“Khải, ôm chặt em. . . . . .” Một âm thanh nũng nịu vang lên. “Bảo bối, em thật đẹp”. Mộc Trạch Khải ôm cô gái trong ngực, giọng nói ngày càng đầy d*c v*ng, giống như sắp đem cô hòa tan trong biển t*nh d*c của anh. “Phanh! Phanh! Phanh! Phanh!” Bỗng vang lên một tràng tiếng gõ cửa. Một cô bé khoảng mười sáu, mười bảy tuổi, khuôn mặt nhỏ bé thanh thuần, má lúm đồng tiền đang ở bên ngoài gõ cửa. Mộc Trạch Khải vẫn bao trùm lên trên thân thể cô gái, nhiệt tình ôm hôn, như không nghe thấy gì. “Mộc Trạch Khải, em đang nói với anh đấy! Anh dám không mở cửa ra, em sẽ tự mở”. Cô bé cười hắc hắc, nụ cười giảo hoạt và bỉ ổi không hợp với tuổi, đùa giỡn trên giường, thật mong đợi! Mộc Trạch Khải từ trên người cô gái kia lật xuống, nằm thở hổn hển, nổi giận gầm lên một tiếng: “Kim Tiểu Ốc, không được đi vào. Cút đi cho tôi”. “Được, em cút”. Nhưng là cút vào trong phòng, cô bé một phát đá văng cánh cửa, sau đó ngồi xổm xuống lăn đến mép giường. “Kim Tiểu Ốc, em lại đá hỏng cửa phòng tôi”. Đáng…

Chương 110: Một Năm Rưỡi Sau

Tổng Giám Đốc Đào Hoa Xin Cẩn Thận Cô Dâu Xã Hội Đen Nuôi Từ BéTác giả: Tiền Tiểu BạchTruyện Ngôn Tình“Khải, ôm chặt em. . . . . .” Một âm thanh nũng nịu vang lên. “Bảo bối, em thật đẹp”. Mộc Trạch Khải ôm cô gái trong ngực, giọng nói ngày càng đầy d*c v*ng, giống như sắp đem cô hòa tan trong biển t*nh d*c của anh. “Phanh! Phanh! Phanh! Phanh!” Bỗng vang lên một tràng tiếng gõ cửa. Một cô bé khoảng mười sáu, mười bảy tuổi, khuôn mặt nhỏ bé thanh thuần, má lúm đồng tiền đang ở bên ngoài gõ cửa. Mộc Trạch Khải vẫn bao trùm lên trên thân thể cô gái, nhiệt tình ôm hôn, như không nghe thấy gì. “Mộc Trạch Khải, em đang nói với anh đấy! Anh dám không mở cửa ra, em sẽ tự mở”. Cô bé cười hắc hắc, nụ cười giảo hoạt và bỉ ổi không hợp với tuổi, đùa giỡn trên giường, thật mong đợi! Mộc Trạch Khải từ trên người cô gái kia lật xuống, nằm thở hổn hển, nổi giận gầm lên một tiếng: “Kim Tiểu Ốc, không được đi vào. Cút đi cho tôi”. “Được, em cút”. Nhưng là cút vào trong phòng, cô bé một phát đá văng cánh cửa, sau đó ngồi xổm xuống lăn đến mép giường. “Kim Tiểu Ốc, em lại đá hỏng cửa phòng tôi”. Đáng… "Tiểu Ốc, thật xin lỗi, anh không cố ý, lần sau anh sẽ trở lại thăm em, chờ em ra tù chúng ta sẽ kết hôn"."Anh cút ngay!".Tiểu Ốc chán ghét bộ dạng thâm tình của anh ta, nhìn rất phiền, đứng lên, không đợi cho hết thời gian thăm nuôi đã đi vào.Tương lai của cô đã bị anh ta phá hỏng, cô thế nào không buồn bực, thật không hiểu sao trước đây cô lại thích anh ta, đúng là đần độn.Không biết người nào có bản lãnh lại đào ra chuyện Tiểu Ốc gây tai nạn xe, nổ súng bắn trọng thương thủ hạ của Lục Thông.Tiểu Ốc nghi ngờ ông Đậu, nhưng ông ta sẽ không bỏ đá xuống giếng hại cô bởi sẽ không có lợi gì cho ông ta.Chẳng lẽ là Vương què? Nhưng Vương què đang bị thương cũng bị điều tra, hẳn không phải là lão.Cuối cùng cô cũng không biết là ai đã tố cáo chuyện này.Gộp chung mấy vụ án lại, vụ của cô bị đưa lên TV, dư luận xã hội lên án làm tinh thần cô không được tốt lắm.Cô bị xử tương đối nặng, 11 năm 6 tháng tù giam, tịch thu tất cả tài sản riêng.Hiện tại cô mười bảy tuổi, chờ mười một năm rưỡi cô 28 tuổi, vừa già vừa trắng tay, càng nghĩ cô càng tuyệt vọng, nhưng cô cũng rất rõ ràng, đây là tự chuốc phiền, đi con đường kia, sẽ phải có dũng khí đối mặt loại kết cục này…Một năm rưỡi sau, ngục giam."1038, có người thăm tù, đi theo tôi”"Thăm tù? Ai?".Tiểu Ốc đứng dậy, chẳng lẽ lại là Mộc Trạch Khải? Trừ anh ta còn ai vào đây nữa.kể từ sau sự việc kia thân thể Mộc mẹ yếu hẳn đi, bà chưa bao giờ đến đây.Chỉ có Mộc Trạch Khải là đến thăm cô, nhưng chỉ cần đến cửa phòng trò chuyện mà nhìn thấy anh ta là Tiểu Ốc lập tức quay người trở về phòng giam.Cô không muốn qua lại với anh ta.Cho nên nữa năm rồi Mộc Trạch Khải không tới nữa.Còn từ hồi đó đến giờ Đậu Diệc Phồn cũng chưa bao giờ đến thăm cô.Không biết lần này là ai?"Tôi không biết, mau đi theo tôi".Giám thị trại giam không bình tĩnh mở cửa phòng ra.Tiểu Ốc đi theo, không ngờ không phải là đến phòng trò chuyện mà được dẫn lên phòng họp nhỏ trên tầng hai.Cô cảnh giác: "Ai muốn gặp tôi?".

