“Khải, ôm chặt em. . . . . .” Một âm thanh nũng nịu vang lên. “Bảo bối, em thật đẹp”. Mộc Trạch Khải ôm cô gái trong ngực, giọng nói ngày càng đầy d*c v*ng, giống như sắp đem cô hòa tan trong biển t*nh d*c của anh. “Phanh! Phanh! Phanh! Phanh!” Bỗng vang lên một tràng tiếng gõ cửa. Một cô bé khoảng mười sáu, mười bảy tuổi, khuôn mặt nhỏ bé thanh thuần, má lúm đồng tiền đang ở bên ngoài gõ cửa. Mộc Trạch Khải vẫn bao trùm lên trên thân thể cô gái, nhiệt tình ôm hôn, như không nghe thấy gì. “Mộc Trạch Khải, em đang nói với anh đấy! Anh dám không mở cửa ra, em sẽ tự mở”. Cô bé cười hắc hắc, nụ cười giảo hoạt và bỉ ổi không hợp với tuổi, đùa giỡn trên giường, thật mong đợi! Mộc Trạch Khải từ trên người cô gái kia lật xuống, nằm thở hổn hển, nổi giận gầm lên một tiếng: “Kim Tiểu Ốc, không được đi vào. Cút đi cho tôi”. “Được, em cút”. Nhưng là cút vào trong phòng, cô bé một phát đá văng cánh cửa, sau đó ngồi xổm xuống lăn đến mép giường. “Kim Tiểu Ốc, em lại đá hỏng cửa phòng tôi”. Đáng…
Chương 82: Cận Thân
Tổng Giám Đốc Đào Hoa Xin Cẩn Thận Cô Dâu Xã Hội Đen Nuôi Từ BéTác giả: Tiền Tiểu BạchTruyện Ngôn Tình“Khải, ôm chặt em. . . . . .” Một âm thanh nũng nịu vang lên. “Bảo bối, em thật đẹp”. Mộc Trạch Khải ôm cô gái trong ngực, giọng nói ngày càng đầy d*c v*ng, giống như sắp đem cô hòa tan trong biển t*nh d*c của anh. “Phanh! Phanh! Phanh! Phanh!” Bỗng vang lên một tràng tiếng gõ cửa. Một cô bé khoảng mười sáu, mười bảy tuổi, khuôn mặt nhỏ bé thanh thuần, má lúm đồng tiền đang ở bên ngoài gõ cửa. Mộc Trạch Khải vẫn bao trùm lên trên thân thể cô gái, nhiệt tình ôm hôn, như không nghe thấy gì. “Mộc Trạch Khải, em đang nói với anh đấy! Anh dám không mở cửa ra, em sẽ tự mở”. Cô bé cười hắc hắc, nụ cười giảo hoạt và bỉ ổi không hợp với tuổi, đùa giỡn trên giường, thật mong đợi! Mộc Trạch Khải từ trên người cô gái kia lật xuống, nằm thở hổn hển, nổi giận gầm lên một tiếng: “Kim Tiểu Ốc, không được đi vào. Cút đi cho tôi”. “Được, em cút”. Nhưng là cút vào trong phòng, cô bé một phát đá văng cánh cửa, sau đó ngồi xổm xuống lăn đến mép giường. “Kim Tiểu Ốc, em lại đá hỏng cửa phòng tôi”. Đáng… "Vậy tôi muốn chọn lấy một thứ được không?"Vương Triệu Quân gật đầu.Tiểu Ốc chọn được một vòng tay rất đẹp, nhìn chung quanh, không nhìn ra huyền cơ gì, hỏi Vương Triệu Quân: "Cái này có thể làm cái gì?""Cô mở ra nó ra xem, bên trong rỗng có mấy viên thuốc đấy, mặc dù rất nhỏ, nhưng vô cùng độc.Khi cô gặp phải nguy hiểm nếu như không kịp hạ độc thì cô có thể giơ đuôi Phượng Hoàng về phía đối thủ, sau đó bấm đầu nó một cái, cái đuôi của nó vốn là một thanh đao mỏng, mềm, có thể giết người".Càng học Tiểu Ốc càng mê muội và khiếp sợ, anh ta huấn luyện mình không phải để trở thành con dâu Đậu gia, mà giống như huấn luyện để trở thành sát thủ vậy.Buổi chiều, Tiểu Ốc được mở rộng tầm mắt với môn công cụ khoa học, xe hơi.Không phải là huấn luyện lái xe bình thường mà là dạy đánh lén và chạy trốn bằng xe.Nếu như học thành, về sau nếu đang lái xe hơi danh quý bị người theo dõi hoặc là đánh lén cũng có thể thoát không hao tổn một sợi tóc.Huấn luyện trước đây cô chỉ cần biết mở cửa một chiếc xe hơi bình thường là đủ.Buổi tối, toàn thân nhễ nhại mồ hôi, Tiểu Ốc cảm giác như mình chỉ còn nửa cái mạng...