“Khải, ôm chặt em. . . . . .” Một âm thanh nũng nịu vang lên. “Bảo bối, em thật đẹp”. Mộc Trạch Khải ôm cô gái trong ngực, giọng nói ngày càng đầy d*c v*ng, giống như sắp đem cô hòa tan trong biển t*nh d*c của anh. “Phanh! Phanh! Phanh! Phanh!” Bỗng vang lên một tràng tiếng gõ cửa. Một cô bé khoảng mười sáu, mười bảy tuổi, khuôn mặt nhỏ bé thanh thuần, má lúm đồng tiền đang ở bên ngoài gõ cửa. Mộc Trạch Khải vẫn bao trùm lên trên thân thể cô gái, nhiệt tình ôm hôn, như không nghe thấy gì. “Mộc Trạch Khải, em đang nói với anh đấy! Anh dám không mở cửa ra, em sẽ tự mở”. Cô bé cười hắc hắc, nụ cười giảo hoạt và bỉ ổi không hợp với tuổi, đùa giỡn trên giường, thật mong đợi! Mộc Trạch Khải từ trên người cô gái kia lật xuống, nằm thở hổn hển, nổi giận gầm lên một tiếng: “Kim Tiểu Ốc, không được đi vào. Cút đi cho tôi”. “Được, em cút”. Nhưng là cút vào trong phòng, cô bé một phát đá văng cánh cửa, sau đó ngồi xổm xuống lăn đến mép giường. “Kim Tiểu Ốc, em lại đá hỏng cửa phòng tôi”. Đáng…