"Tiểu Ốc, thật xin lỗi, anh không cố ý, lần sau anh sẽ trở lại thăm em, chờ em ra tù chúng ta sẽ kết hôn".

"Anh cút ngay!".

Tiểu Ốc chán ghét bộ dạng thâm tình của anh ta, nhìn rất phiền, đứng lên, không đợi cho hết thời gian thăm nuôi đã đi vào.

Tương lai của cô đã bị anh ta phá hỏng, cô thế nào không buồn bực, thật không hiểu sao trước đây cô lại thích anh ta, đúng là đần độn.

Không biết người nào có bản lãnh lại đào ra chuyện Tiểu Ốc gây tai nạn xe, nổ súng bắn trọng thương thủ hạ của Lục Thông.

Tiểu Ốc nghi ngờ ông Đậu, nhưng ông ta sẽ không bỏ đá xuống giếng hại cô bởi sẽ không có lợi gì cho ông ta.

Chẳng lẽ là Vương què? Nhưng Vương què đang bị thương cũng bị điều tra, hẳn không phải là lão.

Cuối cùng cô cũng không biết là ai đã tố cáo chuyện này.

Gộp chung mấy vụ án lại, vụ của cô bị đưa lên TV, dư luận xã hội lên án làm tinh thần cô không được tốt lắm.

Cô bị xử tương đối nặng, 11 năm 6 tháng tù giam, tịch thu tất cả tài sản riêng.

Hiện tại cô mười bảy tuổi, chờ mười một năm rưỡi cô 28 tuổi, vừa già vừa trắng tay, càng nghĩ cô càng tuyệt vọng, nhưng cô cũng rất rõ ràng, đây là tự chuốc phiền, đi con đường kia, sẽ phải có dũng khí đối mặt loại kết cục này…

Một năm rưỡi sau, ngục giam.

"1038, có người thăm tù, đi theo tôi”

"Thăm tù? Ai?".

Tiểu Ốc đứng dậy, chẳng lẽ lại là Mộc Trạch Khải? Trừ anh ta còn ai vào đây nữa.

kể từ sau sự việc kia thân thể Mộc mẹ yếu hẳn đi, bà chưa bao giờ đến đây.

Chỉ có Mộc Trạch Khải là đến thăm cô, nhưng chỉ cần đến cửa phòng trò chuyện mà nhìn thấy anh ta là Tiểu Ốc lập tức quay người trở về phòng giam.

Cô không muốn qua lại với anh ta.

Cho nên nữa năm rồi Mộc Trạch Khải không tới nữa.

Còn từ hồi đó đến giờ Đậu Diệc Phồn cũng chưa bao giờ đến thăm cô.

Không biết lần này là ai?

"Tôi không biết, mau đi theo tôi".

Giám thị trại giam không bình tĩnh mở cửa phòng ra.

Tiểu Ốc đi theo, không ngờ không phải là đến phòng trò chuyện mà được dẫn lên phòng họp nhỏ trên tầng hai.

Cô cảnh giác: "Ai muốn gặp tôi?".