Đậu Diệc Phồn tới, ngoài ý muốn nhìn thấy Vương Triêu Quân: "Làm sao anh lại ở đây? Huấn luyện viên là anh à?"Vương Triệu Quân gật đầu.Đậu Diệc Phồn khẳng định Tiểu Ốc đã phải chịu khổ, vào nhà thấy Tiểu Ốc nằm im lìm cất tiếng hỏi thăm: "Em có khỏe không? Ăn cơm chưa?”Tiểu Ốc gật đầu, không còn hơi sức nhìn cậu, bảo mẫu mang thức ăn tới, cô ăn như hổ đói, chén tới ba bốn bát mới no bụng."Anh định đưa em đi xem phim, nhưng thôi em nghỉ ngơi đi.Hôm nào đó anh sẽ dẫn em đi"."Được.Huấn luyện viên Vương là ai vậy?""Cận vệ của ba anh, đã được mấy năm rồi, đã từng cứu mạng ba anh, thân thủ rất tốt.Nghe nói trước kia là sát thủ nhà nghề ở nước ngoài".Còn thì cậu cũng không biết gì về anh ta nữa.Nhìn Vương Triệu Quân cường tráng thế, ánh mắt hung hãn, chỉ cần nhìn người nào, người đó sẽ cảm thấy rợn cả tóc gáy, cho nên không ai có lá gan đi hỏi quá khứ của anh ta.
"Vậy tôi muốn chọn lấy một thứ được không?"
Vương Triệu Quân gật đầu.
Tiểu Ốc chọn được một vòng tay rất đẹp, nhìn chung quanh, không nhìn ra huyền cơ gì, hỏi Vương Triệu Quân: "Cái này có thể làm cái gì?"
"Cô mở ra nó ra xem, bên trong rỗng có mấy viên thuốc đấy, mặc dù rất nhỏ, nhưng vô cùng độc.
Khi cô gặp phải nguy hiểm nếu như không kịp hạ độc thì cô có thể giơ đuôi Phượng Hoàng về phía đối thủ, sau đó bấm đầu nó một cái, cái đuôi của nó vốn là một thanh đao mỏng, mềm, có thể giết người".
Càng học Tiểu Ốc càng mê muội và khiếp sợ, anh ta huấn luyện mình không phải để trở thành con dâu Đậu gia, mà giống như huấn luyện để trở thành sát thủ vậy.
Buổi chiều, Tiểu Ốc được mở rộng tầm mắt với môn công cụ khoa học, xe hơi.
Không phải là huấn luyện lái xe bình thường mà là dạy đánh lén và chạy trốn bằng xe.
Nếu như học thành, về sau nếu đang lái xe hơi danh quý bị người theo dõi hoặc là đánh lén cũng có thể thoát không hao tổn một sợi tóc.
Huấn luyện trước đây cô chỉ cần biết mở cửa một chiếc xe hơi bình thường là đủ.
Buổi tối, toàn thân nhễ nhại mồ hôi, Tiểu Ốc cảm giác như mình chỉ còn nửa cái mạng.
.
.
Đậu Diệc Phồn tới, ngoài ý muốn nhìn thấy Vương Triêu Quân: "Làm sao anh lại ở đây? Huấn luyện viên là anh à?"
Vương Triệu Quân gật đầu.
Đậu Diệc Phồn khẳng định Tiểu Ốc đã phải chịu khổ, vào nhà thấy Tiểu Ốc nằm im lìm cất tiếng hỏi thăm: "Em có khỏe không? Ăn cơm chưa?”
Tiểu Ốc gật đầu, không còn hơi sức nhìn cậu, bảo mẫu mang thức ăn tới, cô ăn như hổ đói, chén tới ba bốn bát mới no bụng.
"Anh định đưa em đi xem phim, nhưng thôi em nghỉ ngơi đi.
Hôm nào đó anh sẽ dẫn em đi".
"Được.
Huấn luyện viên Vương là ai vậy?"
"Cận vệ của ba anh, đã được mấy năm rồi, đã từng cứu mạng ba anh, thân thủ rất tốt.
Nghe nói trước kia là sát thủ nhà nghề ở nước ngoài".
Còn thì cậu cũng không biết gì về anh ta nữa.
Nhìn Vương Triệu Quân cường tráng thế, ánh mắt hung hãn, chỉ cần nhìn người nào, người đó sẽ cảm thấy rợn cả tóc gáy, cho nên không ai có lá gan đi hỏi quá khứ của anh ta.
