đen Nuôi Từ BéTác giả: Tiền Tiểu BạchTruyện Ngôn Tình“Khải, ôm chặt em. . . . . .” Một âm thanh nũng nịu vang lên. “Bảo bối, em thật đẹp”. Mộc Trạch Khải ôm cô gái trong ngực, giọng nói ngày càng đầy d*c v*ng, giống như sắp đem cô hòa tan trong biển t*nh d*c của anh. “Phanh! Phanh! Phanh! Phanh!” Bỗng vang lên một tràng tiếng gõ cửa. Một cô bé khoảng mười sáu, mười bảy tuổi, khuôn mặt nhỏ bé thanh thuần, má lúm đồng tiền đang ở bên ngoài gõ cửa. Mộc Trạch Khải vẫn bao trùm lên trên thân thể cô gái, nhiệt tình ôm hôn, như không nghe thấy gì. “Mộc Trạch Khải, em đang nói với anh đấy! Anh dám không mở cửa ra, em sẽ tự mở”. Cô bé cười hắc hắc, nụ cười giảo hoạt và bỉ ổi không hợp với tuổi, đùa giỡn trên giường, thật mong đợi! Mộc Trạch Khải từ trên người cô gái kia lật xuống, nằm thở hổn hển, nổi giận gầm lên một tiếng: “Kim Tiểu Ốc, không được đi vào. Cút đi cho tôi”. “Được, em cút”. Nhưng là cút vào trong phòng, cô bé một phát đá văng cánh cửa, sau đó ngồi xổm xuống lăn đến mép giường. “Kim Tiểu Ốc, em lại đá hỏng cửa phòng tôi”. Đáng… "Nếu bây giờ em đến khách sạn của anh làm, chắc chắn ba anh sẽ cho rằng móng vuốt của em vươn quá dài, còn chưa kết hôn với anh đã muốn quản lí tài chính của anh rồi, hay là thôi đi”."Vậy anh mời người dạy em kĩ xảo phòng thân, đề phòng về sau gặp phải kẻ ác.Em đi theo anh sẽ gặp nhiều nguy hiểm".Rất nhiều kẻ nhòm ngó địa bàn của Đậu gia, cho nên nếu hai người bọn họ ở chung một chỗ thì cô phải chuẩn bị tâm lý.Nếu không, kể cả khi cậu có phái nhiều người bảo vệ cô, ngộ nhỡ có kẻ ném bom vào cô thì cô vẫn sẽ hương tiêu ngọc vẫn.Tiểu Ốc cảm thấy hứng thú, bởi vì giang hồ thân bất do kỷ, cô đã bước vào thì chỉ có thể làm cho mình càng ngày càng trở nên mạnh mẽ, nếu không sẽ ngoẻo sớm mất: "Cái này em thích"."Bắt đầu huấn luyện từ ngày mai, không đơn giản đâu đấy.Còn nữa, anh đưa em về ở biệt thự sẽ tiện hơn"Tiểu Ốc không ý kiến, thật ra cô thích ở biệt thự hơn là một phòng nhỏ, nhưng sợ mang tiếng.Giờ thì có lí do rồi, vả lại dù sao cũng là bạn trai mình, không có gì phải ngại cả.Tiểu Ốc tựa người vào thành ghế, cảm thấy cuộc sống cũng không phải là thảm lắm.Sáng sớm hôm sau, Tiểu Ốc gặp huấn luyện viên do Đậu Diệc Phồn phái tới.Đó là một người đàn ông lực lưỡng, khác với vẻ thư sinh của Mộc Trạch Khải hay vẻ hấp dẫn của Đậu Diệc Phồn, cảm giác giống như thiết bản di động, ánh mắt cũng rất có sát khí.Anh ta nhìn thấy cô hỏi: "Cô chính là Kim tiểu thư sẽ tham gia huấn luyện với tôi?"Tiểu Ốc gật đầu, nhìn ánh mắt anh ta thấy lạnh cả người, cũng không biết là tại sao: "Là tôi, anh gọi thế nào?"."Tôi tên là Vương Triệu Quân, Kim tiểu thư có thể gọi tôi là huấn luyện viên Vương".Môi mỏng hấp dẫn nhưng giọng nói thì lạnh te.
"Nếu bây giờ em đến khách sạn của anh làm, chắc chắn ba anh sẽ cho rằng móng vuốt của em vươn quá dài, còn chưa kết hôn với anh đã muốn quản lí tài chính của anh rồi, hay là thôi đi”.
"Vậy anh mời người dạy em kĩ xảo phòng thân, đề phòng về sau gặp phải kẻ ác.
Em đi theo anh sẽ gặp nhiều nguy hiểm".
Rất nhiều kẻ nhòm ngó địa bàn của Đậu gia, cho nên nếu hai người bọn họ ở chung một chỗ thì cô phải chuẩn bị tâm lý.
Nếu không, kể cả khi cậu có phái nhiều người bảo vệ cô, ngộ nhỡ có kẻ ném bom vào cô thì cô vẫn sẽ hương tiêu ngọc vẫn.
Tiểu Ốc cảm thấy hứng thú, bởi vì giang hồ thân bất do kỷ, cô đã bước vào thì chỉ có thể làm cho mình càng ngày càng trở nên mạnh mẽ, nếu không sẽ ngoẻo sớm mất: "Cái này em thích".
"Bắt đầu huấn luyện từ ngày mai, không đơn giản đâu đấy.
Còn nữa, anh đưa em về ở biệt thự sẽ tiện hơn"
Tiểu Ốc không ý kiến, thật ra cô thích ở biệt thự hơn là một phòng nhỏ, nhưng sợ mang tiếng.