Tổng Giám Đốc Đào Hoa Xin Cẩn Thận Cô Dâu Xã Hội Đen Nuôi Từ BéTác giả: Tiền Tiểu BạchTruyện Ngôn Tình“Khải, ôm chặt em. . . . . .” Một âm thanh nũng nịu vang lên. “Bảo bối, em thật đẹp”. Mộc Trạch Khải ôm cô gái trong ngực, giọng nói ngày càng đầy d*c v*ng, giống như sắp đem cô hòa tan trong biển t*nh d*c của anh. “Phanh! Phanh! Phanh! Phanh!” Bỗng vang lên một tràng tiếng gõ cửa. Một cô bé khoảng mười sáu, mười bảy tuổi, khuôn mặt nhỏ bé thanh thuần, má lúm đồng tiền đang ở bên ngoài gõ cửa. Mộc Trạch Khải vẫn bao trùm lên trên thân thể cô gái, nhiệt tình ôm hôn, như không nghe thấy gì. “Mộc Trạch Khải, em đang nói với anh đấy! Anh dám không mở cửa ra, em sẽ tự mở”. Cô bé cười hắc hắc, nụ cười giảo hoạt và bỉ ổi không hợp với tuổi, đùa giỡn trên giường, thật mong đợi! Mộc Trạch Khải từ trên người cô gái kia lật xuống, nằm thở hổn hển, nổi giận gầm lên một tiếng: “Kim Tiểu Ốc, không được đi vào. Cút đi cho tôi”. “Được, em cút”. Nhưng là cút vào trong phòng, cô bé một phát đá văng cánh cửa, sau đó ngồi xổm xuống lăn đến mép giường. “Kim Tiểu Ốc, em lại đá hỏng cửa phòng tôi”. Đáng… "Tiểu Ốc, thật xin lỗi, anh không cố ý, lần sau anh sẽ trở lại thăm em, chờ em ra tù chúng ta sẽ kết hôn"."Anh cút ngay!".Tiểu Ốc chán ghét bộ dạng thâm tình của anh ta, nhìn rất phiền, đứng lên, không đợi cho hết thời gian thăm nuôi đã đi vào.Tương lai của cô đã bị anh ta phá hỏng, cô thế nào không buồn bực, thật không hiểu sao trước đây cô lại thích anh ta, đúng là đần độn.Không biết người nào có bản lãnh lại đào ra chuyện Tiểu Ốc gây tai nạn xe, nổ súng bắn trọng thương thủ hạ của Lục Thông.Tiểu Ốc nghi ngờ ông Đậu, nhưng ông ta sẽ không bỏ đá xuống giếng hại cô bởi sẽ không có lợi gì cho ông ta.Chẳng lẽ là Vương què? Nhưng Vương què đang bị thương cũng bị điều tra, hẳn không phải là lão.Cuối cùng cô cũng không biết là ai đã tố cáo chuyện này.Gộp chung mấy vụ án lại, vụ của cô bị đưa lên TV, dư luận xã hội lên án làm tinh thần cô không được tốt lắm.Cô bị xử tương đối nặng, 11 năm 6 tháng tù giam, tịch thu tất cả tài sản riêng.Hiện tại cô mười bảy tuổi, chờ mười một năm rưỡi cô 28 tuổi, vừa già vừa trắng tay, càng nghĩ cô càng tuyệt vọng, nhưng cô cũng rất rõ ràng, đây là tự chuốc phiền, đi con đường kia, sẽ phải có dũng khí đối mặt loại kết cục này…Một năm rưỡi sau, ngục giam."1038, có người thăm tù, đi theo tôi”"Thăm tù? Ai?".Tiểu Ốc đứng dậy, chẳng lẽ lại là Mộc Trạch Khải? Trừ anh ta còn ai vào đây nữa.kể từ sau sự việc kia thân thể Mộc mẹ yếu hẳn đi, bà chưa bao giờ đến đây.Chỉ có Mộc Trạch Khải là đến thăm cô, nhưng chỉ cần đến cửa phòng trò chuyện mà nhìn thấy anh ta là Tiểu Ốc lập tức quay người trở về phòng giam.Cô không muốn qua lại với anh ta.Cho nên nữa năm rồi Mộc Trạch Khải không tới nữa.Còn từ hồi đó đến giờ Đậu Diệc Phồn cũng chưa bao giờ đến thăm cô.Không biết lần này là ai?"Tôi không biết, mau đi theo tôi".Giám thị trại giam không bình tĩnh mở cửa phòng ra.Tiểu Ốc đi theo, không ngờ không phải là đến phòng trò chuyện mà được dẫn lên phòng họp nhỏ trên tầng hai.Cô cảnh giác: "Ai muốn gặp tôi?".

Chương 110: Một Năm Rưỡi Sau