Tổng Giám Đốc Đào Hoa Xin Cẩn Thận Cô Dâu Xã Hội Đen Nuôi Từ BéTác giả: Tiền Tiểu BạchTruyện Ngôn Tình“Khải, ôm chặt em. . . . . .” Một âm thanh nũng nịu vang lên. “Bảo bối, em thật đẹp”. Mộc Trạch Khải ôm cô gái trong ngực, giọng nói ngày càng đầy d*c v*ng, giống như sắp đem cô hòa tan trong biển t*nh d*c của anh. “Phanh! Phanh! Phanh! Phanh!” Bỗng vang lên một tràng tiếng gõ cửa. Một cô bé khoảng mười sáu, mười bảy tuổi, khuôn mặt nhỏ bé thanh thuần, má lúm đồng tiền đang ở bên ngoài gõ cửa. Mộc Trạch Khải vẫn bao trùm lên trên thân thể cô gái, nhiệt tình ôm hôn, như không nghe thấy gì. “Mộc Trạch Khải, em đang nói với anh đấy! Anh dám không mở cửa ra, em sẽ tự mở”. Cô bé cười hắc hắc, nụ cười giảo hoạt và bỉ ổi không hợp với tuổi, đùa giỡn trên giường, thật mong đợi! Mộc Trạch Khải từ trên người cô gái kia lật xuống, nằm thở hổn hển, nổi giận gầm lên một tiếng: “Kim Tiểu Ốc, không được đi vào. Cút đi cho tôi”. “Được, em cút”. Nhưng là cút vào trong phòng, cô bé một phát đá văng cánh cửa, sau đó ngồi xổm xuống lăn đến mép giường. “Kim Tiểu Ốc, em lại đá hỏng cửa phòng tôi”. Đáng… "Vậy tôi muốn chọn lấy một thứ được không?"Vương Triệu Quân gật đầu.Tiểu Ốc chọn được một vòng tay rất đẹp, nhìn chung quanh, không nhìn ra huyền cơ gì, hỏi Vương Triệu Quân: "Cái này có thể làm cái gì?""Cô mở ra nó ra xem, bên trong rỗng có mấy viên thuốc đấy, mặc dù rất nhỏ, nhưng vô cùng độc.Khi cô gặp phải nguy hiểm nếu như không kịp hạ độc thì cô có thể giơ đuôi Phượng Hoàng về phía đối thủ, sau đó bấm đầu nó một cái, cái đuôi của nó vốn là một thanh đao mỏng, mềm, có thể giết người".Càng học Tiểu Ốc càng mê muội và khiếp sợ, anh ta huấn luyện mình không phải để trở thành con dâu Đậu gia, mà giống như huấn luyện để trở thành sát thủ vậy.Buổi chiều, Tiểu Ốc được mở rộng tầm mắt với môn công cụ khoa học, xe hơi.Không phải là huấn luyện lái xe bình thường mà là dạy đánh lén và chạy trốn bằng xe.Nếu như học thành, về sau nếu đang lái xe hơi danh quý bị người theo dõi hoặc là đánh lén cũng có thể thoát không hao tổn một sợi tóc.Huấn luyện trước đây cô chỉ cần biết mở cửa một chiếc xe hơi bình thường là đủ.Buổi tối, toàn thân nhễ nhại mồ hôi, Tiểu Ốc cảm giác như mình chỉ còn nửa cái mạng...Đậu Diệc Phồn tới, ngoài ý muốn nhìn thấy Vương Triêu Quân: "Làm sao anh lại ở đây? Huấn luyện viên là anh à?"Vương Triệu Quân gật đầu.Đậu Diệc Phồn khẳng định Tiểu Ốc đã phải chịu khổ, vào nhà thấy Tiểu Ốc nằm im lìm cất tiếng hỏi thăm: "Em có khỏe không? Ăn cơm chưa?”Tiểu Ốc gật đầu, không còn hơi sức nhìn cậu, bảo mẫu mang thức ăn tới, cô ăn như hổ đói, chén tới ba bốn bát mới no bụng."Anh định đưa em đi xem phim, nhưng thôi em nghỉ ngơi đi.Hôm nào đó anh sẽ dẫn em đi"."Được.Huấn luyện viên Vương là ai vậy?""Cận vệ của ba anh, đã được mấy năm rồi, đã từng cứu mạng ba anh, thân thủ rất tốt.Nghe nói trước kia là sát thủ nhà nghề ở nước ngoài".Còn thì cậu cũng không biết gì về anh ta nữa.Nhìn Vương Triệu Quân cường tráng thế, ánh mắt hung hãn, chỉ cần nhìn người nào, người đó sẽ cảm thấy rợn cả tóc gáy, cho nên không ai có lá gan đi hỏi quá khứ của anh ta.