“Khải, ôm chặt em. . . . . .” Một âm thanh nũng nịu vang lên. “Bảo bối, em thật đẹp”. Mộc Trạch Khải ôm cô gái trong ngực, giọng nói ngày càng đầy d*c v*ng, giống như sắp đem cô hòa tan trong biển t*nh d*c của anh. “Phanh! Phanh! Phanh! Phanh!” Bỗng vang lên một tràng tiếng gõ cửa. Một cô bé khoảng mười sáu, mười bảy tuổi, khuôn mặt nhỏ bé thanh thuần, má lúm đồng tiền đang ở bên ngoài gõ cửa. Mộc Trạch Khải vẫn bao trùm lên trên thân thể cô gái, nhiệt tình ôm hôn, như không nghe thấy gì. “Mộc Trạch Khải, em đang nói với anh đấy! Anh dám không mở cửa ra, em sẽ tự mở”. Cô bé cười hắc hắc, nụ cười giảo hoạt và bỉ ổi không hợp với tuổi, đùa giỡn trên giường, thật mong đợi! Mộc Trạch Khải từ trên người cô gái kia lật xuống, nằm thở hổn hển, nổi giận gầm lên một tiếng: “Kim Tiểu Ốc, không được đi vào. Cút đi cho tôi”. “Được, em cút”. Nhưng là cút vào trong phòng, cô bé một phát đá văng cánh cửa, sau đó ngồi xổm xuống lăn đến mép giường. “Kim Tiểu Ốc, em lại đá hỏng cửa phòng tôi”. Đáng…
Chương 95: Nổ Súng
Tổng Giám Đốc Đào Hoa Xin Cẩn Thận Cô Dâu Xã Hội Đen Nuôi Từ BéTác giả: Tiền Tiểu BạchTruyện Ngôn Tình“Khải, ôm chặt em. . . . . .” Một âm thanh nũng nịu vang lên. “Bảo bối, em thật đẹp”. Mộc Trạch Khải ôm cô gái trong ngực, giọng nói ngày càng đầy d*c v*ng, giống như sắp đem cô hòa tan trong biển t*nh d*c của anh. “Phanh! Phanh! Phanh! Phanh!” Bỗng vang lên một tràng tiếng gõ cửa. Một cô bé khoảng mười sáu, mười bảy tuổi, khuôn mặt nhỏ bé thanh thuần, má lúm đồng tiền đang ở bên ngoài gõ cửa. Mộc Trạch Khải vẫn bao trùm lên trên thân thể cô gái, nhiệt tình ôm hôn, như không nghe thấy gì. “Mộc Trạch Khải, em đang nói với anh đấy! Anh dám không mở cửa ra, em sẽ tự mở”. Cô bé cười hắc hắc, nụ cười giảo hoạt và bỉ ổi không hợp với tuổi, đùa giỡn trên giường, thật mong đợi! Mộc Trạch Khải từ trên người cô gái kia lật xuống, nằm thở hổn hển, nổi giận gầm lên một tiếng: “Kim Tiểu Ốc, không được đi vào. Cút đi cho tôi”. “Được, em cút”. Nhưng là cút vào trong phòng, cô bé một phát đá văng cánh cửa, sau đó ngồi xổm xuống lăn đến mép giường. “Kim Tiểu Ốc, em lại đá hỏng cửa phòng tôi”. Đáng… Hắc Cẩu đồng ý, định đợi bọn chúng ngủ mới bắt đầu hành động, không ngờ nội ứng gọi điện thoại tới báo hình như Lục Thông bắt đầu nghi ngờ nên đang chuẩn bị đến, khoảng 30 phút nữa là đến.Bởi vậy bọn Tiểu Ốc chỉ có nữa giờ để hành động.Tường sau biệt thự không cao lắm, với tay lên còn cách khoảng 1m.Sát tường có một cây cổ thụ, đoàn người trèo cây lên tường sau đó bám tường tuột xuống, không phí bao nhiêu hơi sức.Sau đó đoàn người men theo vách tường đi vào, như vậy người trên lầu có nhìn từ cửa sổ xuống cũng không thấy được bọn họ.