“Khải, ôm chặt em. . . . . .” Một âm thanh nũng nịu vang lên. “Bảo bối, em thật đẹp”. Mộc Trạch Khải ôm cô gái trong ngực, giọng nói ngày càng đầy d*c v*ng, giống như sắp đem cô hòa tan trong biển t*nh d*c của anh. “Phanh! Phanh! Phanh! Phanh!” Bỗng vang lên một tràng tiếng gõ cửa. Một cô bé khoảng mười sáu, mười bảy tuổi, khuôn mặt nhỏ bé thanh thuần, má lúm đồng tiền đang ở bên ngoài gõ cửa. Mộc Trạch Khải vẫn bao trùm lên trên thân thể cô gái, nhiệt tình ôm hôn, như không nghe thấy gì. “Mộc Trạch Khải, em đang nói với anh đấy! Anh dám không mở cửa ra, em sẽ tự mở”. Cô bé cười hắc hắc, nụ cười giảo hoạt và bỉ ổi không hợp với tuổi, đùa giỡn trên giường, thật mong đợi! Mộc Trạch Khải từ trên người cô gái kia lật xuống, nằm thở hổn hển, nổi giận gầm lên một tiếng: “Kim Tiểu Ốc, không được đi vào. Cút đi cho tôi”. “Được, em cút”. Nhưng là cút vào trong phòng, cô bé một phát đá văng cánh cửa, sau đó ngồi xổm xuống lăn đến mép giường. “Kim Tiểu Ốc, em lại đá hỏng cửa phòng tôi”. Đáng…

Chương 81: Ám Khí

Tổng Giám Đốc Đào Hoa Xin Cẩn Thận Cô Dâu Xã Hội Đen Nuôi Từ BéTác giả: Tiền Tiểu BạchTruyện Ngôn Tình“Khải, ôm chặt em. . . . . .” Một âm thanh nũng nịu vang lên. “Bảo bối, em thật đẹp”. Mộc Trạch Khải ôm cô gái trong ngực, giọng nói ngày càng đầy d*c v*ng, giống như sắp đem cô hòa tan trong biển t*nh d*c của anh. “Phanh! Phanh! Phanh! Phanh!” Bỗng vang lên một tràng tiếng gõ cửa. Một cô bé khoảng mười sáu, mười bảy tuổi, khuôn mặt nhỏ bé thanh thuần, má lúm đồng tiền đang ở bên ngoài gõ cửa. Mộc Trạch Khải vẫn bao trùm lên trên thân thể cô gái, nhiệt tình ôm hôn, như không nghe thấy gì. “Mộc Trạch Khải, em đang nói với anh đấy! Anh dám không mở cửa ra, em sẽ tự mở”. Cô bé cười hắc hắc, nụ cười giảo hoạt và bỉ ổi không hợp với tuổi, đùa giỡn trên giường, thật mong đợi! Mộc Trạch Khải từ trên người cô gái kia lật xuống, nằm thở hổn hển, nổi giận gầm lên một tiếng: “Kim Tiểu Ốc, không được đi vào. Cút đi cho tôi”. “Được, em cút”. Nhưng là cút vào trong phòng, cô bé một phát đá văng cánh cửa, sau đó ngồi xổm xuống lăn đến mép giường. “Kim Tiểu Ốc, em lại đá hỏng cửa phòng tôi”. Đáng… Vương Triệu Quân mặt không biểu tình nói:"Tại sao?" Tại sao muốn cô đi mà không nguy hiểm."Bởi vì Đậu đại ca không hy vọng con dâu của hắn ra đi quá nhanh, nếu cô là bạn gái của thiếu gia thì nên tiếp nhận tất cả"."Đậu đại ca? Anh là người do ba của Đậu Diệc Phồn phái tới sao?""Đậu đại ca nghe nói cô muốn học bản lĩnh sinh tồn nên cố ý phái tôi tới dạy cô.Tôi rất nghiêm khắc, cho nên đừng hy vọng sẽ lười biếng, kể cả khi thiếu gia có đến đây cũng phải cho tôi ba phần mặt mũi".Tiểu Ốc rất muốn co cẳng chạy, nhưng nhìn anh ta là biết mình không thể chạy thoát được, nên chỉ có thể phục tùng.Ngày đầu tiên huấn luyện nhẹ nhàng thôi, chạy bộ một canh giờ.Vương Triệu Quân cũng không nhàn rỗi, chạy theo cô, đối với anh mà nói, chạy chẳng khác gì chơi.Cô bi kịch phát hiện, cô nỗ lực chạy xong một vòng thì Vương Triệu Quân đã chạy xong ba vòng mà sắc mặt không đỏ lấy một chút, cũng không thở hồng hộc, thật làm người khác tức chết.Đến phần huấn luyện vũ khí, Vương Triệu Quân mở một cái hòm: "Những vũ khí này, cô thích loại nào?"Bên trong rực rỡ muôn màu các loại vũ khí đặc biệt, Tiểu Ốc chọn một khẩu súng lục bỏ túi.Trước kia cô có được luyện nửa năm, mặc dù không phải bách phát bách trúng, nhưng ít nhất cũng dùng được."Súng lục mặc dù tốt nhưng không phải lúc nào cũng có thể mang theo bên người, cho nên cô còn cần một loại vũ khí cận thân khác”.Vương Triệu Quân lấy trong hòm ra một cái túi nhìn rất bình thường, đổ ra xem.Bên trong có đủ loại màu sắc và hình dạng: thủ trạc, đồng hồ, kẹp tóc, kẹp cravate… những thứ này để làm gì?Tiểu Ốc không rõ.đưa tay sờ sờ chúng.Vương Triêu Quân không ngăn cản, Tiểu Ốc thuận tay cầm lên một bảo thạch trâm cài tóc rất đẹp, ngắm nghía sờ sờ, ngón tay nhấn một cái, từ trong bảo thạch b*n r* vài cây ngân châm rơi xuống đất, suýt chút nữa bắn lên giày cô làm cô giật mình.Tiểu Ốc tò mò hỏi: "Đây là cái gì?""Ám khí".Đây đều là ám khí không ai ngờ tới, nhìn rất đẹp.

