“Khải, ôm chặt em. . . . . .” Một âm thanh nũng nịu vang lên. “Bảo bối, em thật đẹp”. Mộc Trạch Khải ôm cô gái trong ngực, giọng nói ngày càng đầy d*c v*ng, giống như sắp đem cô hòa tan trong biển t*nh d*c của anh. “Phanh! Phanh! Phanh! Phanh!” Bỗng vang lên một tràng tiếng gõ cửa. Một cô bé khoảng mười sáu, mười bảy tuổi, khuôn mặt nhỏ bé thanh thuần, má lúm đồng tiền đang ở bên ngoài gõ cửa. Mộc Trạch Khải vẫn bao trùm lên trên thân thể cô gái, nhiệt tình ôm hôn, như không nghe thấy gì. “Mộc Trạch Khải, em đang nói với anh đấy! Anh dám không mở cửa ra, em sẽ tự mở”. Cô bé cười hắc hắc, nụ cười giảo hoạt và bỉ ổi không hợp với tuổi, đùa giỡn trên giường, thật mong đợi! Mộc Trạch Khải từ trên người cô gái kia lật xuống, nằm thở hổn hển, nổi giận gầm lên một tiếng: “Kim Tiểu Ốc, không được đi vào. Cút đi cho tôi”. “Được, em cút”. Nhưng là cút vào trong phòng, cô bé một phát đá văng cánh cửa, sau đó ngồi xổm xuống lăn đến mép giường. “Kim Tiểu Ốc, em lại đá hỏng cửa phòng tôi”. Đáng…
Chương 96: Có Thể
Tổng Giám Đốc Đào Hoa Xin Cẩn Thận Cô Dâu Xã Hội Đen Nuôi Từ BéTác giả: Tiền Tiểu BạchTruyện Ngôn Tình“Khải, ôm chặt em. . . . . .” Một âm thanh nũng nịu vang lên. “Bảo bối, em thật đẹp”. Mộc Trạch Khải ôm cô gái trong ngực, giọng nói ngày càng đầy d*c v*ng, giống như sắp đem cô hòa tan trong biển t*nh d*c của anh. “Phanh! Phanh! Phanh! Phanh!” Bỗng vang lên một tràng tiếng gõ cửa. Một cô bé khoảng mười sáu, mười bảy tuổi, khuôn mặt nhỏ bé thanh thuần, má lúm đồng tiền đang ở bên ngoài gõ cửa. Mộc Trạch Khải vẫn bao trùm lên trên thân thể cô gái, nhiệt tình ôm hôn, như không nghe thấy gì. “Mộc Trạch Khải, em đang nói với anh đấy! Anh dám không mở cửa ra, em sẽ tự mở”. Cô bé cười hắc hắc, nụ cười giảo hoạt và bỉ ổi không hợp với tuổi, đùa giỡn trên giường, thật mong đợi! Mộc Trạch Khải từ trên người cô gái kia lật xuống, nằm thở hổn hển, nổi giận gầm lên một tiếng: “Kim Tiểu Ốc, không được đi vào. Cút đi cho tôi”. “Được, em cút”. Nhưng là cút vào trong phòng, cô bé một phát đá văng cánh cửa, sau đó ngồi xổm xuống lăn đến mép giường. “Kim Tiểu Ốc, em lại đá hỏng cửa phòng tôi”. Đáng… Tiểu Ốc tiếp tục đi lên lầu.Tên canh giữ trong phòng trên lầu 2 nghe thấy tiếng súng nổ, biết bị tấn công, vội vàng mở cửa xem xét tình hình.Gã thấy một cô gái đang đi lên cầu thang, nghĩ chỉ còn cách đe dọa con tin cho nên bỏ chạy vào phòng.Tiểu Ốc đuổi theo, bắn vào đùi phải của gã làm gã ngã xuống, họng súng bốc khói.Cô liếc mắt nhìn thấy Mộc Trạch Khải bị trói chặt vào ghế không nhúc nhích được.Cô móc dao rọc giấy ra cắt dây trói cho anh ta.Mộc Trạch Khải không thể tưởng tượng nổi nhìn cô, không ngờ người đến cứu mình là cô.Tiểu Ốc thấy anh ta nhìn mình chằm chằm cho là anh ta không muốn nói: "Trừng cái gì mà trừng, anh yên tâm đi, sau khi trở về, tôi cũng sẽ không gặp lại anh đâu