“Khải, ôm chặt em. . . . . .” Một âm thanh nũng nịu vang lên. “Bảo bối, em thật đẹp”. Mộc Trạch Khải ôm cô gái trong ngực, giọng nói ngày càng đầy d*c v*ng, giống như sắp đem cô hòa tan trong biển t*nh d*c của anh. “Phanh! Phanh! Phanh! Phanh!” Bỗng vang lên một tràng tiếng gõ cửa. Một cô bé khoảng mười sáu, mười bảy tuổi, khuôn mặt nhỏ bé thanh thuần, má lúm đồng tiền đang ở bên ngoài gõ cửa. Mộc Trạch Khải vẫn bao trùm lên trên thân thể cô gái, nhiệt tình ôm hôn, như không nghe thấy gì. “Mộc Trạch Khải, em đang nói với anh đấy! Anh dám không mở cửa ra, em sẽ tự mở”. Cô bé cười hắc hắc, nụ cười giảo hoạt và bỉ ổi không hợp với tuổi, đùa giỡn trên giường, thật mong đợi! Mộc Trạch Khải từ trên người cô gái kia lật xuống, nằm thở hổn hển, nổi giận gầm lên một tiếng: “Kim Tiểu Ốc, không được đi vào. Cút đi cho tôi”. “Được, em cút”. Nhưng là cút vào trong phòng, cô bé một phát đá văng cánh cửa, sau đó ngồi xổm xuống lăn đến mép giường. “Kim Tiểu Ốc, em lại đá hỏng cửa phòng tôi”. Đáng…

Chương 116: Chạy Đi

Tổng Giám Đốc Đào Hoa Xin Cẩn Thận Cô Dâu Xã Hội Đen Nuôi Từ BéTác giả: Tiền Tiểu BạchTruyện Ngôn Tình“Khải, ôm chặt em. . . . . .” Một âm thanh nũng nịu vang lên. “Bảo bối, em thật đẹp”. Mộc Trạch Khải ôm cô gái trong ngực, giọng nói ngày càng đầy d*c v*ng, giống như sắp đem cô hòa tan trong biển t*nh d*c của anh. “Phanh! Phanh! Phanh! Phanh!” Bỗng vang lên một tràng tiếng gõ cửa. Một cô bé khoảng mười sáu, mười bảy tuổi, khuôn mặt nhỏ bé thanh thuần, má lúm đồng tiền đang ở bên ngoài gõ cửa. Mộc Trạch Khải vẫn bao trùm lên trên thân thể cô gái, nhiệt tình ôm hôn, như không nghe thấy gì. “Mộc Trạch Khải, em đang nói với anh đấy! Anh dám không mở cửa ra, em sẽ tự mở”. Cô bé cười hắc hắc, nụ cười giảo hoạt và bỉ ổi không hợp với tuổi, đùa giỡn trên giường, thật mong đợi! Mộc Trạch Khải từ trên người cô gái kia lật xuống, nằm thở hổn hển, nổi giận gầm lên một tiếng: “Kim Tiểu Ốc, không được đi vào. Cút đi cho tôi”. “Được, em cút”. Nhưng là cút vào trong phòng, cô bé một phát đá văng cánh cửa, sau đó ngồi xổm xuống lăn đến mép giường. “Kim Tiểu Ốc, em lại đá hỏng cửa phòng tôi”. Đáng… “Cầm lấy.”Một viên cảnh sát từ trong khe hở nhà vệ sinh đưa quần áo cho Kim Tiểu Ốc.Vì để tạo hiện trường giả nên trên người bọn họ chỉ còn mỗi áo lót cùng q**n l*t, những thứ khác đều không có mặc, đợi khi bọn Kim Tiểu Ốc đi sẽ giả bộ như bị đánh ngất xỉu.“Cám ơn.”Kim Tiểu Ốc nhận lấy y phục , dùng sức đem tóc mình kéo loạn lên một chút rồi lại đá mấy phát vào cánh cửa nhà vệ sinh, giả như bên trong đang có đánh nhau xảy ra.Qua một hồi, Kim Tiểu Ốc từ trong nhà vệ sinh nam đi ra, đưa quần áo cho Hoa tỷ rồi hai người thay y phục cảnh sát vào.Tới cánh cửa thứ nhất có tia hồng ngoại, cần phải dùng ánh mắt để mở, Hoa tỷ liếc nhìn về phía nàng.“Làm thế nào?”Thấy cách đó không xa đang có người đi tới, bèn quay sang nói với Hoa tỷ:“Đè thấp vành nón, chúng ta đi theo anh ta.”Tới cánh cửa thứ hai phải dùng dấu vân tay nhưng cũng nhờ có vị cảnh sát kia, hai người vẫn có thể thuận lợi thông qua.Tuy nhiên thời điểm sắp ra khỏi trại giam thì bị người coi cửa giữ lại.“Đứng lại, bỏ mũ xuống cho tôi nhìn.”So sánh với hình trên thẻ lại thấy Kim Tiểu Ốc lấy tay che đi tấm ảnh thì cảm thấy rất nghi ngờ.Mắt thấy cửa đằng trước đã mở ra, Kim Tiểu Ốc liền thừa dịp người kia tới gần đâm một nhát vào bụng anh ta, rồi kéo tay Hoa tỷ chạy đi.“Chạy mau.”Thấy có người bỏ trốn, những người cảnh sát liền đuổi theo.Khi họ chạy tới đường lớn thì mất dấu bọn Kim Tiểu Ốc, nên đành tiu nghỉu quay về.Hai người trốn vào trong một cái hẻm nhỏ.Sau khi chạy được một đoạn xác định không có ai đuổi theo, hai người mới ngồi xuống một góc tường thở hổn hển.Cô cởi đống phục cảnh sát cùng mũ vứt vào thùng rác, rồi hỏi Hoa tỷ.“Chúng ta nên làm gì bây giờ?”“Trước tiên phải kiếm được tiền sau đó bắt xe buýt, nếu không rất nhanh sẽ có người tới lục soát nơi này.”Nói xong Hoa tỷ và Kim Tiểu Ốc cùng rời đi.Sau khi đi được vài bước, họ nhìn thấy một người đàn ông trung niên đang đi về phía mình, Hoa tỷ liếc nhìn Kim Tiểu Ốc.