Giờ thì có lí do rồi, vả lại dù sao cũng là bạn trai mình, không có gì phải ngại cả.
Tiểu Ốc tựa người vào thành ghế, cảm thấy cuộc sống cũng không phải là thảm lắm.
Sáng sớm hôm sau, Tiểu Ốc gặp huấn luyện viên do Đậu Diệc Phồn phái tới.
Đó là một người đàn ông lực lưỡng, khác với vẻ thư sinh của Mộc Trạch Khải hay vẻ hấp dẫn của Đậu Diệc Phồn, cảm giác giống như thiết bản di động, ánh mắt cũng rất có sát khí.
Anh ta nhìn thấy cô hỏi: "Cô chính là Kim tiểu thư sẽ tham gia huấn luyện với tôi?"
Tiểu Ốc gật đầu, nhìn ánh mắt anh ta thấy lạnh cả người, cũng không biết là tại sao: "Là tôi, anh gọi thế nào?".
"Tôi tên là Vương Triệu Quân, Kim tiểu thư có thể gọi tôi là huấn luyện viên Vương".
Môi mỏng hấp dẫn nhưng giọng nói thì lạnh te.
Tổng Giám Đốc Đào Hoa Xin Cẩn Thận Cô Dâu Xã Hội Đen Nuôi Từ BéTác giả: Tiền Tiểu BạchTruyện Ngôn Tình“Khải, ôm chặt em. . . . . .” Một âm thanh nũng nịu vang lên. “Bảo bối, em thật đẹp”. Mộc Trạch Khải ôm cô gái trong ngực, giọng nói ngày càng đầy d*c v*ng, giống như sắp đem cô hòa tan trong biển t*nh d*c của anh. “Phanh! Phanh! Phanh! Phanh!” Bỗng vang lên một tràng tiếng gõ cửa. Một cô bé khoảng mười sáu, mười bảy tuổi, khuôn mặt nhỏ bé thanh thuần, má lúm đồng tiền đang ở bên ngoài gõ cửa. Mộc Trạch Khải vẫn bao trùm lên trên thân thể cô gái, nhiệt tình ôm hôn, như không nghe thấy gì. “Mộc Trạch Khải, em đang nói với anh đấy! Anh dám không mở cửa ra, em sẽ tự mở”. Cô bé cười hắc hắc, nụ cười giảo hoạt và bỉ ổi không hợp với tuổi, đùa giỡn trên giường, thật mong đợi! Mộc Trạch Khải từ trên người cô gái kia lật xuống, nằm thở hổn hển, nổi giận gầm lên một tiếng: “Kim Tiểu Ốc, không được đi vào. Cút đi cho tôi”. “Được, em cút”. Nhưng là cút vào trong phòng, cô bé một phát đá văng cánh cửa, sau đó ngồi xổm xuống lăn đến mép giường. “Kim Tiểu Ốc, em lại đá hỏng cửa phòng tôi”. Đáng… "Nếu bây giờ em đến khách sạn của anh làm, chắc chắn ba anh sẽ cho rằng móng vuốt của em vươn quá dài, còn chưa kết hôn với anh đã muốn quản lí tài chính của anh rồi, hay là thôi đi”."Vậy anh mời người dạy em kĩ xảo phòng thân, đề phòng về sau gặp phải kẻ ác.Em đi theo anh sẽ gặp nhiều nguy hiểm".Rất nhiều kẻ nhòm ngó địa bàn của Đậu gia, cho nên nếu hai người bọn họ ở chung một chỗ thì cô phải chuẩn bị tâm lý.Nếu không, kể cả khi cậu có phái nhiều người bảo vệ cô, ngộ nhỡ có kẻ ném bom vào cô thì cô vẫn sẽ hương tiêu ngọc vẫn.Tiểu Ốc cảm thấy hứng thú, bởi vì giang hồ thân bất do kỷ, cô đã bước vào thì chỉ có thể làm cho mình càng ngày càng trở nên mạnh mẽ, nếu không sẽ ngoẻo sớm mất: "Cái này em thích"."Bắt đầu huấn luyện từ ngày mai, không đơn giản đâu đấy.Còn nữa, anh đưa em về ở biệt thự sẽ tiện hơn"Tiểu Ốc không ý kiến, thật ra cô thích ở biệt thự hơn là một phòng nhỏ, nhưng sợ mang tiếng.Giờ thì có lí do rồi, vả lại dù sao cũng là bạn trai mình, không có gì phải ngại cả.Tiểu Ốc tựa người vào thành ghế, cảm thấy cuộc sống cũng không phải là thảm lắm.Sáng sớm hôm sau, Tiểu Ốc gặp huấn luyện viên do Đậu Diệc Phồn phái tới.Đó là một người đàn ông lực lưỡng, khác với vẻ thư sinh của Mộc Trạch Khải hay vẻ hấp dẫn của Đậu Diệc Phồn, cảm giác giống như thiết bản di động, ánh mắt cũng rất có sát khí.Anh ta nhìn thấy cô hỏi: "Cô chính là Kim tiểu thư sẽ tham gia huấn luyện với tôi?"Tiểu Ốc gật đầu, nhìn ánh mắt anh ta thấy lạnh cả người, cũng không biết là tại sao: "Là tôi, anh gọi thế nào?"."Tôi tên là Vương Triệu Quân, Kim tiểu thư có thể gọi tôi là huấn luyện viên Vương".Môi mỏng hấp dẫn nhưng giọng nói thì lạnh te.