Vương Triệu Quân mặt không biểu tình nói:

"Tại sao?" Tại sao muốn cô đi mà không nguy hiểm.

"Bởi vì Đậu đại ca không hy vọng con dâu của hắn ra đi quá nhanh, nếu cô là bạn gái của thiếu gia thì nên tiếp nhận tất cả".

"Đậu đại ca? Anh là người do ba của Đậu Diệc Phồn phái tới sao?"

"Đậu đại ca nghe nói cô muốn học bản lĩnh sinh tồn nên cố ý phái tôi tới dạy cô.

Tôi rất nghiêm khắc, cho nên đừng hy vọng sẽ lười biếng, kể cả khi thiếu gia có đến đây cũng phải cho tôi ba phần mặt mũi".

Tiểu Ốc rất muốn co cẳng chạy, nhưng nhìn anh ta là biết mình không thể chạy thoát được, nên chỉ có thể phục tùng.

Ngày đầu tiên huấn luyện nhẹ nhàng thôi, chạy bộ một canh giờ.

Vương Triệu Quân cũng không nhàn rỗi, chạy theo cô, đối với anh mà nói, chạy chẳng khác gì chơi.

Cô bi kịch phát hiện, cô nỗ lực chạy xong một vòng thì Vương Triệu Quân đã chạy xong ba vòng mà sắc mặt không đỏ lấy một chút, cũng không thở hồng hộc, thật làm người khác tức chết.

Đến phần huấn luyện vũ khí, Vương Triệu Quân mở một cái hòm: "Những vũ khí này, cô thích loại nào?"

Bên trong rực rỡ muôn màu các loại vũ khí đặc biệt, Tiểu Ốc chọn một khẩu súng lục bỏ túi.

Trước kia cô có được luyện nửa năm, mặc dù không phải bách phát bách trúng, nhưng ít nhất cũng dùng được.

"Súng lục mặc dù tốt nhưng không phải lúc nào cũng có thể mang theo bên người, cho nên cô còn cần một loại vũ khí cận thân khác”.

Vương Triệu Quân lấy trong hòm ra một cái túi nhìn rất bình thường, đổ ra xem.

Bên trong có đủ loại màu sắc và hình dạng: thủ trạc, đồng hồ, kẹp tóc, kẹp cravate… những thứ này để làm gì?

Tiểu Ốc không rõ.

đưa tay sờ sờ chúng.

Vương Triêu Quân không ngăn cản, Tiểu Ốc thuận tay cầm lên một bảo thạch trâm cài tóc rất đẹp, ngắm nghía sờ sờ, ngón tay nhấn một cái, từ trong bảo thạch b*n r* vài cây ngân châm rơi xuống đất, suýt chút nữa bắn lên giày cô làm cô giật mình.

Tiểu Ốc tò mò hỏi: "Đây là cái gì?"

"Ám khí".

Đây đều là ám khí không ai ngờ tới, nhìn rất đẹp.