“Cầm lấy.”

Một viên cảnh sát từ trong khe hở nhà vệ sinh đưa quần áo cho Kim Tiểu Ốc.

Vì để tạo hiện trường giả nên trên người bọn họ chỉ còn mỗi áo lót cùng q**n l*t, những thứ khác đều không có mặc, đợi khi bọn Kim Tiểu Ốc đi sẽ giả bộ như bị đánh ngất xỉu.

“Cám ơn.”

Kim Tiểu Ốc nhận lấy y phục , dùng sức đem tóc mình kéo loạn lên một chút rồi lại đá mấy phát vào cánh cửa nhà vệ sinh, giả như bên trong đang có đánh nhau xảy ra.

Qua một hồi, Kim Tiểu Ốc từ trong nhà vệ sinh nam đi ra, đưa quần áo cho Hoa tỷ rồi hai người thay y phục cảnh sát vào.

Tới cánh cửa thứ nhất có tia hồng ngoại, cần phải dùng ánh mắt để mở, Hoa tỷ liếc nhìn về phía nàng.

“Làm thế nào?”

Thấy cách đó không xa đang có người đi tới, bèn quay sang nói với Hoa tỷ:

“Đè thấp vành nón, chúng ta đi theo anh ta.”

Tới cánh cửa thứ hai phải dùng dấu vân tay nhưng cũng nhờ có vị cảnh sát kia, hai người vẫn có thể thuận lợi thông qua.

Tuy nhiên thời điểm sắp ra khỏi trại giam thì bị người coi cửa giữ lại.

“Đứng lại, bỏ mũ xuống cho tôi nhìn.”

So sánh với hình trên thẻ lại thấy Kim Tiểu Ốc lấy tay che đi tấm ảnh thì cảm thấy rất nghi ngờ.

Mắt thấy cửa đằng trước đã mở ra, Kim Tiểu Ốc liền thừa dịp người kia tới gần đâm một nhát vào bụng anh ta, rồi kéo tay Hoa tỷ chạy đi.

“Chạy mau.”

Thấy có người bỏ trốn, những người cảnh sát liền đuổi theo.

Khi họ chạy tới đường lớn thì mất dấu bọn Kim Tiểu Ốc, nên đành tiu nghỉu quay về.

Hai người trốn vào trong một cái hẻm nhỏ.

Sau khi chạy được một đoạn xác định không có ai đuổi theo, hai người mới ngồi xuống một góc tường thở hổn hển.

Cô cởi đống phục cảnh sát cùng mũ vứt vào thùng rác, rồi hỏi Hoa tỷ.

“Chúng ta nên làm gì bây giờ?”

“Trước tiên phải kiếm được tiền sau đó bắt xe buýt, nếu không rất nhanh sẽ có người tới lục soát nơi này.”

Nói xong Hoa tỷ và Kim Tiểu Ốc cùng rời đi.

Sau khi đi được vài bước, họ nhìn thấy một người đàn ông trung niên đang đi về phía mình, Hoa tỷ liếc nhìn Kim Tiểu Ốc.