Chương 111: Nội Gián

Tổng Giám Đốc Đào Hoa Xin Cẩn Thận Cô Dâu Xã Hội Đen Nuôi Từ BéTác giả: Tiền Tiểu BạchTruyện Ngôn Tình“Khải, ôm chặt em. . . . . .” Một âm thanh nũng nịu vang lên. “Bảo bối, em thật đẹp”. Mộc Trạch Khải ôm cô gái trong ngực, giọng nói ngày càng đầy d*c v*ng, giống như sắp đem cô hòa tan trong biển t*nh d*c của anh. “Phanh! Phanh! Phanh! Phanh!” Bỗng vang lên một tràng tiếng gõ cửa. Một cô bé khoảng mười sáu, mười bảy tuổi, khuôn mặt nhỏ bé thanh thuần, má lúm đồng tiền đang ở bên ngoài gõ cửa. Mộc Trạch Khải vẫn bao trùm lên trên thân thể cô gái, nhiệt tình ôm hôn, như không nghe thấy gì. “Mộc Trạch Khải, em đang nói với anh đấy! Anh dám không mở cửa ra, em sẽ tự mở”. Cô bé cười hắc hắc, nụ cười giảo hoạt và bỉ ổi không hợp với tuổi, đùa giỡn trên giường, thật mong đợi! Mộc Trạch Khải từ trên người cô gái kia lật xuống, nằm thở hổn hển, nổi giận gầm lên một tiếng: “Kim Tiểu Ốc, không được đi vào. Cút đi cho tôi”. “Được, em cút”. Nhưng là cút vào trong phòng, cô bé một phát đá văng cánh cửa, sau đó ngồi xổm xuống lăn đến mép giường. “Kim Tiểu Ốc, em lại đá hỏng cửa phòng tôi”. Đáng… "Cô vào đi sẽ biết".Giám thị dừng lại, chỉ cô tự vào phòng.Tiểu Ốc nghi ngờ, đi thằng vào phòng.Trong phòng có một người đàn ông ngồi chờ sẵn, anh ta ngẩng đầu lên, bộ mặt phớt tỉnh, hoài niệm nói với cô: "Đã lâu không gặp"."Huấn luyện viên Vương? Làm sao anh lại ở đây?" Tiểu Ốc nhíu mày, anh ta không phải là người của Đậu gia sao? Tại sao lại ở đây? Chẳng lẽ cũng bị bắt? Nhưng tại sao đơn độc gặp mình, chẳng lẽ…Thấy trên mặt cô biểu hiện từ kinh ngạc đến tỉnh ngộ, Vương Triệu Quân gật đầu một cái, giơ tay ra: "Một lần nữa tôi xin tự giới thiệu, tôi là cảnh sát cao cấp của Tổ Trọng Án , cô có thể gọi tôi là cảnh sát Vương"."Cảnh sát Vương? Huấn luyện viên lại là cảnh sát? Thú vị".Tiểu Ốc ngồi xuống đối diện với anh ta, lúc đầu cô còn vui mừng khi gặp lại người quen cũ, giờ thì tan biến hết.Nếu cô đoán không sai, có lẽ vụ tai nạn xe cô là do anh ta tố cáo."Tôi gọi cô đến đây là có chuyện cần cô giúp một tay"."Cần tôi giúp? Tôi là phạm nhân, anh là cảnh sát, cần tôi giúp? Anh đùa đấy à?" Tiểu Ốc lơ đễnh."Cô đã nghe nói về Liêu Vĩnh Hoa chưa?"Tiểu Ốc gật đầu: "Chính là Liêu Bàn Tử? Mấy ngày trước vợ của hắn là Hoa tỷ được phân đến phòng giam của tôi, chỗ ngủ đối diện với chỗ tôi, nhưng việc này thì có quan hệ gì đến tôi?""Tôi hi vọng cô có thể làm nội gián cho tôi, đến gần Hoa tỷ trợ giúp cảnh sát điều tra.Liêu Vĩnh Hoa chạy trốn không dấu vết, muốn tìm được hắn, ngoài Hoa tỷ thì không ai có thể.Chúng tôi nghi ngờ Liêu Vĩnh Hoa vơ vét của cải trái phép, rửa tiền, buôn bán vũ khí.Lúc Hoa tỷ bị bắt, trong phòng cô ta tìm được một hòm lớn các loại vũ khí tối tân chưa kịp bán đi.Chúng tôi nghi ngờ có một tập đoàn lớn buôn bán vũ khí vẫn còn trong bóng tối".Vụ án này tuy lớn mà nhỏ, anh có mấy nội gián nhưng không ai muốn làm vụ này bởi vì bọn họ giờ đã có cuộc sống ổn định hoặc không thích hợp.Suy nghĩ mãi anh nhớ tới Tiểu Ốc, khi còn huấn luyện cô, anh đã biết được thực lực cũng như mưu trí của cô, cho nên anh đã nghiêm túc dạy cô, cũng không nghĩ đến có lúc như thế này.Anh nghĩ Tiểu Ốc sẽ là một nội gián rất tuyệt, có thể hoàn thành rất xuất sắc các loại nhiệm vụ."Cảnh sát Vương, tôi đang ngồi tù thì làm sao giúp anh tra án? Anh tìm người khác đi!".Tiểu Ốc không chút hứng thú..

"Cô vào đi sẽ biết".

Giám thị dừng lại, chỉ cô tự vào phòng.

Tiểu Ốc nghi ngờ, đi thằng vào phòng.

Trong phòng có một người đàn ông ngồi chờ sẵn, anh ta ngẩng đầu lên, bộ mặt phớt tỉnh, hoài niệm nói với cô: "Đã lâu không gặp".

"Huấn luyện viên Vương? Làm sao anh lại ở đây?" Tiểu Ốc nhíu mày, anh ta không phải là người của Đậu gia sao? Tại sao lại ở đây? Chẳng lẽ cũng bị bắt? Nhưng tại sao đơn độc gặp mình, chẳng lẽ…

Thấy trên mặt cô biểu hiện từ kinh ngạc đến tỉnh ngộ, Vương Triệu Quân gật đầu một cái, giơ tay ra: "Một lần nữa tôi xin tự giới thiệu, tôi là cảnh sát cao cấp của Tổ Trọng Án , cô có thể gọi tôi là cảnh sát Vương".