Tổng Giám Đốc Đào Hoa Xin Cẩn Thận Cô Dâu Xã Hội Đen Nuôi Từ BéTác giả: Tiền Tiểu BạchTruyện Ngôn Tình“Khải, ôm chặt em. . . . . .” Một âm thanh nũng nịu vang lên. “Bảo bối, em thật đẹp”. Mộc Trạch Khải ôm cô gái trong ngực, giọng nói ngày càng đầy d*c v*ng, giống như sắp đem cô hòa tan trong biển t*nh d*c của anh. “Phanh! Phanh! Phanh! Phanh!” Bỗng vang lên một tràng tiếng gõ cửa. Một cô bé khoảng mười sáu, mười bảy tuổi, khuôn mặt nhỏ bé thanh thuần, má lúm đồng tiền đang ở bên ngoài gõ cửa. Mộc Trạch Khải vẫn bao trùm lên trên thân thể cô gái, nhiệt tình ôm hôn, như không nghe thấy gì. “Mộc Trạch Khải, em đang nói với anh đấy! Anh dám không mở cửa ra, em sẽ tự mở”. Cô bé cười hắc hắc, nụ cười giảo hoạt và bỉ ổi không hợp với tuổi, đùa giỡn trên giường, thật mong đợi! Mộc Trạch Khải từ trên người cô gái kia lật xuống, nằm thở hổn hển, nổi giận gầm lên một tiếng: “Kim Tiểu Ốc, không được đi vào. Cút đi cho tôi”. “Được, em cút”. Nhưng là cút vào trong phòng, cô bé một phát đá văng cánh cửa, sau đó ngồi xổm xuống lăn đến mép giường. “Kim Tiểu Ốc, em lại đá hỏng cửa phòng tôi”. Đáng… Vương Triệu Quân mặt không biểu tình nói:"Tại sao?" Tại sao muốn cô đi mà không nguy hiểm."Bởi vì Đậu đại ca không hy vọng con dâu của hắn ra đi quá nhanh, nếu cô là bạn gái của thiếu gia thì nên tiếp nhận tất cả"."Đậu đại ca? Anh là người do ba của Đậu Diệc Phồn phái tới sao?""Đậu đại ca nghe nói cô muốn học bản lĩnh sinh tồn nên cố ý phái tôi tới dạy cô.Tôi rất nghiêm khắc, cho nên đừng hy vọng sẽ lười biếng, kể cả khi thiếu gia có đến đây cũng phải cho tôi ba phần mặt mũi".Tiểu Ốc rất muốn co cẳng chạy, nhưng nhìn anh ta là biết mình không thể chạy thoát được, nên chỉ có thể phục tùng.Ngày đầu tiên huấn luyện nhẹ nhàng thôi, chạy bộ một canh giờ.Vương Triệu Quân cũng không nhàn rỗi, chạy theo cô, đối với anh mà nói, chạy chẳng khác gì chơi.Cô bi kịch phát hiện, cô nỗ lực chạy xong một vòng thì Vương Triệu Quân đã chạy xong ba vòng mà sắc mặt không đỏ lấy một chút, cũng không thở hồng hộc, thật làm người khác tức chết.Đến phần huấn luyện vũ khí, Vương Triệu Quân mở một cái hòm: "Những vũ khí này, cô thích loại nào?"Bên trong rực rỡ muôn màu các loại vũ khí đặc biệt, Tiểu Ốc chọn một khẩu súng lục bỏ túi.Trước kia cô có được luyện nửa năm, mặc dù không phải bách phát bách trúng, nhưng ít nhất cũng dùng được."Súng lục mặc dù tốt nhưng không phải lúc nào cũng có thể mang theo bên người, cho nên cô còn cần một loại vũ khí cận thân khác”.Vương Triệu Quân lấy trong hòm ra một cái túi nhìn rất bình thường, đổ ra xem.Bên trong có đủ loại màu sắc và hình dạng: thủ trạc, đồng hồ, kẹp tóc, kẹp cravate… những thứ này để làm gì?Tiểu Ốc không rõ.đưa tay sờ sờ chúng.Vương Triêu Quân không ngăn cản, Tiểu Ốc thuận tay cầm lên một bảo thạch trâm cài tóc rất đẹp, ngắm nghía sờ sờ, ngón tay nhấn một cái, từ trong bảo thạch b*n r* vài cây ngân châm rơi xuống đất, suýt chút nữa bắn lên giày cô làm cô giật mình.Tiểu Ốc tò mò hỏi: "Đây là cái gì?""Ám khí".Đây đều là ám khí không ai ngờ tới, nhìn rất đẹp.

Chương 81: Ám Khí