Tổng Giám Đốc Đào Hoa Xin Cẩn Thận Cô Dâu Xã Hội Đen Nuôi Từ BéTác giả: Tiền Tiểu BạchTruyện Ngôn Tình“Khải, ôm chặt em. . . . . .” Một âm thanh nũng nịu vang lên. “Bảo bối, em thật đẹp”. Mộc Trạch Khải ôm cô gái trong ngực, giọng nói ngày càng đầy d*c v*ng, giống như sắp đem cô hòa tan trong biển t*nh d*c của anh. “Phanh! Phanh! Phanh! Phanh!” Bỗng vang lên một tràng tiếng gõ cửa. Một cô bé khoảng mười sáu, mười bảy tuổi, khuôn mặt nhỏ bé thanh thuần, má lúm đồng tiền đang ở bên ngoài gõ cửa. Mộc Trạch Khải vẫn bao trùm lên trên thân thể cô gái, nhiệt tình ôm hôn, như không nghe thấy gì. “Mộc Trạch Khải, em đang nói với anh đấy! Anh dám không mở cửa ra, em sẽ tự mở”. Cô bé cười hắc hắc, nụ cười giảo hoạt và bỉ ổi không hợp với tuổi, đùa giỡn trên giường, thật mong đợi! Mộc Trạch Khải từ trên người cô gái kia lật xuống, nằm thở hổn hển, nổi giận gầm lên một tiếng: “Kim Tiểu Ốc, không được đi vào. Cút đi cho tôi”. “Được, em cút”. Nhưng là cút vào trong phòng, cô bé một phát đá văng cánh cửa, sau đó ngồi xổm xuống lăn đến mép giường. “Kim Tiểu Ốc, em lại đá hỏng cửa phòng tôi”. Đáng… “Cầm lấy.”Một viên cảnh sát từ trong khe hở nhà vệ sinh đưa quần áo cho Kim Tiểu Ốc.Vì để tạo hiện trường giả nên trên người bọn họ chỉ còn mỗi áo lót cùng q**n l*t, những thứ khác đều không có mặc, đợi khi bọn Kim Tiểu Ốc đi sẽ giả bộ như bị đánh ngất xỉu.“Cám ơn.”Kim Tiểu Ốc nhận lấy y phục , dùng sức đem tóc mình kéo loạn lên một chút rồi lại đá mấy phát vào cánh cửa nhà vệ sinh, giả như bên trong đang có đánh nhau xảy ra.Qua một hồi, Kim Tiểu Ốc từ trong nhà vệ sinh nam đi ra, đưa quần áo cho Hoa tỷ rồi hai người thay y phục cảnh sát vào.Tới cánh cửa thứ nhất có tia hồng ngoại, cần phải dùng ánh mắt để mở, Hoa tỷ liếc nhìn về phía nàng.“Làm thế nào?”Thấy cách đó không xa đang có người đi tới, bèn quay sang nói với Hoa tỷ:“Đè thấp vành nón, chúng ta đi theo anh ta.”Tới cánh cửa thứ hai phải dùng dấu vân tay nhưng cũng nhờ có vị cảnh sát kia, hai người vẫn có thể thuận lợi thông qua.Tuy nhiên thời điểm sắp ra khỏi trại giam thì bị người coi cửa giữ lại.“Đứng lại, bỏ mũ xuống cho tôi nhìn.”So sánh với hình trên thẻ lại thấy Kim Tiểu Ốc lấy tay che đi tấm ảnh thì cảm thấy rất nghi ngờ.Mắt thấy cửa đằng trước đã mở ra, Kim Tiểu Ốc liền thừa dịp người kia tới gần đâm một nhát vào bụng anh ta, rồi kéo tay Hoa tỷ chạy đi.“Chạy mau.”Thấy có người bỏ trốn, những người cảnh sát liền đuổi theo.Khi họ chạy tới đường lớn thì mất dấu bọn Kim Tiểu Ốc, nên đành tiu nghỉu quay về.Hai người trốn vào trong một cái hẻm nhỏ.Sau khi chạy được một đoạn xác định không có ai đuổi theo, hai người mới ngồi xuống một góc tường thở hổn hển.Cô cởi đống phục cảnh sát cùng mũ vứt vào thùng rác, rồi hỏi Hoa tỷ.“Chúng ta nên làm gì bây giờ?”“Trước tiên phải kiếm được tiền sau đó bắt xe buýt, nếu không rất nhanh sẽ có người tới lục soát nơi này.”Nói xong Hoa tỷ và Kim Tiểu Ốc cùng rời đi.Sau khi đi được vài bước, họ nhìn thấy một người đàn ông trung niên đang đi về phía mình, Hoa tỷ liếc nhìn Kim Tiểu Ốc.

Chương 116: Chạy Đi