"Cảnh sát Vương? Huấn luyện viên lại là cảnh sát? Thú vị".

Tiểu Ốc ngồi xuống đối diện với anh ta, lúc đầu cô còn vui mừng khi gặp lại người quen cũ, giờ thì tan biến hết.

Nếu cô đoán không sai, có lẽ vụ tai nạn xe cô là do anh ta tố cáo.

"Tôi gọi cô đến đây là có chuyện cần cô giúp một tay".

"Cần tôi giúp? Tôi là phạm nhân, anh là cảnh sát, cần tôi giúp? Anh đùa đấy à?" Tiểu Ốc lơ đễnh.

"Cô đã nghe nói về Liêu Vĩnh Hoa chưa?"

Tiểu Ốc gật đầu: "Chính là Liêu Bàn Tử? Mấy ngày trước vợ của hắn là Hoa tỷ được phân đến phòng giam của tôi, chỗ ngủ đối diện với chỗ tôi, nhưng việc này thì có quan hệ gì đến tôi?"

"Tôi hi vọng cô có thể làm nội gián cho tôi, đến gần Hoa tỷ trợ giúp cảnh sát điều tra.

Liêu Vĩnh Hoa chạy trốn không dấu vết, muốn tìm được hắn, ngoài Hoa tỷ thì không ai có thể.

Chúng tôi nghi ngờ Liêu Vĩnh Hoa vơ vét của cải trái phép, rửa tiền, buôn bán vũ khí.

Lúc Hoa tỷ bị bắt, trong phòng cô ta tìm được một hòm lớn các loại vũ khí tối tân chưa kịp bán đi.

Chúng tôi nghi ngờ có một tập đoàn lớn buôn bán vũ khí vẫn còn trong bóng tối".

Vụ án này tuy lớn mà nhỏ, anh có mấy nội gián nhưng không ai muốn làm vụ này bởi vì bọn họ giờ đã có cuộc sống ổn định hoặc không thích hợp.

Suy nghĩ mãi anh nhớ tới Tiểu Ốc, khi còn huấn luyện cô, anh đã biết được thực lực cũng như mưu trí của cô, cho nên anh đã nghiêm túc dạy cô, cũng không nghĩ đến có lúc như thế này.

Anh nghĩ Tiểu Ốc sẽ là một nội gián rất tuyệt, có thể hoàn thành rất xuất sắc các loại nhiệm vụ.

"Cảnh sát Vương, tôi đang ngồi tù thì làm sao giúp anh tra án? Anh tìm người khác đi!".

Tiểu Ốc không chút hứng thú..