mà lo".Cởi trói xong cho anh ta, Tiểu Ốc vỗ tay, định kéo anh ta ra ngoài bỗng thấy ánh mắt Mộc Trạch Khải hoảng sợ nhìn sau lưng cô.Cô hiểu được, lôi kéo anh ta né tránh, phát đạn sượt qua má cô bắn vào cửa sổ thủy tinh làm thủy tinh vỡ rơi đầy trên nên nhà.Cô nhanh chóng xoay người phi dao đánh trúng tay cầm súng của đối phương, sau đó đi đến đoạt súng của gã đưa cho Mộc Trạch Khải: "Cầm lấy, đi theo tôi!"Lần đầu tiên cầm súng, tay Mộc Trạch Khải run rẩy.Tiểu Ốc kéo anh ta đi xuống lầu dưới.Nhìn thấy bọn họ, Hắc Cẩu liếc mắt nhìn đồng hồ đeo tay nói: "Đi mau, Lục Thông sắp tới"Trên nên nhà đầy máu tươi tanh nồng, trên ghế có mấy người bị thương nặng bất tỉnh nhân sự, Mộc Trạch Khải nhìn thấy buồn nôn.Người của Hắc Cẩu mở cửa, Tiểu Ốc đỡ Mộc Trạch Khải mềm nhũn đi ra ngoài.Thủ hạ của Vương què mai phục ngoài cổng nghe thấy tiếng súng nổ biết liền nâng cao cảnh giác, thấy người ngoài là bắn.Thương pháp Hắc Cẩu rất tốt, trong bóng tối không nhìn rõ mặt người, anh ta nhận biết được vị trí chạy một vòng, trong bụi cỏ lập tức im lặng.
Tiểu Ốc tiếp tục đi lên lầu.
Tên canh giữ trong phòng trên lầu 2 nghe thấy tiếng súng nổ, biết bị tấn công, vội vàng mở cửa xem xét tình hình.
Gã thấy một cô gái đang đi lên cầu thang, nghĩ chỉ còn cách đe dọa con tin cho nên bỏ chạy vào phòng.
Tiểu Ốc đuổi theo, bắn vào đùi phải của gã làm gã ngã xuống, họng súng bốc khói.
Cô liếc mắt nhìn thấy Mộc Trạch Khải bị trói chặt vào ghế không nhúc nhích được.
Cô móc dao rọc giấy ra cắt dây trói cho anh ta.
Mộc Trạch Khải không thể tưởng tượng nổi nhìn cô, không ngờ người đến cứu mình là cô.
Tiểu Ốc thấy anh ta nhìn mình chằm chằm cho là anh ta không muốn nói: "Trừng cái gì mà trừng, anh yên tâm đi, sau khi trở về, tôi cũng sẽ không gặp lại anh đâu mà lo".
Cởi trói xong cho anh ta, Tiểu Ốc vỗ tay, định kéo anh ta ra ngoài bỗng thấy ánh mắt Mộc Trạch Khải hoảng sợ nhìn sau lưng cô.
Cô hiểu được, lôi kéo anh ta né tránh, phát đạn sượt qua má cô bắn vào cửa sổ thủy tinh làm thủy tinh vỡ rơi đầy trên nên nhà.
Cô nhanh chóng xoay người phi dao đánh trúng tay cầm súng của đối phương, sau đó đi đến đoạt súng của gã đưa cho Mộc Trạch Khải: "Cầm lấy, đi theo tôi!"
Lần đầu tiên cầm súng, tay Mộc Trạch Khải run rẩy.
Tiểu Ốc kéo anh ta đi xuống lầu dưới.
Nhìn thấy bọn họ, Hắc Cẩu liếc mắt nhìn đồng hồ đeo tay nói: "Đi mau, Lục Thông sắp tới"
Trên nên nhà đầy máu tươi tanh nồng, trên ghế có mấy người bị thương nặng bất tỉnh nhân sự, Mộc Trạch Khải nhìn thấy buồn nôn.
Người của Hắc Cẩu mở cửa, Tiểu Ốc đỡ Mộc Trạch Khải mềm nhũn đi ra ngoài.
Thủ hạ của Vương què mai phục ngoài cổng nghe thấy tiếng súng nổ biết liền nâng cao cảnh giác, thấy người ngoài là bắn.
Thương pháp Hắc Cẩu rất tốt, trong bóng tối không nhìn rõ mặt người, anh ta nhận biết được vị trí chạy một vòng, trong bụi cỏ lập tức im lặng.