Đi qua hai góc cua thì nhìn thấy tên tuần ra đang ngủ gà ngủ gật, A Hổ nhánh chóng đánh ngất gã, tiểu thư có lệnh, không phải vạn bất đắc dĩ, không thể giết người.Thuận lợi đi đến cửa chính, Tiểu Ốc lấy chìa khóa Vương què đưa cho để mở cửa.Mẹ nó, không mở được, cô bị lão hồ ly kia lừa! Nhìn sang Hắc Cẩu: "Bây giờ nên làm gì?”Hắc Cẩu đá văng cánh cửa, làm mấy tên canh giữ đang đánh bài giật mình ngoái ra.Thừa dịp bọn chúng còn đang sững sờ, chưa kịp phản ứng anh móc dao từ sau lưng ra lao tới chém giết, khoảng cách quá gần như này thì súng lục còn không bằng khảm đao, hơn nữa âm thanh của súng lục quá lớn, dễ kinh động đến bọn canh gác ở trên lầu, mấy người kia cũng hăng hái tham gia hỗn chiến.Tiểu Ốc móc khẩu súng lục màu bạc từ trong túi quần ra, nhặt trên đất một co dao rọc giấy, một mình đi lên lầu.Tên gác trên lầu hai nghe thấy có tiếng động bên dưới nhanh chóng rút súng ra lao đến cầu thang, đụng phải Tiểu Ốc bị cô bắn trúng một phát vào chân, một phát vào tay ngã lăn ra.Tiểu Ốc nhanh nhẹn lao đến cướp luôn khẩu súng trong tay gã.
Hắc Cẩu đồng ý, định đợi bọn chúng ngủ mới bắt đầu hành động, không ngờ nội ứng gọi điện thoại tới báo hình như Lục Thông bắt đầu nghi ngờ nên đang chuẩn bị đến, khoảng 30 phút nữa là đến.
Bởi vậy bọn Tiểu Ốc chỉ có nữa giờ để hành động.
Tường sau biệt thự không cao lắm, với tay lên còn cách khoảng 1m.
Sát tường có một cây cổ thụ, đoàn người trèo cây lên tường sau đó bám tường tuột xuống, không phí bao nhiêu hơi sức.
Sau đó đoàn người men theo vách tường đi vào, như vậy người trên lầu có nhìn từ cửa sổ xuống cũng không thấy được bọn họ.
Đi qua hai góc cua thì nhìn thấy tên tuần ra đang ngủ gà ngủ gật, A Hổ nhánh chóng đánh ngất gã, tiểu thư có lệnh, không phải vạn bất đắc dĩ, không thể giết người.
Thuận lợi đi đến cửa chính, Tiểu Ốc lấy chìa khóa Vương què đưa cho để mở cửa.
Mẹ nó, không mở được, cô bị lão hồ ly kia lừa! Nhìn sang Hắc Cẩu: "Bây giờ nên làm gì?”
Hắc Cẩu đá văng cánh cửa, làm mấy tên canh giữ đang đánh bài giật mình ngoái ra.
Thừa dịp bọn chúng còn đang sững sờ, chưa kịp phản ứng anh móc dao từ sau lưng ra lao tới chém giết, khoảng cách quá gần như này thì súng lục còn không bằng khảm đao, hơn nữa âm thanh của súng lục quá lớn, dễ kinh động đến bọn canh gác ở trên lầu, mấy người kia cũng hăng hái tham gia hỗn chiến.
Tiểu Ốc móc khẩu súng lục màu bạc từ trong túi quần ra, nhặt trên đất một co dao rọc giấy, một mình đi lên lầu.
Tên gác trên lầu hai nghe thấy có tiếng động bên dưới nhanh chóng rút súng ra lao đến cầu thang, đụng phải Tiểu Ốc bị cô bắn trúng một phát vào chân, một phát vào tay ngã lăn ra.
Tiểu Ốc nhanh nhẹn lao đến cướp luôn khẩu súng trong tay gã.