Tổng Giám Đốc Đào Hoa Xin Cẩn Thận Cô Dâu Xã Hội Đen Nuôi Từ BéTác giả: Tiền Tiểu BạchTruyện Ngôn Tình“Khải, ôm chặt em. . . . . .” Một âm thanh nũng nịu vang lên. “Bảo bối, em thật đẹp”. Mộc Trạch Khải ôm cô gái trong ngực, giọng nói ngày càng đầy d*c v*ng, giống như sắp đem cô hòa tan trong biển t*nh d*c của anh. “Phanh! Phanh! Phanh! Phanh!” Bỗng vang lên một tràng tiếng gõ cửa. Một cô bé khoảng mười sáu, mười bảy tuổi, khuôn mặt nhỏ bé thanh thuần, má lúm đồng tiền đang ở bên ngoài gõ cửa. Mộc Trạch Khải vẫn bao trùm lên trên thân thể cô gái, nhiệt tình ôm hôn, như không nghe thấy gì. “Mộc Trạch Khải, em đang nói với anh đấy! Anh dám không mở cửa ra, em sẽ tự mở”. Cô bé cười hắc hắc, nụ cười giảo hoạt và bỉ ổi không hợp với tuổi, đùa giỡn trên giường, thật mong đợi! Mộc Trạch Khải từ trên người cô gái kia lật xuống, nằm thở hổn hển, nổi giận gầm lên một tiếng: “Kim Tiểu Ốc, không được đi vào. Cút đi cho tôi”. “Được, em cút”. Nhưng là cút vào trong phòng, cô bé một phát đá văng cánh cửa, sau đó ngồi xổm xuống lăn đến mép giường. “Kim Tiểu Ốc, em lại đá hỏng cửa phòng tôi”. Đáng… "Cô vào đi sẽ biết".Giám thị dừng lại, chỉ cô tự vào phòng.Tiểu Ốc nghi ngờ, đi thằng vào phòng.Trong phòng có một người đàn ông ngồi chờ sẵn, anh ta ngẩng đầu lên, bộ mặt phớt tỉnh, hoài niệm nói với cô: "Đã lâu không gặp"."Huấn luyện viên Vương? Làm sao anh lại ở đây?" Tiểu Ốc nhíu mày, anh ta không phải là người của Đậu gia sao? Tại sao lại ở đây? Chẳng lẽ cũng bị bắt? Nhưng tại sao đơn độc gặp mình, chẳng lẽ…Thấy trên mặt cô biểu hiện từ kinh ngạc đến tỉnh ngộ, Vương Triệu Quân gật đầu một cái, giơ tay ra: "Một lần nữa tôi xin tự giới thiệu, tôi là cảnh sát cao cấp của Tổ Trọng Án , cô có thể gọi tôi là cảnh sát Vương"."Cảnh sát Vương? Huấn luyện viên lại là cảnh sát? Thú vị".Tiểu Ốc ngồi xuống đối diện với anh ta, lúc đầu cô còn vui mừng khi gặp lại người quen cũ, giờ thì tan biến hết.Nếu cô đoán không sai, có lẽ vụ tai nạn xe cô là do anh ta tố cáo."Tôi gọi cô đến đây là có chuyện cần cô giúp một tay"."Cần tôi giúp? Tôi là phạm nhân, anh là cảnh sát, cần tôi giúp? Anh đùa đấy à?" Tiểu Ốc lơ đễnh."Cô đã nghe nói về Liêu Vĩnh Hoa chưa?"Tiểu Ốc gật đầu: "Chính là Liêu Bàn Tử? Mấy ngày trước vợ của hắn là Hoa tỷ được phân đến phòng giam của tôi, chỗ ngủ đối diện với chỗ tôi, nhưng việc này thì có quan hệ gì đến tôi?""Tôi hi vọng cô có thể làm nội gián cho tôi, đến gần Hoa tỷ trợ giúp cảnh sát điều tra.Liêu Vĩnh Hoa chạy trốn không dấu vết, muốn tìm được hắn, ngoài Hoa tỷ thì không ai có thể.Chúng tôi nghi ngờ Liêu Vĩnh Hoa vơ vét của cải trái phép, rửa tiền, buôn bán vũ khí.Lúc Hoa tỷ bị bắt, trong phòng cô ta tìm được một hòm lớn các loại vũ khí tối tân chưa kịp bán đi.Chúng tôi nghi ngờ có một tập đoàn lớn buôn bán vũ khí vẫn còn trong bóng tối".Vụ án này tuy lớn mà nhỏ, anh có mấy nội gián nhưng không ai muốn làm vụ này bởi vì bọn họ giờ đã có cuộc sống ổn định hoặc không thích hợp.Suy nghĩ mãi anh nhớ tới Tiểu Ốc, khi còn huấn luyện cô, anh đã biết được thực lực cũng như mưu trí của cô, cho nên anh đã nghiêm túc dạy cô, cũng không nghĩ đến có lúc như thế này.Anh nghĩ Tiểu Ốc sẽ là một nội gián rất tuyệt, có thể hoàn thành rất xuất sắc các loại nhiệm vụ."Cảnh sát Vương, tôi đang ngồi tù thì làm sao giúp anh tra án? Anh tìm người khác đi!".Tiểu Ốc không chút hứng thú..

Chương 111: Nội Gián