Tổng Giám Đốc Đào Hoa Xin Cẩn Thận Cô Dâu Xã Hội Đen Nuôi Từ BéTác giả: Tiền Tiểu BạchTruyện Ngôn Tình“Khải, ôm chặt em. . . . . .” Một âm thanh nũng nịu vang lên. “Bảo bối, em thật đẹp”. Mộc Trạch Khải ôm cô gái trong ngực, giọng nói ngày càng đầy d*c v*ng, giống như sắp đem cô hòa tan trong biển t*nh d*c của anh. “Phanh! Phanh! Phanh! Phanh!” Bỗng vang lên một tràng tiếng gõ cửa. Một cô bé khoảng mười sáu, mười bảy tuổi, khuôn mặt nhỏ bé thanh thuần, má lúm đồng tiền đang ở bên ngoài gõ cửa. Mộc Trạch Khải vẫn bao trùm lên trên thân thể cô gái, nhiệt tình ôm hôn, như không nghe thấy gì. “Mộc Trạch Khải, em đang nói với anh đấy! Anh dám không mở cửa ra, em sẽ tự mở”. Cô bé cười hắc hắc, nụ cười giảo hoạt và bỉ ổi không hợp với tuổi, đùa giỡn trên giường, thật mong đợi! Mộc Trạch Khải từ trên người cô gái kia lật xuống, nằm thở hổn hển, nổi giận gầm lên một tiếng: “Kim Tiểu Ốc, không được đi vào. Cút đi cho tôi”. “Được, em cút”. Nhưng là cút vào trong phòng, cô bé một phát đá văng cánh cửa, sau đó ngồi xổm xuống lăn đến mép giường. “Kim Tiểu Ốc, em lại đá hỏng cửa phòng tôi”. Đáng… Tiểu Ốc tiếp tục đi lên lầu.Tên canh giữ trong phòng trên lầu 2 nghe thấy tiếng súng nổ, biết bị tấn công, vội vàng mở cửa xem xét tình hình.Gã thấy một cô gái đang đi lên cầu thang, nghĩ chỉ còn cách đe dọa con tin cho nên bỏ chạy vào phòng.Tiểu Ốc đuổi theo, bắn vào đùi phải của gã làm gã ngã xuống, họng súng bốc khói.Cô liếc mắt nhìn thấy Mộc Trạch Khải bị trói chặt vào ghế không nhúc nhích được.Cô móc dao rọc giấy ra cắt dây trói cho anh ta.Mộc Trạch Khải không thể tưởng tượng nổi nhìn cô, không ngờ người đến cứu mình là cô.Tiểu Ốc thấy anh ta nhìn mình chằm chằm cho là anh ta không muốn nói: "Trừng cái gì mà trừng, anh yên tâm đi, sau khi trở về, tôi cũng sẽ không gặp lại anh đâu mà lo".Cởi trói xong cho anh ta, Tiểu Ốc vỗ tay, định kéo anh ta ra ngoài bỗng thấy ánh mắt Mộc Trạch Khải hoảng sợ nhìn sau lưng cô.Cô hiểu được, lôi kéo anh ta né tránh, phát đạn sượt qua má cô bắn vào cửa sổ thủy tinh làm thủy tinh vỡ rơi đầy trên nên nhà.Cô nhanh chóng xoay người phi dao đánh trúng tay cầm súng của đối phương, sau đó đi đến đoạt súng của gã đưa cho Mộc Trạch Khải: "Cầm lấy, đi theo tôi!"Lần đầu tiên cầm súng, tay Mộc Trạch Khải run rẩy.Tiểu Ốc kéo anh ta đi xuống lầu dưới.Nhìn thấy bọn họ, Hắc Cẩu liếc mắt nhìn đồng hồ đeo tay nói: "Đi mau, Lục Thông sắp tới"Trên nên nhà đầy máu tươi tanh nồng, trên ghế có mấy người bị thương nặng bất tỉnh nhân sự, Mộc Trạch Khải nhìn thấy buồn nôn.Người của Hắc Cẩu mở cửa, Tiểu Ốc đỡ Mộc Trạch Khải mềm nhũn đi ra ngoài.Thủ hạ của Vương què mai phục ngoài cổng nghe thấy tiếng súng nổ biết liền nâng cao cảnh giác, thấy người ngoài là bắn.Thương pháp Hắc Cẩu rất tốt, trong bóng tối không nhìn rõ mặt người, anh ta nhận biết được vị trí chạy một vòng, trong bụi cỏ lập tức im lặng.