Tổng Giám Đốc Đào Hoa Xin Cẩn Thận Cô Dâu Xã Hội Đen Nuôi Từ BéTác giả: Tiền Tiểu BạchTruyện Ngôn Tình“Khải, ôm chặt em. . . . . .” Một âm thanh nũng nịu vang lên. “Bảo bối, em thật đẹp”. Mộc Trạch Khải ôm cô gái trong ngực, giọng nói ngày càng đầy d*c v*ng, giống như sắp đem cô hòa tan trong biển t*nh d*c của anh. “Phanh! Phanh! Phanh! Phanh!” Bỗng vang lên một tràng tiếng gõ cửa. Một cô bé khoảng mười sáu, mười bảy tuổi, khuôn mặt nhỏ bé thanh thuần, má lúm đồng tiền đang ở bên ngoài gõ cửa. Mộc Trạch Khải vẫn bao trùm lên trên thân thể cô gái, nhiệt tình ôm hôn, như không nghe thấy gì. “Mộc Trạch Khải, em đang nói với anh đấy! Anh dám không mở cửa ra, em sẽ tự mở”. Cô bé cười hắc hắc, nụ cười giảo hoạt và bỉ ổi không hợp với tuổi, đùa giỡn trên giường, thật mong đợi! Mộc Trạch Khải từ trên người cô gái kia lật xuống, nằm thở hổn hển, nổi giận gầm lên một tiếng: “Kim Tiểu Ốc, không được đi vào. Cút đi cho tôi”. “Được, em cút”. Nhưng là cút vào trong phòng, cô bé một phát đá văng cánh cửa, sau đó ngồi xổm xuống lăn đến mép giường. “Kim Tiểu Ốc, em lại đá hỏng cửa phòng tôi”. Đáng… Hắc Cẩu đồng ý, định đợi bọn chúng ngủ mới bắt đầu hành động, không ngờ nội ứng gọi điện thoại tới báo hình như Lục Thông bắt đầu nghi ngờ nên đang chuẩn bị đến, khoảng 30 phút nữa là đến.Bởi vậy bọn Tiểu Ốc chỉ có nữa giờ để hành động.Tường sau biệt thự không cao lắm, với tay lên còn cách khoảng 1m.Sát tường có một cây cổ thụ, đoàn người trèo cây lên tường sau đó bám tường tuột xuống, không phí bao nhiêu hơi sức.Sau đó đoàn người men theo vách tường đi vào, như vậy người trên lầu có nhìn từ cửa sổ xuống cũng không thấy được bọn họ.Đi qua hai góc cua thì nhìn thấy tên tuần ra đang ngủ gà ngủ gật, A Hổ nhánh chóng đánh ngất gã, tiểu thư có lệnh, không phải vạn bất đắc dĩ, không thể giết người.Thuận lợi đi đến cửa chính, Tiểu Ốc lấy chìa khóa Vương què đưa cho để mở cửa.Mẹ nó, không mở được, cô bị lão hồ ly kia lừa! Nhìn sang Hắc Cẩu: "Bây giờ nên làm gì?”Hắc Cẩu đá văng cánh cửa, làm mấy tên canh giữ đang đánh bài giật mình ngoái ra.Thừa dịp bọn chúng còn đang sững sờ, chưa kịp phản ứng anh móc dao từ sau lưng ra lao tới chém giết, khoảng cách quá gần như này thì súng lục còn không bằng khảm đao, hơn nữa âm thanh của súng lục quá lớn, dễ kinh động đến bọn canh gác ở trên lầu, mấy người kia cũng hăng hái tham gia hỗn chiến.Tiểu Ốc móc khẩu súng lục màu bạc từ trong túi quần ra, nhặt trên đất một co dao rọc giấy, một mình đi lên lầu.Tên gác trên lầu hai nghe thấy có tiếng động bên dưới nhanh chóng rút súng ra lao đến cầu thang, đụng phải Tiểu Ốc bị cô bắn trúng một phát vào chân, một phát vào tay ngã lăn ra.Tiểu Ốc nhanh nhẹn lao đến cướp luôn khẩu súng trong tay gã.